THẬP NIÊN 70: GIA ĐÌNH CỰC PHẨM

"Cảm ơn bác sĩ Vương, thực sự làm phiền ông rồi." Giang Trường Hà thở ra một hơi, kính cẩn tiễn ông ấy ra ngoài.

Triệu Tiểu Quyên nấu canh gừng đường đỏ xong cố gắng đút cho Chiêu Đệ, rồi túc trực canh giữ ở bên giường.

Thấy trên mặt cô bé có huyết sắc, cũng bắt đầu đổ mồ hôi mới bắt đầu yên tâm trở lại.

Cùng lúc đó, hai mẹ con Giang Miên Miên cũng mang theo túi lớn túi nhỏ từ hợp tác xã mua bán đi ra.

Giang Miên Miên sờ cái bụng kẹp lép của mình, ngẩng đầu lên nhìn mẹ: "Mẹ, cha và Úc Thừa khi nào mới về, con đói."

Tô Uyển Ngọc cũng ôm bụng: "Mẹ cũng đói bụng, hay là hai chúng ta đi ăn lót dạ trước một chút đi."

"Được ạ."

Đương nhiên là Giang Miên Miên không có ý kiến, nhưng chưa đi được mấy bước thì thấy Giang Trường Hải quay về.


"Cha." Giang Miên Miên vui vẻ vẫy tay với cha cô.

Đợi đến khi Giang Trường Hải đi đến gần, cô nhìn thoáng qua phía sau ông không thấy Úc Thừa, bèn hỏi: "Cha, sao chỉ có mình cha quay về vậy? Úc Thừa ở lại chỗ của cậu anh ấy sao?"

"Úc Thừa đi rồi, cùng cậu của nó quay về Thủ Đô." Giang Trường Hải vừa đón lấy những thứ đồ trên tay vợ và con gái vừa nói.

"Hả? Về rồi à?"

Giang Miên Miên và Tô Uyển Ngọc rất kinh ngạc, đi như vậy cũng quá đột ngột rồi.

Giang Trường Hải giải thích: "Lần này Úc Thừa đến nông trường là để đưa cậu cùng về Thủ Đô chữa chân. Úc Thừa còn phải nói một lúc lâu mới thuyết phục được cậu nó cùng quay về. Dù sao chân của cậu nó đến mùa đông thì sẽ đau dữ dội, thằng bé Úc Thừa này cũng không đành lòng để cậu mình chịu khổ mới vội vàng đưa đi như vậy."

"À." Giọng nói của Giang Miên Miên có chút buồn buồn.


Cô nhìn qua cái túi trên tay cha mình, trong đó có đồ mà mẹ và cô mua cho Úc Thừa, là vải và bông để làm áo bông cho cậu, còn có đồ lót và tất để thay giặt.

Tô Uyển Ngọc cũng lộ vẻ không nỡ: "Đứa bé này đúng là đến cũng đột nhiên, đi cũng đột ngột. Lần này thằng bé đi rồi chỉ sợ sau này sẽ không còn cơ hội gặp mặt."

Thủ Đô xa như vậy, ở đây cậu cũng không có người thân nào khác. Có lẽ sẽ không quay về nữa. Giang Miên Miên nghe vậy cái miệng nhỏ lại càng mím chặt, cô vẫn chưa kịp nói lời "tạm biệt" mà.

Thấy hai mẹ con đều không nỡ để Úc Thừa rời đi, trong lòng Giang Trường Hải thầm mắng thằng nhóc thối này cướp hết sự chú ý của vợ và con gái mình đi, nhưng vẫn lấy số điện thoại Úc Thừa để lại từ trong túi ra, an ủi: "Đây là phương thức liên lạc và địa chỉ ở Thủ Đô mà thằng bé Úc Thừa để lại, nói là để Miên Miên mỗi cuối tuần đều gọi điện thoại cho nó, cũng có thể viết thư cho nó."

Nghe vậy, tinh thần của Giang Miên Miên tốt hơn một chút. Coi như cậu có lương tâm, biết để lại cho mình phương thức liên lạc.

Giang Trường Hải thấy bộ dạng cô vẫn không vui, liền đưa tay xoa xoa đầu cô: "Nếu thực sự muốn gặp một lần cũng không khó, đợi có cơ hội chúng ta sẽ đến Thủ Đô gặp thằng bé."

Tô Uyển Ngọc cảm khái: "Anh nói nghe cũng dễ dàng thật đấy, Thủ Đô cách đây xa như vậy, đi một chuyến phải tiêu mất bao nhiêu tiền. Hơn nữa chúng ta và Úc Thừa không thân không thích, mặc dù hiện giờ sống chung rất tốt, nhưng lâu dần tình cảm cũng sẽ từ từ phai nhạt."

Vì nguyên nhân gia đình nên bà vô cùng thông suốt đạo lí đối nhân xử thế.

"Không đâu vợ à, thằng nhóc họ Úc không phải người như vậy. Anh nhìn ra được thằng bé là người rất trọng tình nghĩa." Giang Trường Hải hiếm khi lại phản kích lời nói của vợ mình.

Tô Uyển Ngọc suy nghĩ một chút, gật đầu: "Nói vậy cũng đúng."


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi