TÔI YÊU EM, THIÊN THẦN CỦA TÔI


- Sao cơ?Em yêu gì? Tôi sao?
- Hk phải em thì là ai?- Chàng trai nháy mắt với nó.
Nó hiểu ý, liền nói:
-À... Đây là bạn trai tôi, vì vậy Furikawa, làm ơn đi cho, đừng đến tìm tôi nữa.
- Anh hk tin, em nói dối!
- Sao cơ?!- Bằng chứng người thật ở đây mà anh ta còn hk tin sao?- Đay chính xác là bạn trai tôi.
- Có phải hai người đóng kịch lừa tôi đúng không?
- Tôi...- nó định lên tiếng.
- Cậu muốn bằng chứng chứ gì? Được thôi!- Anh cắt lời nó rồi cúi xuống nhấc cằm nó lên rồi khóa chặt miệng nó. Tuy chỉ là thoáng qua nhưng anh có thể cảm nhân được mùi vị anh đào trên miệng nó.- Cậu tin rồi chứ?
- Hai người... Thôi được, xem như lần này tôi thua. Nhưng, Usagi, anh sẽ mãi đợi em, khi nào hắn ta ko cần em nữa, hãy đến với anh.- Kin nói rồi bỏ đi.
Nó đứng bất động nhìn chàng trai trước mặt, mấp máy môi:
- Anh........Anh là.......ai.....vậy?
- Hồi nãy anh mới lên đọc diến văn,mà em đã quên rồi sao? Xem ra trí nhớ của em vẫn ngắn hạn như xưa...........
Bốp...chưa gì mà đã thấy anh ấy nằm dưới đất rồi.
- Tôi cảm ơn anh vì đã giúp tôi nhưng...tại sao anh có thể tự tiện như vậy chứ!?- Nó rít lên.

Anh bật cười, đúng như anh đoán, cô bé này vẫn như xưa, cư xử cứ như là nụ hôn đầu vậy. Lực công phá kinh khủng thiệt, từ nhỏ đến giờ vẫn khỏe như vậy. Anh lau vết máu trên khóe môi, đứng dậy, đặt tay trên vai nó:
- Angel, tại sao em khỏe thế, vẫn như xưa.
Nó chỉ vào anh:-Sao anh biết tôi............là Angel!!? Mà anh là ai?
- Làm sao anh không biết được, em ngày xưa chơi rất thân vs anh và Yuki mà!
Nó ngạc nhiên: - Ngày xưa??? Yuki???
- Ôi trời! Em thật là...Bao nhiêu năm qua vẫn vậy. Trí nhơ của em vẫn kém như xưa. em cũng thật là ....... Chơi thân vơi nhau đến như vậy mà em khong nhớ là sao hả Angel? Hồi đó em còn nói cung Cự giải hợp vói Song Ngư....................
- Này!!!!- Nó hét
Giờ Yugi mói chịu ngừng lại nhìn nó, cười nói: - Sao thế?
- Tôi không biết anh, tại sao anh biết tất cả về tôi hồi nhỏ thế, anh là ai? Câu này tôi hỏi 3 lần rồi đấy, nên nhớ sức chịu đựng của tôi cũng có giới hạn.
- Em nhìn anh không quen sao?- Anh chỉ vào mình.
- Không- Nói tỉnh bơ.
- Hawasimi Yugi đây, anh là người đã đọc diến văn đấy!
- Yugi? Aaaa! Nhớ rồi! Cái anh mà nói dài ơi là dài ấy hả?
- Nhớ rồi hả? Vậy em nhớ ra khi xưa chưa?
- Khi xưa? Chẳng nhớ gì- Nó lắc đầu.

- Cậu bé mà em hay bảo vệ ấy là Yuki. Còn anh em xem như anh trai còn gì!
- Em............nhớ rồi! Anh Yugi, em ôm anh nhé! Em nhớ anh nhiều lắm!- Nó chạy lại ôm anh.
Anh mỉm cười dịu dàng: - Nhớ rồi sao?
- Bao lâu nay anh đi đâu thế, kí ức về Yuki em quên hết rồi, chỉ còn mỗi anh thôi.
- Vậy sao? Anh ở Mỹ, bây giờ mới về. Em cs muốn sang nhà anh chơi ko? Anh chưa don dẹp nhà cửa, em không ngại chứ?
- Không sao, em sẽ giúp anh.
__________________**********___________________
Bịch.................
- Xong rồi, cảm ơn em nhé! Tự nhiên lại lôi em vào thế này.
- Không sao đâu anh.- Nó mỉm cười.
Anh đăm chiêu suy nghĩ rồi lên tiếng : - Em dọn qua đây ở đi!
- Anh đùa à? Sướng quá ấy chứ!
- Anh sẽ nói với ba mẹ em. OK?
- Ko đc đâu hai nam một nữ ở chung thì kỳ lắm!
- Anh vẫn thích em qua, và anh sẽ bắt em phải qua.- Anh nhếch mép.
Nhìn nụ cười đó nó bất giác thấy lạnh sống lưng, khi xưa anh đâu có như thế.
- Tùy anh- Nó bất cần- Nhưng có thể cho em ba ngày đc ko? Em muốn chia tay ngôi nhà của em.
- Được thôi. Cho em ba ngày rong chơi với anh chỉ cần 5 là đủ.
_______________________________________
Về đến nhà, nó vứt cặp lên giường, rồi thả mình trên chiếc giường êm ái. Có lẽ 3 ngày tới sẽ rất ngắn, nó phải tranh thủ thôi, ko biết sẽ như thế nào nhỉ?


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi