TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ


Bạch Cẩn Niên sống trong thế giới của chính mình, hơn nữa sống rất phóng khoáng tự do.


Nếu có khả năng, Chung Minh rất muốn mở đại não Bạch Cẩn Niên ra, nhìn thử Bạch Cẩn Niên dùng phương thức gì để suy nghĩ.


Tất nhiên Chung Minh hận một người chính là Bạch Cẩn Niên. Nếu như Bạch Cẩn Niên suy xét kĩ sẽ không phóng túng bản thân, sẽ không đi tìm đối tượng tình một đêm để gặp phải Chung Minh, cho nên Bạch Cẩn Niên nói chuyện không đâu cũng do dấu vết lịch sử kia để lại. Chung Minh nếu có điểm quyết đoán sẽ không làm bạn gái nàng bỏ chạy, bạn gái cũng không dám hé răng nhiều lời, Chung Minh ít nhất sẽ có một chút uy phong, không phải sao? Bạch Cẩn Niên là người không nói đạo lí, không để cho người khác con đường sống, còn Chung Minh vẫn như cũ lựa chọn phục tùng.


Cho nên đây là tính cách quyết định vận mệnh.


Tính cách Bạch Cẩn Niên quyết định cô ưu tú, ưu tú làm tới tổng giám, là tổng giám luôn la hét sai khiến tiểu nô tài Chung Minh, ngoài công việc bắt ép Chung Minh đi xem phim, Chung Minh liền đi xem phim. Tính cách quyết định Chung Minh không phấn đấu lui trong góc làm phế vật, đối với Bạch Cẩn Niên chỉ có gật đầu tán thưởng.


Chung Minh cầm vé xem phim, thuận tiện giữ vé cho Bạch Cẩn Niên, trong lòng nhịn không được phỉ báng: Xem cái gì hoạt hình, gấu mèo đạp xe(KungFu Panda)! Rốt cuộc Niên ngu ngốc nghĩ cô ta thích xem thì mình sẽ thích xem? Nếu cứ như vậy cuộc sống sau này thật khủng khiếp a.....


"Mình biết mà, các cậu rất nhanh sẽ lăn lộn trên giường. Xem phim xong sẽ đi ăn, vừa ăn khuya vừa uống rượu, uống uống sẽ thấy muốn "ăn" họ Bạch kia thay cơm." Trong khung chat hiện lên một loạt biểu cảm hả hê, Đường Đường vui sướng khi người gặp họa, thật hạ lưu. Chung Minh muốn lật bàn, tức giận mắng bạn thân không biết xấu hổ, đáng lẽ không nên trông cậy vào người này. Đáng tiếc Đường Đường đang online tại nơi khác, lửa giận phát tán nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.


Chung Minh đang suy tư làm sao đáp lại Đường Đường, căn bản không chú ý đến Bạch Cẩn Niên hôm nay tâm tình tốt đang bước tới phía sau lưng nàng.


Đường Đường gửi tin nhắn hiện ra trước khung chat, Bạch Cẩn Niên nhìn thấy không sót một chữ.


Nếu lúc này Chung Minh quay đầu lại, sẽ nhìn thấy Bạch Cẩn Niên tức giận đến mức mặt trắng bệch rất khó coi, đáng tiếc Chung Minh không có phúc khí này, không thể chứng kiến Bạch tổng giám đè nén phẫn nộ trở về bộ dáng thường ngày.


"Chung tiểu thư."


Nghe thấy giọng Bạch Cẩn Niên, Chung Minh hoảng sợ thiếu chút nữa nhảy dựng, muốn nhanh tắt khung chat, máy tính lại cố tình đối nghịch với Chung Minh, kẹt lại trên màn hình là dòng chữ "Họ Bạch kia thay cơm", lúc sau kẻ tội đồ chỉ biết bất lực co rúm thân mình.


"Bạch, Bạch, Bạch tổng giám..." Chung Minh ở trong lòng đã bị đao đâm chết vô số lần, căn bản không phải "Muốn chết thì được" câu này có thể hình dung cảm giác lúc này của Chung Minh. Cửa sổ chat đóng không xong, Chung Minh đành phải dùng may mắn cuối cùng, sử dụng đầu để che máy tính. Đáng tiếc thấy được vẻ mặt khắc chế che giấu sát khí của Bạch Cẩn Niên, liền hiểu được nhất định người kia đã thấy hết rồi.


"Chung tiểu thư, giờ làm việc ít nói chuyện phiếm thì tốt hơn." Bạch Cẩn Niên cố ý cất cao giọng cho mọi người nghe thấy, các đồng nghiệp đều quay đầu lại lấy ánh mắt đồng tình nhìn hai người.


"Xin lỗi..." Chung Minh yên lặng cúi đầu, Chung Minh biết được lần này mình sai rồi, dũng cảm thừa nhận sai lầm mới là đồng chí tốt.


"Mọi việc đều làm xong sao? Nếu cô rảnh rỗi thì tôi có nhiều việc khác cần cô hỗ trợ."


"..... Bạch tổng giám phân phó là tốt rồi." Còn có thể nói gì khác? Tâm thẹn nên chỉ có thể khúm núm.


Chung Minh tuyệt đối muốn đem bút ném đến đầu Đường Đường, cái người đã kết hôn còn không biết liêm sỉ. Hơn nữa Niên ngu ngốc loại này có thù tất báo, ba đời ba kiếp cũng không thể có quan hệ với nữ nhân "Đáng yêu", Chung Minh lại tiếp tục đứng đầu trong danh sách "Kẻ thù" của Bạch Cẩn Niên.


Nhưng lại nói tiếp, con người lúc nào cũng có mâu thuẫn, trong lòng Chung Minh một bên không ngừng quở trách Bạch Cẩn Niên, một bên lại mong chờ xem phim cùng Bạch Cẩn Niên. Đương nhiên Chung Minh không phải mong chờ xem con gấu mèo béo ú kia.


"Đêm mai" kì thật chính là tối thứ bảy. Thứ bảy này nghiêm túc mà nói Chung Minh cả ngày đứng ngồi không yên, ngồi trước máy tính đập gõ bàn phím, hành hạ con chuột, cuối cùng vẫn không biết mình đang xem gì. Mở tủ quần áo cố gắng phối hợp vài bộ, nhưng thế nào cũng không phối ra bộ nào xem được, thậm chí váy màu xanh mà nàng thích nhất giờ phút này cũng bị ghét bỏ vì "quá cố ý, quá giả tạo".


"Quên đi! Lười gây áp lực, hơn nữa tại sao tôi phải ăn diện vì Niên ngu ngốc a!" Rõ ràng là tự gây sức ép cho bản thân, Chung Minh bất lực liều mạng tìm cớ. Đứng ở trước gương nhìn tỉ mỉ bản thân, cảm thấy bộ dạng của mình thật dễ bị quên lãng.


Vì sao Bạch Cẩn Niên có thể xinh đẹp như vậy, tùy tiện mặc quần áo gì cũng xinh? Chung Minh có chút nhụt chí, đồng thời tự nói với mình không nên nghĩ nhiều nữa: Niên ngu ngốc là người như vậy, dù trong lòng có tổn thương gì, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô ta. Tuổi trẻ, thu nhập lại cao chót vót, ông trời thật sự đặc biệt không công bằng với cô ta. Hơn nữa.... Dáng người cũng tốt, trừ bỏ có chút hung dữ.


Nghĩ đến đây Chung Minh thiếu chút nữa nhớ về chuyện kia, mau mau ngừng lại, vì sao mỗi lúc nghĩ đến chuyện này thì nàng lại bắt đầu kiếm cớ: Cho nên nhất định cô ta đối với mình không có ý tứ kia, chỉ là muốn vượt qua thời gian cô đơn mà thôi. Mời ăn cơm, mời xem phim cũng chỉ xuất phát từ lễ phép mà thôi.


Không có chuyện gì đặc biệt, cho nên không cần quá ăn diện. Tốn thời gian, nói không chừng sẽ bị chê cười.


Nghĩ như vậy Chung Minh liền kiên định hơn rất nhiều, mở TV xem chương trình hài kịch. Chung Minh muốn ôm bụng cười to, nhưng vì cái gì xem tới xem lui một chút buồn cười cũng không có.


Tất cả đều không buồn cười.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi