TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Chung Minh muốn kéo khăn tắm của Bạch tiểu thư xuống nhưng bị ngăn lại. Hơi nước lượn lờ xung quanh, nàng nghĩ dù sao cũng là "mây mưa" với người xa lạ, bây giờ để cho người ta rụt rè một chút đi.


Chung Minh chế trụ đầu Bạch tiểu thư không cho quay đầu nơi khác, đến khi cánh môi giống bị chà đạp mà đỏ lên mới chuyển nụ hôn đến nơi cổ trắng của Bạch tiểu thư. Nhẹ run lên một chút, không lên tiếng, tuy nhiên Chung Minh phát hiện đây là nơi mẫn cảm của Bạch tiểu thư. Ý xấu hiện trong mắt, Chung Minh lại tiếp tục hôn lên cổ. Nhưng Chung Minh không được toại nguyện vì không nghe được thanh âm nào cả, dần dần phát hiện Bạch tiểu thư không giống với bạn gái cũ vừa động tình thì liền ngân khe khẽ.


Chung Minh ôm chặt rồi kề sát tới tai cô, hôn chậm rãi lên tai. Phía sau lưng cô là tường, chân cũng bị giam giữ, cảm nhận được thân thể nóng ấm ẩm ướt của Chung Minh đè ép lên người, chạm phải nơi mềm mại trước ngực của Chung Minh, từ tai như truyền đến dòng điện làm cho hai chân cô mềm nhũn. Cắn môi dưới như trước không phát ra âm thanh, nhưng đôi chân sắp không đứng thẳng được đang bán đứng cô.


Chung Minh cảm thấy buồn cười, nếu đã lựa chọn ra ngoài phóng túng thì sao còn làm bộ dè dặt? Cắn môi làm gì, bị ai khi dễ sao. Nếu đã muốn giữ gìn bộ dạng này thì Chung Minh cố tình không cho Bạch tiểu thư vừa lòng, ngón tay tiến vào bên trong môi, đẩy ra đôi môi đang cắn chặt, mở hàm tìm lưỡi mềm mại.


Cũng thật kì lạ, Bạch tiểu thư không một chút chống lại, chỉ hơi do dự trong chốc lát, sau đó để mặc Chung Minh muốn làm gì thì làm.


Thấy Bạch tiểu thư hơi thống khổ nuốt lấy ngón tay, Chung Minh trong lòng sinh ra cảm giác vui sướng khác thường. Động tác ngón tay càng thêm không kiêng nể gì, vài lần làm Bạch tiểu thư nhíu mày giống như sắp nôn mửa, nhưng cuối cùng vẫn mạnh mẽ chịu đựng.


Chung Minh cảm thấy Bạch tiểu thư căn bản sẽ không phản kháng, lại tiếp tục tùy ý hành động.


Nhiệt độ phòng tắm rất cao, sương mù lại che tầm mắt, thật sự bất lợi cho Chung Minh xâm chiếm. Chung Minh lôi kéo Bạch tiểu thư trở lại phòng.


Hai người thân thể vẫn còn ướt đẫm đến giường lăn lộn, Chung Minh lấy hai tay giữ thân thể ý đồ khống chế động tác của Bạch tiểu thư. Nhưng Bạch tiểu thư không một chút chống cự lại khiến Chung Minh làm việc này trở thành vô ích.


"Chúng ta tìm sung sướng, không phải đi đến pháp trường, cô tại sao làm ra vẻ mặt này." Nhìn Bạch tiểu thư trưng ra vẻ mặt lạnh lùng thanh cao, như thế này đặc biệt kích thích ham muốn của Chung Minh, một tay cầm lấy hai tay đối phương cố định trên đầu, một tay kia thì tới tới lui lui vuốt ve da thịt mềm mại tràn ngập hơi nước của Bạch tiểu thư.


"Thật có lỗi, tôi vẫn luôn như vậy." Bạch tiểu thư vẫn không nhìn Chung Minh mà ánh mắt lại nhìn đến đèn bàn đặt ở mép giường.


"Lúc cô cùng bạn gái làm việc này cũng lãnh đạm như vậy sao?" Ngón tay Chung Minh đặt ở bụng dưới Bạch tiểu thư, nhẹ nhàng mà chơi đùa, hàm răng trắng nõn lập tức xuất hiện trong tầm mắt Chung Minh.


"Việc này cần phải nói cho cô biết sao?" Cuối cùng Bạch tiểu thư cũng dời lực chú ý đến nàng, ánh mắt lạnh lẽo như vậy tương đối phù hợp với khuôn mặt của cô ta.


Chung Minh bĩu môi: "Chính xác thì không cần, có điều tôi và cô bây giờ cùng vui vẻ, cô nên lấy lòng tôi một chút, cũng không thiệt thòi gì. Tôi chơi đùa vui vẻ không phải cô cũng vui sao, đúng không?" Bởi vì Bạch tiểu thư để mặc cho nàng bài bố nên lần đầu thưởng thức tình một đêm khá khẩn trương, thái độ cao ngạo càng kích thích nàng muốn chinh phục nhiều hơn, giọng điệu cũng biến thành vô cùng lỗ mãng.


Khóe miệng Bạch tiểu thư hơi hướng lên sinh ra một chút ý cười, mắt hơi nhìn xuống, than nhẹ: "Dù sao đã như vậy, làm cho cô sung sướng là tốt rồi."


"Cái gì?" Chung Minh hỏi. Bạch tiểu thư nói quá nhỏ, nói là đối thoại không bằng nói là đang lầm bầm lầu bầu.


"Tôi nói tôi nằm ở đây, tùy cô vui vẻ, muốn vui đùa thế nào cũng được." Bạch tiểu thư cao giọng một chút, chăm chú nhìn Chung Minh nói: "Đùa chết tôi cũng được."


Chung Minh ngây người một chút, phát hiện vẻ mặt Bạch tiểu thư có chút không đúng, trong ánh mắt lóe ra chút thần sắc kì quái. Giống oán hận rồi như có chút mất hết can đảm. Chung Minh cứng đờ, nghĩ lại có thể do nàng tưởng tượng, đoán chừng Bạch tiểu thư này yêu thích khuynh hướng ngược đãi, trong lời nói cũng bao hàm khát vọng được ngược đãi, ánh mắt vô cùng lo lắng xúc động cũng được lý giải tốt. Tuy rằng bạn thân giáo dục Chung Minh gặp người có khuynh hướng này thì chạy nhanh một chút, có điều, Bạch tiểu thư rõ ràng là vui vẻ khi bị hành hạ, ý tấn công tương đối nhỏ.


Suy nghĩ cẩn thận việc này Chung Minh càng thêm chộn rộn, kéo lấy cằm Bạch tiểu thư đưa đến môi của nàng mà cắn. Bị đau, Bạch tiểu thư cau đôi mày, trừng mắt nhìn Chung Minh.


"Trừng làm gì, không phải nói đùa chết cô cũng được sao?" Chung Minh lại tiếp tục cắn, đương nhiên vẫn giữ chừng mực, chỉ là giày vò để Bạch tiểu thư cảm thấy đau đớn, không có làm cho Bạch tiểu thư thật sự đổ máu.


Ngực Bạch tiểu thư phập phồng, Chung Minh tìm đến nơi mẫn cảm trước cổ. Bạch tiểu thư rút lại bả vai, Chung Minh ra lệnh không nên cử động, Bạch tiểu thư cũng không cử động nữa.


Quả nhiên nàng có khuynh hướng muốn chinh phục a. Chung Minh cười thầm trong lòng, nghĩ đến trước nay nàng toàn bị bạn gái lăn qua lăn lại sống không bằng chết trên giường, lại còn toàn tâm toàn ý hùa theo bạn gái, khí phách này cuối cùng cũng được thể hiện sao?


Nơi nào làm cho Bạch tiểu thư không chịu được thì Chung Minh lại tập trung khi dễ nơi đấy, thân thể Bạch tiểu thư bắt đầu liên tục run rẩy, tay Chung Minh tiến vào trong khăn tắm ấm áp, ngón tay lạnh như băng bắt đầu cẩn thận lướt qua da thịt, cuối cùng cũng nghe được người dưới thân rên rỉ.


"Cô thật mẫn cảm a." Chung Minh nhào nặn kích thích ngực một phen, bắt gặp Bạch tiểu thư mặt ửng hồng, cổ và tai bị hôn đến rối loạn, hiện ra nhan sắc mê người, cảm xúc theo đó mà dâng trào lên. Chung Minh lấy đầu gối tách hai chân Bạch tiểu thư ra, chà xát nơi bí ẩn kia, Bạch tiểu thư mở mắt, đã muốn sốt ruột.


Chung Minh lúc này cũng không nóng lòng, kéo đi khăn tắm của Bạch tiểu thư, đùa giỡn như có như không cũng không tồi.


Bạch tiểu thư thân thể thon dài, chỉ là hơi gầy, ngực không đẫy đà cảm giác thỏa mãn không có bao nhiêu. Nhưng biểu hiện chịu đựng của Bạch tiểu thư tăng thêm rất nhiều. Mỗi lần bàn tay Chung Minh vô ý chạm phải đầu ngực thì hơi thở của Bạch tiểu thư lại tăng thêm nặng nề.


Chung Minh phát hiện Bạch tiểu thư còn mặc quần lót, liền buông ra nói: "Tự mình cởi đi."


Bạch tiểu thư không nói một lời, cố hết sức ngồi dậy cởi quần lót, Chung Minh vây quanh phía sau, bàn tay chạm hai điểm trước ngực mà khi dễ. Hai tay Bạch tiểu thư chống đỡ trên giường không nhúc nhích, thân thể lại càng nhũn xuống. Chung Minh cảm giác được nhiệt độ cơ thể Bạch tiểu thư cao đến dọa người, liền đẩy tay đang chống đỡ thân thể kia. Mất đi chống đỡ Bạch tiểu thư chỉ có thể dựa vào phía sau, ngã vào lòng Chung Minh, đều là nữ tử Chung Minh không thể chịu được sức nặng thân thể kia, liền ôm Bạch tiểu thư nằm đến giường, một bàn tay hành sự trước ngực, một bàn tay khác di chuyển xuống thân dưới.


Nếu đúng như Chung Minh tính toán, nơi đó đã muốn chịu không nổi.


Chung Minh cắn lỗ tai Bạch tiểu thư nhỏ giọng nói: "Cô đã bao lâu không cùng ai thân mật? Người lạ cũng cho cô cảm giác sao?"


Bởi vì ở sau lưng nên không thấy được biểu tình, chỉ nghe Bạch tiểu thư nói: "Không cần nói lời thừa, muốn tới cũng sắp tới."


"Cô đúng là vội vã." Chung Minh nhấc lên một chân cô, khiến cho cô tạo thành tư thế đặc biệt khó chịu, đúng lúc trước mặt hai người có một cái gương lớn, làm hiện ra tất cả hình ảnh xấu xí của cô.


Mặt đỏ lên không dám nhìn gương, Chung Minh lại giữ khuôn mặt của cô ra lệnh: "Cô tự nhìn bản thân có bao nhiêu thấp hèn."


Đến bây giờ Chung Minh cũng không nghĩ nàng ở trước mặt người xa lạ sẽ có một mặt xấu như vậy, nói rất nhiều lời hèn hạ. Có thể do áp lực và ủy khuất trong một thời gian dài làm Chung Minh bùng nổ, đối mặt với một người không có phản kháng, trong bầu không khí không lành mạnh, mọi ủy khuất trong lòng bùng nổ toàn diện.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi