THẬP NIÊN 70 GẢ CHỒNG VẠN DẶM


"Đòi cái đếch gì? Mẹ thấy mày thèm đòn rồi đấy.

" Ngoại trừ con trai cả, Loan Hồng Mai vẫn luôn tin vào cách nói "thương cho roi cho vọt", bà giơ tay lên muốn vỗ một cái vào đầu con tư.

Điền Phán Đễ nhanh nhẹn né tránh, ngoài miệng vẫn còn ồn ào không phục:"Dựa vào cái gì mà chỉ mua cho chị hai, con với chị ba cũng muốn có.

""Con có thể so với chị hai con sao? Chị hai con sắp đi gặp nhà chồng rồi, mặc đồ không có thể diện làm sao được?"Nói đến đây, Loan Hồng Mai lại nhìn về phía con gái thứ hai, dặn dò bằng giọng vui mừng:"Hôm họp chợ phiên đi sớm chút, mẹ nhờ người nghe ngóng rồi, gần đây đang thịnh hành màu đỏ thẫm, đến lúc đó may một chiếc áo khoác ngắn màu đỏ.

Lần trước không phải chị con còn gửi cho con một cái quần lính sao? Mặc như thế đi, mẹ đảm bảo, với dung mạo con gái mẹ, vừa nhìn là thấy chuẩn bài rồi.

"Khóe miệng Điền Mật co giật, quần xanh, áo đỏ, đây là con mắt thẩm mỹ gì vậy?Đi hát xướng cho người ta xem sao?"Đang nói chuyện với con đấy, ngẩn người cái gì?" Thấy vẻ mặt con gái không bình thường, Loan Hồng Mai giơ tay lên đẩy cô một cái.


Điền Mật lấy lại tinh thần, gật đầu bừa một cái:"Con biết rồi.

""Biết là tốt rồi, con cũng phải để ý chút, đã hai mươi rồi, nếu còn không quyết định, trong thôn lại có người lời ra tiếng vào.

Mẹ thấy thằng nhóc họ Lưu kia cũng không tệ.

" Loan Hồng Mai lải nhải, đặt mông ngồi xuống giường, trông có vẻ muốn nói chuyện nhiều.

"Mẹ ơi, có phải đèn dầu yếu đi rồi không?" Điền Mật nhắc nhở một câu.


Cô vừa dứt lời, Loan Hồng Mai lập tức nhảy dựng lên, cẩn thận cầm đèn dầu đi ra ngoài:"Không nghe con nói chuyện nữa, mẹ về trước.

"Thứ này tốn dầu, dầu hỏa lại đắt, lúc mua còn cần có phiếu, không thể lãng phí như thế.

"Chị ơi, chị thật thông minh.

" Điền Phán Đễ khôn ngoan lanh lợi, làm sao không nhìn ra chị hai cố ý, nhưng vẫn nói: "Chị ơi, chị thực sự phải cưới chồng à? Anh cả đều hai sáu tuổi rồi, cũng không lấy vợ, chị mới hai mươi tuổi, có gì mà gấp gáp chứ?"Điền Mật không biết trả lời câu này thế nào, bởi vì có quan niệm nói con gái bỏ lỡ tuổi xuân thì rất khó lấy chồng, bản thân cô cũng không chấp nhận cách nói này, nhưng không biết giải thích cho hai đứa em như thế nào.

Theo chủ định của cô, cô hoàn toàn không muốn kết hôn.

Thời thế này, ra ngoài phải có chứng minh thư, không thể chạy được, không kết hôn, chỉ nước bọt của người đời thôi cũng đủ dìm cô chết đuối.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi