TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Sợ nhất là khoảng im lặng bất ngờ, trêи mặt Lâm Túc hiện lên vẻ quẫn bách và lúng túng, bốn cái chén tan nát, Lâm Túc nhìn nhìn trong bồn chỉ còn dư lại hai cái dĩa nhỏ, chống lại ánh nhìn của Diệp Đồng, trong lúc này tay chân luống cuống, chẳng biết nên rửa tiếp hay không...Diệp Đồng nhìn người kia không nói lời nào.


Lâm Túc vụng về nhanh chóng giải thích:"Diệp tổng giám, tôi chỉ muốn giúp cô rửa chén, thật không phải cố ý."Diệp Đồng sớm đã chuẩn bị tâm lý, cô gật đầu:"Cô còn muốn rửa sao?"Còn lại hai cái dĩa nghĩ cũng không muốn nghĩ, có lòng nhưng làm hỏng việc, mặc vô cảm (mặt vô cảm), cô không phải lần đầu tiên ở trước mặt Diệp Đồng làm bể chén, nhưng hai người hiện tại không có bất kỳ quan hệ gì, tay chân vụng về...!Lâm Túc xoa xoa đôi tay ướt nhẹp, khó xử."Được rồi, không cần cô rửa." Diệp Đồng nhẹ giọng nói nhỏ: "Cô đừng có động, để tôi.""Sát thủ nhà bếp" ra tay nhà bếp của cô đêm nay không chừng loạn không ra gì, Diệp Đồng phát hiện Lâm Túc quẫn bách, chỉ cảm thấy hết cách cũng có chút muốn cười, cáo già năm đầu ngón tay chưa từng đụng việc nhà, biết rõ chính mình không biết rửa chén còn muốn giúp rửa.Lâm Túc thật sự không dám động, đứng một bên nhìn Diệp Đồng thu dọn từng mãnh vỡ trêи mặt đất, cô rửa tay, xoay người nhỏ giọng nói:"Xin lỗi.""Không sao cả, cô cũng lợi hại nha, 4 cái chén bể hết, cũng còn may, chừa cho tôi 2 cái dĩa." Diệp Đồng cúi người vừa dọn những mãnh vỡ vừa buồn cười."Ngày mai tôi thường cho em." nói xong Lâm Túc bổ sung thêm một câu, "Bốn mươi cái chén luôn.""Cô thật sự tính sẽ thường cho tôi." Đồng ý cho Lâm Túc rửa chén, Diệp Đồng đã tính tới trường hợp xấu nhất, mảnh vỡ nhỏ trêи mặt đất đã dọn dẹp sạch sẽ, Diệp Đồng ngồi dậy nhìn Lâm Túc ở bên cạnh, mỉm cười lắc đầu: "Bồi thường cũng không cần, lần sau cẩn thận một chút."Lâm Túc:"Không được, làm bể chén của em, không bồi thường cho em, thiếu em một phần ân tình.""Được rồi." Diệp Đồng chỉ sợ giữa hai người thiếu nợ lẫn nhau, cô cảm thấy hai người ở chung với nhau, trạng thái tốt nhất là không thiếu nợ gì nhau."Thật ngại quá, rửa chén không phải điểm mạnh của tôi." ấn đường giãn ra, cảm thấy hẳn là nên bổ sung thêm một chút, vì vậy tiến tới cẩn thận giúp Diệp Đồng thu dọn mảnh vỡ bỏ vào thùng rác."Tôi biết đó không phải điểm mạnh của cô, nhưng cô nhất định đòi rửa, tôi cản cũng không cản được cô.""..."Lâm Túc nhớ tới trước đây Diệp Đồng thường xuyên ghét bỏ cô làm việc nhà tay chân vụng về, nói cô là sát thủ nhà bếp, càng lúng túng.Diệp Đồng lướt qua Lâm Túc, vén tay áo lên, hành động lưu loát rửa sạch dĩa trong bồn, suy nghĩ một chút, quay đầu lại nhìn người kia:"Cô đi ra ngoài ngồi trước đi, tôi thu dọn xong nhà bếp sẽ tiễn cô xuống lầu."Lâm Túc rất thức thời:"Được."Chướng mắt đã đi ra ngoài, Diệp Đồng thở phào, thật sự sợ cáo già đảo lộn nhà bếp của mình, không có bản lãnh thì không nên đi làm, sau 10 phút khi sắp xếp thỏa đáng, nhà bếp sạch sẽ.Diệp Đồng cởi bỏ tạp dề, liếc mắt nhìn túi đựng chén bể bên cạnh sọt rác, đi ra thấy Lâm Túc ngồi ngay ngắn ở sofa, vừa đổi giày vừa nói:"Đi thôi, trời đã khuya lắm rồi, về sớm đi.""Còn làm phiền em tiễn tôi." Lâm Túc đứng ở bên cửa, "Bên ngoài lạnh."Lâm Túc vừa nói vừa đưa áo khoác qua, trong nhà khá ấm, Diệp Đồng vào bếp liền cởi áo khoác, ra ngoài lại quên, Diệp Đồng ngẩng đầu nhìn người kia:"Cảm ơn."Lâm Túc mỉm cười không nói gì, người kia cúi người thay giày xong, lấy đôi dép vừa cởi ra đặt vào tủ giày, Diệp Đồng cũng mặc áo khoác xong, mở cửa Lâm Túc bước ra ngoài trước, Diệp Đồng xoay người đóng cửa lại, một trước một sau đi vào thang máy, giữ im lặng hoặc tùy tiện hàn huyên vài câu.Đi ra ngoài, tháng 12 mùa đông rét căm căm, gió đêm lạnh lẽo thổi tới, lạnh đến thấu xương, xuyên qua da thịt đánh thẳng vào lòng, Diệp Đồng phả hơi ấm vào lòng bàn tay, xoa xoa, nhìn Lâm Túc đi trước mặt, trong lòng suy nghĩ tiễn cáo già xong, về nhà tắm nước nóng thoải mái, lại an ổn ngủ một giấc, ngày hôm sau còn có tinh thần hăng hái để lao vào công việc bộn bề.Đến bên cạnh xe, Lâm Túc chợt dừng bước, Diệp Đồng cũng theo bước chân Lâm Túc dừng lại, nhìn Lâm Túc xoay người nhìn sang, khẽ mỉm cười:"Tôi đưa cô tới đây thôi, Lâm tổng lái xe về cẩn thận."Lâm Túc gật đầu, đi về phía trước vài bước, đối mặt với Diệp Đồng, hai người đứng gần nhau, dường như có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của đối phương.


Diệp Đồng thì không hiểu sao ngửa đầu nhìn thấy Lâm Túc đang ở gần trong gang tấc, khóe miệng rung lên chưa kịp nói gì, chỉ cảm thấy vai bị một đôi tay kéo nghiêng về phía trước, một giây tiếp theo lao vào lòng Lâm Túc.Tay Lâm Túc lạnh đến thấu xương, cái ôm thì ấm áp mềm mại, cơ thể Diệp Đồng cứng lại, mùi hương quen thuộc vượt lên xông vào khoang mũi.Không biết tham luyến bao lâu, Lâm Túc khẽ cười, bên tai Diệp Đồng nói nhỏ:"Đêm nay tôi rất vui, cảm ơn em." nói xong lúc này Lâm Túc mới buông tay:"Bên ngoài quá lạnh, mau trở về đi."Rời đi ấm áp, chỉ còn lại mùi hương.Chiếc xe biến mất trong màn đêm, Diệp Đồng đứng yên ở nơi đó mờ mịt nhéo nhéo mặt mình, ý đồ dùng sức đánh tỉnh chính mình, Diệp Đồng ngẩng đầu nhìn ánh sao, bầu trời chỉ có vài ngôi sao, cô xoay người về nhà, cáo già vui vẻ có liên quan gì đến cô?Ra khỏi thang máy, Diệp Đồng nhập mật khẩu mở cửa, chưa nghĩ ra mật khẩu mới, đứng ở cửa suy nghĩ cuối cùng bỏ cuộc, chờ cô nghĩ ra mật khẩu mới rồi bỏ thói quen đã lâu này.Tiễn xong cáo già, trong nhà lại trở về vẻ im lặng của nó, Diệp Đồng sinh hoạt độc lập đã lâu rồi, cô đã thành thói quen cuộc sống một mình này.Mặc dù có lúc sẽ cảm thấy cô đơn, trong lòng cũng từng có cảm giấc bất an hoang mang cực độ, có lúc cấp bách muốn tìm một người mới thay thế nhưng phát hiện ý nghĩ này không thực tế, sau này nghiến răng cho qua, chậm rãi dùng chuyện khác để lắp vào khoảng thời gian trống.Ví dụ buổi chiều uống trà, cùng bạn bè tán gẫu, xem mấy quyển sách thú vị, đi ra ngoài du lịch, thả lỏng tinh thần nạp lại năng lượng, nhưng những thứ này là chuyện làm khi rảnh rỗi, Diệp Đồng đa số thời gian đều dùng cho công việc, cô thích để bản thân bận rộn, bận rộn liên tục mới không có thời gian dư thừa miên man suy nghĩ.Tắm xong thoải mái, đã hơn 12 giờ đêm, Diệp Đồng ở trêи giường đã cảm thấy buồn ngủ, miễn cưỡng chống lại cơn buồn ngủ, cầm điện thoại trả lời những tin nhắn còn chưa kịp xem, rồi nhanh chóng ngủ.Cùng một vầng trăng sáng, tiểu khu liền kề.Ánh sáng trong phòng không quá sáng, Lâm Túc nghiêng người nằm trêи giường, ánh mắt lóe lên, nhìn khung hình đặt ở tủ đầu giường.Hai người nắm tay nhau, năm ấy Diệp Đồng 23 tuổi, đã ở bên cô hơn một năm, Diệp Đồng mặt đầy ý cười, cô nhớ khi chụp tấm ảnh đó Diệp Đồng thẹn thùng rất lâu mới chịu chụp.Diệp Đồng lớn lên xinh đẹp, bất luận trung học hay đại học đều là nhân vật làm mưa làm gió trong miệng các sinh viên, tính cách hoạt bát cởi mở, thành tích cực xuất sắc, người theo đuổi cô có thể xếp vài vòng trường, nhưng lại chưa từng yêu ai.Lâm Túc nhớ kỹ, Diệp Đồng từng nói với cô, tình cảm không phải một sớm một chiều, cũng không phải tạm bợ, nếu như không gặp được một nửa thích hợp cô tình nguyện cô độc suốt quãng đời còn lại cũng không nguyện ủy khuất bản thân cầu toàn.Phương diện này Diệp Đồng và cô giống nhau, cô cũng chưa từng yêu, chẳng biết yêu đương sẽ có tư vị gì, càng không nguyện lãng phí thời gian ở chuyện tình cảm, một lòng phó thác ở công ty.Nhưng, cô trợ lý nhỏ này rất quật cường.Bất luận làm khó dễ gì và chịu ủy khuất gì cũng không làm gì được, cô gái đó khóc xong sẽ đứng lên, đứng lên rồi lại ngồi khóc, chính là không chịu thua, vẫn muốn ở bên cạnh Lâm Túc dù bị người đó dằn vặt.Lâm Túc biết thời điểm đó Diệp Đồng nhất định muốn cắn chết cô, dù sao cấp trêи nhẫn tâm trong mắt nhân viên không tốt hơn là bao.

Dằn vặt tới dằn vặt lui, giằng co một năm, mãi cho đến khi chuyện tự nhiên xảy ra, Diệp Đồng mới đáp ứng cùng cô bên nhau.Cái nhà này, Diệp Đồng tới rồi rời đi, hoàn toàn thương tâm thất vọng mới không từ mà biệt rời đi.Diệp Đồng là người có trước có sau, trước khi quyết định rời đi, đã chịu đựng sự thờ ơ của cô, lấy mặt nóng áp mặt mặt lạnh, Diệp Đồng ấm ức nửa đêm đã khóc, nhưng vẫn dịu dàng với cô.Đêm khuya càng nghĩ càng nhiều, Lâm Túc xoay người, dần dần buồn ngủ, nằm ở chỗ Diệp Đồng từng nằm qua, chìm vào giấc ngủ........Toàn bộ tập đoàn LT đều chuẩn bị cho bữa tiệc tổ chức cuối năm, tập đoàn LT ở thành phố S danh tiếng rất lớn, năm trước tổ chức long trọng, ngoại trừ giới thương nhân thậm chí còn mời một ít quan chức làm khách quý.Bữa tiệc cuối năm quan trọng nhất.Liên quan trang phục show diễn cũng cực kỳ quan trọng, dù sao cũng là tiết mục đinh của bữa tiệc.Còn cách cuối năm chưa tới nửa tháng, Diệp Đồng vì trang phục buổi biểu diễn nên bận rộn cả ngày.May mà tập đoàn XM cũng tới tham dự, đại lão bản cực kỳ xem trọng, đưa người tới hỗ trợ.Người mẫu và trang phục trêи cơ bản không thành vấn đề, Diệp Đồng quy định sân khấu có nước chảy, còn phải chạy khắp sân, rồi giám sát trang trí sân khấu, đèn đạo cụ, ngày ngày đều bận rộn quên trời đất.Bởi vì người phụ trách show ngoài Diệp Đồng còn có Lâm Túc, nên bên cạnh Diệp Đồng chung quy đều xuất hiện Lâm Túc, Diệp Đồng không phải ngày đầu tiên cùng người kia ở chung, ngoại trừ công việc vẫn không nói chuyện, cũng may hai bên rất hiểu nhau, công việc phối hợp rất ăn ý.Phiền phức chủ động tìm tới cửa, Trần Thư Như tìm Diệp Đồng vài lần, đều bị Diệp Đồng không lạnh không nhạt cản đi, trước mắt cuối năm, Diệp Đồng không muốn ngay trước mặt mọi người xé rách mặt.Hôm qua vừa đối phó Trần Thư Như, hôm nay trợ lý Lý Thiến vào văn phòng đưa tài liệu, cười tủm tỉm vẻ thần thần bí bí nói với cô:"Diệp tổng, ngài nghe nói chưa, vị Trần tổng ở lầu trêи bị chuyển tới tổng công ty mấy tháng, nghe nói là ra ngoài học tập.""Chuyện khi nào?" DIệp Đồng mấy ngày nay bận rộn bủa vây, hôm nay mới từ bên kia về văn phòng, chưa nghe qua.Lý Thiến:"Hôm nay phòng nhân sự ra thông báo, mai cô ta sẽ đi."Giọng kϊƈɦ động cùng với biểu cảm có thể thấy được trợ lý của cô rất vui, thật ra Diệp Đồng khi nghe được tin này trong lòng cũng thở phào, cô mím môi, mỉm cười:"Làm việc cho tốt.""Cảnh vật xung quanh thay đổi tốt hơn, tinh thần và thể chất càng mãnh liệt để tiến vào công việc!" trêи mặt Lý Thiến hiện lên vẻ hưng phấn: "Diệp tổng, công ty đều nói cô là người của tiểu Lâm tổng, Trần Thư Như chĩa mũi vào chúng ta, có phải bị tiểu Lâm tổng điều đi không?""Có lẽ vậy." Diệp Đồng thu lại ý cười, "Được rồi, nhanh đi làm việc."Lý Thiến:"Dạ, đi ngay!"Rốt cuộc có phải Lâm tổng ra uy điều đi không, Diệp Đồng cũng không rõ lắm nhưng cô biết nếu như không có Lâm Túc ký tên trao quyền, ai có thể tùy tiện điều tổng giám bộ phận thiết kế đi.Trần tổng của công ty là anh của Trần Thư Như, bậc cha chú cùng bậc cha chú Lâm gia giao tình rất sâu, cũng là nguyên lão công ty, nên Trần Thư Như mới có thể không kiêng nể gì, ở công ty tranh cường háo thắng.Vừa nói xong chuyện Trần Thư Như, chẳng mấy chốc cửa phòng làm việc bị gõ."Vào đi."Một người đàn ông âu phục tuấn tú bước vào:"Diệp tổng giám, đây là tài liệu cô cần.""Cảm ơn Trần tổng." Diệp Đồng đứng lên nhận lấy tài liệu: "Đều đủ chứ?""Đủ đủ, tôi làm việc cô yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề." Trần Mạnh ngẩng đầu nhìn Diệp Đồng lật tài liệu, do dự, rồi lúng túng gãi sau đầu: "Diệp tổng giám, thật ngại quá, em tôi mang thêm nhiều phiền phức cho cô."Chợt nghe hắn nói vạy, Diệp Đồng trái lại bất ngờ, Trần Mạnh không giống như Trần Thư Như, tính cách khá kiên định khi làm việc, trái lương tâm trả lời lại:"Không sao, đều là công việc."Trần Mạnh:"Cảm ơn đã hiểu.""Trần tổng còn có việc gì sao?" Diệp Đồng mỉm cười với Trần Mạnh, cô cho rằng Trần Mạnh sẽ giúp Trần Thư Như chỉ trích, không ngờ công và tư phân minh, không có bảo vệ em gái quá mức, là người hiểu lý lẽ.Trần Mạnh hỏi:"Diệp tổng giám, tôi có thể mời cô ăn bữa cơm xin lỗi không?""Ăn thì không cần, thật ra không có chuyện gì cũng không cần xin lỗi, Trần tổng không cần để trong lòng." Diệp Đồng cúi đầu lật tài liệu, lịch sự từ chối lời mời của Trần Mạnh.Trần Mạnh gật đầu:"Vậy được rồi, chờ Diệp tổng giám có rảnh rỗi, tôi lại mời cô ăn cơm."Diệp Đồng:"Được."Chờ Trần Mạnh ra ngoài, lúc này Diệp Đồng mới đặt tài liệu xuống, nói tới Trần Mạnh, giống em gái mình Trần Thư Như đã ly hôn, dáng người cao tuấn tú, vẻ ngoài nhã nhặn, năng lực làm việc rất tốt, có tiền có nhan sắc bên cạnh không thiếu người.Ở cạnh cửa chợt có đầu thò vào, chào hỏi Diệp Đồng:"Hey, Diệp lão đại."Diệp Đồng ngừng bút ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Lâm Sanh nhoẻn miệng cười đi tới.


Hai tay đặt ở sau lưng, chân mày nhướng lên, cười nói:"Tới thật đúng lúc, chị có việc hỏi em.""Em biết chị muốn hỏi gì, không phải là chuyện Trần Thư Như à." Lâm Sanh hừ hừ: "Em đem cục rắc rối kia trực tiếp giải quyết, khi nào chị hoàn thành hạng mục, lúc đó cô ta trở về."Diệp Đồng:"Cô cô của em phê duyệt?""Em cũng có công lao.""Cái gì công lao hay không." Diệp Đồng trắng mắt nhìn Lâm Sanh: "Cứ như vậy điều cô ấy đi, bộ phận thiết kế bên kia không có vấn đề sao?""Không có vấn đề, để cho cô ấy đi học tập cũng vì tốt cho cô ta."Lâm Sanh chợt đưa tay ra, nhướng mày vô lại:"Tặng cho chị."Một cành hoa mai tươi đẹp...!ánh mắt Diệp Đồng sáng lên rồi trầm xuống, nhận không được không nhận cũng không xong, cô giơ tay lên, ngón trỏ co lại búng lên trán Lâm Sanh, nghiêm túc hỏi:"Ở đâu ra?"Lâm Sanh:"Em lụm!"Giọng điệu cây ngay không sợ chết đứng, Diệp Đồng nhìn bên môi Lâm Sanh là nụ cười xấu xa, cô đối với hành vi của Lâm Sanh dở khóc dở cười:"Lưu manh, em mà bẻ hoa của cô cô em nữa, người ta nhất định sẽ đánh em.""Yên tâm, sẽ không đâu, em biết chị cũng thích hoa mai." Lâm Sanh kéo tay Diệp Đồng, đặt vào lòng bàn tay Diệp Đồng, xoay người nhanh như chóp chạy đi, miễn cho dì Tiêu bắt được đánh cho cô một trận.Trần Mạnh đi ra từ phòng tổng giám, trùng hợp Lâm Túc từ thang máy đi ra, Trần Mạnh thấy Lâm Túc nhanh chóng thu hồi nụ cười, theo quy củ gọi một tiếng "Lâm tổng" rồi rời đi.Tiêu Tử Ngọc nhìn Trần Mạnh đi vào thang máy, cô sờ cằm:"Lão bản, dựa vào quan sát của em mấy ngày nay, chị lại có tình địch mới."Lâm Túc:"Tình địch?""Chị không nhìn ra à?" Tiêu Tử Ngọc đi theo sau Lâm Túc, vừa đi vừa nói: "Phó tổng Trần gần đây cũng không có việc gì, thường xuyên tìm Diệp tổng giám."Quả thật có chuyện xảy ra, nhưng thái độ Diệp Đồng khá lãnh đạm, giải quyết việc chung, việc riêng thì không có tình cảm gì, mấy ngày nay hai người vẫn cùng nhau bận rộn chuyện show biểu diễn.Vào văn phòng, Lâm Túc ngồi xuống, hơi nhíu mày:"Ngày mai không đi làm à?""Ngày mai chủ nhật, không đi làm." Tiêu Tử Ngọc sợ đại lão bản giống như trước kia vừa quay về công ty lại bận rộn công việc, vội vàng nói: "Nhiều ngày mệt mỏi, lịch trình đều đẩy rồi, chủ nhật nghỉ ngơi đi."Hiếm khi được nghỉ, Lâm Túc gật đầu:"Hết giờ làm đi siêu thị với tôi.""Chị là người chưa bao giờ đi siêu thị, đi siêu thị làm gì?" Tiêu Tử Ngọc kinh ngạc nhìn Lâm Túc, đi về phía ban công."Mua chén.""Hả? Mua chén làm gì?"Lâm Túc:"Bồi thường.""Bồi thường gì.." Tiêu Tử Ngọc bất ngờ trừng mắt, giận dữ: "Ôi trời ôi trời ôi trời, lão bản, hoa của chị sao lại bị bẻ? Con nhóc kia, nhất định nhân lúc chúng ta không ở đây lén bẻ hoa tặng cho mấy em gái!"Tiêu Tử Ngọc lấy điện thoại ra:"Em gởi tin nhắn cho Hứa Nam, tên nhóc ranh kia vừa đi trêu chọc các em gái, về nhà xem con nhóc đó có quỳ bàn giặt đồ không!"Lâm Túc nghiêng đầu nhìn ra phía sân thượng, chậu hoa vốn không nhiều cành, bên trái rõ ràng bị cắt đi mấy cành, chỉ còn trụi lủi thân cây như chữ Y cỡ ngón tay..."Một ngày không đánh, nhà tốt đến mức nào cũng bị dỡ mái, chị đừng có che chở nhóc ranh kia, xem em dạy dỗ con nhóc đó!" Tiêu Tử Ngọc tức giận xoắn xoắn tay áo, xoay người vô cùng kϊƈɦ động đi ra ngoài tìm người.Cháu gái đem tặng cho Diệp tổng giám.Lâm Túc lắc đầu khẽ cười, cầm bút trong tay ký mấy phần văn kiện, nhịn không được khóe miệng cong cong, cô không có quên phải thường cho Diệp Đồng 40 cái chén, chỉ là gần đây quá bận rộn, không có thời gian, nhân lúc ngày mai được nghỉ vậy thì bồi thường thôi..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi