TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Lục Nhuyễn Tranh luôn luôn gửi tin nhắn cho Bạch Cẩn Niên, nói mình ở đâu cùng ai hẹn hò, muốn Bạch Cẩn Niên phải ghen. Nếu Lục Nhuyễn Tranh như vậy buông tay cả đời không qua lại với nhau nói không chừng Bạch Cẩn Niên còn có thể mềm lòng ngẫu nhiên nhớ lại. Đáng tiếc Lục Nhuyễn Tranh càng ngày càng quá phận, hành vi ngây thơ đó chỉ làm cho Bạch Cẩn Niên cảm thấy bất đắc dĩ thôi.


Một tin Bạch Cẩn Niên cũng chưa trả lời, quả nhiên, ba tuần sau Lục Nhuyễn Tranh gọi điện thoại tới. Bạch Cẩn Niên từ chối cuộc gọi, tắt máy.


Tan tầm Bạch Cẩn Niên đến bãi đỗ xe lấy xe, phát hiện xe mình bị vẽ lung tung, lốp xe cũng bị đâm thủng.


"Ngây thơ." Bạch Cẩn Niên đương nhiên biết ai ở đây giả thần giả quỷ, có thể làm trò đùa nhàm chán như vậy, trừ bỏ Lục Nhuyễn Tranh thì ai có năng lực này?


Bạch Cẩn Niên luôn luôn không thích xử lí chuyện vụn vặt, gọi cho lái xe ở nhà đem xe đi sửa, tự mình đón taxi về nhà.


Bởi vì nơi này là khu vực trung tâm, sẽ không dễ đón xe, đi khoảng nửa đường bắt đầu kẹt xe, nếu thật sự đón xe thì đến chín giờ tối mới có thể về đến nhà. Tính toán một chút, Bạch Cẩn Niên quyết định đi tàu điện.


Đi bộ mười lăm phút mới đến ga điện ngầm, chen chúc vào đám người, đứng vững dựa vào bên trong. Bạch Cẩn Niên thật sự không thích đi tàu điện, bởi vì thập phần chán ghét bị người lạ chạm vào.


Lại nói về chuyện cũ, Bạch Cẩn Niên lần đầu tiếp xúc cùng Chung Minh lại không có phản cảm.


Khi đó dưới tình huống gặp người xa lạ như Chung Minh chính là được ăn cả ngã về không, về sau ở chung cảm giác vô cùng bất đồng, đêm đó Chung Minh hung hăng mang theo tính xâm lược, thật ra bình thường lại là một người có tâm tư chu đáo. Cho dù có bỏ đi điểm này, thì lần đầu gặp nhau Bạch Cẩn Niên cũng không có phản cảm với Chung Minh. Thậm chí nhiều lần Bạch Cẩn Niên đều có thể cảm giác mình quá chú tâm đắm chìm vào chiến sự kịch liệt. Chung Minh lần lượt dẫn dắt Bạch Cẩn Niên trải qua buồn khổ, mặc dù, ba ngày sau đó cơ thể Bạch Cẩn Niên không thể ngồi yên ổn được, nhưng không thể phủ nhận, ma xui quỷ khiến gặp lại Chung Minh, đúng là bí mật vui mừng.


Chung Minh, thật là một tồn tại đặc biệt.


Nghĩ đến từng chút một về Chung Minh, Bạch Cẩn Niên khóe miệng cong lên, ngay cả chính bản thân cũng không quá quan tâm tại sao lại tươi cười.


Tàu điện nhanh chóng khởi động, trong khoang tàu có nhiều mùi không tốt lắm, nhưng trong lòng Bạch Cẩn Niên từ từ hiện lên loại vui sướng được dạo chơi nơi chưa từng đi qua.


"Cậu nói là người ở tổ phát triển, Chung Minh? Gấu mèo muội muội sao?"


Ở trong khoang ồn ào đột nhiên nghe thấy cái tên quen thuộc, thính giác Bạch Cẩn Niên thật tự nhiên tập trung nghe.


"Đúng vậy chính là cô ấy! Lúc trước lão Trần còn tưởng rằng cô ấy cùng Bạch Cẩn Niên có quan hệ, đúng là buồn cười! Tuy rằng Bạch Cẩn Niên hung ác, dù gì cũng là mỹ nữ, như thế nào lại coi trọng Chung Minh!"


"Cậu nói gì lung tung vậy, hai người bọn họ đều là con gái a."


"Cậu không hiểu, bây giờ ở thời đại này ai ai cũng đều có thể có gian tình. Nữ cùng nữ có cái gì đâu, kì thật ông chủ lớn của chúng ta cũng nuôi một anh chàng trắng trẻo...."


Bạch Cẩn Niên thở dài trong lòng. Thời đại này nam nữ đều không thể quá thân cận, thân cận quá sẽ bị nói là thương yêu. Đồng giới cũng không thể quá thân cận, bằng không cũng là rơi vào tình yêu. Cho nên tốt nhất nên tránh xa mọi người một chút, nếu không đều có gian tình.


"Có điều hôm nay mình có hỏi Chung Minh, Chung Minh nói căn bản là Bạch Cẩn Niên tự mình đa tình thôi. Chung Minh nói hoàn toàn không biết Bạch Cẩn Niên vì cái gì cả ngày tìm mình ăn cơm, nói hai người quan hệ bình thường cấp trên cấp dưới mà thôi."


"Đúng không, cậu xem, cậu hỏi người ta nhiều vấn đề xấu hổ như vậy."


"Nào có, mình xem tám phần là bản thân Bạch Cẩn Niên nghĩ nhiều, nói không chừng cô ấy đối với gấu mèo muội muội đơn phương tương tư."


"Ha ha ha, vấn đề cũng quá thú vị đi....."


Hai nhân viên kia căn bản không phát hiện người im lặng đứng trong đám đông là Bạch Cẩn Niên, nhưng Bạch Cẩn Niên đều đem tất cả lời hai người nói thu toàn bộ vào tai.


Nguyên lai là tạo nhiều phiền toái cho cô ấy? Nguyên lai là...... "Đơn phương tương tư."


Trầm mặc hồi lâu, Bạch Cẩn Niên nở nụ cười lạnh.


Chung Minh trên đường về nhà vừa vặn gặp hai em cẩu đánh nhau, cõi lòng đầy tính trẻ con dừng bước lại đứng xem cuộc chiến, kết quả Cẩu Nhi quý trọng đồng loại, đột nhiên nhất trí phóng về phía Chung Minh, Chung Minh bị hù chết chạy nhanh về nhà. Về đến nhà lại thở hồng hộc, mẹ thấy Chung Minh chấn động, chạy nhanh hỏi sao lại thế này, trên mặt như thế nào có dấu vết kì quái? Chẳng lẽ là Thánh nữ chuyển thế chọn trúng Chung Minh? Chung Minh buồn bực, cái gì Thánh nữ a, đi WC xem thử, rõ ràng chính là hắc ấn chó trảo, nhìn thật giống một đóa anh đào, phi thường tà môn.


Chung Minh càng nghĩ càng buồn cười, quyết định đem chuyện này chia sẻ cho Bạch Cẩn Niên, vì thế gửi tin nhắn.


Gần đây hai người bọn họ thường nhắn tin với nhau, Chung Minh thường lải nhải một số chuyện không quan trọng, mà Bạch Cẩn Niên từ trước đến nay không thường nhắn tin cũng nhẫn nại trả lời. Cả hai càng trao đổi thường xuyên hơn. Chung Minh cũng không phải người thích gửi tin nhắn, nhưng có một lần cùng Bạch Cẩn Niên gọi điện thoại thì đầu lưỡi thắt lại không biết nói gì, mà bên kia Niên ngu ngốc cũng luôn nói lời lạnh nhạt y như là không nói gì, nhưng nếu nhắn tin đều có tin nhắn trả lời ngắn gọn, nhiệt tình hơn.


Chung Minh gửi tin xong thì đi tắm, đi ra trước tiên đọc tin nhắn trả lời của Bạch Cẩn Niên, mở khóa di động, không có tin nhắn mới.


Chung Minh không có nghĩ nhiều đi lau tóc, dù sao Bạch Cẩn Niên người này từ trước đến nay đều trả lời rất chậm.


Chờ Chung Minh lau khô tóc nằm trên võng chơi một trận, vẫn là không nhận được tin nhắn của Bạch Cẩn Niên, Chung Minh mới cảm thấy được kì quái. Nghĩ tên kia có thể có chuyện gì hay không, hoặc là cùng ai một chỗ không tiện trả lời? Tự tưởng tượng dọa bản thân sợ đến mức không yên, nắm di động lăn qua lộn lại muốn gọi đi.


Nhưng cuối cùng vẫn là từ bỏ.


Lỡ như Bạch Cẩn Niên cùng Lục Nhuyễn Tranh hợp lại, đang ở nơi đó mây mưa thất thường, mình gọi đến không phải đặc biệt sát phong cảnh sao?


Nhưng...... Cái gì gọi là "Cùng Lục Nhuyễn Tranh hợp lại"! Vì cái gì phải xuất hiện tình huống như vậy? Chung Minh hung hăng lắc đầu để ngăn cản bản thân nghĩ nhiều.


Không cho phép mình tiếp tục suy nghĩ, rất lâu sau Chung Minh đăng nhập tài khoản, bắt đầu chém giết. Quả nhiên chơi game vô cùng hao phí thời gian, ảnh hưởng nhất là xương cốt đau nhức. Chung Minh ý thức được "Thời gian" thì đã là mười một giờ đêm.


Bạch Cẩn Niên vẫn chưa trả lời.


Chung Minh nắm điện thoại từ lạnh lẽo đến khi điện thoại kim loại bắt đầu nóng lên, lấy hết dũng khi mới gửi thêm một tin nhắn.


"Hôm nay cô lại bận rộn làm việc sao? Nhanh nghỉ ngơi đi ngu ngốc!"


Gửi xong mặt Chung Minh nóng lên, cảm thấy tin nhắn này thật sự dư thừa. Dù sao cũng không nhận được tin nhắn trả lời nào, có khi nào đối phương thấy nàng dây dưa. Hơn nữa sẽ không ai nhận ra nội dung tin nhắn là đang lo lắng, phải không?


Đáng tiếc tin nhắn gửi đi không thể nào thu hồi, cho dù đem tin nhắn ở di động của mình xóa hết không còn một mảnh, cũng không thể đem tin nhắn ở di động của Bạch Cẩn Niên xóa sạch a.....


Chung Minh ngã xuống giường một bên quấn chăn, một bên quay cuồng.


Giả tưởng Bạch Cẩn Niên sẽ sử dụng ngữ khí cười nhạo trêu chọc nhắn tin trả lời lại, Chung Minh dị thường bất an. Đáng tiếc bất an cuối cùng lại biến thành ảo tưởng. Dù sao ảo tưởng cũng là ảo tưởng —— Bạch Cẩn Niên trước sau cũng không trả lời.


Cô ta sẽ không xảy ra chuyện gì đi? Hay là tăng ca? Lớn người như vậy hẳn sẽ không có đại sự gì, không chừng là làm trâu cần cần cù cù thật thà khẩn trương làm việc đi.... Cho nên không thấy được tin nhắn trong điện thoại. Ừ, nhất định là như vậy.


Tự mình an ủi mình ngủ, Chung Minh cảm thấy thật khổ sở. Làm hôm sau càng thêm khổ sở tỉnh lại, còn chưa tỉnh hoàn toàn tay đã sờ di động. Di động bị Chung Minh cho một quyền, bay lên không trung một vòng cuối cùng bay ra xa hơn năm mét mới đáp xuống đất.


Chung Minh có thói quen ngủ trần, lộ ra nửa người chịu rét kéo điện thoại trở về. Ai biết được Chung Minh tính toán sai lầm về thăng bằng, nửa người không thể thu hồi lại, cả người chịu sức hút của trái đất té ngã xuống đất, chăn và mấy thứ khác cũng bị Chung Minh kéo theo hỗn loạn rơi xuống giường.


"Hỗn đản Bạch Cẩn Niên....." Chung Minh đương nhiên đem lí do mình tiếp xúc thân mật với mặt đất quy tội cho Bạch Cẩn Niên, Chung Minh bắt tay lắp ráp lại điện thoại, khởi động, phát hiện vẫn không có tin nhắn phản hồi, càng thêm xác định mình không mắng sai người.


Thật sự qua một đêm Bạch Cẩn Niên vẫn chưa trả lời tin nhắn của Chung Minh.


Ngu ngốc kia, có phải thật sự đã xảy ra chuyện gì!


Lúc này Chung Minh mới thật là lo lắng.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi