THIẾU NIÊN TUYỆT SẮC


Tề Mặc thấp giọng châm chọc:” Ngươi lên làm lớp trưởng? Không phải nhờ vào mặt của ngươi chứ ?”
Tiểu Hòa kinh ngạc nhìn hắn:” Ngươi dựa vào mặt lên làm lớp trưởng sao?” bằng không vì sao hỏi mình như thế.
Tề Mặc sắc mặt cứng đờ:” Đương nhiên là không.”
“Ờ, ta cũng hiểu được, mặt của ngươi không phải tốt xem lắm.” Tiểu Hòa tâm tư đều ở quân trang, tùy tiện ứng phó nói.
Cỡ XL 5 bộ……1,2,3,4,5, đủ rồi, tiểu Hòa đánh dấu chéo trên giấy, quay đầu nói với bọn Mập Mạp.” Kiểm tra xong rồi, đem đi đi.”
Bọn Mập Mạp lại đây dọn quần áo, tiểu Hòa cũng cầm vài món, mọi người chạy lên lầu. Tề Mặc đứng ở tại chỗ, sắc mặt một trận xanh một trận trắng, thật lâu sau miệng mới phun ra hai chữ. ” Ngu ngốc!”
Phân phát hết quân trang, công tác thống kê lớp cùng phương thức liên hệ bạn học xong, họp lớp tan. Tiểu Hòa lớp trưởng cùng bí thư đoàn Triệu Tiểu Yên bị Nhạc Tại Uyên lưu lại thảo luận ban vụ, chủ yếu là về ngày mai tập huấn quân sự. Triệu Tiểu Yên hiển nhiên rất quen thuộc ban vụ, đề ra vài đề nghị đều đượcNhạc Tại Uyên tiếp thu, tiểu Hòa ở một bên im lặng không lên tiếng.
Một tiếng chuông di động vang lên, hai người đang thảo luận đều dừng lại nhìn hắn. Tiểu Hòa xuất ra di động, là tin nhắn của Hạ Kình — ta nhìn thấy bạn cùng phòng của ngươi đã đi ra, ngươi ở nơi nào? Bị lạc đường hả?
Lạc đường? Hắn đâu có ngốc như vậy đâu.
Tiểu Hòa không phục âm thầm nói thầm, đang muốn hòi âm báo đang họp cán bộ lớp, trong đầu lại bỗng nhiên toát ra một ý tưởng bướng bỉnh, đánh nhanh chữ nói: Đúng vậy, Hạ đại ca, ta lạc đường.
Bởi vì đang trêu cợt người ta, vẻ mặt hắn cười khẽ lại linh động, so với vừa rồi không yên tâm lại là một phen tư vị, trong phòng học nhất thời một mảnh yên tĩnh.
Một lát sau, Nhạc Tại Uyên khép lại bản ghi chép:” Có phải bằng hữu đang thúc dục không ? Tốt lắm, hôm nay tạm thời đến đây thôi, tan họp.”
Tắt đèn phòng học, ba người cùng nhau đi ra. Vừa ra liền nhìn đến ở một phòng học khác Duẫn Thu và Tề Mặc cũng đi ra, còn có một sinh viên khác, chắc cũng là cán bộ lớp.

Duẫn Thu đang nghiêng đầu cùng Tề Mặc nói chuyện, giống như chưa thấy Nhạc Tại Uyên và tiểu Hòa. Nhạc Tại Uyên cười cười, cũng không có chào hỏi nàng, hai nhóm người một trước một sau hướng cầu thang đi đến.
Lúc xuống lầu, Triệu Tiểu Yên cười ha hả nói:” Phụ đạo viên, Quý Tử Hòa, hiện tại thời gian còn sớm, không ngại thỉnh duy nhất nữ sinh đi ăn bữa ăn khuya chứ?”
Triệu Tiểu Yên là cái gì ánh mắt, sớm nhìn ra phụ đạo viên của lớp mình không phải chỉ có một chút tiền, nói vậy sẽ không để ý đến một bữa ăn khuya. Nương vào hắn mời khách cùng Quý Tử Hòa kéo gần thêm điểm khoảng cách, nhất cử lưỡng tiện.
Nhạc Tại Uyên cười yếu ớt ngâm ngâm:” Ta là không thành vấn đề, chỉ sợ bạn Quý không có thời gian.”
“Ừ, không có.” Tiểu Hòa lắc đầu.
Nhạc Tại Uyên thiếu chút nữa bị ế, lại cảm thấy buồn cười, có ai nói thẳng như vậy sao?
Triệu Tiểu Yên hơi thất vọng, bất quá lập tức lại thông minh nói:” Phụ đạo viên, ngươi không thấy là kiểu xưng hô ‘bạn Quý’ này rất kỳ quái sao? Quý Tử Hòa, ngươi nói ngươi chơi game đều kêu Tiểu Hòa Lưu Thủy, ngươi tuổi lại nhỏ hơn, chúng ta gọi ngươi tiểu Hòa thế nào? Các ngươi cũng bảo ta Tiểu Yên thì tốt rồi, họ Triệu này tục khí đã chết.”
Nhạc Tại Uyên đang muốn phụ họa, di động tiểu Hòa lại vang, ấn nút nghe, Hạ Kình giọng nói trầm ổn truyền đến.
” Ngươi hiện tại ở chỗ nào? Tìm không thấy lối ra thì đi trở về phòng học cũ……”
Tiểu Hòa còn chưa kịp trả lời, trò chuyện bỗng nhiên chặt đứt giữa chừng.
Ở góc quẹo của cầu thang, Hạ Kình vừa mới đi lên tới, đang nắm di động, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn hắn.
Đi ở phía trước Duẫn Thu cũng dừng lại, nhìn thấy Hạ Kình, trên mặt nàng hiện lên vẻ tươi cười, nhưng khi nghe được tiếng ” Hạ đại ca”, lại nhanh chóng ảm đạm xuống. Đứng ở bên người nàng Tề Mặc thu hết biểu tình của nàng vào đáy mắt, ánh mắt không tốt nhìn về phía Hạ Kình.
Tiểu Hòa ba bước như hai bước xuống lầu.” Hạ đại ca.”

” Khi nào thì học được gạt người?” Hạ Kình giả bộ nghiêm mặt xuống.
Tiểu Hòa nhìn sắc mặt hắn, lập tức nhu thuận nhận sai.” Về sau sẽ không nữa.”
Nhìn hắn thấp đầu, ý cười dấu diếm ở đáy mắt Hạ Kình tiết lộ ra.” Tốt lắm, ngẫu nhiên lừa một chút cũng không quan hệ.” thuận tay lấy đi quân trang hắn đang ôm.
Lúc này hắn mới chào Duẫn Thu.” Chúng ta đi trước một bước.”
Tiểu Hòa lễ phép hướng Triệu Tiểu Yên cùng Nhạc Tại Uyên phất tay tạm biệt, thân ảnh hai người biến mất ở cửa hiên.
Duẫn Thu thần sắc đông lạnh. Nhạc Tại Uyên mỉm cười, lúc đi qua bên người nàng, nhẹ nhàng mở miệng nói:” Kỳ thật, ngươi nên tốt với Quý Tử Hòa hơn một chút.”
Đi ra học viện, tiểu Hòa đầu tiên liền nhìn đến đối diện bên kia đường là mấy ‘chích’ Soái Ca thế gia. Mấy ‘chích’ đó đang dùng động tác tiêu chuẩn khi chụp ảnh trong trò chơi cùng ngồi song song dưới tàng cây.
Cái gọi là động tác tiêu chuẩn, dựa theo tiêu chí của Soái Ca thế gia, đại khái chính là : Suất Suất Suất ngửa đầu tà nhãn hếch cái mũi, Suất Phi Suất ngồi khụy một chân ……
Đương nhiên đương nhiên, chính là giống nhau, chính là bắt chước…… Bất quá cũng đủ rất thật, cái gọi là đáng khinh trời cho đại khái chính là như vậy……
Tiểu Hòa phản xạ tính xuất ra di động, giúp bọn họ chụp ảnh.
Suất Suất Suất phản ứng linh mẫn phác lại đây,” Tiểu Hòa ngươi chụp làm gì ?”

Tiểu Hòa vô tội nói:” Suất đại ca, ngươi không phải đã nói, khi các ngươi tạo dáng, ta phải chụp hình sao?”
Phong Hồi Tuyết cũng đã chạy tới:” Không cần chụp a! Lão tử còn muốn tìm bạn gái.”
Suất Phi Suất buồn bực nói:” Xóa đi! Chúng ta cũng là bị Lão Thất lôi xuống biển a, Lão Thất nói cấp cho ngươi tìm cảm giác quen thuộc, cho ngươi nhận thức đến–” hắn tạo biểu tình,” Tuy rằng bề ngoài chúng ta cùng trò chơi hơi có một chút nhỏ rất rất nhỏ đến không nhìn kỹ tuyệt đối phát hiện không được khác biệt……”
Suất Suất Suất vô cùng nghiêm túc tiếp lời:” Nhưng là trên diện mạo tinh thần, chúng ta vẫn cùng bên trong trò chơi giống nhau cao thượng.”
Bọn họ biểu tình thật sự thực khôi hài, tiểu Hòa nhịn không được cười đi ra. Mỹ nhân cười kết quả là– 6 khăn tay đồng thời đưa tới trước mặt Phong Hồi Tuyết.
Phong Hồi Tuyết xấu hổ và giận dữ.” Ta mẹ nó, các ngươi coi cái mũi lão tử là kho máu di động hả!”
Hôm nay buổi tối, tiểu Hòa lần đầu tiên ăn tới rồi món cánh gà nướng mà Phong Hồi Tuyết thổi phồng thật lâu . Lần đầu tiên uống bia, cũng lần đầu tiên lĩnh giáo giọng hát làm người ta nghe thấy chỉ chạy trốn của Soái Ca thế gia.
Cùng Soái Ca thế gia tạm biệt xong lại đi gặp ông nội. Gần mười giờ tiểu Hòa mới cùng Hạ Kình trở lại ký túc xá.” Này chia cái này cho bạn cùng phòng nhé, còn có này……” Một hộp cánh gà nướng cùng một chìa khóa xe sáng bóng đồng loạt nhét vào tay tiểu Hòa.
” Hạ đại ca, ta không biết dùng a.” Tiểu Hòa hoảng trả lại chìa khóa xe, có điểm ngượng ngùng. Hạ Kình bị hắn chọc cười,” Trước cầm đi, lễ quốc khánh tái mang ngươi đi luyện kỹ năng thông dụng của cả nước này…… Ta phải đi.”
” Nga, Hạ đại ca tạm biệt.”
” Đi tập huấn quân sự nhớ rõ mang đồ sạc di động nhé.” Hạ Kình nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy, cuối cùng không có nói thêm gì nữa, nhu nhu đầu hắn, xoay người rời đi.
Nhìn xem chân gà cùng chìa khóa trong tay, nghĩ đến Hạ đại ca và Soái Ca thế gia, ngẫm lại về sau còn có thể nhìn thấy Tiểu Đinh Đang cùng Linh Linh, thiếu niên nho nhỏ trong lòng tràn đầy khoái hoạt, trên mặt hiện lên một đóa hoa tươi cười.
” Xem ra ngươi quả nhiên thực thích lấy không đồ của người khác, y hệt trong trò chơi.”
Thanh âm lạnh lùng tại bên người vang lên, Tề Mặc theo góc khuất đi ra, trên mặt mười phần giọng mỉa mai.
Tiểu Hòa rõ ràng cảm giác được hắn địch ý, nhíu mày nói:” Trong trò chơi chúng ta cũng không nhận thức, ngươi như thế nào biết ta lấy không đồ vật?”

” Ngay cả Ứng Hối thành kiến thành đều không có tham gia, lại cầm 5% tiền thu vào không phải là ngươi sao?” Tề Mặc châm chọc nhìn dưới gương mặt dưới ánh trăng đầy mị hoặc lòng người của Quý Tử Hòa,” Không có gì nói sao?”
” Có.” Tiểu Hòa gật đầu.
Tề Mặc chờ hắn cãi lại.
” Ta cảm thấy……” Tiểu Hòa thận trọng nói:” Ngươi thực không lễ phép.”
Nói xong liền mang theo chân gà chạy lên lầu, vừa chạy vừa nghĩ, dù sao Tề Mặc không thích lấy không người khác gì đó, vậy chân gà mình ăn thêm nhiều một phần cũng tốt lắm.
Hơn nữa giờ sau, Tề Mặc mới hắc nghiêm mặt xuất hiện ở ký túc xá.
Đèn lớn trong ký túc xá lý đã tắt, chỉ mở lên đèn bàn, vài bạn cùng phòng còn chưa ngủ, ngồi trên giường nói chuyện phiếm, thanh âm lại ép nhỏ tới cúi đầu.
Bành Quang thấy Tề Mặc trở về, lộ lộ răng nanh:” Đã trở lại?”
Tề Mặc ừ một tiếng, lúc đi đường không chú ý, đá đến ghế, mọi người vội vàng ‘hư’ hắn.” Điểm nhẹ chút.”
Tề Mặc nhíu mày.
Bành Quang chỉa chỉa trên giường.” Đang ngủ.”
Tề Mặc lập tức hiểu được ngủ chính là ai, mặt mày không khỏi nhăn quá nặng. Sao không hay ho như vậy chứ, cư nhiên là kế giường nhau, hơn nữa mới giờ này liền đã ngủ, quả thực là đầu heo.
Heo ngu ngốc.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi