THIÊN MÔN



☆ Chương 5
Sáng sớm thứ sáu, Tề Ninh đã có mặt trong văn phòng, ra hiệu mọi người vào họp.
“Trải qua hai ngày điều tra, tôi tin mọi người cũng đã có cái nhìn riêng của mình.” Hắn tùy ý chỉ Bành Cương, “Cậu nói xem.”
Bành Cương có chút do dự: “Là như thế này, tôi cảm thấy cả 3 vụ án này, 3 cô gái bị hại đều không bị mất mát tài sản, cho nên có thể loại trừ giết vì cướp của, mà 3 nạn nhân đều là công nhân viên từ nơi khác đến, các mối quan hệ cũng không nhiều, khả năng gây hấn báo thù khá nhỏ.

Thứ ba, xét thấy bọn họ đều bị xâm hại, hơn nữa công việc lại mang tính chất đi sớm về trễ, tôi cảm thấy đây hẳn là nhân lúc tiền dâm hậu sát.”
Lão Trương nói: “Tôi cũng đồng ý.”
Tề Ninh đứng phía trên nhìn mọi người: “Vậy mọi người cảm thấy mấu chốt của vụ án là ở điểm nào?”
Mọi người nhìn nhau, Hà Mộ trả lời: “Xét thấy ba nạn nhân này đều chết ở vùng giải phóng mới, chúng ta cũng không thể nhận định hung thủ hẳn là cư dân vùng giải phóng mới được phải không? Hơn nữa lại quen thuộc đường giao thông đến mức nào, mới có thể vứt xác tại những nơi công trình đang tu sửa?”
Tống Hi Thành nghĩ nghĩ: “Tề Ninh, báo cáo khám nghiệm tử thi của bên pháp y rốt cuộc nói như thế nào? Ví dụ cụ thể như nguyên nhân cái chết, còn có tình trạng ngoại thương của thi thể?”
Tề Ninh nghiêng đầu nhìn cậu, trên mặt mang theo tiếu ý: “Ba nạn nhân toàn bộ đều chết vì bị dao đâm, ba nhát dao này trên cơ bản toàn đâm trúng chỗ hiểm.


Xét theo hướng máu phun ra cùng máu ứ đọng, sau khi chết bọn họ đều là bị ném từ trên cao xuống.”
“Nói như vậy, hung thủ hẳn là sử dụng phương tiện giao thông vứt xác lúc đi đến khúc ngoặt cầu đường.” Tống Hi Thành suy nghĩ.
“Vậy chúng ta phải đi mượn đoạn camera đó rồi?” Lã Thận Ngôn đặt câu hỏi.
Tề Ninh gật đầu, đi đến trên tường treo bản đồ giao thông, cẩn thận tìm, dán lên ba tờ giấy note: “Ba địa điểm vứt xác theo thứ tự là là khúc ngoặt Tuyên Vũ Môn, khúc ngoặt Hán Trung Môn cùng với khúc ngoặt tuyến đường chính Thành Tây, tuy 3 khu vực này camera đều có điểm mù, nhưng dù sao các ngã khác trên cầu vẫn có camera.”
Hắn quay đầu: “Vậy nên chúng ta cũng chỉ có thể thử thời vận mà thôi.”
“Lý Cường, lão Trương còn có Bành Cương, ba người hiện tại lập tức đến đại đội cảnh sát giao thông, mượn đoạn băng thu rạng sáng ngày 9 tháng 8, ngày 30 tháng 9 đến ngày 1 tháng 10, và rạng sáng ngày 13, toàn bộ camera các khúc ngoặt giao lộ đều lấy về hết.”
Camera các tuyến đường rất nhanh được chuyển đến, vì vậy cả tổ lại bắt đầu sinh hoạt kiểu trời đất đảo loạn.
Tống Hi Thành vừa xoa xoa đôi mắt hơi xót, vừa ghi lại các biển số xe có vẻ khả nghi.

Đột nhiên Tề Ninh vỗ vỗ vai của cậu: “Đi thôi.”
Tống Hi Thành ánh mắt ngây dại nhìn hắn một cái: “Hết giờ làm rồi sao?”
Tề Ninh gật đầu: “Ừ, hôm nay thứ sáu, không để bọn họ tăng ca nữa.”
Tống Hi Thành quét mắt nhìn phần mình được phân: “Tớ chỉ còn có mấy cuốn là xem xong rồi, không bằng chúng ta đêm nay tăng ca đi? Sớm phá án càng tốt mà?”
Phương Na Na ở bên cạnh đã dọn xong đồ đạc nổi giận: “Tống Hi Thành, cậu và Sếp đều FA thì thôi đi, chúng tôi đều là người có gia đình có bạn trai đó, muốn ép một đám chúng tôi cô đơn chung mới cam tâm hả?”
Tống Hi Thành liền giải thích: “Ý của tôi là tôi và Tề Ninh ở lại tăng ca xem video, mọi người tranh thủ về đi.”
Phương Na Na sắc mặt hòa hoãn xuống: “Tiểu Tống ah, không phải tôi nói chứ, người có tinh thần cầu tiến đúng là tốt, nhưng cũng phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi chứ? Tối hôm qua cậu và Sếp đều ở lại tăng ca, làm gì tăng ca liên tục như vậy? Hai người như vậy chẳng phải khiến chúng tôi trở thành trợ lý không có tiền đồ? Tốt xấu cũng nên cho các đồng chí khác một cơ hội biểu hiện nha.”
“Được rồi, cô biết Tống Hi Thành không phải có ý đó.” Tề Ninh cau mày, “Hôm nay thứ sáu, ý của tôi là toàn bộ tất cả mọi người trở về, bản án hiện tại bị vướng ở chỗ này, gấp gáp sẽ không được việc.

Còn không bằng trở về nghỉ ngơi hồi phục, tuần sau tiếp tục chiến đấu.”
Mấy người trẻ tuổi như Hà Mộ mặt mày hớn hở, vội vã vuốt mông ngựa: “Sếp thật sự là lãnh đạo tốt nhất mọi thời đại, thiên thu vạn đại, anh minh thần võ, vang dội...”
Tề Ninh trực tiếp tắt máy tính trước mặt Tống Hi Thành: “Đi thôi, mì tôm đã ăn hết mấy ngày rồi, đi mua chút đồ ăn đàng hoàng đi.”
Trong đêm Tống Hi Thành trằn trọc, như thế nào cũng không ngủ được.
Ngày mai phải đi xem mắt, kỳ thật trong lòng cậu có chút bài xích, về phần tại sao lại bài xích, chính cậu cũng không rõ.
Thành gia lập nghiệp, trước thành gia lại lập nghiệp, cái lý luận này bất luận là từ cổ chí kim đều là vô cùng chính xác.

Vợ hiền, con ngoan, căn nhà ấm áp, đây tựa hồ là cách sinh hoạt điển hình của một cảnh sát.

Chỉ là có thể cậu vốn không có hứng thú.
Lúc Tề Ninh gõ cửa, Tống Hi Thành vẫn còn mở to mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà.
“Vào đi.”
Tề Ninh thấy cậu liền hoảng sợ: “Cậu tối hôm qua không ngủ? Lại nằm mơ sao?”
Tống Hi Thành cos gấu trúc thở dài: “Mất ngủ...”
Bĩu môi, Tề Ninh kéo màn: “Cậu tranh thủ dậy đi, hiện tại cũng 10 giờ rồi, cậu ăn chút điểm tâm rồi lập tức chạy đi cũng còn kịp.”
“Tề Ninh.” Tống Hi Thành ngồi dậy, mặt mày chán nản, “Tớ vẫn là không muốn đi.”
Tề Ninh bất đắc dĩ: “Dì giao cho tớ nhiệm vụ đốc thúc cậu tới đúng giờ, để lại ấn tượng tốt cho con gái người ta.

Cứ gặp trước đi rồi tính sau, cảm giác thế nào, muốn hay không trao đổi liên hệ, tới đó rồi tính.”
Tống Hi Thành ai thán: “Nếu mẹ của tớ cũng sáng suốt như mẹ cậu thì tốt rồi, cậu xem, dì có bao giờ ép cậu đâu.”
Tề Ninh mở tủ quần áo cậu ra: “Tớ có anh trai, cậu không có.”
“A? Sao tớ chưa từng nghe cậu nhắc tới.”
“Nhắc tới làm cái gì? Ổng ở nước ngoài.” Tề Ninh chọn chọn lựa lựa, cuối cùng vẫn là đem mấy món trước đó mua cho cậu lấy ra, đặt lên trên giường.
Tống Hi Thành dịch chân: “Có cần nghiêm trang vậy không?”
“Hôm nay nhiệt độ 15°C, cậu mặc tây phục đi.” Tề Ninh đối với kháng nghị của cậu thờ ơ.
“Không muốn, tớ bình sinh ghét nhất âu phục, cậu cũng không phải không biết.”
Tề Ninh lườm cậu một cái, đi trở về phòng của mình: “Tớ giúp cậu phối đồ.”
5 phút sau, Tề Ninh sững sờ nhìn bóng lưng Tống Hi Thành.

Tống Hi Thành không tính là quá cao, nhưng đàn ông thân cao 1 mét 78, nhất là ở thành phố S này thì tuyệt đối không tính là thấp, cộng thêm cậu thời còn đi học thích vận động, về sau lại trở thành cảnh sát hình sự, vai rộng eo hẹp, dáng người rất không tệ.

Phối với vest màu xám lông chuột, áo sơmi xanh nhạt, caravat xanh ngọc, nhìn thoáng qua thật đúng là có chút hương vị phần tử tinh anh.
Tống Hi Thành cầm caravat trong tay, xoắn xuýt cả buổi rồi nói: “Tớ không biết thắt caravat.”
Tề Ninh phục hồi tinh thần lại chế nhạo cậu: “Cậu trốn lớp kỹ năng hồi Tiểu học đúng không?”
Đưa caravat cho hắn, Tống Hi Thành chẳng thèm ngó tới: “Nam tử hán đại trượng phu học cái này làm gì? Tớ nhớ lúc học Tiểu học, toàn là nữ sinh học thắt nút gì đấy, nam sinh thì học điêu khắc gỗ.”

Tay Tề Ninh đang thắt caravat, di chuyển hướng lên bóp cổ cậu: “Châm chọc tớ? Hửm?”
Tống Hi Thành cảm thấy ngứa, cười khanh khách: “Được rồi được rồi, biết pháp mà phạm pháp là không đúng nha, đồng chí cảnh sát.”
Tề Ninh so với cậu cao hơn một chút, lúc đeo caravat lại cúi đầu, hơi thở ấm áp lướt qua chóp mũi cậu, mang đến một loại xúc cảm tê dại.

Tống Hi Thành có chút không được tự nhiên, vặn vẹo uốn éo đầu.
Tề Ninh giúp cậu chỉnh quần áo, lui ra phía sau vài bước quan sát: “Rất không tồi, đi thôi, nhớ phải biểu hiện thật tốt.”
Tống Hi Thành cười cười, không cam lòng chuẩn bị đi ra ngoài đón tàu điện ngầm.
“Đợi chút.” Tề Ninh gọi cậu lại, ném chìa khóa xe cho cậu, “Bộ đồ này không thể để nhăn, đi tàu điện ngầm là coi như phế.

Cậu lái xe đi.”
Tống Hi Thành nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có đạo lý: “Vậy đa tạ.”
Đưa mắt nhìn chiếc Audi màu xám bạc đi xa, Tề Ninh dựa vào cửa sổ uống cà phê.

Dáng người Tống Hi Thành như cái móc áo, bất quá cậu trưởng thành lại mang khuôn mặt baby thanh tú, nếu mặc áo sơ mi thôi thì sẽ có chút cảm giác thanh xuân ấm áp như nắng mặt trời, nhưng nếu như mặc vest, không chỉ thiếu đi vài phần linh động soái khí, thoạt nhìn còn có thể cảm giác như cậu học sinh cao trung nào đó trộm âu phục của ba ba đi ra ngoài hẹn hò cùng bạn gái.
Nghe nói cô gái đi xem mắt cũng đã 27 rồi? Chỉ mong nhân viên trong nhà hàng sẽ không hiểu lầm bọn họ là một cặp chị em.

Tề Ninh trong lòng cười lạnh.
Hắn sẽ không can thiệp bất cứ quyết định gì của Tống Hi Thành, nhưng trong lòng của hắn biết rõ bản thân hắn rất ảnh hưởng tới Tống Hi Thành.
Vận mệnh mặc dù khó khăn, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ có người muốn khiêu chiến nó, bằng không thì trong cuộc sống sẽ vô vị đến cỡ nào.
Cười cười, Tề Ninh đem ly cà phê vào bếp, sau đó ra ngoài bắt xe đến cục cảnh sát..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi