TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Trước đây, Chung Minh rất ghét đi làm.


Mỗi ngày đối mặt công việc nhàm chán, tán gẫu với đồng nghiệp, Chung Minh cảm thấy đại não đang chậm rãi thoái hóa trở về trạng thái nguyên thủy, hành vi máy móc không cần phải suy nghĩ. Chờ uống xong ba ly cà phê thì sẽ đến thời điểm tan tầm. Chung Minh có nghĩ sẽ đổi công ty, nghĩ cố gắng phấn đấu, thi đỗ nhiều giấy chứng nhận tốt, một bước lên mây đến công ty lớn, lĩnh tiền lương kếch xù để ba mẹ cùng bạn bè không thể mắng Chung Minh là phế vật. Nhưng khoảng cách xa xôi giữa ước mơ và hiện thực là "Ba phút nhiệt huyết". Chung Minh làm điều gì cũng chỉ có ba phút nhiệt huyết, thời gian còn lại Chung Minh bắt đầu tầm thường vô vi (không có chí tiến thủ), vì tiền lương ba nghìn năm trăm mỗi tháng mà lưu luyến.


Sau khi bị bạn gái vứt bỏ Chung Minh có nghĩ tới sau này có lẽ cả đời sẽ như vậy chết già, kết quả ông trời hết lần này đến lần khác cố ý không đồng tình với Chung Minh, đem Bạch Cẩn Niên xen vào cuộc sống của nàng.


"Chung tiểu thư, lấy phần văn kiện này xem một chút, chỉnh sửa xong giao cho tôi."


"Chung tiểu thư, buổi chiều tôi muốn đi gặp đối tác, cô thu thập đồ đạc đi cùng tôi."


"Chung tiểu thư, cô rửa ly cà phê à? Nếu như thuận tiện thì đem ly của tôi rửa sạch luôn đi."


Chung Minh rất muốn nói với ông chủ lớn: Vị Bạch tổng giám này không chỉ làm cho công việc của tôi được "Mở rộng", còn coi tôi như trợ lí sai vặt, ông có nên cho tôi thêm một phần tiền lương không?


"Sao không tự mình rửa ly? Cô không có tay sao?" Chung Minh một bên oán giận, một bên đem ly cà phê được rửa sạch sẽ, nói năng có khí phách ném lên bàn Bạch Cẩn Niên.


Bạch Cẩn Niên gõ máy tính ánh mắt không nâng "Ừ" một tiếng, lúc sau lại trầm mặc thật lâu. Rõ ràng đang chú ý công việc còn "Ừ" cái quỷ à!


Chung Minh mặc kệ, xoay người muốn đi ra văn phòng, vừa mới chuyển người Bạch Cẩn Niên đã kêu Chung Minh một tiếng.


"Lại có chuyện gì Bạch tổng giám."


Lúc này Bạch Cẩn Niên mới giải phóng hai tay, hai mắt nhìn Chung Minh, thấy trên mặt Chung Minh mây đen dày đặc, Bạch Cẩn Niên còn không biết liêm sỉ cười đến mỹ lệ: "Cám ơn Chung tiểu thư, giữa trưa tôi mời cô ăn cơm đáp tạ, thế nào?"


"Tôi có tiền, không cần cô mời."


"Như vậy, vậy xem như tôi chưa nói. Lần sau vẫn phải làm phiền cô."


"..... Vậy cô nhanh mời tôi ăn một bữa tiệc lớn!"


"Bây giờ lại đồng ý rồi?"


Chung Minh như trước không để Bạch Cẩn Niên hòa nhã vui vẻ: "Cũng là rửa cái ly, so với lao động miễn phí còn không bằng thu một ít thù lao! Dù sao ông chủ cũng không cho tôi thêm tiền lương trợ lí!"


Tuy rằng Chung Minh ngoài miệng nói vậy, nhưng giữa trưa Chung Minh cùng Bạch Cẩn Niên ăn cơm cũng không để Bạch Cẩn Niên mời mình.


"Cô khó chịu cái gì? Tôi mời cô, không phải sao?"


Chung Minh nói: "Tuy rằng tôi kiếm không được nhiều, nhưng đủ khả năng để ăn một bữa. Tiền của cô dự trữ để mua đồ ăn cho dạ dày đi! Cô xem mặt cô, một chút thịt cũng không có, còn tái nhợt thành cái dạng này, cô buổi tối nên ít ra ngoài đi, nếu không người ta nghĩ cô là cương thi!"


Bạch Cẩn Niên nghe Chung Minh nói cũng không phản bác, ngược lại nhìn Chung Minh mỉm cười.


Chung Minh bị bộ dạng quỷ dị của Bạch Cẩn Niên dọa sợ rồi: "Cô đang bị cái gì? Trúng tà sao?"


"Không, tôi nghĩ cô tại sao lại khó chịu như vậy?"


"Tôi khó chịu? Cô mới là như vậy! Cả ngày ở đâu cũng giả dạng cương thi, ngay cả tươi cười cũng không có!"


"Ừ, đúng đúng, tôi khó chịu tôi khó chịu."


"....... Ngữ khí đáng ghét!"


Thời gian dùng cơm trưa, miệng của hai người cũng không có biện pháp rảnh rỗi, một câu nhường nhịn xen kẽ một câu xem thường, kết quả Chung Minh phải đem món xúp yêu thích đun nóng hai lần.


Ở mặt ngoài cãi nhau vô nghĩa, thế nhưng cãi nhau làm Chung Minh thấy thỏa mãn trong lòng, thậm chí cảm thấy vui vẻ.


Như vậy rất không tốt, là gặp chuyện xui xẻo! Vì sao mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy Bạch Cẩn Niên xấu xa sẽ cảm thấy thật thoải mái, thậm chí công việc cũng trở nên thú vị? Thời gian trôi qua không hề gian nan, cuộc sống đen trắng hiện ra đủ loại màu sắc. Mỗi buổi sáng Bạch Cẩn Niên đến văn phòng cũng sẽ nhanh chóng bắt đầu tìm tòi bóng dáng Chung Minh, đến khi ánh mắt hai người ăn ý chạm vào nhau, Chung Minh lại không tự chủ được cảm thấy đặc biệt vui vẻ. Chung Minh không biết Bạch Cẩn Niên có suy nghĩ như thế nào, nhưng mà gần đây cương thi tươi cười rất nhiều, cũng có thích thú, có phải Bạch Cẩn Niên cũng có tâm tình giống nàng?


Chung Minh cùng Bạch Cẩn Niên bình thường đều ăn cơm rất lâu, phần lớn thời gian hai người thường nói chuyện phiếm, chẳng qua hơn phân nửa nội dung trò chuyện cũng là châm chọc lẫn nhau. Mặc dù rất nhàm chán, nhưng sẽ có nhiều nhân tố vui vẻ phát sinh.


"A, Bạch tổng giám! Đây không phải là Chung Minh sao?"


Hai người đang mắng "Ngu ngốc" lẫn nhau, đột nhiên nghe thấy giọng nói rất quen thuộc, Chung Minh quay đầu nhìn thấy đồng nghiệp bộ phận marketing. Hai đồng nghiệp nữ kia vẫn liên tục nhìn Bạch Cẩn Niên và Chung Minh, nghe ngữ điệu hoài nghi trong lòng Chung Minh đột nhiên lo âu.


"Ừ, ăn trưa xong rồi sao?" Bạch Cẩn Niên lễ phép đáp lại.


"Mới vừa ăn một chút còn chưa có ăn no!" Hai người họ rất ăn ý, chia ra ngồi bên cạnh Bạch Cẩn Niên và Chung Minh, "Bạch tổng giám không ngại chúng tôi cùng hai người ăn chứ?"


Chung Minh trầm mặt không nói, còn hy vọng Bạch Cẩn Niên mau chóng xuất ra khí phách đem hai cái người đáng ghét này đuổi đi, kết quả Bạch Cẩn Niên lại như trước nho nhã lễ độ: "Không ngại." Hơn nữa còn đem thực đơn đưa cho hai người bọn họ.


Đồng nghiệp cầm lấy thực đơn vui vẻ cười nói: "Khó có lúc gặp được Bạch tổng giám a, trước kia đều không thấy cô ăn cơm. Cho nên tổng giám mời cơm đi!"


Chung Minh trừng chết Bạch Cẩn Niên, không nghĩ tới Bạch Cẩn Niên như trước đáp ứng.


Thật sự là Chung Minh thấy quỷ! Dựa vào cái gì cô phải thỉnh hai cái người đáng ghét này ăn cơm! Cô là mẹ của hai người này phải không?


Chung Minh đương nhiên hiểu được, làm tổng giám Bạch Cẩn Niên dĩ nhiên phải chăm sóc cấp dưới, dù sao trong công việc biểu hiện nghiêm khắc cũng làm danh tiếng Bạch Cẩn Niên hạ nghiêm trọng, nếu ngoài thời gian làm việc làm chuyện hợp tình hợp lí, cũng dễ để người khác nhìn với ánh mắt khác.


Nhưng mà trong lòng Chung Minh mâu thuẫn, không muốn không gian riêng của hai người bị phá vỡ, rõ ràng đây là thời gian đấu võ mồm ấm áp, lại phải giả vờ đứng đắn ngồi ở đây nói chút chuyện râu ria, đề tài không thú vị....


Chung Minh rất muốn không để ý hình tượng hất bàn chạy lấy người!


Mở màn cơm trưa ấm ấp, kết cục lại trở thành màn kịch bất đắc dĩ, Chung Minh dạ dày không khỏe không chừng tiêu hóa sẽ khó khăn.


Công việc buổi chiều làm qua loa cũng xong, đến thời gian tan tầm đột nhiên Trình Giảo Kim* chạy đến bên người Chung Minh thần bí hỏi: "Cậu cùng Bạch Cẩn Niên quan hệ tốt lắm phải không, gấu mèo muội muội?"


Vốn không thích xưng hô này, Chung Minh tự nhiên học theo bộ dáng xấu xa của Bạch Cẩn Niên: "Thế nào?"


"Thấy hai người thường xuyên cùng một chỗ, cũng chỉ có cậu dám gọi hô to gọi nhỏ với cô ấy."


Cảm giác được ý đồ của đối phương nồng nặc mùi nhiều chuyện làm Chung Minh có chút không thoải mái và lo lắng, lời nói ra cũng là nghĩ một đằng nói một nẻo: "Không có, tôi cùng cô ấy quan hệ không tốt lắm, quan hệ bình thường cấp trên cấp dưới thôi."


"Không phải cô ấy thường xuyên tìm cậu cùng ăn cơm?"


"Đó là cô ấy nguyện ý......" Chung Minh thật muốn tự tát mình hai cái.


"Thật không? Tôi còn tưởng rằng cô ấy rất thích cậu?"


"Không có, cô ấy cùng tôi nói chuyện công việc mà thôi."


"Như vậy à..... Vậy thật tốt quá."


"Thật tốt quá?" Chung Minh nghi hoặc.


"Đúng vậy a." Nữ đồng nghiệp nhỏ giọng nói. "Lão Trần ngồi bên cạnh tôi vẫn đều nhớ thương Bạch tổng giám, xem cô ấy đối với cậu cực kì thân thiết còn tưởng rằng cô ấy có sở thích quái dị gì đó, còn bắt tôi đi tìm hiểu cậu. Cậu cùng cô ấy không có chuyện gì, một lát tôi có thể trở về báo cáo lão Trần, để lão ta yên tâm theo đuổi Bạch tổng giám. Nói về khẩu vị của lão Trần đó a, loại cọp mẹ này cũng thích, tôi thấy lão ta có khuynh hướng chịu ngược."


Thấy có đồng nghiệp khác ghé mắt, Chung Minh cười gượng hai tiếng nói: "Tôi làm sao có quan hệ gì với Bạch Cẩn Niên, có phải không vậy, cho dù cô ấy có muốn tôi cũng không có hứng thú với cô ấy a...."


Nữ đồng nghiệp vỗ vỗ vai Chung Minh đi mất, Chung Minh có chút hoảng hốt, căn bản cũng không biết mình vì sao muốn hạ thấp Bạch Cẩn Niên. Giống như hạ thấp Bạch Cẩn Niên thì Chung Minh mới có thể giả vờ không có liên quan gì.


Nhớ tới Bạch Cẩn Niên đối với mình ôn nhu, ngày đó tự làm bữa sáng, Chung Minh trong lòng hối hận không thôi, quyết tâm nếu lại có câu hỏi như vậy, Chung Minh nhất định phải biểu đạt bản thân thật sự có hảo cảm với Bạch Cẩn Niên.... Ừ, cho dù không nhắc tới hảo cảm, cũng phải nói tốt cho cô ta!


Công ty hình như sắp có sản phẩm mới được tung ra thị trường, loại cảnh tượng bận rộn này là được Bạch Cẩn Niên đem đến từ sau khi nhận chức.


Ông chủ lớn vô cùng thích trợ thủ giống như Bạch Cẩn Niên, cho thật nhiều đặc quyền giúp Bạch Cẩn Niên không cần phải lo sẽ có người cản trở công việc. Bạch Cẩn Niên cũng lập tức đưa ra yêu cầu khắc khe. Cấp dưới than thở ỉ ôi, Bạch Cẩn Niên cũng họp an ủi dân tình, nói năm mới cần phải có không khí mới, chờ công ty có sản phầm mới đưa ra thị trường thì đối với mọi người là một chuyện tốt.


Nếu từ miệng lãnh đạo nói ra thì dù đó có là thoái thác hay chân thành, cấp dưới cũng không coi ra gì, chỉ cảm thấy mình chỉ là công cụ để lãnh đạo thăng chức tăng lương mà thôi.


Có lẽ cả công ty, thật sự cố gắng làm việc cũng chỉ có một người là Bạch Cẩn Niên.


Nhìn xem, hôm nay cô ta lại quên ăn cơm trưa.


Chung Minh bị đồng nghiệp kêu cùng đi mua cơm, vốn định đem cơm trở về cho Bạch Cẩn Niên, đồng nghiệp nhiều chuyện lần trước lại đi chung. Chung Minh sợ nếu mua thêm một phần, khẳng định đồng nghiệp lắm miệng sẽ hỏi nguyên nhân. Cho nên sau khi mua cơm Chung Minh lại mua thêm một phần bánh mì, quả nhiên có người hỏi Chung Minh vì sao hôm nay lại ăn nhiều như vậy, Chung Minh giải thích: Mùa đông ăn uống nhiều chút để có thể dự trữ nhiều năng lượng chống đỡ rét lạnh.


Chung Minh đem phần cơm thuộc về mình trộm đưa cho Bạch Cẩn Niên ở trong văn phòng, Bạch Cẩn Niên đang gọi điện thoại cho khách hàng, thấy Chung Minh đưa cơm đi vào tươi cười rạng rỡ chỉ chỉ bàn làm việc của mình. Chung Minh đem cơm bỏ xuống, đi ra ngoài gặm bánh mì, Bạch Cẩn Niên nói chuyện điện thoại xong đi ra gặp Chung Minh ăn bánh mì hỏi: "Cô chưa ăn cơm sao?"


Chung Minh còn gặm một mẩu bánh mì tại miệng, dùng ánh mắt quét nhìn chung quanh sau mới ấp a ấp úng nói: "Tôi không đói bụng."


Bạch Cẩn Niên xoay người trở lại văn phòng, đem cơm Chung Minh vừa đưa tới đặt lại trên bàn Chung Minh, không nói chuyện bước đi. Chung Minh trong lòng mắng một câu, càng phải đem cơm trở vào văn phòng, đến khi Bạch Cẩn Niên trở về văn phòng thấy phần cơm lại xuất hiện ở trên bàn, không tiếp tục đùa giỡn đánh trận giằng co, trực tiếp đi ra nói với Chung Minh: "Tôi không biết cô đang nghĩ gì, nhưng tôi không muốn cô vì tôi mà đói bụng. Tôi đã ăn ở nơi khác, cho nên..... Cô đi vào phòng làm việc của tôi ăn cơm đi."


Thông minh như Bạch Cẩn Niên, mặc dù Bạch Cẩn Niên không biết nguyên nhân, nhưng cũng hiểu được Chung Minh làm như vậy khẳng định có lí do.


Được Bạch Cẩn Niên săn sóc như vậy, Chung Minh cảm thấy áy náy sâu sắc.


Trình Giảo Kim*: Một công thần khai quốc nhà Đường, lúc ra trận ông sử dụng rìu làm vũ khí, khi đánh nhau ba búa đầu thì rất mạnh nhưng đến búa thứ tư thì như gãi ngứa. Mình không có tìm hiểu sâu Trình Giảo Kim, nhưng ở đây hình như hiểu theo nghĩa người tự dưng từ đâu xuất hiện chen vào chuyện của người khác.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi