THẦY GIÁO LẠI LÀ BẠN TRAI CỦA TÔI


Bách Hứa Phong mở cửa phòng của Tang Truân thì thấy cô đang bê một chiếc thùng đồ gì đó nhìn có vẻ nặng nên anh muốn đến giúp nhưng thấy any tiên tới thì Tang Truân đã lắc đầu tỏ ý rằng mình có thể tự bê
Bách Hứa Phong không thể làm gì nên đành ngồi vào bàn học của Tang Truân.

Bê xong thùng đồ vật, Tang Truân bước đến đẩy ghế ra ngồi xuống bên cạnh Bách Hứa Phong, cô lục lọi gì đó trong cặp sách rồi lấy ra một quyển vở và sách để học.

Miệng thì tùy tiện hỏi
" Anh Hứa Phong này "
" Hửm?"
" Anh Trương Túc có mối quan hệ gì với Lục Nhuệ sao? ban nãy anh ấy vừa hỏi thăm em về sức khỏe của cậu ấy "
Bách Hứa Phong ngẫm nghĩ một lát, mặc dù là Trương Túc và anh là anh em thân thiết nhưng quả thật chuyện đời tư và tình cảm của Trương Túc.

Bách Hứa Phong chẳng biết quá nhiều vì tính anh cũng không thích hỏi hang nhiều quá tránh làm phiền

"Anh cũng không biết, nhưng chắc là hỏi thăm bình thường thôi "
Nói rồi, Bách Hứa Phong bắt đầu lật sách để dạy.

Tang Truân cũng không hỏi gì thêm anh nữa, hai người ngồi trên bàn.

Một người giảng một người nghe, thời gian 3 giờ trôi qua vô cùng nhanh nhưng đến giờ giải lao Tang Truân đang nghịch điện thoại còn Bách Hứa Phong đang ra bài tập cho cô thì từ ngoài cửa có tiếng người
Cốc Cốc
Nghe thấy tiếng, Bách Hứa Phong và Tang Truân cùng nhìn ra cửa.

Vào giờ này ai lại đến phòng làm phiền Tang Truân, không biết quy định của cô hay sao mà còn dám?
Tang Truân đứng lên đi đến bên cửa mở cửa ra với gương mặt vô cùng khó chịu.

Đối với cô, việc ban đêm có người gõ cửa bên ngoài là chuyện vô cùng phiền phức.

Bên ngoài cửa chính là Dương Viễn, đang bưng trên tay một khay trái cây và nước ép, nhìn trên mặt có chút phấn dường như con bé này vừa make-up.
Ngửi thấy có mùi phấn trang điểm bay vào mũi, Tang Truân liền bịch chặt mũi lại ánh mắt khó chịu nhìn Dương Viễn
" Đến đây làm gì?"
" Em đưa trái cây và nước ép cho chị và thầy Bách ạ "
Đang nói chuyện với Tang Truân, nhưng mắt của Dương Viễn luôn nhìn vào trong phòng tìm kiếm bóng hình của Bách Hứa Phong.

Thấy được anh, ánh mắt của Dương Viễn sáng lên như vừa bắt được vàng, muốn đẩy Tang Truân ra để tiến vào nhưng lại không dám
" Em vào trong được chứ?"
" Không, đem mọi thứ xuống lầu đi.


Dương Viễn em thừa biết chị không thích ăn đêm mà?"
Nghe đến đây, Dương Viễn đã không còn có thể chịu thêm được nữa đành miễn cưỡng đi xuống lầu nhưng vẩn cố ngoảnh mặt nhìn lại vào bên trong nơi mà Bách Hứa Phong đang ngồi
Coi như lần này không thể tiếp xúc được với Bách Hứa Phong rồi, Dương Viễn hiện tại đang tức chết mà nhưng cô cũng sẽ nghĩ ra cách để tiếp xúc với Bách Hứa Phong nhiều hơn vì cô biết được mỗi tuần anh đều sẽ đến nhà cô ta 3 lần để dạy học cho Tang Truân, Dương Viễn sẽ cố xin cha dượng của cô là Tang Lâm thuê Bách Hứa Phong về làm gia sư cho mình đến lúc đó sẽ dễ dàng hơn
Tang Truân đóng cửa lại, quay mặt chuẩn bị leo lên giường thì được Bách Hứa Phong ngoắc lại.

Cô ngoan ngoãn đi đến bên cạnh xem Bách Hứa Phong đang chỉ vào cái gì, nhưng trước mắt cô đều là những bài toán nâng cao vô cùng khó dành cho học sinh lớp 12
" Anh muốn cho em xem cái gì đây chứ ?"
" Em nhìn vào có hiểu gì không?"
Tang Truân lắc đầu, Bách Hứa Phong kéo ghế ra có ý bảo cô ngồi xuống đứng lâu sẽ khiến cô bị đau chân.

Hai người cùng tiếp tục mài mò thêm vài bài tập nữa, đến lúc hết giờ Bách Hứa Phong mang cặp của mình lên đi ra ngoài.

Tang Truân chạy theo
" Để em tiễn anh ra cổng "
" Vậy làm phiền em nhiều rồi "

Tang Truân đi đến bên cạnh Bách Hứa Phong rồi cùng anh bước xuống nhà.

Giờ này đã đêm tối mọi người trong nhà đều đã trở về phòng ngủ chỉ còn một mình Dương Viễn cố gắng thức giả vờ như đang xem tivi ngồi ở sofa
Hai người đi ngang qua Dương Viễn, không hề nói gì.

Thấy mọi người không chú ý đến mình, Dương Viễn liền ngồi dậy chạy đến
" Thầy Bách về ạ, em cũng muốn tiễn "
Bách Hứa Phong dường như không thích bạn học Dương Viễn này nhưng bên ngoài vẫn luôn cố tỏ ra lịch sự bởi vì Bách Hứa Phong chỉ muốn một mình Tang Truân tiễn anh ra về mà thôi.

Không một ai khác
" Không cần, có chị của em tiễn anh về là được rồi "
Nghe như vậy, Dương Viễn vẫn cố chấp muốn tiễn anh nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Tang Truân giáng thẳng vào người cô ta cùng vẻ mặt khó chịu của Bách Hứa Phong thì Dương Viễn cũng không dám đi theo quấy rầy


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi