[THẬP NIÊN 80] NÀNG DÂU LÀ HỒ LY TINH

Lại nói Trương Hà Hoa dẫn Triệu Quyên đến nhà họ Tần, lúc này chỉ có Tần Chí Quân ở nhà họ Tần. Tần Đại Hữu đi theo hai người con trai đến trấn làm việc, Lâm Xuân Hoa đi đâu còn chưa về, dĩ nhiên Tần Hiểu Muội ở nhà họ Cố.

Trương Hà Hoa từng tuổi này rồi, cũng không chú trọng chuyện đi vào nhà của đàn ông. Bà ta đi vào sân, đẩy cửa và khản giọng hét lên: “Xuân Hoa, bà có nhà không?”

Bà ta thấy không có người trả lời, dẫn Triệu Quyên đi vào cổng chính, trực tiếp thò đầu vào gian phòng đầu tiên ở phía Đông để nhìn, trùng hợp là phòng của Tần Chí Quân.

Trong lòng anh còn bối rối vì khi nãy Cố Uyển tới đây, cũng không có tựa vào giường đọc sách, tự ngồi trên xe lăn, ngẩn người nhìn trên bàn.

Lúc này thấy có người tới, anh ngơ ngác chào hỏi: “Thím Hà Hoa, sao thím lại tới đây?”

Mặt mày của Trương Hà Hoa tươi cười: “Chí Quân đỡ rồi chứ? Thím gặp đối tượng của cháu ở cổng thôn nên dẫn tới nhà cháu đây.”

Bà ta nói xong thì đi vào trong.

Cố Uyển? Tần Chí Quân vô thức nhìn ra ngoài cửa. Anh thấy Triệu Quyên đi theo Trương Hà Hoa vào thì trong mắt loé lên sự thất vọng. Phải rồi, Cố Uyển là cô gái hàng xóm nhà họ Cố, đâu có cần thím Hà Hoa dẫn tới.

Nhưng nhà họ Triệu đã đến tận cửa nói chuyện hôn sự không tính, lúc này Triệu Quyên tới đây làm gì? Hơn nữa, cô ta nói với thím Hà Hoa mình là đối tượng của anh, trong mắt của Tần Chí Quân có vẻ nghi ngờ.

Trên đường đi, Triệu Quyên biểu hiện rất rộng lượng, nhắc đến đối tượng thì cũng thẳng thắn vô tư mà không hề ngại ngùng chút nào. Lần này tới gặp Tần Chí Quân, trên mặt hiện lên tia đỏ ửng hiếm thấy.

Cô ta đặt điểm tâm và đồ hộp lên trên bàn, có chút ngượng ngùng lên tiếng: “Tần Chí Quân, lúc trước tôi nghe nói anh đã bị thương, hai hôm trước biết anh đã về, nhưng tôi ở trong nhà máy bận bịu suốt nên không có thời gian đến thăm anh. Hôm nay được nghỉ nên qua đây thăm anh.”

Tần Chí Quân còn chưa nói gì, Trương Hà Hoa bên cạnh nhìn Triệu Quyên rồi hô toáng lên: “Ây da, tôi nói cô gái này xinh đẹp như thế, cô còn là công nhân sao? Quá lắm quá lắm nha, ây da, Chí Quân, cháu đúng là tốt số thật, cô gái này có bản lĩnh nha.”

Bà ta lại hỏi Triệu Quyên: “Cô gái à, cô làm cho nhà máy nào vậy?”

Cô ta nghe bác gái này khen mình rồi lại khen Tần Chí Quân tốt số, trong lòng ngọt ngào như bọc trong mật, cô ta cười nói: “Bác gái, bác đừng khen cháu như thế, thật là ngại quá, cháu làm trong xưởng in ấn trong huyện.”

Trương Hà Hoa kích động, công nhân trong xưởng in ấn trong huyện, đúng là có tiền đồ. Sau này công việc này có thể truyền cho con cái, phải nói là lúc trước cô gái này trèo cao bám Tần Chí Quân, bây giờ anh phải bám người ta rồi.

Bà ta quay sang nói với Tần Chí Quân: “Chí Quân à, cô gái tốt thế này, sau này cháu phải đối tốt với người ta đó.”

Tần Chí Quân thấy Triệu Quyên không hề nhắc câu nào đến chuyện nhà họ Triệu hủy hôn, cũng ra vẻ ngầm thừa nhận những câu nói này của thím Hà Hoa, anh bèn cau mày.

Lại nói Vương Trà Hoa bế cháu gái cũng không tiện đi theo vào nhà người ta xem náo nhiệt, bà ta vòng qua vườn rau nhà họ Tần, muốn gặp Lâm Xuân Hoa, đến lúc đó nói một câu, rồi đến tận cửa thì cũng không đường đột.

Bà ta không thấy bóng dáng của Lâm Xuân Hoa trong vườn rau, hỏi người bên cạnh, nghe nói là đi xem lượng nước trong ruộng rồi. Bà ta nhờ người chuyển lời cho Lâm Xuân Hoa một tiếng, nói là đối tượng của Tần Chí Quân tới rồi, kêu bà ấy mau chóng quay về, còn mình thì ôm cô cháu gái về nhà họ Tần.

Trên đường đi ngang trước cửa nhà Cố Kim Thịnh, thấy Tần Hiểu Muội ngồi đóng giày trong sân nhà họ Cố. Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, bà ta vội tỏ ra sốt sắng nói: “Hiểu Muội à, sao cháu lại ngồi ở đây?  Mau về nhà đi, đối tượng của anh trai cháu đang ở nhà kìa, thím đến vườn rau gọi mẹ cháu mà không có gặp bà ấy.”

Tần Hiểu Muội nghe câu này thì nhất thời chưa phản ứng kịp, đối tượng của anh trai?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi