TIÊN GIẢ


"Chẳng lẽ mấy vỏ trái cây này là do mấy Phi Mao Thú Nô khác để lại?" Viên Minh nhìn xung quanh quan sát mấy lần, nhưng cũng không phát hiện ra chỗ đặc biệt nào khác.

Đột nhiên, nó tập trung ánh mắt nhìn về phía một cây đại thụ cách đó không xa.

Trên một cành cây nhỏ của đại thụ, có một con mèo màu bạc cao tầm nửa thước đang ngồi ở đó, thoạt nhìn không khác mèo nhà là mấy.

Toàn thân con mèo phủ một lớp lông màu trắng bạc, không hề có một sợi lông khác màu nào khác, trông cực kì xinh đẹp, hai con mắt có một con hiện lên màu vàng kim, con còn lại thì hiện lên màu hổ phách, giống như hai viên bảo thạch sáng lấp lánh, đang nhìn về hướng Viên Minh.

Ánh mắt hai bên chạm nhau, ngân miêu lập tức xoay người chạy trốn, phóng qua từng cái cây trong rừng cực kì nhanh nhẹn, chớp mắt đã không thấy tung tích.

"Chạy cái gì, ai lại đi ăn ngươi chứ! Lá gan của con ngân miêu này cũng quá nhỏ rồi.

" Viên Minh cũng không để tâm đến chuyện này, tiếp tục tìm kiếm xung quanh.

Một khác sau, nó khẽ ý một tiếng, dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào bụi cỏ không xa.

Trên mặt đất ở chỗ đó, có một dấu chân người nhàn nhạt, xem dấu vết hẵn còn rất mới.

Viên Minh hơi do dự, đi đến phía dấu chân.

Chủ nhân của dấu chân cũng không có ý định che dấu hành tung, nên bám theo cũng không mấy khó khăn.

Ước chừng đi được một khắc, thì trước mặt xuất hiện một khu vực núi đá cứng rắn, dấu chân ở nơi này không thấy nữa, mất đi dấu vết.

Viên Minh cau mày, lặng lẽ đứng yên ở đó một hồi, lại tiếp tục đi tiếp.

Sau khi đi khỏi khu vực có núi đá, thì phía trước tầm mắt đã thoáng hơn, xuất hiện một hồ nước xanh mịt mờ hơi nước.

Hồ này diện tích không lớn, đại khái khoảng mười mấy mẫu (một mẫu = 100m2 - Độc Hành Giả), thoạt nhìn không chút gợn sóng nào, xung quanh mọc đầy cỏ dại cao bằng đầu người, lúc này rõ ràng là vào mùa hè, nhưng nhiệt độ xung quanh hồ nước lại thấp hơn ở trong rừng không ít.

Viên Minh đi đến bên hồ cúi người xuống, lấy tay chạm thử vào mặt hồ, thì một cỗ hàn ý lạnh thấu xương nhập vào người.


Đúng vào lúc này, đám cỏ bên cạnh bỗng ào một tiếng, một cái bóng màu bạc lao tới.

Viên Minh vừa bày ra thế ngênh đánh, nhưng sau khi nhìn rõ thì hơi có chút kinh ngạc.

Cái bóng màu bạc không phải là thứ gì khác, chính là con ngân miêu mà nó gặp không lâu trước đây, lúc này trong miệng nó đang ngậm một thứ gì đó màu đen, cái đuôi thì vểnh lên thật cao.

Thấy Viên Minh, con ngân miêu giống như bị giật mình, lập tức xoay người lại chui vào bụi cỏ, nhưng cái thứ màu đen trong miệng lại rớt ở lại.

"Lại là con ngân miêu này.

" Viên Minh đi nhanh về phía trước hai bước, nhưng cỏ dại quá cao, con ngân miêu kia một khi chui vào trong thì tựa như trâu đất xuống biển, lập tức không thấy bóng dáng.

Nó có chút tiếc nuối than một hơi, lại nói tiếp, nó cũng hơi thích con ngân miêu có ngoài hình xinh đẹp kia, nếu có thể bắt được và thuần dưỡng, thì ngoài lúc tu luyện cũng có thể đùa với nó để đỡ buồn.

Viên Minh tiếp tục hướng về phía trước, đột nhiên nghĩ ra một chuyện, xoay người đi ngược về sau mấy bước, nhặt lên một vật ở dưới đất, đó là đó là thứ màu đen mà con mèo ngậm hồi nãy, nó đưa lên trước mặt quan sát một chút.

Thứ này thoạt trong giống như là một miếng da thuộc, trên mặt mô tả hoa văn tinh mỹ, tuyệt đối là đồ do con người chết tạo.

"Ở nơi thâm sơn cùng cốc này tuyệt đối không có loại đồ vật này, chẳng lẽ là người nào đó lưu lại sao?" Viên Minh vừa nghĩ đến đây, liền đi đến chỗ bụi cỏ mà con mèo phóng ra hồi nãy, tìm kiếm ở xung quanh, nhưng lại không thu hoạch được gì.

Nó lại đánh giá tử tế miếng da thuộc màu đen trong tay lần nữa, rồi đưa lên mũi ngửi ngửi.

Một mùi tanh xông vào mũi, nhưng không phải là mùi tanh trong miệng của động vật, mà là gần giống một lại mùi thối rửa của cỏ cây ngâm ở dưới nước.

Ánh mắt Viên Minh chuyển một cái, nhìn về hồ nước xanh biếc, sau đó tìm kiếm ở ven hồ, rất nhanh liền có phát hiện.

Tại một chỗ đất ẩm ướt ven hồ, có mấy dấu chân mèo nhàn nhạt.

Viên Minh theo dấu chân mèo vạch một bụi cỏ ở một chỗ gần đó, thì đồng tử liền hơi co lại.

Trước mặt rõ ràng là một cỗ thi thể có thân hình to lớn, nửa thân trên cơ hồ đã thành bộ xương, nửa thân dưới thì thì chìm vào trong bùn ở ven hồ, hiển nhiên đã chết rất lâu rồi, quần áo trên người đã mục nát, trên người mặc một bộ y phục màu đen, cái mà con ngân miêu kia ngậm chính là một mảnh trên bộ áo da này.


Ánh mắt của Viên Minh rơi xuống phần eo của thi thể, ở nơi đó có quấn quanh một miếng da thú màu đen, thoạt nhìn đúng là miếng da thú của mấy tên Phi Mao Thú Nô.

Nó ngồi chồm hổm bên cạnh thi thể, thò tay ra loáy hoáy hai cái liền tháo bộ da thú màu đen xuống.

Vật này hoàn toàn không giống với da bạch viên của nó, toàn thân không có sợ lông nào, mà phủ đầy từng đạo đường vân màu trắng ảm đạm, phía trên sống lưng còn phủ đầy thứ nhơm nhớp như vảy cá, tựa hồ là một lớp da của một loài hung thú sống dưới nước nào đó.

Mấy chỗ khác trên tấm da thú này cơ bản không có hao tổn gì, duy nhất chỉ một vị trí sau lưng là có một vết rách to chừng bàn tay, tựa hồ bị một loại vũ khí sắc bén nào đó đâm xuyên qua.

Viên Minh cẩn thận kéo bộ thi thể ra khỏi vũng bùn, xương sườn ở sau lưng chỗ trái tim bị gãy hết mấy cái, hẳn là bị thứ gì đó từ phía sau tập kích gây nên vết thương chí mạng.

Nó tìm xung quanh gần thi thể một hồi, không hề phát hiện ra đầu mối nào khác, túi trữ máu của người này cũng không thấy đâu.

"Xem ra người này tám phần là không chết bởi vì hung thú, mà là bị một Phi Mao Thú Nô khác giết chết.

" Trong lòng Viên Minh không hiểu sao lại xẹt qua một tia hàn ý.

Phi Mao Thú Nô, là thú, cũng là nô.

Bị vây trong Thập Vạn Đại Sơn, cá lớn nuốt cá bé, ai thích nghi được thì sống, lúc ngươi nhìn chằm chằm vào những rục rịch của con mồi, thì bản thân lại không phải là con mồi trong mắt của người khác sao?"Đúng rồi, Hô Hỏa Trưởng lão đã từng ẩn ý nói, những tấm da thú này là do Bích La Động phí không ít tâm tư mới luyện chế ra được, tương đối quý báu, mỗi bên trong mỗi tấm da đều thiết lập kí hiệu pháp lực, một khi Phi Mao Thú Nô chết đi, tông môn sẽ phái người dựa theo ấn kí mà thu hồi tấm da thú, nhưng tại sao họ lại không thu lại tấm da này?" Viên Minh đột nhiên nghĩ đến một chuyện mà không thể giải thích được.

Nó nhìn chỗ rách của tấm da thú màu đen, như có điều suy nghĩ, bấm quyết giải trừ biến thân bạch viên, vận pháp lực truyền vào bên trong tấm da thú màu đen, thôi động Phi Mao Thuật, nhưng tấm da thú không có bất kì động tĩnh nào.

"Xem ra là bị hỏng rồi, vậy mới không có người đến thu về, nên bị bỏ phí một thời gia dài như vậy.

" Viên Minh lẩm bẩm, sau đó vứt tấm da thú màu đen, rồi xoay người rời đi.

Có điều đi không được mấy bước, nó tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, lại mang tấm da thú màu đen lên, đi đến cánh rừng ven hồ, rất nhanh đã đến một chỗ kín đáo.

Viên Minh ngồi xuống đất, trải tấm da thú ra trước mặt, sau đó gọi ra cái lư hương thần bí.

Tấm da bạch viên của nó cũng chính vì chạm phải lư hương mới sinh ra một tia dị biến, có lẽ cũng có thể đối với tấm da thú màu đen này sinh ra một chút ảnh hưởng cũng không chừng.


Đương nhiên, nó không trông chờ lư hương có thể chữa trị cho tấm da thú màu đen, chỉ là tính mượn cơ hội này hiểu rõ hơn một chút về thông tin của chiếc lư hương màu xanh này.

Viên Minh đem lư hương đặt lên trên tấm da, lúc cả hai vừa tiếp xúc thì lư hương thần bí bỗng nhiên sáng lên, một vầng hào quang màu xanh hiện ra bên trên, mang theo một luồng khí ấm thổi vào bên trong tấm da thú màu đen.

Từng đường vân màu trắng ảm đạm ở bên ngoài da thú màu đen dưới sự dung nhập của hào quang màu xanh, giống như mấy con kênh được nước sông đổ vào, chảy tràn khắp nơi, những nơi nó "chảy" qua, những đường vân vốn ảm đạm đều trở nên sáng sủa, toàn bộ tấm da thú cũng rung lên nhè nhẹ.

Thanh quang rất nhanh đã "chảy" khắp tấm da thú, sau đó tụ tập ở vết rách ở vị trí sau lưng tấm da, những đường vân màu trắng nơi đó phi thường dày đặc, tựa hồ nơi đó là nơi rất quan trọng.

Địa phương này bị phá hủy, khó trách tấm da thú trở thành hoàn toàn vô dụng.

Luồng sáng xanh chớp động xung quanh chỗ bị phá hủy, những đường vân màu trắng ở chỗ đó chớp động liên hồi, tiếp theo là một hư ảnh có chút mơ hồ không rõ từ chỗ bị rách của tấm da hiện ra, đó là một cái đầu to to, thân thể tròn vo, tay chân bắt đầu hiện ra, chính thị là một con cóc.

"Đây là thứ gì? Chẳng lẽ là hồn phách của con hung thú hình cóc sao? Tấm da bạch viên của mình trước đây dưới sự ảnh hưởng của lư hương cũng hiện ra hư ảnh bạch viên, xem ra trong mấy tấm da thú đều có thú hồn.

" Viên Minh âm thầm nói.

Hư ảnh của con cóc bên trong thanh quang dần dần ngưng thực, đồng thời phát ra tiếng "Ộp", lóe lên một cái rồi chui vào chỗ bị rách không còn thấy tung tích.

Trong tiếng "xì xì" khe khẽ, những đường vân màu trắng xung quanh chỗ bị rách đột nhiên giống như vật sống bắt đầu lan rộng ra, vượt qua chỗ rách, một lần nữa nối liền lại với nhau.

"Còn có thể như vậy sao!" Viên Minh vừa mừng vừa sợ.

Mấy đường vân màu trắng một khi liên thông, trên cả tấm da thú màu đen hiện lên từng tia khí tức ba động, dĩ nhiên là đã được chữa trị hoàn toàn.

Không chỉ có vậy, tấm da thú còn rực rỡ hẳn lên, những hoa văn tự nhiên trên bề mặt đã rõ nét hơn rất nhiều, giống như vừa mới bị lột ra vậy, so với tấm da bạch viện sau khi bị lư hương ảnh hưởng cũng không khác nhau là mấy.

Viên Minh vận chuyển pháp lực rót vào tấm da thú màu đen, thôi động Phi Mao Thuật.

Tấm da thú màu đen như là vật sống bao lấy người của nó, che phủ mọi chỗ trên người nó, rất nhanh đã hoàn thành việc biến thân.

Toàn thân nó đều được tấm da thú màu đen bao bọc, trên lưng mọc đầy những mụn cóc màu đen căng tròn, thoạt trông cực kì kiên cố, giữa mấy ngón tay mọc ra lớp màng, mấy ngón chân cũng như vậy, cặp mắt thì nâng lên rất cao.

Viên Minh thu lại lư hương, sau đó đi đến bên cạnh hồ soi mặt mình dưới nước, thấy bản thân lúc này trông như một con cóc hình người.

"Khó trách hồi nãy nghe được tiếng kêu cổ quái nào đó, thì ra là một tấm da cóc.

Lúc trước ta cầm phải một tấm da vượn trắng chẳng có lực công kích nào là đã đủ biệt khuất rồi, không ngờ còn có người thảm hơn ta, cóc thì làm được cái gì chứ?" Viên Minh nhìn hình dáng xấu xí trong mặt hồ, có chút không nói nên lời.


Viên Minh thử cử động thân thể, cảm nhận năng lực của sau khi hóa thân thành cóc.

Nó chỉ thấy trong lồng ngực âm ỷ có một đoạn khí lưu bắt đầu khởi động, toàn bộ khoang bụng tựa hồ như trở nên rất lớn, mỗi lần hô hấp đều sâu hơn lúc trước rất nhiều, thời gian hít thở càng lúc càng dài.

Viên Minh tận lực hít một hơi thật sâu, không khí cuồn cuồn tiến vào cơ thể, cái bụng không ngừng phồng lên, rất nhanh liền giống như đàn bà đang mang bầu mười tháng.

Có điều nó không hề cảm thấy khó chịu, mà thử đứng yên nín thở.

Một khắc trôi qua, Viên Minh vẫn không có chút cảm giác khó chịu nào, vẫn có thể hoạt động như thường.

Nó tung người nhảy vào trong hồ nước, lặn xuống dưới đáy hồ.

Mặt hồ bốn bề dậy sóng, nhưng rất nhanh đã bình lặng lại, tất cả đều khôi phục lại sự yên tĩnh.

Lại qua thêm một khắc, phía bờ bên kia hồ liền rào một tiếng, Viên Minh ló đầu lên, sau đó tung người nhảy lên bờ.

Trong mắt nó lóe lên một tia hưng phất, tấm da có này có thể cho nó nín thở được hai khắc.

Ô Lỗ từng nói qua, ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn có mấy địa phương sẽ có chướng khí kịch độc dày đặc, có tấm da cóc này, nếu lỡ xui mà gặp phải, thì ít nhất cũng có đủ thời gian để chạy ra khỏi đó.

Ngoài ra, sau khi hóa thân thành cáp mô (con cóc) thì tốc độ bơi trong nước khá là nhanh, cũng coi như là có thêm một thủ đoạn để thoát thân.

So với sự thoải mái tự nhiên lúc trong nước của con cóc thì năng lực hành động trên đất bằng của nó kém đi không ít, khi đi bộ chỉ có thể bằng cách nhảy chồm ngu ngốc, năng lực công kích cơ hồ không có, ít ra là nó vẫn chưa phát hiện ra.

Nghĩ tới đây, nó không khỏi có chút đồng tình với vị huynh đài bị trở thành thú nô khoác lên bộ da cóc kia.

Viên Minh bấm quyết giải trừ biến thân cáp mô, cẩn thận thu lại tấm da thú màu đen này.

Sức chiến đấu của con cóc đen trước mắt xem ra kém xa khi nó biến thân thành vượn trắng, nhưng dưới hoàn cảnh đặc biệt nhất định, có lẽ sẽ có chỗ dùng.

Có điều, hôm nay thu hoạch lớn nhất lại là nó đã hiểu cái lư hương màu xanh hơn một chút.

Cái lư hương thần bí này tự hồ có thể thông qua một phương thức nào đó có thể chữa trị những tấm da thú bị tàn phá, có lẽ còn có thể kích phát ra một vài năng lực tiềm ẩn của da thú, điểm này thì ngày sau có thể lợi dụng một chút.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi