TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Lời này không phải giả, trước đây Lâm Túc uống say đều muốn tắm, mỗi lần đều là Diệp Đồng giúp Lâm Túc tắm tiện thể bản thân cũng tắm luôn, nhưng đó là trước đây không phải bây giờ.

Diệp Đồng nhìn Lâm Túc với vẻ mặt đơn thuần vô tội, nhìn sâu vào trong đôi mắt trong suốt, Diệp Đồng cắn răng mới nhịn xuống được xung động hét lên, nhìn thấy cáo già say rượu, cô hít thở mấy hơi, nhịn."Hôm nay tôi không tắm với cô, cô ngoan ngoãn tự mình tắm, có chuyện gì gọi tôi."Diệp Đồng tiếp tục nhịn, dỗ dành Lâm Túc giống như dỗ dành đứa trẻ, vừa nhẹ giọng dụ dỗ vừa kéo tay Lâm Túc ra, lúc đi để động viên Lâm Túc, Diệp Đồng còn nhón chân lên, xoa xoa đầu Lâm Túc:"Nghe lời."Thuận tiện đóng cửa phòng tắm, Diệp Đồng không có rời khỏi mà đứng ở bên ngoài nghe tiếng nước tí tách tí tách vọng lại một lúc mới vào phòng ngủ.Nếu như Lâm Túc uống say sẽ không khác gì một đứa trẻ, thật sự cùng với hình tượng cao lãnh ít nói không hề có chút dính dáng, không thể làm gì khác hơn là dùng chiêu dỗ dành bằng không Lâm Túc sẽ trở nên bướng bỉnh dở chứng quá sức.


Trước đây Diệp Đồng cùng Lâm Túc bên nhau, trải qua nhiều lần Lâm Túc say rượu, lần đầu tiên để cô mở rộng tầm mắt, sau này thấy nhiều rồi cũng thành thói quen liền tìm cách đối phó.Lần thứ hai nhìn thấy bộ dạng ngốc ngốc của Lâm Túc liền liên tưởng đến Lâm Túc khi nghiêm túc, hai người giống như hai Lâm Túc trời và đất, Diệp Đồng ngâm mình trong bồn tắm, hai tay che mặt vừa tức vừa muốn cười.Rốt cuộc ai lớn hơn ai 8 tuổi?Diệp Đồng gối đầu lên bồn tắm, thoải mái ngâm nước, rút đi mệt mỏi cùng với mùi rượu.

Hơn nửa tiếng sau, đôi chân thon dài mịn màng từ trong bồn tắm bước ra, Diệp Đồng lau khô nước trêи người, khoác áo choàng tắm, thầm nghĩ ngủ một giấc thật ngon, ngày mai chính thức ký hợp đồng, kết quả mới vừa bước ra cửa không hề đề phòng đã thấy Lâm Túc ngồi trêи giường của cô.Lâm Túc dựa lên gối, tóc dài đen nhánh xõa trêи vai, cái chăn trắng như tuyết đắp lên bụng vừa phải, bên dưới là đôi chân thon dài duỗi thẳng hiện lên, Lâm Túc nhìn Diệp đồng, Diệp Đồng đứng ở cạnh cửa phòng tắm cũng nhìn Lâm Túc.Diệp Đồng đã đoán được tiếp theo Lâm Túc muốn làm gì, quả nhiên Lâm Túc vén một góc chăn, vỗ vỗ vị trí bên cạnh:"Đồng Đồng, mau tới đây, chúng ta cùng nhau ngủ.""Tự cô ngủ đi." ý thức của Lâm Túc rõ ràng đã thanh tỉnh, Diệp Đồng nghiêm túc hoài nghi có phải Lâm Túc có 2 mặt không, lúc bình thường và khi uống say.Lâm Túc: "Chị với em ngủ."Cái tư thế kia, có thể thấy hầu như Lâm Túc sẽ nương nhờ nơi này không chịu đi, Diệp Đồng tức cười:"Được, cô ngủ ở đây đi, tôi qua phòng kế bên ngủ."Kế bên là phòng ngủ của Lâm Túc, Diệp Đồng không muốn cùng kẻ say Lâm Túc chấp nhặt, xoay người đi về phía cửa.

Lâm Túc lặng lẽ vén chăn lên, xuống giường từng bước từng bước đi theo sau Diệp Đồng."Đồng Đồng, chị muốn ngủ với em."Lâm Túc kéo góc áo choàng tắm của Diệp Đồng.Diệp Đồng xoay người nhìn thấy Lâm Túc lộ ra ánh mắt khẩn cầu, người kia luôn luôn kiêu ngạo chưa bao giờ cúi đầu, chỉ khi say rượu mới có thể giành lấy chính mình, Diệp Đồng vừa tức vừa bất đắc dĩ, hơn nữa trong lòng có chút chua xót.Làm việc ở tập đoàn LT lâu như vậy, cùng Lâm Túc bên nhau hơn 3 năm, cô rõ ràng hiểu Lâm Túc là kiểu người không đem bất cứ thứ gì đặt vào trong mắt nhưng đối với gia đình Lâm Túc, cô hiểu cũng không nhiều.

Lâm gia rất chú trọng vấn đề riêng tư của từng người, Lâm Túc rất ít khi nói về tình hình trong nhà, ngay cả đứa cháu nhỏ duy nhất của Lâm Túc cũng từ trong miệng Lâm Túc thỉnh thoảng nhắc tới chỉ vài lần.Lâm Túc sinh ra trong gia đình giàu có, con đường trải qua không giống như Diệp Đồng, Diệp Đồng từ nhỏ lớn lên trong gia đình ấm áp, cũng không có bởi vì là đứa con gái độc nhất mà được cha mẹ xem như hòn ngọc trêи tay cưng chiều, ba mẹ tôn trọng sở thích đam mê của cô, cũng tôn trọng lựa chọn của cô, tính cách cô hoạt bát cởi mở, xung quanh luôn đông đảo bạn bè, thành tích cũng đặc biệt tốt.Còn Lâm Túc sinh ra, đã quyết định cuộc đời này phải đi con đường gì rồi.

Con trai trưởng Lâm gia cũng chính là anh của Lâm Túc kiên trì sở thích văn học không muốn bước vào thương trường, Lâm lão gia tử nhìn thấy anh Lâm Túc không có đầu óc kinh doanh, vì vậy Lâm Túc còn chưa sinh ra đã bị ký thác kì vọng rất cao.Từ nhỏ Lâm Túc được hưởng giáo ɖu͙ƈ tốt nhất đồng thời cũng chịu giáo ɖu͙ƈ nghiêm khắc, ba Lâm sắp xếp học cái gì phải học thông suốt, sở thích đam mê bị tước đoạt, trong kí ức của Lâm Túc về thuở nhỏ chỉ nhớ vô số văn chương chữ viết khó đọc.


Lâm Túc thông minh lanh lợi không phụ sự mong đợi của mọi người dần dần lộ rõ sự cơ trí của thương nhân, tính cách so với bạn cùng trang lứa càng trầm tĩnh nội liễm hơn, cái tính cách này cũng vượt quá người thường.Trở thành người lèo lái tập đoàn LT, năm ấy Lâm Túc vừa tròn 30 tuổi, chưa bao giờ ở trước mặt người khác bộc lộ nội tâm của mình, cũng năm đó gặp phải Diệp Đồng mới bước vào nghề, là sự ngây ngô cùng nụ cười rực rỡ của Diệp Đồng đả động cô.Chua xót trong lòng chỉ là nhất thời, Diệp Đồng nhắc nhở chính mình không thể nhẹ dạ, không thể để mình rơi vào bẫy đã giăng sẵn của Lâm Túc lần nữa, nhưng nhìn Lâm Túc lớn tuổi lắc lư cánh tay cô, từng tiếng từng tiếng gọi "Đồng Đồng", đúng là mặt dày cố tỏ ra dễ thương để làm nũng...Thái dương Diệp Đồng giật giật, mặt không đổi sắc hỏi Lâm Túc:"Lâm Túc, cô mấy tuổi?"Lâm Túc chu môi nói:"15."Diệp Đồng tàn nhẫn nói:"Đưa tay ra."Lâm Túc không hiểu nhưng vẫn đưa tay ra trước mặt Diệp Đồng, "bốp" một tiếng thanh thúy, Lâm Túc bị Diệp Đồng nghiêm túc đánh lên bàn tay nhỏ bé."Mấy tuổi?"Lâm Túc vẫn nói:"25.""Bốp" một cái.Lâm Túc:"35.""Cho cô chừa đã say còn diễn mình trẻ trung." Diệp Đồng tức giận cười không nổi, sống chết thở ra vào một hơi, nắm chặt tay ai kia vào phòng ngủ của mình: "Ngủ."Lâm Túc đứng ở cạnh giường, hai tay xoa xoa lòng bàn bị đánh.

Diệp Đồng nhấc chăn lên, đè Lâm Túc ngồi xuống giường, đẩy Lâm Túc nằm xuống rồi đắp kín mềm, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng, sâu xa nói một câu:"Đồng Đồng, em chưa bao giờ đánh chị.""Ai kêu cô ăn hϊế͙p͙ tôi." Diệp Đồng cúi đầu cẩn thận sửa sang lại nếp nhăn của chăn, không liếc mắt nhìn Lâm Túc."Chị không có ăn hϊế͙p͙ em." Lâm Túc nghiêm túc nói: "Chị chỉ muốn ngủ với em""Cáo già, cô là nữ lưu manh.""Cái gì là nữ lưu manh?" dưới ánh đèn trong trẻo, Diệp Đồng vẻ mặt ghét bỏ, Lâm Túc rõ ràng thấy hai tai Diệp Đồng hồng hồng lên.Diệp Đồng không muốn phản ứng lại hành vi ấu trĩ của cáo già, lên giường, kéo ra một khoảng cách với Lâm Túc, nằm xuống, may là giường khá lớn.

Cô thật sự khó có thể tin tưởng Lâm Túc, người này bên dưới còn có bao nhiêu bộ mặt nào mà người ta không biết đây."Đồng Đồng, cùng chị về nhà đi."Diệp Đồng nghe xong sửng sốt, trở mình:"Về nhà cái gì, nơi đó có nhà à?"Lâm Túc:"Nhà của chúng ta.""Không có.""Có, em cùng chị về thì có.""Được rồi, ngoan ngoãn ngủ đi."Cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Túc ấu trĩ như vậy, Diệp Đồng tinh thần khó chịu qua đi, bỏ xuống gánh nặng, một khắc nằm xuống, cơn buồn ngủ nặng nề kéo tới.

Lâm Túc nằm bên cạnh cô hình như sức sống vô hạn, một mình nói chuyện với cô, Diệp Đồng lúc đầu miễn cưỡng trả lời mấy câu sau đó thật sự chịu không nổi nữa, giơ tay cách chăn vỗ vỗ Lâm Túc:"Không được nói nữa, ngoan ngoãn ngủ."Lâm Túc yên lặng một hồi, nhẹ nhàng nhích người tới gần Diệp Đồng, cẩn thận đưa tay ôm eo Diệp Đồng, Diệp Đồng cố gỡ ra nhiều lần nhưng cơn buồn ngủ rốt cuộc cũng chiến thắng lí trí của Diệp Đồng.Lúc Diệp Đồng mơ mơ màng màng, cảm giác có người ở bên tai cô nói rất nhiều, nhưng cô chỉ loáng thoáng nghe được một câu duy nhất:"Chị chờ em cùng chị trở về nhà."Trở về nhà cái gì, ở đó còn là nhà sao.Đêm hôm thanh vắng, Diệp Đồng lúc này cảm giác như quay lại khoảng thời gian năm năm về trước.Ký ức vui vẻ hạnh phúc cùng với thống khổ đã chôn ở nơi thật sâu trong linh hồn.Mùa hè năm ấy, Diệp Đồng 22 tuổi, lần cuối cùng với thân phận sinh viên bước ra cổng trường, tiến vào xã hội tàn khốc.

Cũng chính năm ấy, cô vừa tốt nghiệp đi thực tập, ôm mộng tưởng trở thành nữ cường nhân tài giỏi, trải qua mấy lần phỏng vấn sàng lọc khắc nghiệt cuối cùng thuận lợi tiến vào tập đoàn LT, trở thành một tay mơ mới vào nghề không hề có kinh nghiệm.Vì muốn ngày đầu tiên đi làm muốn lưu lại ấn tượng tốt với cấp trêи cho nên cô tới rất sớm...Cùng lúc đó còn có một nữ nhân khác, là một nữ nhân trưởng thành xinh đẹp tao nhã.Cảnh trong mộng rất chân thật.Diệp Đồng đứng ở cửa thang máy lặng người, trong lúc xoay người tình cờ nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt của người kia, cứ như vậy sững sờ tại chỗ, con tim loạn nhịp.Diệp Đồng không có trở thành nữ cường nhân.Sau này...Cô trở thành trợ lý của tổng tài, sau này, cô rơi vào bẫy ái tình.Lúc đang ngủ.Diệp Đồng thấy người kia ôm cô không ngừng khóc, hai người chiến tranh lạnh, mãi mãi chỉ ngừng lại ở cảnh chiến tranh lạnh.Người kia lạnh lùng nghiêm mặt, vẻ mặt hờ hững, trong con ngươi đã không còn sự dịu dàng, trở nên lạnh lẽo thấu xương.


Nhưng cô không biết tại sao lại trở thành như vậy, hai người tuy rằng ngủ chung giường nhưng hai trái tim lại mạnh mẽ kéo ra khoảng cách xa xôi.

Thật ra cô không thích khóc nhưng bởi vì người kia cô mới khóc không ngừng, ngủ cũng yên lặng rơi nước mắt rồi lại được người bên cạnh hôn lên.Giấc mộng này đối với Diệp Đồng là ác mộng, không chỉ ác mộng một lần, nhưng mỗi lần ngửi thấy mùi hương thuộc về người kia, rất quen thuộc rất dễ chịu giống như mùi hương của giấc mộng.

Diệp Đồng cũng giống như trong mộng của mình, xoay người tiến vào lòng ngực của người kia, chôn sâu vào đó, mãi mãi không muốn thoát ra.Đêm tối đã rút đi, trời đã trở nên sáng rực.Từ trong ác mộng tỉnh dậy, Diệp Đồng mở to mắt phát hiện bị nữ nhân trong mộng ôm trong lòng, người ấy thật sự đang ngủ bên cạnh cô....Diệp Đồng không kịp phản ứng, thiếu chút nữa muốn đưa chân đạp lão hồ ly xuống giường...!nhưng chợt nghĩ tới lão hồ ly kia khi tỉnh dậy sẽ không nhớ rõ chuyện đêm qua, nhưng cô còn nhớ rất rõ ràng, cô không thể để Lâm Túc biết cô ở trong lòng Lâm Túc ngủ suốt một đêm.Từ trong lòng Lâm Túc lui ra Diệp Đồng xuống giường đứng ở bên cạnh giường nhìn Lâm Túc, khóe miệng Lâm Túc khẽ cong, hàm chứa ý cười như có như không, thoạt nhìn giống như ngủ rất say.Chỉ cần người kia tỉnh dậy, Lâm Túc ấu trĩ vừa đáng giận vừa buồn cười của đêm qua sẽ không còn tồn tại nữa.Diệp Đồng thu hồi ánh mắt, ngón trỏ tay phải co lại gõ gõ giữa lông mày.

Cô hít sâu vài hơi, khôi phục lại tâm tình, cầm điện thoại nhìn thời gian, đã 7 giờ sáng.Thời gian kí hợp đồng là 9 giờ.Đánh răng rửa mặt thay quần áo.Lâm Túc vẫn còn chưa dậy.8 giờ, Diệp Đồng đúng giờ ra ngoài.Trước khi ra cửa gọi điện cho Tiêu Tử Ngọc, để Tiêu Tử Ngọc tới chuẩn bị trà giải rượu, nhìn Lâm Túc, mong là đừng có say rượu rồi lại đau đầu và gì gì đó.Lâm Túc uống rượu hiếm khi dậy trễ, cô mở mắt, vô thức sờ bên cạnh, rỗng tuếch, Tiêu Tử Ngọc ngồi bên giường nhìn Lâm Túc bắt đầu nhíu mày, sợ run, cẩn thận gọt trái táo trong tay, cười híp mắt nói:"Lão bản, chào buổi sáng.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi