THẬP NIÊN 70 TRỌNG SINH MÊ TÍN DỊ ĐOAN


Editor: Hannah...Trương Manh đứng bên kia đường nhìn một nhà ba người mà cảm thấy rất mỉa mai, rõ ràng cô mới là vợ hợp pháp của anh ta mà.Đèn xanh bên phía đối diện vừa bật, Trương Manh lập tức đuổi theo ba người đang đi ở phía trước, cô kéo mạnh cánh tay người đàn ông rồi tát một cái trời giáng vào mặt anh ta.Người đàn ông bị đánh choáng váng, gương mặt hoảng hốt: "Tiểu Manh, em...!sao em lại ở đây?"Trương Manh bật cười, tiếng cười đầy châm biếm: "Tại sao tôi lại ở đây à? Lý Hạo, anh là kẻ vô ơn phụ nghĩa, tôi chăm sóc ba mẹ anh, để bây giờ tôi trở thành người phụ nữ cằn cỗi, anh lại quay ra trả ơn tôi kiểu này đây hả?" Trương Manh tức giận chỉ tay về phía hai mẹ con đang đứng sau Lý Hạo.Lý Hạo đang định mở miệng giải thích, đột nhiên người phụ nữ sau lưng anh ta bước lên nói: "Cô là vợ của Lý Hạo phải không, tôi là mẹ của con trai anh ấy đây.

Tôi ở bên anh ấy đã tám năm rồi, anh ấy nói với tôi là anh ấy không còn chút tình cảm gì với cô nữa, nếu cô còn biết xấu hổ thì mau rời khỏi anh ấy đi.""Cô là cọng hành héo ở đâu trồi lên vậy? Tôi đang nói chuyện với anh ta, có chỗ cho cô chõ mõm vào à? Cút sang một bên cho tôi." Trương Manh vốn đã điên càng điên hơn, cô đẩy mạnh con mụ tuesday chướng mắt sang một bên.Tuesday đi giày cao gót, suýt chút ngã nhào xuống đất.


Sau khi đứng vững, Tuesday giận tím mặt nhìn Trương Manh, cô ta xắn tay áo hùng hổ nhào về phía Trương Manh, quát lớn: "Cô dám đẩy tôi à, tôi quyết sống chết với cô."Hai người phụ nữ cứ thế giằng co ở trên đường, cô đẩy tôi, tôi đẩy cô.Không ai để ý đèn xanh đang dần chuyển sang đèn đỏ.Trương Manh đột nhiên bị trẹo chân, không đứng vững, thế là bị tuesday đẩy ra lòng đường.Cô còn chưa kịp nhìn rõ thì đã nghe thấy một tiếng ầm, cả người bay ra xa, mọi thứ trước mắt cô đều nhuốm màu đỏ.“Trời đất, đụng chết người rồi.” Trong mơ hồ, cô nghe thấy bên đường có người la lên đụng chết người.Nằm trên mặt đường, Trương Manh chậm rãi quay đầu nhìn gia đình ba người đang bỏ đi trong sự hoảng loạn giữa đám đông, một nụ cười chế giễu thoáng qua trên miệng cô.Cũng tốt, ít nhất bây giờ chết đi, cô có thể mãi mãi thoát khỏi cái tên vong ơn phụ nghĩa Lý Hạo kia.Cô buồn ngủ quá, đôi mắt cứ muốn nhắm nghiền lại thôi....Khi Trương Manh một lần nữa mở mắt ra, trong tiềm thức cô nghĩ mình đã được cứu.

Đang thất thần và buồn bã, đột nhiên bên tai cô vang lên giọng nói của một cậu bé: "Chị, chị tỉnh rồi à! Đầu còn đau không ạ?"Trương Manh sững sờ, chị á, em trai cô mất lâu rồi mà, sao lại có người gọi cô là chị nhỉ?Quay đầu sang trái, Trương Manh nhìn thấy một cậu bé trắng trẻo, non nớt nhưng hơi gầy.

Khuôn mặt này chẳng phải là em trai đã mất từ lâu của cô sao? Lẽ nào cô đã chết rồi? Và nơi cô ở bây giờ là âm phủ?"Chị, Đào Nhi năn nỉ chị mà chị, chị đừng kết hôn với tên xấu xa Lý Hạo đó có được không? Anh ta là người xấu, anh ta luôn canh lúc chị không có mặt mà bắt nạt em." Trương Đào khóc đến đỏ cả mắt.“Đào Nhi, lẽ ra chị nên nghe lời em sớm hơn, có thể bây giờ đã không bị anh ta hại chết thế này.” Vừa nói, Trương Manh vừa hối hận vừa khóc.Trước khi cô kết hôn với Lý Hạo, em trai cô liên tục nói với cô rằng mình bị Lý Hạo bắt nạt.

Thời điểm đó cô luôn cho rằng em trai mình đang nói dối, cứ nghĩ em trai không muốn mình lấy chồng nên mới nói vậy.Trương Đào sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩn ra: "Chị, chị đang nói gì thế, chị đâu có chết đâu?"Trương Manh đang khóc, nghe Trương Đào nói vậy thì sửng sốt, nhanh chóng đưa tay nhéo nhéo mặt mình, vừa nâng cánh tay lên, cô mới nhận ra cánh tay của mình bây giờ hơi gầy, khác hẳn dáng vẻ lúc chết.“Chị vẫn còn sống...!chị...!chị...” Nói đến đây, Trương Manh xúc động đến mức bật khóc.Trương Đào đứng bên cạnh thấy vậy sợ hãi chạy ra ngoài gọi bà nội.Một lúc sau, bà nội Trương bị cậu cháu nhỏ kéo chạy vào, bà nội Trương nhìn cháu gái đang ngồi trên giường khóc hu hu thì thở dài nói: "Manh Nhi, nếu con thật sự muốn gả cho nhà họ Lý, bà nội sẽ không ngăn cản con.


Con muốn cưới thì cứ cưới đi vậy."Trương Manh ngẩng đầu nhìn bà nội vẫn còn sống trước mặt, lập tức kêu lên: "Bà nội."Bà nội Trương thấy cháu gái khóc thương tâm quá, bà vội đi tới và ôm lấy cô.Nép mình vào vòng tay quen thuộc của bà nội, lúc này Trương Manh mới biết cô đã được sống một lần nữa, cô trùng sinh về thời điểm khi chưa kết hôn với tên cặn bã Lý Hạo.“Bà nội, cháu nghe lời bà, cháu sẽ không gả cho Lý Hạo nữa, cháu muốn ở nhà, không gả đi đâu hết.” Trương Manh ôm chặt bà nội Trương, nũng nịu nói.Bà nội Trương lập tức kéo cô ra khỏi vòng tay, nghiêm túc nhìn cô: "Mạnh Nhi, cháu nói nghiêm túc sao? Cháu thật sự không muốn gả cho cái thằng Lý Hạo ấy nữa à?"Trương Manh gật đầu thật mạnh, sau khi trải qua chuyện kiếp trước, giờ cô đã biết tại sao em trai và bà cô lại không đồng ý để cô kết hôn với Lý Hạo rồi.

Hóa ra từ lâu bà và em đã nhìn ra Lý Hạo không phải là tên đàn ông xứng đáng để cô nương tựa cả đời.Bà nội Trương vui vẻ vỗ đầu Trương Manh nói: "Được rồi, tốt quá rồi, cháu nghe lời bà là đúng.


Thật ra không phải là bà nội không muốn cho cháu kết hôn, mà là cái thằng Lý Hạo đó không phải là người đàn ông tốt, cháu mà cưới nó sau này sẽ không có hạnh phúc đâu.""Bà nội, cháu hiểu những gì bà nói.

Bà đừng lo, cháu sẽ không cưới anh ta nữa đâu.” Kiếp này cô phải bái bai cái tên cặn bã Lý Hạo đó mới được.Trương Đào đứng bên cạnh nghe thấy vậy, nhảy cẫng lên sung sướng: "Tốt quá, tốt quá rồi, chị không kết hôn với tên xấu xa Lý Hạo nữa! Thật tốt quá.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi