[THẬP NIÊN 80] NÀNG DÂU LÀ HỒ LY TINH

Chu Tĩnh thấy cô gái đang ôm con trong lòng này sợ đến mức lùi về phía sau mấy bước mới đứng vững được thì không dám tiến lên trên thêm nữa mà dừng lại ở chỗ cách cô bốn, năm bước.

Lòng anh ta tự bảo từ trước đến nay bề ngoài của mình chỉ có dụ cho phụ nữ tiến về phía trước thôi, còn làm cho người ta sợ tới mức liên tục lùi về phía sau thì hiếm có đấy.

Rồi anh ta lại thấy đứa bé mà cô gái này đang ôm trong lòng, còn quan sát dáng vẻ cùng lắm chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi của cô, anh ta chỉ có thể cảm thán trẻ em ở nông thôn kết hôn cũng quá sớm rồi. Trong lòng anh ta nghĩ hẳn đây là một cô gái đã có chồng nên mới phải giữ khoảng cách với người khác phái chăng?

Anh ta lại mỉm cười rạng rỡ với Cố Uyển, hầu như cả hàm răng trắng đều phản chiếu lại ánh sáng mặt trời tới mức lấp lánh lên.

"Tôi muốn hỏi là ở đây có phải thôn Thanh Hồ không?"

Cố Uyển thấy anh ta không định tiến lên nữa, lại thấy anh ta hỏi đường bèn gật đầu: "Ở đây là thôn Thanh Hồ."

Lỗ tai Chu Tĩnh mềm ra một cái. Hình như giọng nói của người con gái có lá gan nhỏ giống thỏ này hơi mê người đấy!

Anh ta xoa xoa đôi bàn tay, chặn cái xúc động muốn xoa vành tai của mình lại, hỏi: "Vậy cô có biết nhà của Tần Chí Quân đi như thế nào không?"

Cố Uyển kinh ngạc, quan sát trên dưới người thanh niên này hết một phen rồi kinh ngạc hỏi: "Anh tìm Tần Chí Quân để?"

Người thanh niên nghe lời này của cô thì biết mình đã tìm đúng chỗ rồi, cười bảo: "Anh trai của tôi là bạn chiến đấu với anh cả Tần. Tôi đang thay anh trai tôi đến thăm anh ấy."

A! Cố Uyển đã hiểu rồi. Cô bèn chỉ đường cho anh ta, nhưng có thể vì đường thôn hơi phức tạp nên Chu Tĩnh nghe xong thì cảm thấy thật sự không dễ tìm cho lắm, bèn hỏi rằng Cố Uyển có thể dẫn đường cho mình hay không.

Cố Uyển do dự một chút. Đối với mấy người đàn ông có thể chất đặc thù thì cô vừa thích mà vừa sợ.

Tiếp cận nhiều thì có ích, nhưng cô lại sợ bản thân xấu mặt, bèn suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là anh lái xe chậm một chút đi, tôi lên phía trước dẫn đường cho anh được không?"

Chu Tĩnh chỉ nhìn biểu cảm của cô thôi là biết cô gái này đang sợ mình, nên anh ta bèn cười nói cảm ơn rồi lên xe bản thân.

Cố Uyển dẫn chiếc xe hơi với tốc độ như rùa đi vào trong thôn. Một số người già đã có tuổi không ra đồng thấy vậy đều hỏi với vẻ ngạc nhiên: "Gái Uyển à, cháu đang dẫn người nào đi đấy? Có tận xe hơi luôn à?"

Cố Uyển bèn liên tục trả lời là bạn bè Tần Chí Quân mình gặp được ở cửa thôn.

Đợi cho một người một xe đến cửa nhà họ Tần rồi, Chu Tĩnh mới lấy bao lớn bao nhỏ từ trong cóp sau ra, phải nói cơ man không biết bao nhiêu là thứ, rồi anh ta mới đi theo sau Cố Uyển vào bên trong.

Cố Uyển biết ngày hôm nay ngoại trừ Tần Chí Quân ra thì tất cả những người nhà họ Tần khác đều ra đồng rồi. Thế là cô chỉ đi vào phòng khách nhà họ Tần rồi cất cao giọng hỏi: "Anh cả Tần, anh đâu rồi?"

Tần Chí Quân nhanh chóng xuất hiện, chống gậy đi ra ngoài.

Cố Uyển nhìn thấy thì ngẩn người. Người này đã có thể xuống đất rồi à? Tuy vậy cô không hề hỏi gì cả, hơi lùi ra phía sau mấy bước để giữ một khoảng cách với Tần Chí Quân rồi nói: "Anh có bạn tới thăm này. Em đưa người tới thôi."

Tần Chí Quân không kịp hỏi đã thấy người thanh niên theo sau Cố Uyển đi vào trong. Anh chỉ cảm thấy người này có hơi quen mắt nhưng cũng không biết.

Chu Tĩnh thấy thôn cô này cũng tránh Tần Chí Quân thì trong lòng hiểu ra cô không chỉ sợ mình thôi, bèn đứng ở chỗ cách Cố Uyển mấy bước, cười nói: "Là anh cả Tần Chí Quân phải không? Em là em trai anh Chu Dương, Chu Tĩnh đây. Em tới thăm anh thay anh trai."

Tần Chí Quân nghe là em trai của Chu Dương thì bấy giờ mới chợt hiểu. Chẳng trách anh cảm thấy quen mặt, bèn cười bảo Chu Tĩnh ngồi xuống đi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi