THÂN THỂ TÔI BỊ XUYÊN QUA

Chương 41

Vương Quyền nhờ sự kiện một trăm mười nghìn tệ lúc trước nổi tiếng trong

, nhưng không ai liên hệ cô với streamer trò chơi Vương Tước đang được mọi người chú ý.ế>

 

Cho đến bây giờ. 

Thì ra hai đại thần nổi lên gần đây là cùng một người.

 

Chẳng trách đều có một ‘cô vợ nhỏ' không biết chơi game cho lắm.

 

Biết được Vương Quyền chính là Vương Tước, những người chơi bị ngược trong trực tiếp nhận thua.ịch>

 

Lần này chỉ mất thời gian một ngày rưỡi, hai người lại lần nữa đánh lên top 10 toàn hệ thống, sau đó lại không đánh nữa!

 

Khương Mạt không nhận tin nhắn, mọi người chỉ có thể ào đến như ong vỡ tổ đi hỏi “Hiếm Khi Hồ Đồ" tại sao không đánh tiếp.

 

Hiếm Khi Hồ Đồ: “Già rồi, không so được với lớp thanh niên, phản ứng không kịp, đánh tiếp sẽ bị mất mặt.”

 

Một đám người: “........”

Cái đệt, người một hơi đánh lên top 10 toàn hệ thống gào bản thân già, thế muốn những thanh niên nhỏ bé như bọn họ sống thế nào đây?

 

Mọi người tiếp tục hỏi: “Anh và đại thần Vương Tước có quan hệ gì thế? Là song sinh sao?”

 

Lúc đối chiến hai người này phối hợp thực sự phải nói là cực kì ăn ý, có người không tỉnh táo suýt nữa còn đoán rằng đây là một người thao tác hai tài khoản.

 

Hiếm Khi Hồ Đồ: “Hả? Không phải, tôi là bố con bé.”

 

Quần chúng: “..................”

 

Lúc trước nói bản thân mình già thế mà không phải là nói đùa.

 

Cmn một ông già bốn năm mươi tuổi như chú học thanh nhiên chơi game làm cái quần gì hả?!

 

Khương Ỷ Lan lúc trả lời lúc không nói chuyện với dân mạng, lực chú ý đều tập trung trên người Khương Mạt.

 

Bốn ngày rưỡi, hai người gần như không nhìn vào mắt nhau được mấy lần, mỗi lần Khương Mạt nói nghỉ ngơi ông đều không yên, sợ cô rảnh rỗi lại nghĩ lung tung.

 

Bây giờ dường như là cực hạn của cơ thể rồi, trò chơi kết thúc, cô vứt điện thoại sang một bên ngồi thất thần, ánh sáng rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu vào, vương trên người cô, chiếu lên làn da trắng nhợt gần như trong suốt của cô.

 

Thẩm Vân bưng đồ ăn lên, nhìn cô một lúc mới gọi khẽ một tiếng: “Bố…...Mạt Mạt, ăn cơm thôi.”

 

“......Ừm.”

 

Cô ngẩng đầu lên, ngây ra một lúc mới chậm rì rì đứng dậy, phản ứng có chút trì độn.

 

Thẩm Vân với Khương Ỷ Lan nhìn nhau, không giấu được sự lo lắng.

 

Khương Ỷ Lan thậm chí có chút ảo não, biết trước thì ông đã không quay về nữa, ông không về, lời nói dối của Thẩm Vân vẫn có thể tiếp tục kéo dài.

 

Tư tưởng không tập trung ăn xong bữa trưa, Khương Ỷ Lan đi rửa bát, nói với Thẩm Vân: “Con đi làm đi, để bố chăm sóc Mạt Mạt là được rồi.”

 

Công ty S&M to như vậy, ông chủ không ngó ngàng đến nhiều ngày như thế không có vấn đề gì sao?

 

Thẩm Vân nhìn Khương Mạt một cái, nhàn nhạt trả lời: “Không đi cũng không sao ạ.”

 

Ngày nào cũng cần ông chủ đến công ty thì thuê nhân viên để làm gì?

 

Ngừng lại một lát, anh thấp giọng nói tiếp: “Mạt Mạt không biết, con sợ cô ấy không giấu được, lại khiến cho người đàn bà kia quấn lấy cô ấy.”

 

Bố vợ con rể mấy ngày hôm nay đã trao đổi hết thông tin với nhau.

 

Khương Ỷ Lan gật đầu không nói nữa.

 

Khương Mạt ngồi bên ngoài, cầm điện thoại thất thần, đột nhiên nước mắt lại bắt đầu rơi xuống.

 

Sau đó ngồi xổm xuống đất, lặng lẽ rơi nước mắt.

 

Cô vừa khóc vừa nhắn tin cho Hạ Tiến: “Cậu có thể giúp tôi điều tra xem Lý Thư Nhiễm chết như thế nào không?”

 

Cô không tin lời của bố cô.

 

Hai người rửa bát xong đi ra từ nhà bếp, nhìn thấy Khương Mạt ngồi xổm trên đất thì bị dọa sợ hãi, không đợi bọn họ mở miệng, cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hồng nói: “Bố đưa con đi thăm mẹ đi.”

 

Khương Ỷ Lan: “......Được.”

_ _

 

Ba người cùng nhau đi đến phần mộ của mẹ Khương, Khương Mạt thắp hương, quỳ xuống lạy ba cái, lễ bái xong, trên đường về cô không nói câu nào, về đến nhà nằm xuống liền ngủ.

 

Giấc ngủ này ngủ liền đến buổi trưa ngày hôm sau vẫn chưa tỉnh dậy, bố vợ con rể ở bên ngoài lo lắng đi đi lại lại, muốn gọi cô dậy nhưng lại sợ cô dậy rồi lại đau lòng.

 

Trong phòng ngủ, Khương Mạt đã dậy từ lâu.

 

Cô cầm điện thoại nhìn văn kiện Hạ Tiến gửi cho cô, không biết đã xem đi xem lại bao nhiêu lần.

 

Cô khóc đến mức không còn biết cảm giác rơi nước mắt là như thế nào.

 

Video của camera trong bệnh viện, còn có giải thích lý do tử vong.

 

Cô nhìn chằm chằm vào bốn chữ ‘ngạt thở mà chết' thất thần.

 

Hạ Tiến: “Xin lỗi đội trưởng.”

 

Cậu ta lấy được những nội dung này không tránh được đã xem trước.

 

Ngón tay Khương Mạt cứng đờ, trả lời một câu: “Không sao, tôi muốn nhờ cậu một việc nữa.”

 

Hạ Tiến: “Đội trưởng, chị cứ nói.”

 

“Đừng nói cho người khác biết tôi nhờ cậu điều tra chuyện này, bao gồm cả Thẩm Vân và bố tôi.”

 

Hạ Tiến: “Được, tôi sẽ không nói với bất kì ai.”

 

Khương Mạt gửi tin nhắn cảm ơn, nằm trên giường thất thần.

 

Cô biết lý do tại sao bố cô và Thẩm Vân không nói cho cô biết chân tướng, bọn họ muốn cô tiếp tục vui vẻ sống, giống như trước đây.

 

Nhưng Khương Mạt biết, rõ ràng đã không còn như trước nữa rồi.

 

Sắp đến giờ ăn cơm, Khương Ỷ Lan ra ngoài mua sườn, Thẩm Vân ở nhà chuẩn bị mấy món rau trước.

 

Anh đang thái rau, đột nhiên như có dự cảm, vừa định xoay người liền bị một người ôm chặt từ phía sau.

 

Cô gái siết eo anh, cơ thể mềm mại dính lên lưng anh, nhỏ nhẹ nói: “Thẩm Vân, có phải em lại để anh chờ rồi không?”

 

Đôi mắt Thẩm Vân dâng lên lệ nóng, chậm rãi đặt dao xuống, nắm lấy hai tay cô.

 

“Ừm, nhưng lần này anh không sợ…..”

 

Anh xoay người nâng mặt cô lên, thấp giọng nỉ non: “....Bởi vì anh biết, Khương Mạt Mạt chỉ là quá đau lòng, mà cô ấy là một đứa trẻ ngoan kiên cường, nhất định sẽ không nhẫn tâm để anh và bố cô ấy vì cô ấy lo lắng quá lâu, đúng không?”

 

Khương Mạt nhìn vào mắt anh, không hiểu tại sao trên đời lại có người tốt như Thẩm Vân.

 

Ánh mắt cô lấp lánh, hỏi: “Bố em đâu?”

 

Thẩm Vân: “Đi ra ngoài mua đồ nấu ăn rồi, hôm nay bố muốn làm sườn hấp bột mà em thích ăn.”

 

Khương Mạt mở to mắt: “Bố em làm á?”

 

Thẩm Vân hừ cười một tiếng.

 

Khương Mạt cảm thấy có chút vi diệu, vậy mà bố cô cũng biết nấu cơm?

 

Ồ, đúng rồi, bố cô còn biết chơi game, hơn nữa kĩ thuật còn tốt như thế, vừa nhìn là biết dân chơi lâu năm.

 

Thế mà trước đây cũng có mặt mũi cấm cô chơi game? Hừ!

 

Đột nhiên cô cười trộm một tiếng, kiễng chân ôm lấy cổ anh, xấu xa nói: “Nhân lúc bố em không ở đây…….”

 

Một giây sau, cô hôn lên môi anh.

 

Trái tim Thẩm Vân đập thịch thịch, động tác lại vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cô, ngậm lấy đầu lưỡi cô.

 

Khương Mạt bỗng nhớ đến cái gì đó, kéo hai người tách ra, đỏ mặt nói: “Miếng dán ngực của em rơi mất một bên, có phải bị anh nhặt được rồi không?”

 

Thẩm Vân chau mày, đặt tay lên gáy cô hơi dùng lực, không cho cô cựa quậy, ậm ờ nói: “Không có….anh không biết…...em tập trung một chút……”

 

Thật sao?

 

“Ưm…...Lưu manh!......”

 

Cô vẫn còn muốn hỏi, nhưng miệng không còn là của cô nữa rồi.

 

Khương Ỷ Lan mua đồ ăn xong quay về, đột nhiên

nhắc nhở ông nhận được một tin nhắn từ quản lý viên 001.ế>

 

Ông tiện tay mở ra xem, vậy mà lại là giấy mời.

 

Lướt qua một chuỗi những lời nói nghi thức thừa thãi, ông trực tiếp đọc vào trọng tâm, thế mà lại là một lời mời ông gia nhập đoàn đội, mời ông đi đánh liên đoàn chuyên nghiệp.

 

Khương Ỷ Lan: “.........”

 

Ông cạn lời một lúc, không quan tâm, để một người đàn ông trung niên năm mươi tuổi như ông đi tham gia loại thi đấu này, não có hố chắc?

 

Hơn nữa con gái ông còn đang đau lòng kia kìa, ông lấy đâu ra tâm trạng quan tâm mấy chuyện này?

 

Nghĩ đến Khương Mạt, ông tăng nhanh bước chân, quay về làm sườn hấp bột cho con gái bảo bối, nha đầu này cũng không biết đã dậy chưa, nếu vẫn chưa chịu dậy thì ông sẽ đi gọi, ngủ nhiều dễ bị ngu đi, vốn dĩ đã không thông minh rồi…….

 

Nhớ đến cô con gái rượu không có tiền đồ của ông bị Thẩm Vân ăn đến ngây ngốc ông lại tức.

 

Đến trước cửa nhà, lấy chìa khoá ra mở cửa, động tác của ông rất nhẹ, sợ dọa đến Khương Mạt.

 

Đi được hai bước, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, trong bếp có âm thanh kỳ quái truyền đến.

 

Ông khẽ khàng bước đến, vừa nhìn -- -- …

 

Con gái bảo bối không biết đã dậy từ bao giờ rồi, đang bị Thẩm Vân ôm đè lên bồn rửa bát hôn, còn phát ra âm thanh kỳ quái!

 

Trong đầu ông nổ ầm một tiếng, túi sườn trong tay rơi xuống đất phát ra tiếng kêu lớn.

 

Trong phòng lập tức trở lên yên tĩnh.

 

Khương Ỷ Lan túm lấy cây chổi lau nhà bên cạnh giơ lên xông vào trong bếp.

 

“Tiểu tử thối, cậu lại dám chiếm tiện nghi của con gái tôi!”

_ _

 

Gần đây Chu Thiến Thiến cảm thấy cô ta thật sự làm chuyện gì cũng không thuận lợi.

 

Vốn tưởng rằng có thể dựa vào <Ảnh Thị Thịnh Khúc> hoành không xuất thế*, làm nên tên tuổi, ai biết lại đụng phải Khương Mạt bị hai con hàng đần độn Tần Mộng Dao và Triệu Bằng Kiệt tìm đến gây sự.

 

(*Đột nhiên xuất hiện hoặc đột nhiên làm ra chuyện làm người khác chú ý đến.)

 

Khó khăn lắm mới có vụ tai tiếng Khương Mạt chủ động nhào vào lòng Lâm Thái Lịch, cô ta bỏ tiền thuê thuỷ quân, không ngờ bị đối phương hoá giải dễ như trở bàn tay.

 

Đặc biệt là nhìn thấy bức ảnh Thẩm Vân sau khi kết hôn với cô ta vẫn luôn lạnh nhạt thờ ơ không màng không hỏi lại dịu dàng khoác áo cho Khương Mạt, cô ta hận đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi.

 

Tại sao?

 

Cô ta ở trong cơ thể đó hỏi han ân cần mười năm cũng chưa từng được anh đối xử dịu dàng như vậy.

 

Cô ta ở trong cơ thể đó đợi mười năm cũng không đợi được nam phụ xuất hiện, tại sao cô ta vừa rời khỏi, mọi chuyện liền thay đổi?

 

Cô ta chỉ cảm thấy điều này nên thuộc về nhân vật chính, cũng chính là cơ hội của cô ta, vậy mà cô ta lại không gặp được.

 

Cô ta không nhịn được oán trách hệ thống: “Tại sao ngươi không thể tạo ra những cơ hội như thế này để Lâm Thái Lịch sớm xuất hiện một chút?”

 

Cho dù cô ta không hối hận chọn vào cơ thể Chu Thiến Thiến, nhưng nhìn thấy Khương Mạt càng ngày càng tốt, trong lòng cô ta cực kỳ không thoải mái.

 

Hệ thống: “Tôi không có năng lực như thế, hơn nữa tôi phát hiện năng lượng của tôi đang giảm sút. Mặc dù tốc độ rất chậm, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng có một ngày tiêu hao hết.”

 

Chu Thiến Thiến ngây người: “Có ý gì?”

 

Hệ thống: “Năng lượng cung cấp cho cô xuyên không là lấy được từ trên cơ thể Khương Mạt, bây giờ cô ấy đang lấy lại năng lượng từng chút một.”

 

Chu Thiến Thiến vẫn không hiểu: “Rốt cuộc ý của ngươi là gì?”

 

Hệ Thống: “Cô đi vào cơ thể của Khương Mạt, cướp đi năng lượng của cô ấy, một phần năng lượng này được dùng cho cô xuyên không, phần còn lại để duy trì vận hành hệ thống, hiện tại vận mệnh của Khương Mạt đã bắt bắt đầu chậm rãi từng bước quay trở về quỹ đạo, năng lượng chúng ta lấy được đang bị cô ấy hút ngược trở lại, nếu như không ngăn lại, năng lượng của chúng ta sẽ bị tiêu hao hết….”

 

Sắc mặt Chu Thiến Thiến bắt đầu trắng bệch: “Sau khi tiêu hao hết thì sao?”

 

Hệ thống không phải bàn tay vàng sao? Sao vẫn có khiếm khuyết lớn như vậy?!

 

Hệ thống: “Cô sẽ không thể xuyên không, tôi cũng mất đi năng lượng khống chế linh hồn của cơ thể này, Chu Thiến Thiến thật sẽ tỉnh lại, còn cô……”

 

“Ta làm sao?” Mặt cô ta càng trắng.

 

Ngữ điệu bình tĩnh của hệ thống vang lên: “Bị ép ra khỏi cơ thể, có thể hồn phi phách tán, có khả năng sẽ tùy cơ hội mà nhập vào cơ thể người sắp chết.”

 

Chu Thiến Thiến: “Không!”

 

Sắc mặt cô ta tái nhợt: “Tại sao trước đây ngươi không nói với ta?”

 

Hệ thống trầm mặc.

 

Nó cũng không tính ra được tại sao Khương Mạt có thể đưa mọi thứ trở về quỹ đạo, rõ ràng cô đã hoàn toàn bị cô lập, không còn bất kì cơ hội trở mình nào nữa.

 

Chu Thiến Thiến: “Ta phải làm thế nào bây giờ?”

 

Hệ thống: “Rất đơn giản, ngăn chặn cô ấy, chỉ cần cô ấy quay trở lại trạng thái trước đây, năng lượng tự nhiên cũng sẽ quay trở lại.”

 

Trở lại trạng thái trước đây?

 

Đúng vậy, sao cô ta lại không nghĩ đến chứ.

 

Cô ta không thể kéo Khương Mạt đậy, dựa vào cái gì một đứa ngốc thổ dân lại làm được?

 

Chu Thiến Thiến nhanh trí, nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu.

 

Chu Thiến Thiến chạy ra ngoài, bố Chu đang gọi điện thoại, nhìn thấy con gái thì hơi chau mày.

 

Cũng không biết tại sao, gần đây ông nhìn con gái luôn cảm thấy giống như thành một người khác, không phải tình cảm với Hạ Tiến có vấn đề gì rồi đấy chứ?

 

Chu Thiến Thiến: “Bố, con nghe nói tỉ lệ theo dõi của tiết mục càng ngày càng giảm, đúng không?”ực>

 

là một tiết mục tổng hợp thể loại sinh tồn do nhà họ Chu đầu tư, vốn dĩ được hưởng ứng rất lớn, kết quả từ lúc phát sóng đầu tư thì nhiều mà lợi nhuận thì thấp, kỳ này lại kém hơn kỳ trước.ực>

 

Khách mời nào tham gia tiết mục cũng bị mắng máu chó đầu đầu.

 

Bố Chu nghe thấy mấy chữ này lại đau đầu, hận không thể lập tức loại bỏ tiết mục này, hỏi con gái: “Con hỏi cái này làm gì?”

 

Chu Thiến Thiến: “Bố, con thấy gần đây danh tiếng của Khương Mạt không tệ, độ hot cũng cao, hay là mời cô ta đến một kỳ thử xem sao?”

 

Bố Chu ngạc nhiên nhìn Chu Thiến Thiến, tỉ mỉ suy nghĩ, hình như là không tệ: “Bố nói với đạo diễn một tiếng, hỏi thử ý kiến của ông ấy.”

 

Khóe miệng Chu Thiến Thiến cố nặn ra một nụ cười ngọt ngào.

 

Đợi quyết định người xong, cô ta cũng nói với đạo diễn một tiếng, tuỳ ý dày vò tuỳ ý hành Khương Mạt, việc nào bẩn, khổ, mệt thì để cô đi làm, nhưng có thể cắt ghép cô ta thành một người tệ hại ham ăn lười làm.

 

Video gốc ở trong tay, còn không phải muốn cắt thế nào thì cắt thế ấy hay sao?

 

Hơn nữa Khương Mạt ký hiệp nghị bảo mật, không được tiết lộ ra bên ngoài sự tình trong lúc quay phim.

 

Đợi đến khi phát sóng video, những người đứng ra vì cô ta hôm nay, tuyệt đối sẽ quay đầu giẫm cô ta một chân.

 

Mấy người chính nghĩa trên mạng chính là gió chiều nào theo chiều ấy như vậy, Chu Thiến Thiến hiểu rõ hơn bất cứ ai.

 

Cô ta đắc ý với sự cơ trí của mình, lúc đi gặp Hạ Tiến còn không nhịn được cong khoé miệng mỉm cười.

 

Hạ Tiến nhìn thấy biểu tình của cô ta, trong lòng hơi trầm xuống.

 

Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đối với người đàn bà này là tốt, đối với cậu ta và đội trưởng tuyệt đối là chuyện xấu.

 

Cậu ta phải nhắc nhở đội trưởng, bảo cô khoảng thời gian này chú ý một chút.

 

Khương Mạt nhận được lời nhắc nhở của Hạ Tiến, khẽ cười, trả lời: “Tôi biết rồi, yên tâm.”

 

Cô đặt điện thoại xuống, mở đoạn video đó và giám định tử vong ra, thấp giọng nói: “Đến đi.”

 

Không cần biết phải làm gì, chỉ có tiếp xúc với người phụ nữ đó mới có thể tìm ra điểm yếu của cô ta và hệ thống.

 

Cô có thể nghe thấy người phụ nữ xuyên không nói chuyện với hệ thống, nhưng hình như bọn họ không biết điều đó, đây là chỗ dựa lớn nhất của cô.

 

Thẩm Vân và bố cô đau buồn nhiều năm như vậy, mẹ cô cũng vì cô mà…..qua đời.

 

Cô phải báo thù cho bọn họ.

 

“Mạt Mạt à, ra đây.” Bố cô ở bên ngoài đột nhiên gọi cô.

 

Khương Mạt vội vàng lau nước mắt, tắt điện thoại, hỏi: “Làm gì ạ?”

 

“Bảo con ra thì con cứ ra, nói nhiều thế làm gì?”

 

“.......”

 

Cô đành phải ra ngoài, dựa người vào cửa, mặt đỏ hồng: “Rốt cuộc là làm gì ạ? Con đang bận đây này.”

 

Khương Ỷ Lan thấy kỳ lạ, quay đầu nhìn cô, không phát hiện điều gì bất thường, hỏi: “Con bận cái gì?”

 

“Hôm nay là ngày tiền thù lao quay phim của con được gửi vào thẻ, con bận kiểm tra số dư trong tài khoản.” Khương Mạt nói hợp tình hợp lý.

 

Khương Ỷ Lan ‘à' một tiếng, không hề quan tâm, dương dương tự đắc nói: “Con biết

đúng không? Chính là cái trò chơi lần trước hai bố con mình chơi ý. Quản lý viên 001 mời bố con tham gia liên đoàn chuyên nghiệp, ha ha ha. Ngưỡng mộ không, nha đầu thối.”ế>

 

Ông đang đợi xem gương mặt ngưỡng mộ lẫn đố kỵ của con gái, ai biết Khương Mạt lại lạnh nhạt thờ ơ ‘ồ’ một tiếng: “Trước đây bọn họ cũng mời con, nhưng bị con từ chối rồi.”

 

Khương Ỷ Lan: “.....Đi đi đi, nha đầu thối, đi qua một bên, đừng ở đây làm người ta chướng mắt.”

 

Không nhìn thấy bố già đang muốn được khen sao? Không có tí mắt nhìn nào!

 

Khương Mạt trợn mắt, nghe thấy thông báo nhắc nhở có tin nhắn ở điện thoại, ‘A' lên một tiếng vội vã chạy về phòng, cô thật sự đang chờ thông báo chuyển tiền!

 

Cầm điện thoại lên xem.

 

Aaaaaaa, cô đếm một dãy số không, không vui vẻ lăn qua lăn lại trên giường.

 

Bây giờ tấm thẻ này có thể cầm ra ngoài rồi.

 

Cô siêu giàu!

 

Tình tiết cô tưởng tượng trong đầu vô số lần cuối cùng cũng thể lên sàn diễn được rồi. Aaaaaaaaa, kích động quá đi!

 

Khương Ỷ Lan ở bên ngoài điên cuồng trợn mắt, ông thông minh như thế, sao lại sinh ra đứa con ngốc nghếch như vậy?


Chương 42
 
Buổi trưa Thẩm Vân tan ca, xách một cái túi về nhà.
 
Bước vào cửa đã nghe thấy tiếng Khương Mạt kêu, có chút kinh ngạc, hỏi Khương Ỷ Lan: “Bố, có chuyện gì thế?”
 
Khương Ỷ Lan mang vẻ mặt ‘Cái thứ mất mặt này không phải tôi sinh ra, nói: “Không biết, con tự vào xem đi.”
 
Thẩm Vân cười một tiếng, đẩy cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, cô gái nhỏ của anh đang ôm cái gối kích động lăn qua lăn lại trên giường, không biết đang hưng phấn vì chuyện gì.
 
Nghe thấy tiếng mở cửa, một cái đầu nhỏ chui ra từ trong gối, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: “Thẩm Vân, anh về rồi!”
 
Cô đi chân trần nhảy xuống giường, nhào vào lòng anh.
 
Thẩm Vân vội đỡ lấy cô, ôm cô về lại giường: “Không được để chân trần chạm đất, quên à?”
 
Khương Mạt lè lưỡi, thần bí nói: “Nhắm mắt lại, em cho anh xem một bảo bối.”
 
Câu nói này…….
 
Khuôn mặt anh khẽ động, dung túng nhắm mắt lại.
 
“Tèn tén tén ten~ Có thể mở mắt ra rồi.”
 
Thẩm Vân mở mắt ra liền nhìn thấy cô cực kì khoe khoang rút một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví đưa đến trước mặt anh, ngông cuồng bá đạo vô cùng huênh hoang nói: “Anh cầm đi, muốn mua cái gì, tùy anh quẹt.”
 
Thẩm Vân nhất thời không nhịn được bật cười thành tiếng.
 
Khương Mạt thấy anh không tâng bốc cô, có chút bất mãn: “Anh cười cái gì? Em là chủ gia đình, cho anh quyền lợi quán xuyến chuyện tiền nong không được sao?”
 
Thẩm Vân nhéo nhéo má cô: “Được, nghe em hết, chủ gia đình.”
 
Khương Mạt lập tức đắc ý, lại lấy một tấm thẻ khác ra thì thầm nói: “Tấm thẻ này cho bố em, nhưng anh phải để ý ông ấy, không được để ông ấy lấy đi đánh bài, em sẽ kiểm tra tài khoản. Anh cứ cầm hộ ông ấy trước.”
 
Thẩm Vân đáng tin hơn bố cô, trước đây tiền nong đều do mẹ cô quản, bố cô chỉ quản tiêu, đến trong túi có bao nhiêu tiền cũng không biết.
 
Nghĩ đến mẹ, Khương Mạt lại muốn khóc.
 
Thẩm Vân thấy biểu tình của cô không đúng, vội đưa cái cái túi cho cô: “Xem xem có thích không?”
 
Khương Mạt ngẩn ra một lát, trên bao bì hoa lệ in một cái logo quen thuộc.
 
Hình như cùng một thương hiệu với chiếc váy cô mặc đi thảm đỏ hôm đó.
 
Mở túi ra, là một chiếc váy liền thân, có lẽ cùng một loại với chiếc váy năm triệu tệ kia, cũng là dây váy vàng khảm kim cương, thiết kế hở lưng, vô cùng hoa lệ đẹp mắt, chỉ là chân váy không dài, ngày thường cũng có thể mặc.
 
Khương Mạt đau lòng, mặt cũng nhăn lại: “Bộ váy này rất đắt đúng không?”
 
Cứ cho là không cùng kiểu dáng, dựa vào trình độ cướp tiền của nhãn hiệu này ít nhất cũng phải mấy trăm nghìn tệ.

 
Thẩm Vân cười nói: “Không đắt, super fake.” 
 
Cô vừa nghe là hàng super fake, lập tức yên tâm.
 
Thẩm Vân ghé sát tai cô nói nhỏ: “Bộ váy này chuyên mặc cho anh xem, được không?”
 
Anh vẫn nhớ tâm trạng ngày hôm đó, hồi hộp chờ cô trở về, kết quả nha đầu xấu xa này quay đầu liền trang điểm xinh đẹp đi cho người khác nhìn, còn mặc thành như vậy.
 
Đoạn video đó không biết anh đã xem đi xem lại bao nhiêu lần, đương nhiên cũng nhìn thấy một màn Lâm Thái Lịch đưa tay đỡ lưng cô.
 
Nơi mà anh chưa từng chạm vào lại bị người đàn ông khác chạm vào trước. Chỉ có điều loại tâm trạng vi diệu này thật sự không tiện nói với cô.
 
Nếu như không phải cơ hội vẫn chưa chín muồi, anh thật sự muốn cô mặc bộ váy đó nhìn anh làm cô.
 
Cho dù Khương Mạt không biết trong đầu anh đang nghĩ chủ ý xấu xa gì, cũng có thể cảm nhận được sự ám muội trong lời nói, mặt đỏ lên, mắng: “Lưu manh"
 
Thẩm Vân chỉ cười không nói.
 
Nếu như cô biết anh đang nghĩ gì trong đầu, mắng anh lưu manh vẫn là còn nhẹ.
 
Cô gái nhỏ của anh, còn nửa tháng nữa là tròn mười tám tuổi rồi.
 
Mấy ngày hôm nay Khương Mạt đặc biệt thanh tịnh, không biết có phải do Thẩm Vân đã chào hỏi qua Nghê Bạt, Nghê Bạt không hề làm phiền cô, chỉ có lần trước tiền được gửi về tài khoản thì gửi cho cô một tin nhắn.
 
Kết quả hôm nay Nghê Bạt trực tiếp gọi điện thoại đến, Khương Mạt liền biết, kỳ nghỉ của cô kết thúc rồi.
 
“Nghỉ ngơi đủ rồi có phải là nên bắt đầu làm việc rồi không? Chế nhận được lời mời của một tiết mục tổng hợp, em xem xem có hứng thú không.”
 
Khương Mạt: “Tiết mục tổng hợp gì?”
 
Nghê Bạt: “Chế gửi qua cho em rồi đấy, em xem đi, không muốn tham gia thì đẩy đi, không phải tài nguyên ngon lành gì.”
 
Khương Mạt mở mail ra xem.
 
Tên tiết mục tổng hợp: ực>
 
À, thỉnh thoảng cô xem tivi có lướt qua hai cái, khá tẻ nhạt.
 
Đạo diễn: Vương Truyền Dương.
 
Bên dưới là tên các khách mời và một số thông tin khác, đại loại như tỉ lệ theo dõi, lượng truy cập trên mạng, số liệu không hề dễ nhìn.
 
Cuối cùng, ánh mắt cô dán vào cột nhà đầu tư.
 
Đằng sau cột nhà đầu tư là một cái tên: Công ty truyền thông văn hoá giải trí Chu Thị.
 
Nếu cô không nhớ nhầm thì đây là công ty nhà Chu Thiến Thiến.
 
Nghê Bạt không thấy Khương Mạt trả lời, tưởng cô không vừa ý tài nguyên này, nói: “Không muốn nhận cũng không sao, Vương Truyền Dương là tên đần độn, loại tiết mục sinh tồn này muốn đặc sắc thì phải tìm đặc chủng binh hoặc chuyên gia sinh tồn nơi hoang dã đến tham diễn, kết quả tên ngốc này đều tìm minh tinh, nói trắng ra những người như chúng ta có thể chịu được loại khổ cực này sao? Diễn ngô không ra ngô khoai không ra khoai, hot được mới lạ.”
 

Bản thân Nghê Bạt còn không thích, nếu không phải đối phương ra giá cao, thậm chí anh còn không buồn đưa cho Khương Mạt xem.
 
Không ngờ Khương Mạt lại nói: “Anh giúp em nhận tiết mục này đi.”
 
“.....Cái gì? Em muốn nhận? Khương Mạt, em nhìn cho kỹ, đây là cực hạn cầu sinh, em nhìn lại khách mời tham diễn và đánh giá về tiết mục này trên mạng, kém đến cháy khét, bây giờ em đang phát triển không tệ, đừng vội, đợi một chút, tài nguyên tốt nhiều là đằng khác.”
 
Nghê Bạt quả thật là một người quản lý giỏi, không hề có ý ép buộc nghệ sĩ, là thật lòng đối tốt với nghệ sĩ dưới tay mình.
 
Khương Mạt: “Không sao, anh giúp em nhận đi.”
 
Tiết mục này sẽ không vô duyên vô cớ tìm đến cô, cô lập tức nhớ đến lời Hạ Tiến nhắc nhở cô mấy hôm trước.
 
Lẽ nào cô không tìm người phụ nữ xuyên không, cô ta lại chủ động đến tìm cô?
 
Nếu đúng như vậy thì cũng tốt, xem ra bọn họ nhất định sẽ chạm chán rồi.
 
Nghê Bạt lại khuyên thêm vài lần, thấy Khương Mạt kiên quyết từ đầu đến cuối, cạn lời nói: “Đàm phán xong thì chế báo ngày ghi hình cho em.”
 
Khương Mạt: “Cảm ơn anh Nghê.”
 
Nghê Bạt đột nhiên được cảm ơn nghiêm túc như vậy làm anh khá ngại, ngừng lại một chút nói: “Có khó khăn thì cứ việc nói ra, không giúp được thì chế cũng có thể nghĩ cách.”
 
Lần trước anh gọi điện thoại đến là Thẩm Vân nghe máy, nói mấy ngày hôm nay trạng thái của Khương Mạt không tốt, bảo anh đừng sắp xếp công việc cho cô.
 
Anh liền biết chắc là xảy ra chuyện gì rồi.
 
Khương Mạt hơi sững sờ, sau đó mỉm cười: “Không có chuyện gì đâu, cảm ơn anh, anh Nghê.”
 
Thật sự không có chuyện gì, chỉ là biết chuyện của mười năm trước mà thôi.
 
Nghê Bạt: “Tắt đây tắt đây.”
 
Một lúc sau, Nghê Bạt lại gọi đến thông báo cho cô, ba ngày sau tiết mục bắt đầu ghi hình, bảo cô chuẩn bị trước, chủ đề của kỳ này là , địa điểm ghi hình gần vòng bắc cực, sẽ rất lạnh.ước>
 
Khương Mạt tính toán trong lòng, bảo Nghê Bạt tạm thời đừng nói với người khác, cô sợ bố cô và Thẩm Vân biết được sẽ lo lắng.
 
Nghê Bạt đồng ý: “Xí, lắm chuyện .Được rồi, không có sự đồng ý của em, chế sẽ không nói cho ai biết.”
 
Khương Mạt ra báo cáo lịch trình của mình cho Khương Ỷ Lan.
 
Khương Ỷ Lan nghe xong, hỏi: “Tiết mục tổng hợp gì? Khi nào?”
 
Khương Mạt: “Ai ya, chính là loại tiết mục tổng hợp ngoài trời, bố cũng không xem.” Rồi cô trực tiếp nói luôn thời gian.
 
Khương Ỷ Lan tưởng là kiểu tiết mục nấu ăn, chơi trò chơi nên không để trong lòng, vừa nghe cô nói thời gian: “Ai ya~, hôm đó đúng lúc bố phải đi Thiên Ngu phỏng vấn.
 
“......Bố thật sự chuẩn bị đánh thi đấu chuyên nghiệp ư?”
 

“Hừ! Không được sao? Con sợ bố con không được chọn làm mất mặt con sao?”
 
Khương Mạt trợn tròn mắt: “Sao có thể? Trình độ của bố con trâu bò như vậy, ông ấy không được chọn thế thì trên thế giới này không ai có thể được chọn nữa rồi.”
 
Khương Ỷ Lan hừ hừ hai tiếng, hài lòng với câu trả lời của con gái.
 
Khương Mạt: “Vậy bố không cần tiễn con nữa. Lúc con ghi hình chắc cũng không thể nhận điện thoại được, có kết quả thì bố nhắn tin cho con nhé.”
 
Khương Ỷ Lan một lời liền đồng ý: “Được, con phải chăm chỉ làm việc, cái nhà này còn dựa vào con nuôi đấy.”
 
Ông cũng không nỡ để con gái chịu khổ, nhưng đây là ông và Thẩm Vân đã thương lượng với nhau.
 
Mạt Mạt đã cân bằng lại được trạng thái, nhưng nghĩ đến mẹ vẫn không nhịn được rơi nước mắt, dứt khoát để cô ra ngoài, bận sống bận chết làm việc sẽ không có thời gian đau lòng nữa.
 
Cho dù cô không nhận tiết mục này thì mấy hôm nữa Thẩm Vân cũng nghĩ cách sắp xếp công việc cho cô.
 
Người trở lên bận rộn, đau lòng cũng sẽ giảm đi nhiều.
 
Khương Mạt lập tức cảm thấy thân mang trọng trách lớn lao: “Bố yên tâm, con sẽ để bố và Thẩm Vân sống những ngày tháng sung sướng.”
 
Buổi tối Thẩm Vân về nhà, Khương Mạt lại chạy đi nói với anh một lần, Thẩm Vân đang làm việc trên máy tính, nghe cô nói động tác hơi dừng lại, đeo cặp kính cô mua tặng anh quay đầu lại hỏi: “Quay trong bao lâu?”
 
Khương Mạt: “Tính cả thời gian đi đi về về, tổng cộng bốn năm ngày.”
 
Không biết Thẩm Vân đang nghĩ gì, nhàn nhạt ‘ừm một tiếng: “Chăm chỉ làm việc, bảo vệ tốt bản thân.” Nói xong liền không để ý đến cô.
 
Không có chút luyến tiếc nào!
 
Khương Mạt giận hừ hừ bỏ đi.
 
Đến tối, cô nằm trên giường bực bội không vui.
 
Mấy hôm nay Khương Mạt không bước chân ra ngoài, luôn ở nhà bên này, nhưng ngày mai bắt đầu làm việc cô lại phải trở về căn nhà bên kia bức tường, không biết lúc nào mới lại được ở cùng nhau lâu như này.
 
Sao anh lại xấu tính như vậy, cô sắp phải đi rồi, anh cũng không nhớ cô nữa hay sao?
 
Cũng không lo lắng cô có bị người khác bắt nạt hay không…..mặc….mặc dù cái này không cần lo lắng chút nào, nhưng mà……
 
Ít nhất cũng phải nói một câu thể hiện ý tứ một chút chứ.
 
Cô đi chân trần nhảy xuống giường, hay là đi tìm anh……
 
Ai ya bỏ đi, quá mất mặt.
 
Cô lại quay lại nằm xuống giường, ôm gối lăn qua lăn lại.
 
Đột nhiên, khóa phòng truyền đến tiếng lạch cạch, cô dựng tai lên nghe, lập tức nhắm mắt lại giả vờ ngủ, không thèm để ý đến người xấu xa kia.
 
Cô nghe thấy cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra rồi đóng lại, sau đó là tiếng bước chân tiến lại gần, cuối cùng dừng lại ở cạnh giường.
 
Một ánh mắt rơi lên gương mặt cô, quanh quẩn một hồi, cô nhịn xuống, không được cử động không được cử động, người xấu xa này bơ cô lâu như vậy, cô phải trả thù!
 
Một giây sau, cô nghe thấy người đàn ông thấp giọng cười khẽ, nén giọng nói: “Xem ra tiểu xấu xa ngủ mất rồi, thôi vậy, vẫn là không nên làm ồn đến cô ấy….”
 
Nói rồi, xoay người chuẩn bị đi ra.
 
Khương Mạt luống cuống, lập tức mở mắt, đúng lúc nhìn vào đôi mắt mang ý cười kia.
 
Anh đứng im bên cạnh giường, không có nửa điểm muốn đi.

 
Khương Mạt giận đến ngứa răng, giơ tay với lấy cổ anh, dùng lực cắn mạnh một cái: “Xấu xa, lại lừa em!”
 
“Xuỵt ____ nhỏ tiếng một chút, đừng để bố phát hiện.”
 
Khương Mạt vội vàng che miệng lại, đè giọng nói: “Em đã hai mươi tám tuổi rồi, ông ấy vẫn coi em là con nít.”
 
Thẩm Vân cười khẽ, anh cũng hai mươi tám rồi, bà xã lại không ở trong lòng, ôm ôm hôn hôn còn phải lén lút sờ trộm, thế không phải còn thảm hơn sao?
 
Không ai nói chuyện, không khí lập tức ám muội lại dịu dàng.
 
Thời gian làm người ta không nỡ cứ thế mà trôi qua.
 
Khương Mạt vòng tay lên cổ anh, nói nhỏ: “Anh nhớ mỗi ngày đều phải nghĩ đến em…..”
 
Chưa nói dứt lời, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô, nói như thở dài: “Khương Mạt Mạt, làm thế nào đây, anh bây giờ đã bắt đầu nhớ em rồi.”
 
Anh đang định hôn sâu một chút, âm thanh gõ cửa lạnh lùng tàn nhẫn vang lên.
 
Khương Ỷ Lan ở bên ngoài: “Tạm biệt xong thì mau ra ngoài, bớt làm mấy chuyện thừa thãi đi.”
 
Thẩm Vân: “.........”
 
Khương Mạt: “.....Phụt~ ...”
 
Cô che miệng cười, Thẩm Vân đúng là đen đủi, lần nào cũng bị bố tóm được.
 
Thẩm Vân dùng lực nhéo eo cô một cái, trầm giọng nói: “Nha đầu xấu xa, em còn cười.”
 
Một giây tiếp theo, anh ghé sát vào tai cô: “Sớm muộn ca ca cũng khiến em khóc lóc cầu xin.”
 
CỘC CỘC CỘC——— “Thẩm Vân, mau đi ra ngoài!”
 
Khương Mạt: “Lêu lêu lêu~”
 
Bố cô quay về rồi, cô mới không thèm sợ.
 
Hôm Khương Mạt xuất phát cô lừa Thẩm Vân, cô nói với anh là buổi chiều, Thẩm Vân sắp xếp hết công việc lên buổi sáng để buổi chiều chuẩn bị đi tiễn cô, không ngờ lúc chuẩn bị vào họp thì nhận được tin nhắn của Khương Mạt: “Lúc đến sân bay lại đẩy chuyến bay lên sớm hơn, Thẩm Vân, em xuất phát trước đây, anh yên tâm làm việc, không cần lo lắng cho em, yêu anh.”
 
Thư ký Trương lập tức cảm thấy nhiệt độ giảm xuống âm độ.
 
Thẩm Vân vứt điện thoại sang một bên, dựa lưng vào ghế không cử động.
 
Thư ký Trướng: “Boss, hội nghị một lát nữa….”
 
Thẩm Vân: “Buổi chiều thì bắt đầu.”
 
Thư ký Trương: “Vâng. Những sắp xếp đẩy lên khác thì sao ạ?”
 
Thẩm Vân: “Sắp xếp lại như cũ.”
 
Thư ký Trương bình tĩnh gạch bỏ tất cả các thông báo, cúi người chào Thẩm Vân rồi xoay người rời đi.
 
Vừa đóng cửa văn phòng lại, cậu ta liền vuốt mồ hôi trên trán, toang rồi, cậu ta có dự cảm, đoán là mấy ngày tiếp theo bọn họ phải sống trong loại khí áp thấp khủng bố này.
 
Thẩm Vân nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại một lúc, đột nhiên đăng nhập vào QQ, lần đầu tiên chủ động nhắn tin cho Chỉ yêu Mạt Mạt: “Cậu biết lịch trình của Mạt Mạt không?”

 


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi