TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Chung Minh quyết định đem đôi giày làm cho nàng té ngã vô số lần vứt bỏ, cũng vứt bỏ cảm tình đối với Bạch Cẩn Niên.


Vốn quyết định không bao giờ tùy tiện đem tình cảm giao cho người khác, xem ra quyết định này vô cùng chính xác. Một khi thật sự yêu thương ai, sẽ dễ dàng bị tổn thương, khó trách Đường Đường yêu đương nhiều như vậy, cuối cùng chọn người mà mình không yêu kết hôn, đó là quyết định khôn ngoan.


Nếu người mình yêu cũng yêu mình thì còn có thể tìm được hạnh phúc và thỏa mãn, đáng sợ nhất là nguyện ý yêu thương người ta, cuối cùng đối phương lại cho rằng quan hệ của hai bên chỉ là "Bạn bè". Tới địa ngục đi "Bạn"! Không muốn bị người ngu ngốc đùa giỡn nữa! Còn muốn cảm tạ thái độ nho nhã lịch sự của tôi, cám ơn giải thưởng to lớn của cô dành cho tôi! Chung Minh tự nói với mình, không nên cảm thấy Bạch Cẩn Niên có một mặt đáng yêu mà lưu luyến, chẳng lẽ bản thân không phát hiện Bạch Cẩn Niên có rất nhiều mặt đáng ghét sao?


Chuyện phân rõ giới hạn này chắc chắn là việc tốt! Phân rõ phân rõ!


Bạch Cẩn Niên tiến vào cuộc sống của Chung Minh, luôn luôn lởn vởn xung quanh, vòng vo một vòng tròn cuối cùng trở lại tâm tình và tình cảnh lúc trước, Chung Minh hoài nghi bản thân nàng không biết đã trải qua thời gian hoang phí trước kia như thế nào.


Lại là một thứ hai khác, Chung Minh ho khan tiến vào phòng làm việc.


Bạch Cẩn Niên đến trễ hơn, đi vào phòng làm việc đúng lúc Chung Minh đang ho. Ánh mắt dừng trên người Chung Minh, lập tức Chung Minh nhịn ho im thin thít. Bạch Cẩn Niên không nói gì đi vào phòng riêng.


Chung Minh máy móc làm việc, đến buổi trưa đang muốn cùng đồng nghiệp đi ăn lại bị Bạch Cẩn Niên gọi lại.


"Đến phòng làm việc của tôi một chút." Bạch Cẩn Niên giở trò cũ.


Chung Minh không kiên nhẫn đi vào, giọng điệu cũng không tốt: "Lại có việc gì sao Bạch tổng giám."


Bạch Cẩn Niên thấy thái độ bất hòa của Chung Minh có chút ngỡ ngàng, nhưng không thể hiện ra biểu tình gì, nói: "Cô thu dọn một số thứ, đi gặp đối tác một chuyến."


Chung Minh không có lí do để từ chối công việc, chỉ là không muốn có nhiều tiếp xúc với Bạch Cẩn Niên: "Tôi chưa ăn cơm."


"Chúng ta trên đường ăn, tôi mời." Đây không phải vấn đề cô có mời hay không, vấn đề là tôi không muốn thấy mặt cô!


"Đúng rồi, đem laptop giúp tôi." Cô không có tay sao? Loại việc này cũng muốn tôi làm? Tôi là nô tài bí mật của cô sao? Sẽ tăng lương gấp đôi sao?


"Công ty họ hơi xa, đoạn đường này dường như kẹt xe rất lâu, chúng ta đi tàu điện đi. Cô có thể đi tàu điện không?" Cô nói cái gì! Tôi từ nhỏ đến lớn đều đi tàu điện! Nếu ai cũng tốt số như cô cả ngày lái xe, khẳng định xăng dầu tăng giá.


"Thu dọn xong chúng ta đi ngay." Chờ một chút! Tôi còn chưa đồng ý nha! Hừ, vì sao tôi đã giúp cô thu dọn xong!


Bạch Cẩn Niên  vẫn mang khăn choàng cổ dài đi ra ngoài, khoác thêm lên người một cái áo len. Chung Minh ho khan đem văn kiện theo, còn khoa trương mặc một cái áo len lớn hơn đi phía sau.


Vừa mới tiến vào thang máy Bạch Cẩn Niên liền thay đổi chủ ý: "Vẫn nên lái xe đi."


"Vì sao?"


Bạch Cẩn Niên quét mắt liếc Chung Minh: "Đến tàu điện cần đi một đoạn đường, cô ho như vậy cũng không uống thuốc, lỡ như bệnh nặng nhờ cậy tôi, tôi cũng không có thời gian chiếu cố cô."


Chung Minh thấy những lời khi cãi nhau của nàng cùng Bạch Cẩn Niên rất giống nhau. Rất không dễ nghe, nhưng tỉ mỉ cân nhắc rõ ràng có thể cảm nhận được đó là một loại quan tâm.


Trong lòng Chung Minh khổ sở vạn phần, đến bây giờ cũng chưa từng chua xót như vậy.


Tại sao hết lần này đến lần khác làm như vậy? Nếu cô thật sự coi tôi là bạn thì đừng làm tôi ảo tưởng. Cho tôi hi vọng sau đó sẽ đem tôi đẩy ra, nhiều lần như vậy ai có thể chịu được.


Dọc đường đi Chung Minh không nói thêm gì, Bạch Cẩn Niên dường như có nghi vấn, nhưng thủy chung không hỏi ra. Đến công ty đối tác, Chung Minh chỉ yên lặng mỉm cười nhìn Bạch Cẩn Niên bên cạnh khéo léo nói chuyện, kiểm soát toàn bộ quá trình đàm phán, rất nhiều vấn đề Bạch Cẩn Niên nói Chung Minh căn bản nghe cũng chưa nghe qua......


Cho dù có một đêm giao nhau, cho dù có giữ trong tay một đêm, cũng có ý nghĩ gì đâu?


Bạch Cẩn Niên luôn luôn ở phía trước, chênh lệch giữa hai người không thể một sớm một chiều có thể vượt qua. Quần áo, trang sức, đẳng cấp, đến suy nghĩ thông minh nhạy bén, thật ra hơn Chung Minh nhiều lắm.


Luyến tiếc buông tay, không đành lòng mất đi, Chung Minh cảm thấy có lẽ cả đời cũng chỉ có thể theo sau Bạch Cẩn Niên, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào Bạch Cẩn Niên, trong lòng Chung Minh cũng không biết mình đang rối rắm diễn một vở kịch ngu ngốc.


Thời gian luôn làm cho người ta chán ghét, nếu chú ý thời gian, nó sẽ làm bản thân sống một ngày bằng một năm, nếu xem nhẹ nó, nó lại giống đứa nhỏ bướng bỉnh chạy trốn thật nhanh.


Cảm giác hôm qua vẫn là giáng sinh, hôm nay đã sắp qua tết âm lịch.


Nghỉ xuân có lẽ là vừa buồn vừa vui. Lễ mừng năm mới so với chiến tranh còn mệt mỏi hơn, khó được ngày nghỉ đi gặp người thân, như vai vế nếu Chung Minh không phải cho ai tiền mừng tuổi thì phải trộm mừng lau nước mắt, kết quả anh họ chị họ đã sinh đứa nhỏ, thấy cháu họ cũng phải biểu hiện một chút tâm ý, đưa ra tiền mừng tuổi. Đây cũng còn xem như tiền hối lộ đi, so với tiền mừng cho ba mẹ đúng là tổn thương nguyên khí. Một hồi pháo hoa tết âm lịch nghe thật vui tai, kết quả toàn bộ tiền gửi ngân hàng đều phân tán hết.


"Chết nghèo!" Chung Minh rít gào điện thoại với Đường Đường, "Trong một năm mình ghét nhất là mùa xuân! Đến tết âm lịch mới biết được mình kiếm được bao nhiêu!"


Dường như Đường Đường bị chồng áp giải đi thăm cha mẹ chồng, cũng mệt đến phiền toái: "Chết tiệt, thật sự đến tết âm lịch mới biết được nguyên lai bản thân là con gái tử tế, xem mình bị bắt mặc cái gì a! Quần jean còn chưa nói, không ngờ còn có áo bông! Đây là bà ngoại nhà nào a!"


Hai người thỏa mãn phát tiết trong điện thoại một hồi, đến cuối Đường Đường bát quái hỏi: "Này, cậu và thủ trưởng thanh cao của cậu ra sao?"


Đột nhiên nhắc tới Bạch Cẩn Niên, Chung Minh có chút sững sờ.


Trong thời gian này Chung Minh và Bạch Cẩn Niên đúng là quan hệ không xấu, vẫn duy trì khoảng cách bạn và đồng nghiệp, ít nhiều tiếp xúc.Thỉnh thoảng cùng nhau ăn cơm, nhưng nội dung nói chuyện cũng không quan trọng. Chung Minh tự nói với bản thân không cần mất tự nhiên ngạo kiều trước mặt Bạch Cẩn Niên, tận lực đối đãi ôn hòa, tự đem tâm tư của mình thu hồi về.


Sự thật chứng minh phương pháp này rất tốt, hai bên đều biết rõ tình huống, không khí ám muội giảm đi rất nhiều, nhưng trong lòng Chung Minh lại bi thương không muốn người biết.


Bạch Cẩn Niên à? Cho dù chỉ một lần, có cảm thấy khổ sở vì Chung Minh tôi không? 

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi