TỔNG GIÁM CỦA TA KHÔNG THỂ NÀO ĐÁNG YÊU NHƯ THẾ

Mặc dù đối với chuyện của tổng giám, nhóm công nhân viên vẫn tuân theo nguyên tắc không hỏi thì tốt hơn, nhưng scandal lộn xộn của tổng giám với đối tượng scandal là nữ nhân hoa hồng xinh đẹp không tránh bị thổi phòng, ba nữ nhân trình diễn một màn đùa giỡn thập phần đặc sắc, đến cuối cùng dù không muốn nhưng nữ nhân hoa hồng cũng phải nổi giận đùng đùng phá cửa bỏ đi. Cửa phòng tổng giám bị mở ra, chưa đợi mọi người dò xét đến tột cùng là chuyện gì thì đã nhanh chóng đóng lại, làm nhóm quần chúng thập phần oán niệm, ngay cả vây xem cũng không kịp.


"Tại sao trong phòng làm việc của cô lại có hộp thuốc?"


Có thể trầm mặc đã lâu, Chung Minh thấy nếu không nói gì thì không khí rất xấu hổ kì cục, vì thế liền tìm trong đám đề tài không thực tế ra một chủ đề giá trị nhất để tán gẫu.


Chuyên chú bôi thuốc trên mu bàn tay Chung Minh, Bạch Cẩn Niên cúi đầu làm tóc đen đều rũ xuống che đi ánh mắt. Chỉ thấy Bạch Cẩn Niên cầm miếng gạc, tuy rằng bàn tay bị một loạt hành động xô xát trước đó làm mất sức run rẩy, nhưng hành động bôi thuốc cho Chung Minh vẫn đặc biệt cẩn thận, sợ làm nàng đau.


"Bởi vì tôi di chuyển khá nhanh, chẳng hạn bước đi sẽ va chạm, cũng dễ dàng bị trang giấy cắt ngón tay, cho nên chuẩn bị chút thuốc."


"Ừ." Chung Minh nói "Ừ" xong thật muốn vả miệng của mình. Đều do học thói xấu từ Bạch Cẩn Niên, không có chuyện gì cũng "Ừ" một cái, ừ cái mông ừ cái quỷ!


Nước thuốc dính vào miệng vết thương, Chung Minh nhịn không được "A" một tiếng.


"Đau không?" Bạch Cẩn Niên nhanh chóng ngẩng đầu.


"Không có việc gì a." Vừa nhìn cũng biết chỉ là cậy mạnh, ánh mắt Bạch Cẩn Niên tràn đầy ôn nhu, làm lòng Chung Minh như nhũn ra.


"Cám ơn cô, chuyện hôm nay." Bạch Cẩn Niên không phải người thích nói cảm ơn, nhưng một khi Bạch Cẩn Niên khách khí lại làm cho người khác cảm thấy rất có khoảng cách. Chung Minh tình nguyện cùng Bạch Cẩn Niên dùng võ mồm cãi nhau ầm ĩ.


"Không có gì phải cảm ơn, gặp chuyện như vậy ai cũng hi vọng được giúp đỡ. Cô gọi tên tôi, tôi sẽ tới."


"Tôi không gọi cô, cô sẽ không tới sao?"


"Nếu cô không gọi tôi, tôi làm sao biết cô muốn tôi đến?"


"Tất cả mọi chuyện đều cần nói ra?"


"Không nói ra thì ai biết đối phương có nghĩ như vậy hay không?"


Bạch Cẩn Niên tích khí trong lòng không biết phát tán như thế nào, tay hơi dùng chút lực, Chung Minh liền la lên.


"Cô là quan báo tư thù!" Chung Minh rưng rưng lên án.


Bạch Cẩn Niên hờ hững nói: "Không dùng chút lực miệng vết thương nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?" Thuận tiện còn trừng mắt liếc Chung Minh một cái. Chung Minh quyết định tạm thời không nói chuyện, một câu không thuận ý Bạch Cẩn Niên liền bị đối xử bạo lực, hiện tại Chung Minh là thịt trên thớt gỗ chỉ có thể để Bạch Cẩn Niên tùy ý cắt xẻ. Bạch Cẩn Niên khi thì nhu nhược cần được che chở như công chúa đại nhân, khi thì là người đứng đầu băng đảng xã hội đen y như nữ ác ma. Muốn nắm giữ suy nghĩ trong lòng của Bạch Cẩn Niên không phải chuyện dễ dàng, chẳng hạn như hiện tại, Chung Minh sẽ không biết Bạch Cẩn Niên rốt cuộc đang nghĩ gì.


Có lẽ Bạch Cẩn Niên còn đang nghĩ đến Lục Nhuyễn Tranh. Chung Minh vừa tiến vào liền cùng Lục Nhuyễn Tranh lôi kéo, đương nhiên cái hình ảnh đánh nhau kia cũng không tính là thô bạo, dù sao bạo lực giữa hai nữ nhân chưa từng học qua taekwondo hay nhu đạo, cũng chỉ có kĩ năng như nữ nhân vật chính trên TV, cho nên hai người dây dưa bất quá cũng là kéo quần áo nhau, hơn nữa miệng kêu gào cô buông tay, không tôi không buông, cô buông tay trước bằng không tôi không buông tay, linh tinh..... Cuối cùng Bạch Cẩn Niên tìm được cơ hội can thiệp, hơn nữa vì Lục Nhuyễn Tranh làm bị thương bàn tay Chung Minh mà giận tím mặt. Lục Nhuyễn Tranh chưa từng thấy qua Bạch Cẩn Niên tức giận như vậy, vẫn là vì che chở nữ nhân khác mà la mắng mình, trong một lúc lòng đã hoàn toàn nguội lạnh, thương cảm nói: "Bạch Cẩn Niên từng nguyện ý cùng tôi chết đi không bao giờ... Tồn tại nữa." Nói xong giận dữ bỏ đi. Bạch Cẩn Niên bôi thuốc cho Chung Minh là lúc thích hợp để che giấu tâm tình, Chung Minh cũng biết câu nói kia của Lục Nhuyễn Tranh có lực sát thương rất nhiều, ngay cả Chung Minh là "Người ngoài cuộc" nghe xong cũng thấy lòng chua xót, huống chi lúc ấy sắc mặt Bạch Cẩn Niên liền thay đổi.


Nhưng Bạch Cẩn Niên chỉ biểu hiện ra thương cảm không đến hai phút, sau đó lại đem cảm xúc chôn ở vết thương của người bên cạnh.


Có lẽ, không chủ động hỏi Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên cái gì cũng không chủ động nói.


Chung Minh cảm thấy đây là thời điểm rèn luyện da mặt.


"Cô ấy làm như vậy với cô chưa?" Chung Minh thật cẩn thận hỏi.


 Bạch Cẩn Niên ngồi xỏm có chút mệt mỏi, ngồi lại trên ghế nói: "Không có việc gì."


"Này, về sau cô ấy có thể thường xuyên tới làm phiền cô không. Như vậy tôi rất không yên tâm."


Bạch Cẩn Niên hiện ra mệt mỏi, nhưng đối với những lời này của Chung Minh cảm thấy hứng thú: "Cô đang lo lắng cho tôi sao?"


"Vô nghĩa...." Chung Minh tạm dừng một chút, Bạch Cẩn Niên đang muốn nói cái gì, ma xui quỷ khiến Chung Minh lại cướp lời nói, "Tôi thích cô thôi."


Lời vừa nói ra, ánh mắt mệt mỏi của Bạch Cẩn Niên trong nháy mắt đã bị cuốn đi đổi thành kinh ngạc, nhưng không có vui sướng. Biểu tình kinh ngạc nhanh chóng tiêu tan, trên mặt mây đen che kín.


Chung Minh thật không ngờ, đáp án của Bạch Cẩn Niên là: "Chung Minh, thật có lỗi, ngày đó chuyện dưới lầu, là do tôi kìm lòng không được. Tôi hiện tại.... Đối với chuyện này có điểm sợ."


"Sợ? Sợ cái gì?" Chung Minh có dự cảm không hề tốt.


"Rất nhiều." Bạch Cẩn Niên vốn muốn dùng hai chữ này để tránh đi câu hỏi, nhưng thấy Chung Minh biểu tình đau thương, lại nhịn không được nói tiếp, "Hiện tại, đối với tôi chuyện "thích" là một chuyện không thể tin tưởng. Tôi thích Lục Nhuyễn Tranh nhiều năm như vậy, trả giá nhiều như vậy, kết quả đổi lại cái gì? Chung Minh, tôi không muốn lừa gạt cô."


"A, là như thế." Chung Minh cũng không biết dây thần kinh tự tác động làm khuôn mặt mình bật cười, "Cho nên cô kết luận...."


Bạch Cẩn Niên nói: "Cô là một người bạn rất tốt."


Bạn tốt em gái cô! Ai muốn làm người tốt a!


Chung Minh cảm giác cả người đều mất sức, bắt đầu đau. Vừa rồi cùng Lục Nhuyễn Tranh "Chiến đấu" bây giờ đau đớn mới bùng nổ toàn diện.


"Tôi đi ra ngoài a." Chung Minh nghĩ muốn giả vờ thoải mái, không nghĩ bị Bạch Cẩn Niên nhìn bằng ánh mắt đồng tình, làm Chung Minh cảm thấy bản thân một mình tình nguyện đáng thương cỡ nào.


"Chung Minh." Bạch Cẩn Niên lại có thể đứng dậy giữ chặt tay Chung Minh, ngữ khí càng thêm ôn nhu, "Cũng không phải.... Hoàn toàn không phải không có khả năng, có thể cho chúng ta thêm một thời gian không?"


"Ừ, được." Chung Minh không phải không hiểu, chỉ là muốn tìm một cái động, nhanh chóng ôm lấy khuôn mặt chạy đi đào tẩu? Bạch Cẩn Niên đã dùng thái độ nhu hòa nhất để diễn đạt, Chung Minh biết Bạch Cẩn Niên lo lắng hoang mang, cũng hiểu nhất thời kìm lòng không được là việc ai cũng có thể làm. Bạch Cẩn Niên cũng không nói, cần nhiều thời gian một chút sao? Vẫn có khả năng sao?


Chỉ là Chung Minh cảm thấy, bản thân rất giống đứa ngốc.


Lảo đảo đi ra khỏi phòng tổng giám, nghênh đón là ánh mắt soi mói nhiều chuyện của đồng nghiệp.


Chung Minh rất muốn cầm cái loa hô to, không nên hỏi tôi, tôi cái gì cũng không biết, mọi người thấy đấy, tôi chỉ là một người bạn tốt mà thôi!


Tác giả: Ừ........


Editor: Vậy còn ba chương nữa là hết vờn.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi