THẬP NIÊN 70 HỢP ĐỒNG PHU THÊ


Phía nam chỗ đập lúa có rất nhiều cây hoè già, thân cây thô to, dễ dàng che khuất thân hình của một người.

Trước đó, Trần Ngưng và Chúc Á Nam đều bận rộn ghi chép số cân, cũng không chú ý quá nhiều đến những người xung quanh cây hoè.

Thế nên Trần Ngưng không hề hay biết Ngũ Kiến Thiết đã đứng ở đó từ lúc nào.

Xung quanh có rất nhiều ánh mắt tò mò nhìn sang đây, một số người còn cười đùa trêu ghẹo.

Người đàn ông trước mặt cũng mỉm cười nhẹ nhàng, dường như anh ta chỉ tiện tay giúp đỡ một chút mà thôi.

Chúc Á Nam đứng ở bên cạnh Trần Ngưng, trong tay cũng đang cầm một chiếc khăn mặt, bối rối đứng ở đó.

Vừa nãy, cô ấy đã nói với Trần Ngưng rằng sẽ cho Trần Ngưng mượn khăn mặt của cô ấy, có lẽ vừa rồi cô không chú ý nên đã lấy nhầm khăn mặt.

Trần Ngưng có ranh giới cá nhân rất mạnh mẽ, cô không cho phép người khác tuỳ tiện chạm vào đồ của mình, và cũng sẽ không bao giờ dùng đồ của người khác một cách tuỳ tiện.

Đối với Trần Ngưng, phải luôn giữ khoảng cách an toàn với những người không quen, nếu không cô sẽ rất dễ dàng tức giận.


Mà chiếc khăn mặt cô vừa dùng lúc nãy, bây giờ đang nằm trong tay của Ngũ Kiến Thiết, chiếc khăn có vẻ sạch sẽ và mềm mại, trông rất mới, không thể là khăn của người khác được, có thể đó chính là khăn của Ngũ Kiến Thiết.

Nghĩ đến việc cô vừa mới dùng chiếc khăn đó để lau mặt, Trần Ngưng cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể có gai mọc ở trên người, rất không thoải mái.

Cô mím chặt môi, cảm thấy bức bối vô cùng.

Tuy nhiên, nơi này cũng không phải là nhà của cô, không ai có thể bao dung và chiều chuộng cô vô điều kiện giống như bố mẹ và anh trai cả.

Ngay cả khi bản thân cảm thấy không thoải mái, cô cũng không tìm thấy lý do để tức giận, những người ở đây sẽ không thấu hiểu cho cô.

Trần Ngưng chỉ có thể tạm thời nuốt cơn tức xuống, rũ mắt, không muốn đối mặt với Ngũ Kiến Thiết, nhỏ giọng nói:“Không mệt.

”Sau khi nói xong hai chữ đó, nhân lúc có người đi tới để rửa tay rửa mặt, cô bèn nhanh chóng nép sang một bên, sau đó đi tới cây hòe già bên cạnh.

Vẻ mặt của Ngũ Kiến Thiết không thay đổi, anh ta ung dung chậm rãi gấp chiếc khăn mặt trong tay lại, sau đó buộc nó vào cánh tay của mình.


Vài người đàn ông đứng xung quanh Ngũ Kiến Thiết, vô cùng khách sáo nói chuyện với anh ta.

Có thể nghe thấy được hình như bọn họ đang nói về việc nộp thóc công.

Lần này Ngũ Kiến Thiết tới đây là để đại diện cho kho lương kiểm tra thóc công, anh ta sẽ ở lại trong thôn vài ngày.

Trần Ngưng đứng dưới bóng râm, trong lòng nghĩ rằng việc kiểm tra thóc công cũng chẳng cần chủ nhiệm kho lương như Ngũ Kiến Thiết phải tự thân xuất mã.

Anh ta tới chỗ đập lúa, còn cố tình xuất hiện ở bên cạnh cô.

Thừa dịp cô không phòng bị, lại đưa chiếc khăn anh ta đã dùng cho cô lau mặt.

Kết hợp với việc nhà trưởng thôn muốn sắp xếp một cuộc xem mắt cho cô và Ngũ Kiến Thiết, Trần Ngưng thật sự không thể không nghĩ nhiều thêm một chút.

Dù cô đã nói rằng cô không muốn đi xem mắt, nhưng Ngũ Kiến Thiết vẫn xuất hiện ở đây.

Liệu có phải anh ta đang cố ý hay không?Hơn nữa có vẻ như mọi người trong thôn cũng đang phối hợp giúp đỡ anh ta.

Sáng sớm, trưởng thôn nói rằng không xem mắt cũng không sao, nhưng ngay sau đó, hội trưởng hội phụ nữ lại đến tìm cô, ngay cả vị đội trưởng cũng nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý khi nhắc tới việc mua kem que cho mọi người.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi