THIẾU TƯỚNG! VỢ NGÀI CÓ THAI RỒI!

Chờ thu thập xong hết thảy, Hạ Hầu Thiệu Huyền dắt Liên Kỳ Quang xuống lầu, vốn mọi người Hạ Hầu gia đang nhỏ giọng nói chuyện đột nhiên ngừng lại, đồng loạt nhìn về phía hai người xuống muộn, ánh mắt sáng như đuốc, nếu là người bình thường tuyệt đối đã nhũn cả hai chân, ‘ừng ực’ một tiếng ngã ngửa.

Nhưng hai người này là ai? Một băng sơn, một mặt than, chống đỡ áp lực của cả phòng, chân mày động cũng không động một chút, vững vàng đi tới bàn ăn, lần lượt ngồi xuống.

Hạ Hầu Hách Thiên mặt mũi bầm dập ngồi ở góc bàn run bắn lên, cố gắng co rụt thân mình, vọng tưởng Hạ Hầu Thiệu Huyền xem nhẹ sự tồn tại của mình.

“Tiểu Quang, con cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?” An Như Tâm vừa quan sát biểu tình Liên Kỳ Quang, vừa cẩn trọng hỏi.

Không thoải mái? Liên Kỳ Quang cắn muỗng ngẩng đầu, ngây ngô nhìn lên nóc nhà, nghiêm túc suy tư: “Không có gì không thoải mái.”

Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang ngây ngốc lắc đầu, vẻ mặt ngây ngô nhìn An Như Tâm: “Chính là có hơi đau.” Bị Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm cả đêm, ngay cả tư thế cũng không đổi, sáng nay lại bị đè ép một trận, kết quả thắt lưng đau.

Đau thắt lưng ! ! ? ? Lời này vừa nói ra, nhất thời mọi người trên bàn ăn đều biến sắc.

‘Ầm!’ một tiếng vang dội, nĩa ăn Hạ Hầu Trọng đang cầm nện mạnh xuống bàn, tức giận nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Trọng: “Thật sự đau thắt lưng, không phải nói xạo, ông đừng tức giận.”

“Ba! Ba xem ba kìa! Làm Tiểu Quang sợ rồi!” An Như Tâm bất mãn, ném ánh mắt sắc như dao về phía Hạ Hầu Trọng.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngây ngô của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng mất tự nhiên giật giật cái mũi, bất quá sắc mặt cũng dịu đi.

“Tiểu Huyền!” Hạ Hầu Tuyệt, ba của Hạ Hầu Thiệu Huyền bình tĩnh, nghiêm nghị nhìn đứa con lớn: “Tiểu Quang chỉ mới mười sáu tuổi, thậm chí ngay cả vị thành niên còn chưa đủ, hiện giờ nó chỉ là một đứa bé, con làm vậy là phạm luật, biết không hả?”

Quả thực ở thời này, trung bình mỗi người đều hơn năm trăm tuổi, ba mươi tuổi tính là trưởng thành, Liên Kỳ Quang thậm chí còn chưa vị thành niên.

“Thiếu tướng của tôi ơi! Tính theo pháp luật Lam tinh, nhóc đáng tội tử hình a.” Hạ Hầu Lạc Vũ chống cằm, cười thích thú.

“Hơn nữa, biết pháp phạm pháp, tội tăng gấp đôi.”

Liên Kỳ Quang cắn một ngụm bánh ngọt, ngẩng đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Anh sẽ bị giết à?”

Hạ Hầu Thiệu Huyền mắt lạnh liếc nhìn Hạ Hầu Hách Thiên một cái, thành công làm đứa em trai co rúm, run rẩy càng lợi hại hơn.

“Sẽ không.” Đưa tay đón lấy nửa miếng bánh từ miệng Liên Kỳ Quang rơi xuống lúc nói chuyện, chậm rì rì đưa lên miệng cắn, làm cả đám trợn mắt há hốc: “Bọn họ đầu óc choáng vàng, không cần để ý.”

“Hạ Hầu Thiệu Huyền!” Hạ Hầu Trọng nổi giận.

“Ba à! Ba làm Tiểu Quang sợ kìa.” An Như Tâm bảo vệ Liên Kỳ Quang, trừng mắt với Hạ Hầu Trọng.

“Nếu có người muốn giết anh, cứ nói với tôi, tôi giúp anh chém hết.” Liên Kỳ Quang không chút biến sắc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, nghiêm túc nói.

“Không cần.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu: “Bọn họ không dám.”

“Tiểu Huyền.” Hạ Hầu Tuyệt mở miệng, hai mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Giải thích.”

Hạ Hầu Thiệu Huyền trong ánh mắt giết người của Hạ Hầu Lạc Vũ, lấy đi dĩa rau xanh đặt tới trước mặt Liên Kỳ Quang: “Có gì phải giải thích.”

“Con…”

“Cái gì có thể làm, cái gì không thể, con rất rõ.”

Lời này? Có ý tứ gì? Mọi người sửng sốt.

“Mau ăn đi, ăn xong anh đưa em về.” Bị cả đám người nhìn chằm chằm, Hạ Hầu Thiệu Huyền không ăn gì, chỉ chuyên chú gắp thức ăn cho Liên Kỳ Quang: “Hách Thiên, buổi tối tới phòng huấn luyện chờ.”

“…” Hạ Hầu Hách Thiên thật cẩn thận gắp một miếng thịt, vừa nhét vào miệng thì bị câu nói như sét đánh ngang tai của Hạ Hầu Thiệu Huyền làm đơ người, miếng thịt rớt tõm xuống tô canh, nước canh văng đầy mặt.

※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※

Dùng cơm xong, Liên Kỳ Quang nhét một đống bánh ngọt, điểm tâm, còn cả kẹo mà quản gia chuẩn bị cho mình vào không gian khí, sau khi nghiêm nghị hướng quản gia nói cảm ơn liền mỹ mạn theo Hạ Hầu Thiệu Huyền lên phi hành khí.

Trên phi hành khí, Hạ Hầu Thiệu Huyền vừa chọn địa điểm xong liền khởi động chức năng lái tự động, bản thân thì đặt lực chú ý lên Liên Kỳ Quang đang nghịch máy trò chơi trí năng mini đến quên cả trời đất.

“Em không chơi nữa sao?”

Liên Kỳ Quang lại một lần nữa bị đánh bại thực thê thảm, ngẩng đầu ngây ngô đưa máy cho Hạ Thiệu Huyền, đáy mắt ẩn ẩn tức giận.

Khóe miệng Hạ Hầu Thiệu Huyền khẽ cong lên, đưa tay nhận máy trò chơi, trong ánh mắt không biến đổi nhưng kì thực rất chú ý của Liên Kỳ Quang, bắt đầu một vòng chém giết mới.

Không quá năm phút, một tiếng thông báo vang lên, màn hình máy tính là một mảnh reo hò, qua ải.

Liên Kỳ Quang không hờn giận nhìn máy trò chơi trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt mở thật to. Mình chơi lâu như vậy, ngay cả cửa thứ tư cũng không qua được, anh ta thế nhưng nhanh vậy đã qua ải?

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay xoa đầu cậu, đáy mắt xẹt qua một mạt ý cười. Hạ Hầu Thiệu Huyền không nói, trò chơi này kì thực là trò chơi khai thông trí lực cho những đứa bé năm tuổi.

“Không chơi.” Lãnh tỉnh đẩy máy tính qua một bên, Liên Kỳ Quang cúi đầu cuộn mình trong một góc phi hành khí, toàn thân lộ ra hơi thở mờ mịt, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn mà nhíu mày.

“Lại đây.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ngoắc, Liên Kỳ Quang buồn bực nhìn anh, cúi đầu chầm chậm nhích qua, giống như một con mèo nhỏ vừa rơi vào ao nước, ướt sũng, hai tai cụp xuống.

Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang vào lòng, bàn tay to mạnh mẽ đặt trên đầu cậu: “Không phải tại em, là trò chơi kia quá nhược trí.”

“…” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu.

“Em là thiên tài, loại trò chơi này không thích hợp, về sau anh sẽ tìm trò tốt hơn cho em.”

“Vậy sao anh lại chơi được.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Anh nhược trí sao?”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Anh yên tâm.” Liên Kỳ Quang khôi phục năng lượng ngây ngô nắm tay Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi sẽ không ghét bỏ anh.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Thật lâu sau, Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ ôm chặt Liên Kỳ Quang: “Kia thật sự cảm ơn em.”

“Không khách khí.”

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi