THÍCH EM, THÍCH MÊ MUỘI VÌ EM

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Dánh
Thần sắc Thương Yến trố ra nhìn Kiều Nguyệt, ánh mắt ngày càng nóng rực dừng trên ngực cô.
Tim anh đập có chút không xong, lần đầu tiên cô gái nhỏ chủ động cho anh xem nơi đó. Vài lần trước đều là anh trăm phương nghìn kế dỗ cô, thậm chí là mặc kệ ý nguyện của cô, kiên quyết muốn xem.
Kiều Nguyệt cúi đầu, ửng đỏ trên mặt lan tràn đến bên tai cùng cổ. Tay cô hơi run, duỗi đến sau lưng cởi móc cài áo ngực.
Nhưng cô hoảng loạn cởi vài lần, ngày thường dễ dàng cởi ra như vậy, lần này lại dị thường khó khăn.
Dần dần, cô cảm nhận được ánh mắt thâm thúy cùng nóng bỏng của Thương Yến, cả người càng thêm nóng lên, khẩn trương đến tay nhũn ra vô lực.
Kiều Nguyệt cắn cắn môi, buông tay, đỏ mặt đẩy ngực Thương Yến, la lên: "Anh không được nhìn!"
Ánh mắt người này sao lại vậy nha, nhìn chằm chằm khiến thân thể cô nóng lên nhũn ra, thật đáng ghét.
Thương Yến nghiêm túc nhìn nơi đó của cô gái nhỏ, đột nhiên bị đẩy ra, anh chậm rãi thu hồi tầm mắt, nghi hoặc nhìn về phía mặt cô.
Mới vừa ngước mắt, Thương Yến thấy bộ dáng Kiều Nguyệt mặt đầy thẹn thùng, hầu kết lăn lộn, duỗi tay đem người ôm vào ngực, cọ cọ mặt cô, nói: "Nguyệt Nguyệt, em bắt đầu lại nói chuyện trước sau không đồng nhất."
Thân thể Kiều Nguyệt vốn liền nóng rực nhũn ra, hiện tại bị anh ôm vào lòng, đôi tay ôm eo anh, cả người cô càng thêm mềm nhũn khó nhịn.
Nghe xong lời anh, Kiều Nguyệt tức giận đánh anh một chút, "Anh nói cái gì vậy?"
Thương Yến nhẹ nhàng vòng tay ôm eo cô, không nhịn được hôn xuống mặt cô, "Em vừa nói cho anh xem, không được sờ, không được hôn, hiện tại vì sao lại nói không cho anh xem?"
Ngữ khí cùng sắc mặt anh đều là nghi hoặc khó hiểu. Mới cùng cô gái nhỏ ở chung vài ngày, anh phát hiện cô gái nhỏ thích gây rối vô cớ, không chịu nghe lời anh, hiện tại lại bắt đầu nói chuyện trước sau mâu thuẫn.
Thương Yến cúi đầu nhìn Kiều Nguyệt. Anh nghĩ, khuyết điểm của cô gái nhỏ quá nhiều. Trước kia, mọi chuyện anh đều theo đuổi sự hoàn mỹ, không cho phép bản thân cùng đồ vật có quan hệ mật thiết có chút khuyết điểm. Nhưng từ khi gặp được cô gái nhỏ, anh phát hiện nguyên tắc trước kia của mình hoàn toàn thay đổi. Dù khuyết điểm cô gái nhỏ nhiều, anh đều cảm thấy đáng yêu, từ đáy lòng thích, muốn dưỡng cô cả đời. (Editor: độ u mê của anh lại level up)
"Nguyệt Nguyệt," Ngữ khí Thương Yến trầm thấp, xoa tóc cô, dỗ cô: "em không cho anh xem, vậy có phải anh có thể sờ và hôn nơi này của em?"
Lời cuối của anh mang theo ngữ khí nhiễm nóng rực tình dục.
Kiều Nguyệt đỏ mặt trừng anh, hừ nói: "Anh tưởng em ngốc sao? Đều bị anh sờ anh hôn, không phải anh cũng nhìn được luôn sao?"
Tay Thương Yến đi xuống, lắc đầu, bám vào tai cô nói: "Anh có thể cách quần áo ..."
"Không được!" Kiều Nguyệt vội vàng mở miệng, dùng sức đẩy anh, "Em không cho anh sờ, càng sẽ không cho anh hôn!"
Trong lòng Thương Yến hơi vội, anh đem tay Kiều Nguyệt bao trong lòng bàn tay, nhỏ giọng dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt, tối qua rõ ràng em rất thích, khi anh hôn nơi này của em, em kêu lớn tiếng nhất, dễ nghe nhất."
Trước mắt anh không khống chế được hiện ra hình ảnh cô gái nhỏ ôm đầu anh, mềm mại nũng nịu kêu, nhỏ giọng nức nở cầu anh nhẹ chút đừng cắn cô.
Cô gái nhỏ lúc đó, cả người phảng phất đều nhiễm sắc đỏ dụ người, làm anh thật sâu mê muội, tình khó khống chế.
"Anh câm miệng!" Kiều Nguyệt nhỏ giọng rống anh: "Lưu manh!"
Thương Yến cẩn thận ôm cô, tay đặt ở phía sau lưng cô, ngữ khí nóng lên: "Nguyệt Nguyệt, vừa rồi em không cởi được đúng không? Anh giúp em."
Anh nói xong, động tác trên tay không ngừng lại.
Kiều Nguyệt ngẩn người, vặn vẹo thân thể, dùng sức đánh bay tay anh, "Anh làm gì đó? Không cần anh giúp."
"Nguyệt Nguyệt," Thương Yến khàn giọng kêu tên cô, không ngừng cọ mặt cô, "em đã nói sẽ cho anh nhìn, không thể đổi ý."
Cô gái nhỏ khó được chủ động, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Anh thích bộ dáng cô gái nhỏ chủ động cho anh xem, cho anh hôn.
Kiều Nguyệt bị anh làm cho càng thêm không được tự nhiên, cô bắt lấy quần áo Thương Yến, rầm rì một hồi, nhỏ giọng nói: "Anh gấp cái gì chứ, em cũng không nói không cho anh xem."
"Nhưng vừa rồi em nói anh không được nhìn." Thương Yến gắt gao nhìn chằm chằm mặt cô.
"Ay dà, anh ngốc quá đi." Kiều Nguyệt nói thầm, mềm mại ghé vào ngực anh, hừ nói: "Vừa rồi là em thẹn thùng nha."
Ánh mắt Thương Yến nghi hoặc, nghi ngờ lời cô. Vừa rồi mặt cô gái nhỏ đúng là rất đỏ, nhưng ngữ khí hung dữ nói không cho anh nhìn, nơi nào là bộ dáng thẹn thùng.
Nhưng cô gái nhỏ nói thẹn thùng thì là thẹn thùng. Nếu anh phản bác, cô gái nhỏ sẽ lại không vui.
Thương Yến chạm vào mặt cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Vậy khi nào em mới cho anh xem?"
Tầm mắt anh đi xuống dừng ở nơi đó của cô, ánh mắt tối xuống, yết hầu căng thẳng: "Nguyệt Nguyệt, hiện tại anh muốn xem. Nơi này của em nhỏ nhắn đáng yêu, vừa trắng vừa mềm, rất đẹp."
Xúc cảm càng là mềm mại trơn trượt. Những lời này anh không dám nói, sợ cô nghe xong sẽ giận.
Kiều Nguyệt vốn còn thật ngại ngùng, nhưng nghe thấy anh nói "nhỏ nhắn đáng yêu", ánh mắt sửng sốt, ngước mắt hung dữ trừng anh, hừ lạnh một tiếng: "Ngại nhỏ thì anh đừng nhìn!"
Trước mắt cô lại hiện lên hình ảnh ngực cô y tá phình phình, tức giận đẩy anh ra. Hừ, lão nam nhân chính là thích ngực to.
Thương Yến bắt lấy tay cô, đem cô lần nữa ôm vào ngực, ngữ khí hơi vội: "Nguyệt Nguyệt, anh không có ghét bỏ em nhỏ."
Anh nói chính là sự thật. Nơi đó của cô gái nhỏ, xác thật nhỏ nhắn đáng yêu, một tay anh dư dả ôm lấy. Nhưng anh cũng không có ghét bỏ, ngược lại rất thích, mỗi ngày đều muốn hôn vài cái.
Kiều Nguyệt trừng anh: "Không phải anh nói nó vừa nhỏ vừa trắng sao?"
"Nguyệt Nguyệt, chúng nó đúng là nhỏ, nhưng anh cảm thấy đáng yêu, rất vừa lòng." Thương Yến giúp cô thuận khí, thấp giọng dỗ cô.
Lời anh nói khiến sự không vui trong lòng Kiều Nguyệt biến mất không ít.
Liếc mắt nhìn anh, Kiều Nguyệt mềm mềm mại mại hừ hừ: "Không hài lòng anh cũng phải hài lòng, dù sao của em là nhỏ như vậy, anh không được ghét bỏ."
Thương Yến lập tức nói theo cô: "Anh thật sự rất hài lòng, không ghét bỏ."
Anh chưa từng ghét bỏ nơi đó của cô gái nhỏ.
Kiều Nguyệt nghiêng đầu, thấy thần sắc anh nghiêm túc, tin lời anh.
Cô nghĩ nghĩ, chủ động hôn lên mặt anh, nhỏ giọng ngại ngùng nói: "Thương Yến, hiện tại em mới 18 tuổi thôi, sau này nơi đó còn phát dục lớn được nữa."
Hừ, nơi đó của cô sẽ không mãi nhỏ như vậy.
Nơi được cô gái nhỏ hôn qua vừa ướt vừa nóng. Ngực Thương Yến toan trướng, cúi đầu hôn môi cô, hơi nóng vội hôn một lúc mới chống lên trán cô nói: "Anh biết. Nguyệt Nguyệt, dù là không lớn nữa anh vẫn thích."
"Nhất định sẽ lớn nữa." Kiều Nguyệt vỗ nhẹ tay anh, không thích lời này của anh.
"Được được được, nhất định sẽ lớn nữa." Thương Yến xoa đầu cô, "Vậy khi nào em cho anh xem?"
Anh trước sau nhớ rõ chuyện này.
Kiều Nguyệt đẩy đẩy anh, đỏ mặt nói: "Anh quay mặt đi đi."
"Vì sao? Nguyệt Nguyệt, em nói sẽ cho anh xem." Thương Yến ôm cô không buông, lần này thật sự nóng nảy, sợ cô gái nhỏ không cho anh xem.
"Anh gấp cái gì chứ?" Kiều Nguyệt áp xuống sự e lệ trong lòng, nhéo tay anh, "Anh quay mặt đi, em muốn cởi quần áo."
Lời cuối, thanh âm cô cắn đến nhẹ vô cùng.
Thương Yến sửng sốt, lập tức xoay người đi, "Nguyệt Nguyệt, em cởi nhanh lên."
Anh muốn thời gian nhìn lâu một chút, luôn tiện dỗ dành cô gái nhỏ cho anh hôn vài cái.
Kiều Nguyệt cúi đầu, vội hơn mười giây mới đỏ mặt hừ: "Em, em xong rồi."
Cô cúi đầu, nhìn nơi đó của mình, cảm thấy thật sự quá nhỏ. Cô đột nhiên có chút hối hận, không muốn cho Thương Yến xem nữa.
Đáng tiếc đã không kịp, cô vừa nói xong Thương Yến liền xoay người ôm cô.
... ... ...
"Nguyệt Nguyệt," Thương Yến nắm tay Kiều Nguyệt, không cho cô mặc quần áo, "Anh muốn hôn vài cái, em ..."
"Không được!" Kiều Nguyệt dùng sức rút tay ra, vẫn là không rút được, cô vội la lên: "Thương Yến, anh buông tay ra, em đã cho anh xem rồi."
Thương Yến ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Kiều Nguyệt, đã không nghe được cô nói gì.
Ánh mắt anh tối sầm lại, không quan tâm cúi đầu, thanh âm mơ hồ: "Nguyệt Nguyệt, anh nhịn không được. Em yên tâm, anh chỉ hôn vài cái thôi."
... ... ...
Nửa tiếng sau, mọi động tác của Thương Yến dừng lại. Anh cúi đầu hôn chóp mũi Kiều Nguyệt, trong thanh âm đều là thỏa mãn kêu tên cô: "Nguyệt Nguyệt."
Cô gái nhỏ bên người mềm mại dựa vào trong lòng anh, hiện tại còn đang nhỏ giọng nức nở.
Thương Yến cẩn thận giúp cô lau nước mắt nơi khóe mắt, thấp giọng dỗ dành: "Nguyệt Nguyệt, em đừng khóc."
"Hỗn đản, lưu manh, em đã nói không được hôn, anh còn hôn." Hốc mắt Kiều Nguyệt hồng hồng trừng anh, tay nhỏ không có sức lực cào ngực anh.
Thương Yến cầm đôi tay mềm như bông của cô đặt ở bên miệng hôn hôn, nói: "Nguyệt Nguyệt, nơi này của em quá đẹp, anh thật sự nhịn không được, về sau mỗi ngày em đều cho anh hôn vài cái được không?"
"Anh nằm mơ." Kiều Nguyệt mềm mại rống anh, xoa xoa cái mũi.
Thương Yến ôm cô, vỗ nhẹ phần lưng cho cô. Hiện tại cô gái nhỏ còn giận, chờ cô vui vẻ lại anh lại dỗ dành cô.
Kiều Nguyệt ghé vào ngực anh, nhéo eo anh, trong miệng vẫn luôn thấp giọng mắng anh.
Mắng vài phút, tức giận nghẹn ở ngực cô cũng biến mất, nhấc chân nhẹ nhàng đá đá anh, hừ nói: "Em đói bụng."
Thương Yến xoa xoa bụng nhỏ của cô, "Bây giờ anh kêu dì giúp việc nấu cháo cho em."
"Không muốn." Kiều Nguyệt nói thầm, "Anh nấu cho em."
Thương Yến dỗ cô, "Anh không biết."
"Không biết thì học nha." Tay Kiều Nguyệt chống trên ngực anh, ngước mắt nhìn anh, ngữ khí mang theo làm nũng, "Em muốn ăn cháo anh nấu, anh nấu cho em đi."
Biểu tình Thương Yến hơi giật mình. Loại chuyện nấu cơm lãng phí thời gian này, trước giờ anh chưa làm qua, cũng không nghĩ tới chính mình sẽ tự làm.
Nhưng hiện tại cô gái nhỏ nói muốn ăn cháo anh nấu, còn mềm mại hướng anh làm nũng.
Anh cầm lòng không được gật đầu, "Được, anh học."
Hơn mười phút sau, hai người đều thay xong quần áo, đứng trong phòng bếp.
Thương Yến lên mạng tra vài phút, mang lên tạp dề, bắt đầu rửa nồi vo gạo.
Kiều Nguyệt mở tủ lạnh ra, nhìn bên trong bày biện đủ loại thịt, bụng "lộc cộc, lộc cộc" vang lên vài tiếng.
Cô giơ tay sờ bụng, xoay người đi đến sau lưng Thương Yến.
Giờ phút này Thương Yến đang cúi đầu, mặt mày thanh lãnh, không có không kiên nhẫn, nghiêm túc vo gạo trong nồi. Biểu tình anh rất nghiêm túc, phảng phất đang làm chuyện rất quan trọng.
Kiều Nguyệt nhìn anh, đột nhiên nhớ tới những video xem qua trên mạng. Trong những video đó, Thương Yến vẫn luôn rất lãnh đạm, cả người tỏa ra khí tràng lạnh nhạt không dễ ở chung.
Nhưng một người đàn ông lợi hại như vậy, anh sẽ hạ mình dỗ dành cô vui vẻ. Bây giờ lại vì một câu của cô mà nguyện ý tự mình nấu cháo cho cô ăn.
Kiều Nguyệt không nói nên lời cảm giác trong lòng, chỉ là cảm thấy cả người đều mềm mại, trong lòng rất vui vẻ hạnh phúc.
Trừ bỏ ba mẹ cùng anh trai, hình như Thương Yến là người đối cô tốt nhất.
Kiều Nguyệt đi đến phía sau anh, nâng lên cánh tay trắng nõn, nhẹ nhàng ôm eo anh, thầm thì kêu anh: "Thương Yến."
Làm sao bây giờ? Hình như cô có một chút thích người đàn ông này rồi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi