TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Chọn xong sườn, từ khu thịt quay lại khu rau củ, chưa tới mấy phút, lần thứ hai Lâm Túc cầm lấy măng tây Diệp Đồng nhét cho cô đem đi cân, cô thích loại cảm giác này, làm không biết mệt.Bởi vì Kỷ Hoài Thu không tới, chỉ có hai người ăn cơm tối không cần mua nhiều đồ ăn, hơn nữa thời gian không còn sớm, xào rau nấu canh cũng tốn công tốn thời gian, Lâm Túc lại là "khách" nên Diệp Đồng quyết định theo khẩu vị Lâm Túc mà mua đồ ăn.Hình như các vị tổng tài ăn uống ít nhiều cũng có tật xấu, tỷ như Lâm Túc, ngoại trừ bảo dưỡng cơ thể bên ngoài, buổi tối ăn rất thanh đạm, cực ít thịt cá, thức ăn mặn cũng chỉ ăn ít.Diệp Đồng thi thoảng nghiêng đầu lịch sự hỏi Lâm Túc muốn ăn gì, sau đó mua đồ, cũng mua hoa quả và chút đồ ăn vặt.Lần này đi dạo cũng nửa tiếng.Lâm Túc đẩy xe theo Diệp Đồng dạo rồi dừng, nhìn người kia quen thuộc chọn rau chọn hoa quả, mắt không rời khỏi người kia, Diệp Đồng cũng như trước đây chọn xong đồ thì sẽ để cô đi tới chỗ bán hàng cân rồi tính giá tiền, cũng giống như trước đây hỏi cô muốn ăn gì.Đến khi thanh toán tiền Diệp Đồng mới phát hiện đồ mua hơi nhiều, ngoại trừ nguyên liệu nấu ăn còn có ít đồ dùng hàng ngày, vì hai người cầm sẽ tốt hơn nên Diệp Đồng cố ý để cho nhân viên thu ngân chia ra mấy túi.Đi ra siêu thị lên xe, Lâm Túc nhìn thấy Diệp Đồng thắt dây an toàn, khởi động xe lái ra ngoài, thuận miệng hỏi:"Kỷ tổng sẽ tới chứ?"Diệp Đồng ngập ngừng, mím môi:"Không có, đêm nay cậu ấy có việc nên không tới."Lâm Túc có điều suy nghĩ:"Thảo nào Diệp tổng giám toàn mua món tôi thích.""Cô là khách." Diệp Đồng đương nhiên chỉ ứng phó, "Lấy khẩu vị của cô làm chính.""Diệp tổng giám thật hiểu lòng người, đêm nay tôi có lộc ăn rồi." Lâm Túc nhớ tới câu kia của Diệp Đồng "Ăn uống chùa còn nhiều yêu cầu", khóe miệng không nhịn được cong lên, một yêu cầu cô cũng không có nói, nhưng Diệp Đồng vẫn nhớ khẩu vị của cô.Siêu thị rất gần tiểu khu, chưa tới 10 phút đã tới, lái xe vào tiểu khu Kim Bích, theo chỉ dẫn của Diệp Đồng dừng ở dưới lầu tòa nhà cao tầng, Lâm Túc xuống xe mở cóp sau lấy túi ra, Diệp Đồng thuận tay cầm lấy:"Để tôi."Tay Diệp Đồng đã đưa tới, Lâm Túc không có gắng gượng, đem túi đưa cho Diệp Đồng, chính mình cầm 2 túi nhỏ.Đồ có chút nặng, trong túi có một chai rửa chén, Diệp Đồng vào thang máy, hai tay không tiện bấm thang máy, vừa định đặt đồ xuống, một đôi tay thon dài đã đưa qua:"Ở tầng mấy?"Diệp Đồng:"Hai mươi hai.""Tôi giúp cô cầm."Diệp Đồng nhìn tay Lâm Túc đưa tới, lắc đầu:"Không cần, tôi có thể."Mặc dù có chút nặng, nhưng Diệp Đồng tự nguyện tự mình cần cũng không muốn Lâm Túc giúp đỡ, trước đây đi ra ngoài mua thức ăn cô đều mong muốn nô dịch hai tay trống trơn của Lâm Túc, hay ho thì bảo là để cô rèn luyện cơ thể nhiều hơn, mỗi ngày ngồi ở phòng làm việc bận rộn công việc, đề phòng cơ thể hư nhược.Lâm Túc bị từ chối không thể làm gì khác hơn là thu tay về, nhìn gương chiếu của thang máy, trong gương Diệp Đồng đứng cách hai ba bước, dáng đứng đoan chính, gương mặt với nụ cười khẽ, khí chất hồn nhiên vốn có, cứ nhìn như vậy lại luyến tiếc dời ánh mắt.Diệp Đồng ngẩng đầu lơ đãng chống lại ánh mắt Lâm Túc, môi Lâm Túc cong lên, nháy mắt với cô, trêи mặt không còn biểu cảm lạnh nhạt, mà là vẻ mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc, Diệp Đồng nhìn Lâm Túc, con tim phút chốc loạn nhịp, nhìn người kia vài giây rồi nhanh chóng dời tầm mắt.Chỉ cần hai người bên nhau không có thảo luận việc công, phần lớn thời gian đều trầm mặc không nói gì, Lâm Túc cũng chẳng biết nói gì cho dù nói thì Diệp Đồng cũng dồn vào ngõ cụt.Bảng số nhảy lên số 22, thang máy nhanh chóng mở ra, Diệp Đồng nhìn Lâm Túc đứng yên, mở miệng nhắc nhở:"Tới rồi, đi thôi."Lâm Túc gật đầu, cùng Diệp Đồng đi ra ngoài.


Cửa chính là khóa điện từ dùng mật khẩu và vân tay, Diệp Đồng đặt túi xuống chuẩn bị nhập mật khẩu, Lâm Túc không muốn qua nhìn, cúi người đặt túi đựng chai nước rửa chén xuống, lúc ngẩng lên vô tình nhìn thấy rõ mấy con số, tuy rằng theo bản năng quay mặt qua chỗ khác không nhìn chữ số cuối cùng, nhưng cô cũng đoán được là gì."Thói quen vẫn chưa sửa?" Lâm Túc nói xong câu đó thì hối hận, không kịp im miệng, ánh mắt mang theo lo lắng nhìn người kia.Diệp Đồng sửng sốt, kịp phản ứng lời Lâm Túc, bị vạch trần chợt lóe lên chút ngượng ngùng, cô trấn định tự nhiên:"Quên sửa."Lâm Túc mím môi, không nói gì thêm.

Diệp Đồng đẩy cửa ra, cầm túi lên đi một bước rồi nói:"Sau này sẽ sửa."Nói xong lời này cũng có chút mất tự nhiên, hàm ý giấu đầu hở đuôi, Diệp Đồng theo thói quen dùng ngày sinh để cài cho tất cả các loại mật khẩu, thói quen luôn khó sửa, tỷ như mật khẩu cửa chính, người ta nhìn liền biết chuỗi số đơn giản, Lâm Túc vừa nhìn thì biết chính là ngày hai người năm đó gặp nhau, bởi vì mỗi khi đến ngày kỉ niệm Diệp Đồng rất vui vẻ.Bây giờ Diệp Đồng không vui, trong lòng suy nghĩ đêm nay cáo già đi rồi sẽ đổi mật khẩu, miễn cho sinh ra hiểu lầm không cần thiết."Cô trước ngồi nghỉ ngơi, làm xong tôi gọi cô." Diệp Đồng lấy ra đôi dép bông cho Lâm Túc, bỏ lại câu đó rồi đem túi vào nhà bếp.Không có quá đặc biệt khách sáo, bỏ lại ai kia rồi vào bếp bận rộn.


Lâm Túc khẽ cười, đi dép bông vào, ánh mắt nhìn chung quanh một vòng, đánh giá nơi lần đầu tiên tới, thiết bị lắp đặt theo phong cách hiện đại, tường màu hồng, vật dụng trong nhà sắp xếp ngay ngắn, sàn nhà sạch sẽ dường như có thể phản xạ lại ánh đèn, nhìn qua là một ngôi nhà rất ấm áp.Lâm Túc không có ngồi nghỉ ngơi, mà cởi áo khoác sau đó lựa chọn tiến vào bếp, Diệp Đồng nhìn thấy người kia đi vào, còn chưa nghĩ ra lý do để cản người ở ngoài thì Lâm Túc đã xoắn ống tay áo:"Tôi tới giúp em, hai người có thể nhanh chóng ăn cơm, tôi đói bụng.""Đói bụng thì cô ăn ít trái cây, cũng có thể ăn chút đồ ăn vặt lấp bụng, tôi không cần cô giúp." Diệp Đồng đã biết sự lợi hại của "sát thủ nhà bếp" Lâm Túc, kiếm cớ với ý đồ lừa người kia đi ra ngoài."Không sao." Lâm Túc chủ động cầm rổ rau: "Tôi đi rửa."Diệp Đồng:"Nước rất lạnh."Lâm Túc mở vòi nước:"Không sao, tay tôi trước giờ không có ấm.""Chờ chờ chút..." Diệp Đồng vội vàng kéo tay Lâm Túc vừa khóa chốt vòi nước: "Không nên rửa nước lạnh, nước ấm bên này.""Có nước ấm?" Lâm Túc vươn tay chạm vào, không phải cảm giác lạnh đến thấu xương, vì vậy bắt đầu vừa lựa rau vừa rửa.Diệp Đồng:"Có.""Rau xanh thế này rửa được chưa?" Lâm Túc hỏi mở thân rau cho Diệp Đồng nhìn:"Có thể."Diệp Đồng chuẩn bị nguyên liệu nấu canh, thi thoảng liếc nhìn Lâm Túc, đã có vết xe đổ cho nên e sợ vị "sát thủ nhà bếp" đêm nay đốt bếp nhà mình, hiển nhiên lo lắng của cô là dư thừa, Lâm Túc thuận lợi đem rau rửa sạch.Lâm Túc vừa sạch củ cải bắp, Diệp Đồng nhìn người kia thuận lợi, có chút ngoài ý muốn, bèn đem rau diếp cho người kia rửa, hai người quả thật tương đối nhanh, nếu chỉ mình cô bận rộn có thể hơn một tiếng chưa chắc kịp giờ ăn.Vội vàng hỗ trợ nhau, Diệp Đồng đang cắt củ cải thuận miệng khen ngợi:"Không tệ, tiến bộ rất nhiều."Lâm Túc:"Em đừng xem thường tôi.""Tôi cũng không dám xem thường cô."Bên tai truyền tới tiếng cười thản nhiên, Lâm Túc cẩn thận rửa măng tây, rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nói:"Lúc em không ở nhà, tôi rảnh rỗi có học xào rau với đầu bếp, em bảo tôi chăm sóc tốt chính mình, tôi sẽ chăm sóc thật tốt chính mình."Lời nói ra, Lâm Túc nở nụ cười:"Bất quá tôi không có khiếu, học xào rau cũng không học được, không giống em học gì cũng nhanh."Diệp Đồng tay xắt rau chợt dừng lại, giọng bình thản:"Hôm nay quá trễ rồi, không có làm bữa phong phú, tôi tiếp đón không chu toàn, Lâm tổng không nên trách.""Đối với tôi thế này là tốt lắm rồi." Lâm Túc cười: "Còn làm phiền em.""Mời cô ăn, đổi được phần kế hoạch phương án, rất đáng giá." Coi như còn buôn bán có lời, bởi vì kế hoạch phương án của hai tập đoàn mang tới hiệu quả và lợi ích cực kỳ lạc quan, thương hiệu trang phục tạo ra danh tiếng, tương lai vào thị trường tiêu thụ khả quan hơn.Lâm Túc:"Rửa xong.""Được, cô chờ chút." Diệp Đồng tắt bếp nồi canh, nêm nếm mấy lần không thành vấn đề, lúc này mới xoay người nhận rau diếp Lâm Túc rửa xong đưa qua.

"Khói dầu rất lớn, cô đi ra ngoài đi."Lâm Túc chần chừ sau đó gật đầu, quả thật cô không thích vị khói dầu, nhìn Diệp Đồng xoay người cắt thuần thục, trong tích tắc đó dường như quay trở lại ngày xưa, hai tay rũ xuống bên người không kiềm được giơ lên rồi lại đặt xuống, cô đã không có tư cách tiến tới từ phía sau đem người kia ôm vào lòng.Chậm chạp không có nghe tiếng bước chân, Diệp Đồng quay đầu nhìn Lâm Túc:"Sao vậy?""Dây tạp dề của em bị lỏng, tôi giúp em buộc lại nha." ánh mắt Lâm Túc nhìn Diệp Đồng đã không còn nóng bỏng, nhìn thấy Diệp Đồng gật đầu, lúc này mới đi đến phía sau Diệp Đồng, hơi cúi đầu, cầm dây đeo thuần thục buộc lại."Em xào rau cẩn thận, đừng để dầu sôi trúng tay." Lâm Túc nói xong liền đi ra ngoài.Diệp Đồng nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn Lâm Túc, cầm dao suy nghĩ, cũng không nghĩ ra gì, chỉ trao đổi bình thường, cô lắc đầu, lại tiếp tục cắt rau, chuẩn bị cho vào nồi.Lâm Túc đi ra ngoài phòng khách, tuy rằng Diệp Đồng chưa nói không cho cô đi vào, nhưng giáo dưỡng để cho cô chỉ nhìn chứ không động vào bất kì đồ gì.Lâm Túc vừa ngồi xuống sofa, ánh mặt lại bị khung hình bên cạnh hấp dẫn, bên ngoài khung hình làm bằng chất liệu gỗ và màu sắc đều rất quen mắt, khung hình úp xuống, che ảnh chụp, cô nhìn chằm chằm mấy phút, chợt đứng lên.Lâm Túc nhíu mày, trêи mặt hiện vài phần do dự, giơ tay, những đầu ngón tay mảnh khảnh run lên, lật ngược khung hình lên, hai gương mặt quen thuộc đập vào mắt.Một là cô, một là Diệp Đồng đang ở bếp xào rau, năm ấy Diệp Đồng 24 tuổi.Cô ôm eo Diệp Đồng, Diệp Đồng ôm cổ cô, một tay nghịch ngợm nhéo tai cô, mặt hướng về phía ống kính nở một nụ cười xinh đẹp, tình cảm sâu đậm, mặt mày đầy dịu dàng.Dưới góc phải in ngày 7 tháng 8, chính là ngày hai người gặp nhau ban đầu, đó là một mùa hạ bên bờ biển trải qua ngày kỉ niệm cuối cùng.Ánh mắt Lâm Túc mờ đi, cô đứng nhìn thật lâu, lâu đến mức trong nhà truyền tới giọng Diệp Đồng:"Xong rồi, tới ăn cơm.""Được." Lâm Túc trả về chỗ cũ, khẽ chụp lại, giống như không bắt được sáng.Diệp Đồng nhìn Lâm Túc ngồi ở đối diện, trước tiên là đưa chén cơm, rồi giúp người kia múc chén canh:"Ăn tạm đi, món ăn gia đình rất đơn giản, không thể so với đại đầu bếp của Lâm tổng làm sơn hào hải vị.""Cảm ơn." Lâm Túc nhận lấy chén, nghiêm túc nói: "Tôi thích món ăn gia đình."Diệp Đồng:"Vậy cô ăn nhiều một chút.""Được, tôi không khách sáo."Lâm Túc nhìn Diệp Đồng vẻ mặt như thường, lại nhìn hai món một canh có chút đơn giản, sắc vị đều đủ cả, cô ngửi thấy được hương vị quen thuộc, giống như mùi gia đình, cảm giác này không muốn rời xa, không buông bỏ được.Hiếm khi ở chung không phải xấu hổ mất tự nhiên, bởi vì thói quen giáo dưỡng, Lâm Túc nhai khẽ nuốt chậm, ăn uống chậm rãi, Diệp Đồng cũng thong thả, trong lúc ăn ít nói, thỉnh thoảng chống lại ánh nhìn của nhau, rồi nhìn nhau cười.Diệp Đồng vừa ăn trong lòng suy xét chuyện đổi mật khẩu cửa chính, nghĩ đổi mật khẩu gì vừa thuận tiện lại không dễ quên, bị cáo già thấy rồi, ngẫm lại trong lòng không được tự nhiên.Khoảng thời gian trước vẫn còn ở thành phố Z, xảy ra rất nhiều chuyện, Lâm Túc bởi vì tổng công ty bàn chuyện hợp tác với đại lão bản ở công ty con, trùng hợp cô ở đó, khó tránh khỏi chung đụng, khi đó lần đầu tiên sau nhiều năm xa cách mới gặp lại.

Mở tiệc tiếp đãi Lâm Túc chỉ có hai người, Lâm Túc dĩ nhiên đến muộn, cô uống nhiều rượu, nên không có khống chế được cảm xúc nên ở trước mặt Lâm Túc thất thố.Sau đó Lâm Túc đưa cô về nhà, đến nhà hỏi cô mật khẩu cửa chính, lúc đó cô uống say không chịu nói, Lâm Túc cũng không có hỏi lại, trực tiếp ấn mật khẩu, một lần cửa chính liền mở, trong lúc đó cô có suy nghĩ thói quen này có khi thật sự muốn mạng người, nhất là người kia đã quá hiểu mình.Ngẫm lại, một lời khó nói hết...Diệp Đồng cảm thấy nhạt như nước ốc...!ngước mắt nhìn lão cáo già trong lúc ăn cơm cũng có thể toát ra hai chữ nhã nhặn, buổi tối cô không có khẩu vị gì, ăn nửa chén cơm thì không ăn nữa.Lâm Túc nhìn thấy Diệp Đồng đặt chén đũa xuống, khẽ hỏi:"Em ăn no rồi à?""Ừm, no rồi."Lâm Túc ăn cũng không nhiều, ăn xong chén cơm Diệp Đồng múc cho cô thì không ăn vô nữa."Tôi cũng no rồi."Diệp Đồng rút khăn giấy đưa cho Lâm Túc, đứng lên sắp xếp chén đũa, dùng giọng uyển chuyển nói:"Thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải đi làm sớm, Lâm tổng, sớm về nghỉ ngơi đi."Lâm Túc:"Tôi giúp em rửa chén.""Không cần, tôi tự mình làm là được rồi." Diệp Đồng gần như thốt ra.Lâm Túc nghiêm túc:"Em xào rau, tôi rửa chén, công bằng công chính, giúp nhau coi như huề."Những lời này chạm vào lòng Diệp Đồng, hai bên không nợ nhau, cô hơi cau mày suy nghĩ, dù sao 4 cái chén, hai cái dĩa, có thể để Lâm Túc về sớm, không có gì không có gì."Được rồi."Diệp Đồng thỏa hiệp lui ra nhường bước, bưng chén đũa vào bếp, cô vừa rửa nồi thớt dao, vừa thời thời khắc khắc chú ý hướng đi của Lâm Túc, nghe thấy tiếng rửa chén bùm bùm...Lâm Túc xung phong nhận công việc vừa bị ngăn cản, chén đũa dĩa đầy dầu mỡ thật giống như không nghe sai bảo, thấy nước thì nhảy qua bên này nhảy qua bên kia, làm sao cũng cầm không ổn định, giống như cố ý cùng cô đối nghịch, muốn cô ở trước mặt Diệp Đồng mất mặt."Cô cẩn thận một chút."Diệp Đồng nhịn không được mở miệng nhắc nhở Lâm Túc, khóe môi khẽ run run, có chút nhịn không được xung động muốn cười."Không sao, tôi có thể."Lâm Túc nhíu mày 2 đường chữ bát nổi lên, rửa rồi đặt dưới bọt nước sạch, vốn định đặt lên trêи kệ, không ngờ không quen cầm không chắc, xoảng xoảng 2 tiếng tiếng, rớt xuống đất tan nát...Diệp Đồng vẫn luôn chú ý Lâm Túc, nhìn thấy vẻ mặt lúng túng chợt lóe lên của người kia, cô không nghĩ Lâm Túc sẽ làm vỡ chén, trước đây giúp cô rửa, không cho rửa còn không vui, dù sao chỉ cần đem chén rửa qua tay Lâm Túc, làm bể ít nhất hai mươi mấy cái.Diệp Đồng buồn cười nhìn Lâm Túc, muốn xem người kia rốt cuộc giải quyết thế nào.


Lâm Túc quay đầu, lãnh đạm thản nhiên chống lại ánh mắt Diệp Đồng:"Không sao, bể một cái, mai tôi bồi thường cho em 10 cái."Vừa dứt lời, Lâm Túc xoay người, bất cẩn đụng phải chén vừa cất xong bên cạnh, chén lên tiếng trả lời là "xoảng" một tiếng...!bể."...".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi