THẬP NIÊN 70: GIA ĐÌNH CỰC PHẨM



"Trời nóng thế này cũng dùng không bao nhiêu củi, một mình Lai Đệ đi nhặt là được.

" Trương Quế Hoa mở miệng lên tiếng trả lời.

Ngực Triệu Tiểu Quyên càng đau.

Con gái nhỏ năm nay mới năm tuổi, bởi vì thiếu dinh dưỡng, nhìn giống đứa trẻ mới ba bốn tuổi nhỏ gầy đơn bạc, sao có thể mang nhiều củi đốt như vậy được.

Bà ta muốn mở miệng cầu xin, đôi mắt hình viên đạn của Trương Quế Hoa liếc qua: "Sinh nhiều cái tốn cơm như vậy, ngay cả việc sinh cho nhà họ Giang một cái mang giống cũng không được.

"Một câu nói trong nháy mắt làm mặt Triệu Tiểu Quyên trở nên trắng bệch, giống như bà ta bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người, hổ thẹn bất an, ngay cả chút tình thương của mẹ vừa mới sinh ra cũng liền tiêu tán.

Bà ta sinh liền bốn người con gái, lại không thể sinh ra được một mụn con trai, là bà thực xin lỗi Trường Hà, thực xin lỗi ông nội Giang.


Khuôn mặt Giang Trường Hà của chồng bà ta cũng lộ ra vẻ mặt buồn khổ, trong lòng thực hụt hẫng.

Ông ta cũng muốn có con trai nối dõi tông đường.

Thôn Thạch Kiều hẻo lánh, trong thôn người đàn ông nào nếu không có con trai, đi tới chỗ nào cũng sẽ bị người ta nói ra nói vào, không con trai chính là tuyệt hậu.

Nhiều con gái có tác dụng gì? Sớm hay muộn cũng phải gả đến trong nhà người khác.

Giang Miên Miên lại cảm thấy may mắn, cha mẹ cô không có loại tư tưởng phong kiến trọng nam khinh nữ này, nếu không cô thật sự lại muốn đi chết lần nữa.

Rõ ràng sinh không được con trai là vấn đề của đàn ông, lại muốn trách phụ nữ, đây là cái xã hội gì chứ.

Cũng may Trương Quế Hoa không tiếp tục hưng sư vấn tội, bà ta quay đầu lại vỗ bàn một cái nói: "Tóm lại, việc này quyết định như thế.

""Cháu không đi.

" Giang Miên Miên mới không làm đâu, cô trộm nhìn về phía cha mẹ làm mặt quỷ cầu cứu.

Nhưng vẻ mặt của Giang Trường Hải lại không có biểu tình gì, nhìn qua giống như ông đi vào cõi thần tiên nào rồi.

Đến nỗi mẹ cô, bà biết cha mẹ chồng không thích người con dâu như bà, trước giờ bà đều đẩy người đàn ông nhà mình ra đón cơn giận từ cha mẹ chồng.

Trương Quế Hoa nhìn thấy con trai cả hôm nay không bảo vệ con gái, lập tức liền dùng thái độ cứng rắn cường thế nói: "Không đi cũng phải đi, không làm việc thì không được ăn cơm, người nhà họ Giang cũng không nuôi kẻ rảnh rỗi.

"Vợ lão Tam vui vẻ khi người gặp họa, trên mặt lại giả mù sa mưa nói: "Tam Nha, cháu nghe thím khuyên một câu, con trai chỉ thích người vợ chăm chỉ, cháu càng có khả năng thì kén rể cũng liền càng đáng tin cậy.

"Lời bà ta nói đương nhiên là lời nói dối, thời đại này trừ bỏ mấy tên ham ăn biếng làm, làm gì có tên đàng hoàng nào chịu tới cửa ở rể chứ.


Tìm không ra người như vậy.

Giang Miên Miên tin bà ta mới lạ, cô nhìn thấy cha ruột không đáng tin liền xoay chuyển tròng mắt nói: "Vậy anh cả anh hai cũng phải đi, anh cả đều mười một tuổi rồi.

"Bà nội thương nhất chính là hai đứa cháu trai, khẳng định sẽ luyến tiếc hai người bọn họ chịu khổ.

Quả nhiên, Trương Quế Hoa lập tức liền trừng mắt nói: "Không được! Chí Văn, Chí Võ phải đi học, cháu lại không đi học.

"Tuy rằng hai đứa cháu trai không phải là người có thiên phú học tập, nhưng con trai có chút chữ mới tốt.

"Vậy Miên Miên cũng đi học.

" Giang Trường Hải lấy lại tinh thần, thuận thế nói tiếp.

Con gái ông cũng tới tuổi đi học rồi.

"Con nói cái gì?" Trương Quế Hoa có chút không tin lỗ tai chính mình.


Ánh mắt những người khác nhất trí nhìn qua, thần sắc khiếp sợ, phảng phất chuyện ông ta nói chính là chuyện lớn động trời vậy.

Ngay cả Giang Miên Miên cũng mang vẻ mặt ngoài ý muốn, cha cô chưa từng nói qua chuyện cho cô đi học.

Giang Trường Hải nói lại lần nữa: "Con nói, để Miên Miên cũng đi học.

"Giọng nói bình thản, phảng phất đọc sách là việc so với ăn cơm uống nước là chuyện bình thường hàng ngày.

"Đầu con bị nước vào? Thế nhưng muốn tiêu tiền để cho con bé đi đọc sách.

" Nháy mắt giọng nói của Trương Quế Hoa cất cao, bén nhọn đến chói tai.

….


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi