TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Beta: Dương.-----------------------------Trêи gương mặt Lâm Túc thần sắc thể hiện ra bên ngoài, cũng giống như lần đầu tiên cô bắt đầu gặp, vẫn là nụ cười nhàn nhạt không đổi.

Diệp Đồng đón nhận đôi con ngươi thâm thúy, mỉm cười đối mặt, nắm lấy tay người kia."Xin chào Lâm tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."Hai tay giao nhau, từ lòng bàn tay truyền tới cảm giác lạnh lẽo giống như ánh mắt Lâm Túc, đều lạnh lẽo giống như kiểu người mất đi nhiệt độ bình thường.Khí trời tháng 11 không tính là lạnh, Diệp Đồng đột nhiên cảm giác da thịt run rẩy, dường như nữ nhân trước mắt này dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của cô, cô cúi đầu nhìn, vẫn không thấy gì.


Trêи mặt Lâm Túc treo nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi thả lỏng tay, động tác này chợt lóe lên theo thói quen, nhưng làm cho Diệp Đồng phát ra ảo giác.Diệp Đồng đối với công việc và chuyện cá nhân phân biệt rõ ràng, bất luận đối phương hợp tác là ai, luôn lấy lễ để tiếp đón, mặc dù Lâm Túc có hóa thành tro cô cũng nhận ra."Lâm tổng, mời cô."Thang máy VIP của cao ốc mở ra hai bên, Diệp Đồng đứng bên ngoài giơ tay vịn cửa, nhẹ giọng nói không kiêu ngạo cũng chẳng sủng nịnh, tao nhã dịu dàng mà lịch sự.Lâm Túc nhìn Diệp Đồng, hai ánh mắt giao nhau, Diệp Đồng đối mặt thản nhiên như thường, Lâm Túc thu hồi ánh mắt bước vào thang máy, đứng ở bên bấm phím nhìn Diệp Đồng bước vào, hỏi:"Ở tầng mấy?""20, cảm ơn.""Không cần khách khí."Lâm Túc ấn số tầng, ngón tay nhỏ nhắn ấn nút đóng cửa.Hai người một trái một phải, vị trí Diệp Đồng đứng cách Lâm Túc không xa, dáng người cao gầy đứng ngay ngắn, từ đầu đến cuối khuôn mặt đều duy trì nụ cười không nóng không lạnh.Kính phản quang trong thang máy rất tốt, trong kính, một nữ nhân trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng bộ dạng giỏi giang lưu loát, áo sơ mi mở vài nút làm lộ một mảng da thịt trắng noãn, tóc dài đen nhánh xõa bên vai, tóc mai bên phải xõa xuống, được vén sau tai, đường nét các góc cạnh gò má nhu mỹ không thể xoi mói.

Lâm Túc tỉ mỉ quan sát kính phản quan vài lần, con ngươi chuyển đến người Diệp Đồng, hỏi:"Diệp tổng lần đầu tới thành phố S sao?"Diệp Đồng hơi kinh ngạc, cô có phải lần đầu tới thành phố S hay không nữ nhân kia biết rõ nhất, nữ nhân kia biết rõ còn hỏi hay là đang cố tìm đề tài nói chuyện?Giống như tính tình Lâm Túc, không thích nịnh hót, mấy đợt thương nghiệp thổi phồng đối với Lâm Túc cũng không dậy lên được bất kỳ tác dụng nào, càng không nói tới đánh bài tình cảm.

Trong lòng Diệp Đồng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng nhẹ giọng trả lời:"Không phải, trước kia đã từng tới."Lâm Túc khẽ cười, nói:"Nghe nói Diệp tổng vừa mới được điều tới tập đoàn XM làm tổng giám?""Trêи danh nghĩa thì là vậy, nhưng chuyện này không hề cản trở XM và LT hợp tác với nhau.

Lâm tổng có bất kỳ thắc mắc nào về hạng mục lần này, đều có thể tới tìm tôi.""Bất kỳ thắc mắc nào đều có thể tới tìm em?""Tất nhiên, đây là công việc của tôi." Diệp Đồng duy trì vẻ bình tĩnh, lời Lâm Túc giống như đang cố bới móc, cô biết Lâm Túc và người hợp tác trước sẽ dùng các phương thức sáo lộ đánh tan tâm lý phòng bị của đối phương với ý đồ nắm lấy quyền chủ động.Phải thời thời khắc khắc duy trì cảnh giác, miễn cho Lâm Túc nhìn ra được sơ hở gì.

Kỷ Hoài Thu nói đúng, Lâm Túc chính là lão cáo già xảo huyệt.Cho dù đã cách nhau mấy bước chân, nhưng khi hít thở Diệp Đồng vẫn ngửi được mùi thơm thoang thoảng như có như không, quanh quẩn chóp mũi thật lâu không biến mất, dư quang khẽ liếc mắt nhìn Lâm Túc, thầm nghĩ nhất định là do không gian thang máy quá chật hẹp nên mới khiến người ta hít thở không thoải mái.Thang máy đinh một tiếng mở ra, Diệp Đồng không hề nghiêng người dùng tay ra dấu mời, dáng vẻ như thắc mắc tìm không ra nguyên nhân, Lâm Túc nhìn nhìn khuôn mặt Diệp Đồng vài lần, trong con người cực nhanh hiện lên ý cười, cô lãnh đạm nói:"Mong đợi lần hợp tác này của chúng ta.""Lâm tổng, chúng ta hợp tác vui vẻ." Diệp Đồng khẽ cong môi cười lại với Lâm Túc.Còn chưa bắt đầu đàm phán về các hạng mục đã đạt được hợp tác vui vẻ rồi, thật sự tìm cho mình lối thoát.


Lâm Túc vừa câu dẫn ra một thâm ý, bước chân đột nhiên hướng về phía Diệp Đồng bước tới.Diệp Đồng thấy người kia không đi ra mà bước tới gần mình, vẻ mặt phút chốc trở nên căng thẳng, nụ cười cố nặn ra một lần nữa cương cứng trêи mặt.Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào, nữ nhân trước mặt luôn là dáng vẻ bình tĩnh, tựa như cho tới bây giờ chưa từng có bất kỳ thứ gì có thể đặt vào trong đôi mắt sâu thẳm kia, khiến nó nhấc lên sóng lớn.

Diệp Đồng bị Lâm Túc không theo ý xuất bài chọc tức, tố chất hàm dưỡng cùng với lễ phép làm cho cô mặt không đổi sắc, bình tĩnh nhìn Lâm Túc bước nhỏ tới gần."Lâm tổng, đã 2 giờ 50 phút, chúng ta nên họp, mời ngài."Lâm Túc cao hơn Diệp Đồng nửa cái đầu, đôi mắt rũ xuống, đặt lên bàn tay đang siết chặt vạt áo sơ mi của Diệp Đồng:"Lâu vậy tìm không thấy, thoạt nhìn em thay đổi không ít, bất quá em vẫn là em."Động tác theo bản năng sẽ không gạt người.Trong chớp mắt, Diệp Đồng giật mình sửng sốt.Chậm chạp không ai đi ra, thang máy mở ra lại chậm rãi đóng lại, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng không chớp mắt, giơ tay trực tiếp ngăn cản cửa thang máy sắp đóng lại, dáng người ưu nhã ra khỏi thang máy.Mấy vị chủ quản bộ phận của các hạng mục cùng với Lý Thiến đã đứng chờ sẵn, Lý Thiến nhìn thấy Lâm Túc bước ra, vội vàng muốn tới nghênh đón, còn chưa đi được mấy bước thì nghe thấy giọng khe khẽ của đại boss tập đoàn LT:"Diệp Tổng giám, tôi cam đoan ở trong hội nghị không ăn hϊế͙p͙ em, em không cần tới mức ở trong thang máy chờ tới qua năm!"Cái câu chuyện siêu cấp vớ vẩn này làm cho bước chân của Diệp Đồng giống như bị ép ngừng lại ngay tại chỗ.

Lâm Túc nhìn thấy sắc mặt Diệp Đồng thay đổi, khiến cho người ta tìm không ra dấu vết của nụ cười, nó cũng bắt đầu trở nên miễn cưỡng."Cô đi ra.""Tôi không ăn hϊế͙p͙ em."Diệp Đồng xem nhẹ lời Lâm Túc nói, lúc đầu đang muốn ra ngoài ai ngờ Lâm Túc hời hợt nói thêm hai câu, nụ cười điềm tĩnh trêи mặt rốt cuộc cũng bị đánh vỡ.

Nữ nhân này trợn mắt nói dối, cố ý nói bậy bạ gì đó?"Tính tình Diệp tổng rất hợp với tôi, tôi đùa với em, em sẽ không để tâm chứ?" nụ cười khẽ trêи mặt Lâm Túc vẫn không đổi, tâm bình khí hòa nhìn Diệp Đồng đứng trước mặt cùng mình giằng co.Thủ đoạn học sinh Cao trung cũng không dùng, Diệp Đồng rất muốn nói với Lâm Túc một câu "Ngây thơ!" nhưng cô nhanh chóng thu liễm tâm tình, khẽ gật đầu, cười cười:"Chờ chút nữa Lâm tổng ăn hϊế͙p͙ tôi.""Đương nhiên." Lâm Túc gật đầu, hơi cong cong khóe môi, cúi đầu ghé sát bên tai Diệp Đồng, dùng âm lượng chỉ đủ 2 người nghe thấy, nói: "Tôi sẽ không lợi dụng việc công để trả thù cá nhân đâu, cũng sẽ không cố nhớ tới tình xưa."Trong lòng Diệp Đồng thầm oán giận chửi cáo già, cho rằng nhắc tới tình xưa gì đó là có thể đánh tan phòng tuyến của cô? Diệp Đồng lui ra sau một bước, cố gắng khống chế giọng điệu, bình tĩnh nói:"Lâm tổng thật thú vị.""Thực ra tôi cũng cho là vậy."Hai trợ lý nhìn thấy màn này, rất sợ hai đại boss của hai tập đoàn trực tiếp nổi phong ba, nhao nhao qua giảng hòa.

Cái hạng mục này còn chưa bắt thương lượng tới gì đó, mới vừa gặp mặt đã bắt đầu giao chiến, còn có thể hợp tác vui vẻ sao.Lâm Túc mới vừa vào phòng họp ngồi xuống, ghế ngồi còn chưa nóng, Diệp Đồng rút một phần tài liệu thương nghiệp từ trong tay trợ lý, xoay người cất bước đi tới, khuôn mặt tươi cười uyển chuyển đưa cho Lâm Túc."Lâm tổng thực sự là người thẳng thắn, chúng ta song phương đều thẳng thắn một chút, đừng lãng phí thời gian, trực tiếp khởi động hạng mục A hợp tác giữa XM và LT."Nghe Diệp Đồng nói thế, Lâm Túc hơi nhướng mày, nhận lấy tài liệu hợp tác Diệp Đồng đưa, đặt cạnh bàn sau đó mở ra xem:"Không vội.""Thị trường biến hóa lớn, thời cơ không chờ người, chúng ta đôi bên hợp tác càng nhanh càng tốt."Lâm Túc từ chối cho ý kiến, lật đến trang cuối cùng của tài liệu, ánh mắt ngừng lại ở dưới góc phải hai chữ "Diệp Đồng", giọng lãnh đạm hỏi thăm:"Diệp tổng giám chỉ phụ trách hạng mục A thôi sao?""Đúng vậy."Diệp Đồng trở lại chỗ ngồi của mình, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt lãnh đạm đang nhìn mình của Lâm Túc, thấy người kia lật và xem xong trang cuối, lúc này mới khẽ cười nói:"Hạng mục A là hạng mục nhãn hiệu trang phục hợp tác giữa hai tập đoàn, nội dung cụ thể cùng chi tiết công việc hợp tác ở trêи đã ghi rất rõ ràng, Lâm tổng cảm thấy có vấn đề gì cứ việc nói ra, chúng ta cùng nhau giải quyết.""Nhìn kỹ, không có vấn đề gì lớn nhưng vấn đề nhỏ chi tiết hi vọng mọi người chú ý hơn, dưới thương hiệu XM mấy xưởng sản xuất năng suất quá thấp, trang phục ba tháng hàng loạt đã được sắp xếp, không theo kịp số lượng lớn đưa vào thị trường tiêu thụ.""Vấn đề này chúng tôi đã cân nhắc qua, nếu hai bên hợp tác, mấy xưởng trang phục dưới thương hiệu tập đoàn LT cũng muốn động?"Lâm Túc khẽ cười, khép lại tài kiệu, tay phải đặt trêи tài liệu, hai ngón tay giữa nhẵn nhụi thon dài khẽ chuyển động, gõ gõ.Diệp Đồng ngồi ngay ngắn đối diện Lâm Túc, khuôn mặt thanh lệ theo năm tháng đã rút đi sự ngây ngô của năm đó, mặt mày nhu mị, thoáng qua khí chất toát ra thanh nhã, quan trọng nhất là thành thục chững chạc, không còn là tiểu trợ lý liều lĩnh ngày xưa nữa.Một cái chớp mắt, thϊế͙p͙ thân tiểu trợ lý đi theo cô tùy ý sai bảo, bây giờ cùng cô mặt đối mặt, ngồi chung một chỗ thương thảo hạng mục hợp tác.


Lâm Túc nhìn vẻ mặt lãnh tĩnh của Diệp Đồng, nụ cười nhạt bên môi càng sâu.Cô ngồi, chậm chạp không lên tiếng, Diệp Đồng kiên trì chờ, hỏi:"Lâm tổng nghĩ sao?""Tôi chỉ có một yêu cầu."Diệp Đồng chớp mắt:"Mời nói.""Hạng mục A là hạng mục đầu tiên 2 tập đoàn bắt đầu hợp tác, tôi tin tưởng Diệp tổng giám cũng muốn làm cho nó trở nên tốt đẹp hoàn mỹ, phải không?"Diệp Đồng gật đầu:"Điều này là đương nhiên.""Phần hạng mục này tôi giao toàn quyền cho em xử lý, tôi rất yên tâm, nhưng bình thường tôi bận rộn nhiều việc, không muốn chạy tới chạy lui, cho nên hi vọng Diệp tổng giám dẫn toàn bộ đoàn của em tạm thời vào ở tập đoàn LT."Diệp Đồng đang thu dọn văn kiện, cứng đờ, đáy mắt hiện lên vẻ kinh sợ.Cô nhìn Lâm Túc ngồi cách mình chưa tới ba mét, Lâm Túc vẫn duy trì nụ cười khẽ như cũ, cho dù ngồi cũng không che giấu được bộ dạng thùy mị động lòng người.Khoảng thời gian cô và Lâm Túc chung đụng không ngắn, tính cách làm người gì gì đó, cô hiểu rõ nhất, sao cô cũng cảm thấy cực kỳ mặt dày.

LT tập đoàn là chỗ trước đây cô thực tập, cũng là địa bàn của Lâm Túc, mỗi ngày gặp chẳng phải là làm cho mình ngột ngạt?Giống như biết ý nghĩ trong lòng Diệp Đồng, trước khi Diệp Đồng còn chưa mở miệng từ chối, Lâm Túc lạnh nhạt nói:"Kỳ hạn tối đa không quá nửa năm, sau khi các hạng mục A hoàn thành, các người có thể đi, việc này đại lão bản của các người đã đồng ý yêu cầu của tôi.""Xin lỗi, xin chờ một chút, tôi có việc phải gọi điện thoại." Diệp Đồng nhìn Lâm Túc gật đầu đồng ý, cô xoay người vội vàng ra khỏi phòng họp.Tiêu Tử Ngọc ngồi bên cạnh Lâm Túc, toàn bộ quá trình đều im lặng nhìn 2 người tranh đấu gay gắt suýt chút nữa tròng mắt rớt ra ngoài, bá đạo tổng tài rốt cuộc thông suốt? Biết đem người ta đặt vào mắt, cái này sớm chiều chung đụng, còn có chuyện gì không dễ giải quyết?Tiêu Tử Ngọc tiến tới trước mặt Lâm Túc, nhỏ giọng hỏi: "Lão bản, có phải ngài học được kỹ xảo trêu chọc mấy em trẻ từ cháu gái của mình?"Bá đạo tổng tài ánh mắt không giận tự uy, liếc mắt nhìn qua, Tiêu Tử Ngọc theo bản năng mím môi, giơ tay ngang miệng ra dấu im lặng.Bằng những gì cô biết về quá khứ của đại boss, Lâm Túc phải chi mặt dày bằng một nửa cháu gái của mình, sẽ không lâu như vậy không theo đuổi lại ánh trăng sáng trong lòng mình.

35 tuổi vẫn còn độc thân.Cùng lúc đó, Diệp Đồng đi ra ngoài gọi điện, kết nối, cô gằn từng chữ từng câu:"Hứa đại lão bản, vì tuần trăng mật của mình có thể bán đứng người ta sao?".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi