TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Đương nhiên, nếu cô không tự tin cũng không thể trong vòng 3 năm tiến lên cái vị trí tổng giám này, thiên đạo thù cần cùng với hậu tích bạc phát* không phải là không có đạo lý.*Thiên Đạo thù cần tức Đạo trời đền đáp người cần cù**Hậu tích bạc phát: Có nghĩa: Chỉ có chuẩn bị đầy đủ thì mọi việc mới được giải quyết tốt.Lâm Túc ăn cháo xong, mới sáng sớm 8 giờ, bữa tiệc 5 giờ chiều nay, thời gian còn dài, cô không có trở về phòng ngủ, tiện tay rút một cuốn tạp chí kinh tế, ngồi ở sofa đối diện Diệp Đồng xem.Cô xem tạp chí của mình, Diệp Đồng ngẩng đầu liếc nhìn sau đó tiếp tục bận rộn công việc của mình.Ai cũng bận rộn không quấy rầy ai, hai người lúc không nói chuyện rất hài hòa, không có gượng ép quá mức của phép lịch sự và thái độ cố gắng ở chung.


Bầu không khí rất nhanh bị tiếng chuông điện thoại đánh vỡ.Diệp Đồng nhìn điện thoại hiển thị, điện thoại vừa chuyển bên kia truyền tới tiếng trợ lý Lý Thiến lo lắng sốt ruột, sau khi nghe xong Lý Thiến báo cáo, cô khá đau đầu ấn ấn thái dương, không khỏi liếc nhìn Lâm Túc.Lâm Túc cảm nhận ánh mắt của Diệp Đồng, không hiểu chuyện gì hỏi:"Sao nhìn tôi như vậy, có chuyện gì?""Trần Thư Như." Diệp Đồng dừng lại, nhíu mày, bên khóe môi hiện lên sự lạnh lẽo: "Trần giám đốc thiết kế của LT không đồng ý với kiểu dáng thiết kế trang phục của XM.""Sao tự nhiên không đồng ý, mọi người không liên hệ với nhau?" Lâm Túc vừa hỏi vừa lật tạp chí, đáy mắt trầm xuống, trái tim khẽ động, trêи mặt lại lạnh nhạt giống như không có chuyện gì."Đương nhiên là có, tôi đã hỏi qua nhưng lúc đó cô ấy không có bất kỳ ý kiến gì với tôi, tôi cho rằng cô ấy ngầm đồng ý."Chuyện này rất nghiêm trọng, mà Lâm Túc vẫn cái bộ dạng không có chuyện gì, Diệp Đồng giơ tay khép laptop lại, nhìn chằm chằm mặt Lâm Túc:"Trước khi vào LT, Lâm tổng rõ ràng đã đồng ý với tôi hạng mục A này lấy kế hoạch marketing của XM làm chính, nói cách khác, LT và thiết kế Trần có đưa ra ý kiến nhưng không có bất kỳ quyền bác bỏ nào, phải không?"Lâm Túc buông tạp chí, sau đó dựa lưng lên sofa, thản nhiên trả lời:"Không sai.""Trần Thư Như bác bỏ bản thiết kế, yêu cầu tập đoàn XM thiết kế lại kiểu dáng trang phục, phương diện thiết kế đã định rồi, hoàn toàn không có vấn đề, không thể theo yêu cầu của cô ấy thay đổi lần nữa."Rõ ràng là cố ý nhắm vào, trong lòng Diệp Đồng vừa nghĩ đã rõ vì sao Trần Thư Như nhắm vào cô, trong lòng Lâm Túc cũng hiểu rõ.

Nhưng giọng Diệp Đồng rất mạnh mẽ khí thế, một chút thương lượng cũng không có.Dù sao cũng là giám đốc thiết kế, ồn ào lên phiền phức không lớn cũng không nhỏ, Diệp Đồng cũng không muốn bị người khác cố ý kéo dài thời hạn của hạng mục, ở bên Lâm Túc là một loại dằn vặt.Diệp Đồng thấy lâm Túc trầm ngâm không nói, khoanh tay càng nghĩ càng giận, ban đầu hạng mục này cũng không phải là công việc chuyên môn của cô, tổng giám tài vụ ngon lành không làm, bị công ty cắt cử tới tập đoàn LT, tới nơi này bị ức hϊế͙p͙ quả thực tự mình chuốc lấy khổ.Trần Thư Như tuổi trẻ tài cao, là người đứng đầu bộ phận thiết kế tập đoàn LT, cũng là bạn bè chân thành cũng như ủng hộ của Lâm Túc, nói cách khác, Diệp Đồng còn chưa chính thức cùng Lâm Túc bên nhau thì Trần Thư Như luôn đi gần Lâm Túc, vẫn luôn theo đuổi Lâm Túc.

Diệp Đồng nhìn hai người bọn họ đứng cạnh nhau, đều cảm thấy hai người ở mọi phương diện đều cực kỳ xứng đôi, chỉ là không ngờ Lâm Túc từ chối Trần Thư Như, sau cùng lựa chọn cô.Như Lâm Túc là kiểu nữ nhân hoàn mỹ, Diệp Đồng từ đầu đến cuối đều biết rõ bên cạnh Lâm Túc không thiếu hoa đào, Trần Thư Như chưa từng buông bỏ, có lẽ cảm thấy cô ở LT sẽ sinh ra nguy cơ nên hướng vào cô châm chọt?Bất quá nguyên nhân là gì làm cho Trần Thư Như bỗng bác bỏ bản thảo thiết kế, Diệp Đồng không muốn quấy rầy bọn họ, càng không muốn người vô tội bị trúng đạn, nhìn thấy Lâm Túc không nói lời nào vẫn thờ ơ như trước, nhịn không được mở miệng hỏi:"Lâm tổng, chuyện này cô cho rằng xử lý thế nào?""Rất đơn giản." Lâm Túc cầm tạp chí trêи sofa lên, "Vậy thì không thay đổi, theo sắp xếp của Diệp tổng tiếp tục triển khai công việc sau này."Diệp Đồng hỏi:"Nếu như cô ấy vẫn ngăn cản thì sao?""Tôi sẽ giải quyết." Lâm Túc hời hợt nói, cũng không để ý nhiều nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Diệp Đồng, cô nghiêm túc trả lời: "Tôi mới là chủ tịch của công ty."Giữa mày Diệp Đồng giãn ra, mỉm cười:"Có những lời này của Lâm tổng, tôi an tâm, mong là khi trở về LT, Lâm tổng sẽ xử lý công bằng.""Đương nhiên, công là công tư là tư, sẽ không dính dán đến công việc.""Lâm tổng anh minh." Diệp Đồng nhắm mắt lại nghĩ một đằng nói một nẻo khen Lâm Túc một câu, cô căn bản không tin Lâm Túc công và tư có phân minh bao nhiêu, ở những chuyện khác thì còn có thể, nhưng đặt trêи chính mình, Lâm Túc thật sự một chút cũng không nhìn ra.Ở chung vài ngày, Lâm Túc chưa từng đề cập dù chỉ một câu về chuyện giữa hai người, hình như mất trí nhớ, toàn bộ đều quên hết.


Lâm Túc vui hay giận đều không thể hiện ra, Diệp Đồng đoán không được trong Lòng Lâm Túc nghĩ gì, cũng không biết rốt cuộc Lâm Túc muốn làm gì.Nhận cú điện thoại này làm cho Diệp Đồng tâm phiền ý loạn, trước mặt Lâm Túc vẫn bình tĩnh không xuống tinh thần, cô cầm máy tính đứng dậy muốn đi, Lâm Túc nhíu mày hỏi:"Diệp tổng giám có bất mãn gì với tôi?"Diệp Đồng sửng sốt:"Không có."Lâm Túc lại hỏi:"Nếu không có vì sao mỗi lần nhìn thấy tôi đều phải trốn?""Cô cảm thấy tôi đang trốn cô?" Diệp Đồng xoay người nhìn Lâm Túc, buồn cười đề nghị.

"Lâm tổng sẽ không suy nghĩ nhiều chứ? Chi bằng lên giường ngủ đi, như vậy lời nói tương đối lý trí."Lâm Túc:"Tôi bây giờ rất lý trí." Diệp Đồng phản ứng cực nhanh, cô áy náy cười với Lâm Túc: "Lâm tổng, có thể tôi thiếu lý trí, tôi phải đi ngủ một giấc đây.""Diệp Đồng." Lâm Túc nhìn bóng lưng mảnh mai của Diệp Đồng: "Em vẫn chưa lý giải tôi sao?"Bước chân Diệp Đồng dừng lại, cũng không quay đầu, không nóng không lạnh nói:"Đã qua thì cho qua đi, tôi có thể lý giải cô, cũng mời cô lý giải tôi, do dự thiếu quyết đoán không phải tác phong của cô.""Tôi có thể vì em mà do dự." Lâm Túc đứng lên, nghiêm túc nói: "Tôi cũng mong em có thể trở về bên tôi một lần nữa.""Thật ngại quá, vậy cô phải thất vọng rồi, đây là chuyện không thể nào." Diệp Đồng nói xong trở về phòng ngủ, trải qua thống khổ và dày vò, há có thể nói mấy câu liền xóa bỏ toàn bộ.Lâm Túc nhìn Diệp Đồng đóng cửa, lúc này mới ngồi xuống, trêи mặt thần sắc không rõ, tạp chí trong tay từ từ nhăn lại.


Đã nhiều năm em ấy vẫn cái tính bướng bỉnh không chịu thua.Đầu ngón tay thon nhẵn nhụi buông lỏng, Lâm Túc vuốt vuốt nếp nhăn trêи cuốn tạp chí, khóe môi vẽ nên một đường cong mờ nhạt.

Chỉ cần còn bên cạnh nhau, còn nhiều thời gian thì có thể chậm rãi hòa tan tầng băng lãnh bên ngoài kia.Kẻ đầu tiêu xấu xa vẫn như cũ bình chân như vại xem tạp chí của mình thì Diệp Đồng trở về phòng nằm lên giường, lật qua lật lại càng không thể bình tĩnh, tim đập thình thịch, có chút nhanh.Nằm kiểu gì cũng không thể ngủ ngon được, Diệp Đồng ngồi dậy, xếp bằng, cầm điện thoại gởi tin nhắn cho Kỷ Hoài Thu:"Cậu nói đúng, cách xa cáo già, người khôn giữ mình cả đời bình yên."Kỷ Hoài Thu: "Sao vậy?"Kỷ Hoài Thu: "Cô ta vừa trêu chọc cậu!?"Diệp Đồng: "Không có."Diệp Đồng: "Mình đồng ý lời của cậu."Kỷ Hoài Thu: "Shit, mình mới không tin."Kỷ Hoài Thu: Cáo già phí hết tâm tư tìm cách để cậu vào LT, chính là trong lòng có bất an."Kỷ Hoài Thu: "Nói thật đi, cậu độc thân lâu vậy, có thật là không suy xét tìm một đối tượng?"Diệp Đồng chần chừ, giơ tay vén lọn tóc rũ xuống trán ra sau tai, đơn giản trả lời: "Công việc bận rộn, thật sự không có tinh lực."Kỷ Hoài Thu: "Ba mẹ cậu không hối thúc kết hôn à?"Diệp Đồng: ...Diệp Đồng: "Cậu làm việc đi."Không hối thúc là chuyện không thể nào, qua tháng cuối cùng của năm nay, Diệp Đồng 28 tuổi, cái tuổi này đến tết sẽ bị bạn bè người thân ca cẩm đến lúc kết hôn, nhất là ba mẹ Diệp, đối với chuyện chung thân đại sự của con gái cũng gấp gáp.Các đây vài ngày Diệp Đồng nhận được cuộc gọi dùng 10 tuyệt kỹ hối thúc moi tin từ ba mẹ mình, hối thì hối thôi, Diệp Đồng thường xuyên lấy công việc làm lý do từ chối, cô cũng không nóng nảy, ba mẹ sốt ruột ngay cả ở quê nhà cũng tìm đối tượng hẹn hò cho cô, ngày lễ ngày tết về nhà tránh không được lại bị bắt đi coi mắt, còn nói không được gả đi xa, chỉ được gần bên ba mẹ.Vô luận công việc hay gia đình, Diệp Đồng gánh lấy áp lực rất lớn, huống chi cô căn bản không thể tuân theo ý nguyện kết hôn sinh con của ba mẹ.Diệp Đồng ngửa mặt nhìn chằm chằm trần nhà, đại não trống rỗng, cố vứt bỏ đi tạp niệm đáng ghét, mở laptop tiếp tục bận rộn công việc.Thoáng một cái đến trưa, Diệp Đồng chuyên tâm làm việc bỗng dưng ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, không khỏi ngẩng đầu nhìn về hướng cửa, thầm nghĩ chắc là Lâm Túc gọi người tới bếp phía sau làm bữa trưa.Nửa tiếng sau, cửa phòng bị gõ, truyền tới giọng Lâm Túc dịu dàng:"Diệp tổng giám, khoan vội làm việc, ra ăn cơm."Diệp Đồng sờ sờ bụng trống rỗng, hình như thật sự hơi đói, cô do dự mấy phút, đặt máy tính xuống đi mở cửa, thấy Tiểu Tử Ngọc đã ngồi ở bàn cơm."Hợp khẩu vị em không?" Lâm Túc nhìn Diệp Đồng ngồi ở đối diện.Diệp Đồng gật đầu:"Tôi không kén ăn."Trong lúc ăn, không ai nói chuyện, Tiêu Tử Ngọc ho khan một tiếng đánh vỡ bầu không khí trầm mặc:"Diệp tồng giám làm việc ở thành phố Z 3 năm nhất định đối với nơi này rất quen thuộc, tôi và lão bản mới tới, có thời gian Diệp tổng giám có thể dẫn chúng tôi đi mua sắm không?"Hỏi tới mức này, lời từ chối Diệp Đồng không nói ra miệng được:"Đương nhiên được rồi."Nếu như rãnh.Lúng ta lúng túng ăn xong bữa cơm, Tiêu Tử Ngọc ở lại báo cáo công việc với Lâm Túc, cũng nói tới chuyện sáng này của Trần Thư Như, Diệp Đồng ở cạnh nghe, hiểu rõ nguyên nhân cụ thể.Rất nhanh thoáng cái tới 4 giờ chiều.Còn 1 tiếng mới tới năm giờ, Diệp Đồng quá quen thuộc thành phố này, cô biết địa điểm hẹn, lúc này đổi lại là cô lái xe.Hơn 40 phút sau, lúc xuống xe, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng tháo dây an toàn, nhướng mày nhẹ giọng nói:"Diệp tổng giám tửu lượng của em nếu không ổn thì đừng miễn cưỡng, thư ký Tiêu có thể thay em uống."Tiêu Tử Ngọc ngồi bên ghế lái quay đầu ánh mắt u oán nhìn bá đạo tổng tài của mình."Không cần." Diệp Đồng quyết đoán quả quyết từ chối: "Tôi có thể."Thái độ thật hào sảng, Tiểu Tử Ngọc suýt chút nữa vỗ tay hoan hô, hồi đó Diệp Đồng vừa lên làm trợ lý, báo đạo tổng tài thích nhất là kéo Diệp Đồng đi xã giao, Diệp Đồng thay bá đạo tổng tài này cản qua vô số ly rượu, diệt biết bao cả nam lẫn nữ, tửu lượng sao kém được.Nhưng mà vào phòng riêng, mấy nam nhân xa lạ già trẻ nhiệt tình chào hỏi, đầu tiền cùng Lâm Túc trò chuyện một hồi, nhưng lực chú ý của Lâm Túc không ở trêи người bọn họ mà là các loại rượu trắng đỏ trêи mặt bàn, cô cảm giác giống như Hồng Môn yến?Tiêu Tử Ngọc nhìn thấy cũng trợn mắt há miệng, có điều bá đạo tổng tài ở đây, mọi người cũng không dám làm càn, nhưng trêи bàn ăn bàn chuyện công việc, hình như tránh không được phải uống vài chén.Cô sát tới bên tai Diệp Đồng:"Mấy ly thì được, em kiềm chế chút.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi