TÔI CÙNG ANH TRỜI SINH MỘT CẶP


Phi hành khí chạy băng băng trên đường, đường phố Đế Đô cực kỳ đông đúc cùng nhộn nhịp cho dù hôm nay không phải ngày lễ tiết gì cả nhưng vẫn rất đông người dân ra đường, những người dân ở nơi này chủ yếu là Power, Support cùng Spirit, những người này là những người có cấp bậc sức mạnh khá thấp hoặc những quân nhân đã nghỉ hưu, cũng có rất nhiều người do bị tổn thương cơ thể cùng tinh thần mà rời khỏi quân đội.
Bởi vì không cần phải chiến đấu cùng trùng tộc vì vậy họ cảm thấy buồn chán mà bắt đầu mở ra những nơi kinh doanh để, tuy đằng sau có rất nhiều gia tộc đứng đầu nhưng đa số đều là những cửa hàng nhỏ do người dân bình thường mở ra.
Nguyễn Hàn Minh vừa nhìn đường phố vừa suy ngẫm về câu hỏi kia của Phan Thiết, cậu cảm thấy nhàm chán khi người ở thế giới này lại chán ghét như vậy, chẳng lẽ Normal không phải con người, theo thông tin mà trí nhớ của nguyên chủ để lại những thứ đang được sản xuất ở thời đại tinh tế này đều trải qua tay người Normal, nếu như khinh thường họ vậy tại sao lại sử dụng thành quả lao động của họ, tại sao lại nô dịch cùng bảo vệ họ.
Thế giới này đúng là khiến cậu khó chịu, dù cậu không phải người tốt đẹp gì trong thế giới trước đây của mình nhưng ít ra cậu chưa từng phân biệt khi đánh chết người.
"Phan Thiết, cậu sẽ phải thuấn luyện gấp mười khi trở về quân danh." Phạm Huyền Lân lạnh lùng nói: "Cậu ấy là vợ tôi, chẳng ai có quyền hỏi thay đối sử không phải phép với cậu ấy như vậy.

Nghe rõ chưa."
Phan Thiết liếc nhìn cậu thấy rõ sự thờ ơ cùng chán ghét trên mặt cậu liền cực kỳ bất mãn, nhưng câu nói của tướng quân là một câu cảnh cáo nếu cậu ta còn nói thêm bất kỳ lời nào nữa thì cậu ta chắt chắn không thể ở đây được nữa, sau này cũng sẽ không thể đi theo anh được.
"Rõ, tôi đã hiểu thưa tướng quân." Dù bất mãn đến đâu Phan Thiết vẫn thực hành mệnh lệnh.
Phạm Tuy bình tĩnh ngồi đó cũng không chen vào việc tranh chấp của mấy đứa nhỏ, hơn nữa ông rất hài lòng về đứa cháu dâu này, không nóng nãy, không lo lắng, không sợ sệt cho dù rời khỏi thành phố mà mình sinh sống từ bé.


Một đứa nhỏ dũng cảm.
Nguyễn Hàn Minh nghe thấy lời nói của anh thì bật cười khanh khách mà trêu chọc: "Có phải chỉ mình anh được bắt nạt tôi hay không."
"Không, tôi cũng không thể bắt nạt cậu." Phạm Huyền Lân không hề nghĩ đến cậu đang chọc anh mà nghiêm túc đáp lại.
"Được, tôi nhớ kỹ lời anh nói rồi.

Nếu sau này anh bắt nạt tôi chúng ta liền ly hôn." Nguyễn Hàn Minh vui vẻ gật đầu, cậu thấy anh nghiêm túc như vậy liền muốn tiếp tục đùa giỡn.

Nhưng cậu không ngờ được người con trai đầy lạnh lùng bên cạnh này sau khi nghe thấy câu nói của cậu lại tức giận liếc mắt nhìn cậu rồi trầm giọng nói:
"Không thể ly hôn, cả đời này tôi cũng sẽ không ly hôn với cậu."
Nguyễn Hàn Minh khó hiểu mà lắc đầu: "Nhưng tôi muốn ly hôn thì sao.


Pháp luật tinh tế không có quy định kết hôn rồi thì không thể ly."
"Không, tôi sẽ không đồng ý." Phạm Huyền Lân cực kỳ cố chắp mà lắc đầu, tuy hai người chẳng có tình cảm gì với nhau nhưng đối với anh một khi kết hôn thì chính là chồng chồng, đã là gia đình thì sẽ sống cùng nhau cho đến cuối đời.
"Anh ngang ngược, vô lý vậy." Nguyễn Hàn Minh dở khóc, dở cười trước thái độ bỗng nhiên trở nên cố chấp của anh.

Nhưng lần này câu nói của cậu anh chẳng thèm phản ứng nữa mà xụ mặt nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa kính của phi hành khí, bờ môi mím chặt, ánh mắt đầy âm trầm, nếu như binh lính trong quân doanh nhìn thấy anh như thế này thì chắc chắn sợ đến vỡ cả mật chứ huống chi là tiếp tục lên tiếng nói chuyện.

"Này, anh có nghe tôi nói gì không." Mà Nguyễn Hàn Minh hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi, ngược lại cậu đưa hai tay ôm lấy mặt anh muốn kéo đầu anh qua đối mặt với mình.
Phan Thiết ngồi phía trên ghế lái mà trợn to mắt nhìn hỗ động của hai người, hiện tại cậu ta cảm thấy trời đất quay cuồng, lỗ tai lùng bùng, giá như có thể ngất xỉu thì cậu ta lập tức im lặng mà ngất đi luôn rồi.


Không ngờ vị tướng quân trẻ tuổi nổi tiếng khắp nhân loại lại có thể giống như trẻ con mà cãi nhau việc ly hoặc không ly hôn.
Mà thứ cậu ta khó tin hơn nữa là người cậu ta khinh thường một Normal kia mà lại đi tranh luận với tướng quân, nhìn thấy cậu không một chút sợ hãi mà còn đang động tay lên mặt tướng quân của mình cậu ta càng thêm kinh hãi khó tin.
Phạm Tuy cũng khá bất ngờ nhưng ông là một lão già đã trãi qua quãng đời khá dài vì vậy chỉ kinh ngạc một chút rồi cười tủm tĩm mà coi hai đứa nhỏ nhà ông đùa giỡn.

Phạm gia nhiều đời đều có danh tiếng trong cả quân đội cùng chính trị, cả gia tộc đều chấp hành theo một gia quy chính là chỉ lấy một vợ, nếu như một người nào trong gia tộc phản bội gia quy liền sẽ bị tống cổ ra khỏi gia phả.
Không giống như những gia tộc khác, bọn họ không mấy để tâm đến việc có hay không nhiều người vợ, thậm chí bọn họ sẽ ly hôn với người vợ đã sử dụng tinh thần lực giúp đỡ mình dẫn đến việc cơ thể bị suy nhược, đối với hành vi như vậy trong mắt Phạm gia là tội ác đáng để khinh thường.
Đúng vậy Support ở thời đại tinh tế này tuy tuổi họ bằng với tuổi thọ của Power nhưng bởi vì bọn họ phải sử dụng tinh thần lực để trợ giúp cho Power của mình nên tuổi họ sẽ bị giảm đi rất nhiều, không phải Power nào cũng có sức mạnh song SSS nên tuổi họ trung bình của Support thường sẽ trên dưới hai trăm năm mươi tuổi, nhưng nếu bạn đời của họ là một Power với song SSS thì tuổi họ chỉ còn trên dưới hai trăm mà thôi, thặm chí trong quá khứ còn có một Support chỉ sống được đến một trăm năm mươi năm.
Phi hành khí nhanh chóng bay đến trước cổng biệt thự nhà Phạm gia, Phan Thiết giả điết mà thò đầu ra chứng nhận thân phận với robot canh cổng, cánh cổng từ từ mở ra phi hành khí lại tiếp tục bay vào trong sân vườn.
Biệt thự của Phạm gia nằm trong một mảnh đất cực kỳ rộng lớn, phi hành khí phải bay khoảng mười phút mới có thể đến trước cửa của căn biệt thự.

Bởi vì đây là phi hành khí quân dụng nên hành trình của nó đã được cho phép chạy thẳng vào biệt thự chứ không phải là đứng bên ngoài khu vườn nên khi nhóm người đi xuống liền thấy quản gia đã đứng bên ngoài cửa chờ đợi.
Sau khi xác nhận xong Nguyễn Hàn Minh là Support Phạm Tuy đã để lão quản gia về trước Đế Đô để chuẩn bị cho lễ đính hôn, ông cũng đã đặt xong lễ phục cùng vời phát thiệp mời cho những người có danh tiếng ở trong Đế Đô cùng bên ngoài các thành phố khác.
Tuy thời gian gấp gáp nhưng đối với thời đại này lại chẳng có chút khó khăn nào bởi vì trong nhà bọn họ đã có người máy giúp đỡ, tiệc đính hôn sẽ được tổ chức ở sân sau cũa biệt thự, hiện tại các người mấy cùng người hầu đang nhanh tay dàn xếp mọi thứ để chuẩn bị tổ chức tiệc.

Phạm Huyền Lân lạnh lùng đi xuống, tuy anh ta nắm lấy tay đỡ cậu xuống nhưng hoàng toàn không thèm nhìn mặt cậu mà lạnh lùng đi đến bên cạnh ông nội mình.

Nguyễn Hàn Minh nhìn lưng anh mà nhún vai bất đắc dĩ, không ngờ cả chặng đường dù cậu có trêu chọc thế nào thì anh cũng không thèm nhìn cậu lấy một cái, thậm chí hừ một tiếng cũng chẳng thèm hừ.
Cậu ôm lấy mặt anh kéo sang anh cũng cứng cỗi mà giữ nguyên động tác của đầu mình khiếng cậu chẳng thể nào kéo sang được, đúng là tức giận thật rồi cậu cũng không biết phải giỗ thế nào nữa.

Nguyễn Hàn Minh một vĩ pháp sư vĩ đãi luôn nhận những lời nịn nọt, cầu xin thậm chí là xỉ vả bàn tán nhưng chưa từng thật sự có người giận cậu.
Người khác ghét cậu, cậu có thể mặc kệ chẳng quan tâm, người khác chán ghét cậu, cậu có thể chán ghét lại ngưởi đó thậm chí nếu ngứa mắt thì cứ đánh cho một trận, quá đáng hơn thì cứ giết quách đi.

Nhưng hiện tại người giận cậu này lại là người chồng tương lai của cậu, đánh không được, giết cũng chẳng xong mà nếu mặc kệ thì càng không thể nào.

Đúng là quá rắc rối rồi, cậu không biết phải làm sao nữa.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi