TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Hai người nhất trí quyết định, tiệc tối đêm nay hoàn toàn dựa vào thư ký Tiêu- một tay bao hết, Lâm Túc thản nhiên đem nhiệm vụ cản rượu giao cho Tiêu Tử Ngọc, Diệp Đồng ở bên cạnh gật đầu đón ý nói hùa, Tiêu Tử Ngọc lái xe cảm thấy người ngồi trong xe nhưng bị cái nồi từ trêи trời ụp xuống.Trở lại khách sạn thực hiện các thủ tục nhận phòng, Tiêu Tử Ngọc thay lão bản nhà mình bày mưu tính kế, tuy rằng không ở cùng một phòng, nhưng cô đã kỹ lưỡng chọn một dãy.Diệp Đồng cầm thẻ mở cửa phòng, nhìn thấy thẻ phòng trong tay Lâm Túc chỉ chênh lệch mình vài phòng, tâm trạng phúc chốc khó tả, cách nhau mấy phòng và ở chung có gì khác nhau, sớm biết hẳn nên yêu cầu phân tầng.Thủ tục nhanh chóng xong xuôi, Diệp Đồng từ chối Lâm Túc giúp cô kéo vali, tự mình kéo vali chậm rãi đi về phía thang máy.Còn chưa tới gần thang máy, một bóng người ở cạnh thang máy cực kỳ quen mắt.Giống như thần giao cách cảm, người kia liền quay sang, hai người bất thình lình đối mặt, Diệp Đồng nhìn Chung Linh Vận, giật mình sửng sốt."Diệp tổng giám, trùng hợp vậy, em cũng ở đây sao?" trong mắt Chung Linh Vận lóe lên kinh ngạc sau đó là vui vẻ bất ngờ, nhưng nhìn thấy Lâm Túc cách đó không xa, chân mày nhíu lại."Đúng vậy, thật trùng hợp."Diệp Đồng gật đầu cười, trong tay Chung Linh Vận cũng cầm vali, hiển nhiên là vậy.


Diệp Đồng đi đến bên cạnh Chung Linh Vận cùng nhau chờ thang máy, nghĩ vì sao Lâm Túc còn chưa tới, cô quay đầu nhìn thoáng qua, lúc này đã thấy Lâm Túc cất bước đi về phía bên này.Vừa nhìn sắc mặt Diệp Đồng đã căng thẳng.Lâm Túc khẽ mím môi, giữa chân mày nhíu lại rõ ràng, trêи mặt vẫn là sự lạnh nhạt không đổi, cô bước chân đều dịu dàng nhã nhặn, khí chất cả người trôi chảy dịu dàng vững vàng hấp dẫn ánh mắt của người khác, trong nháy mắt toàn bộ khí thế khai hỏa, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng vào đáy mắt u lãnh kia.Ngay cả Tiêu Tử Ngọc bên cạnh Lâm Túc cũng rụt cổ, lão bản gặp phải tổng giám thì yếu đuối, vẫn là lão bản khi mạnh mẽ bá đạo có sức hấp dẫn hơn.Nhân lúc chưa đến gần, cơ hội tốt như vậy phải thêm mắm dặm muối, Tiêu Tử Ngọc nhỏ giọng:"Lão bản, tình địch của chị đúng là âm hồn không tan."Lời này vừa dứt, ánh mắt từ đôi con ngươi sâu thẳm kia lạnh đi vài phần, khoảng cách cũng có cái tốt, Diệp Đồng nhìn Lâm Túc, cũng có thể cảm nhận được lãnh ý quen thuộc làm cho tim cô đập nhanh hơn và cũng không dám nhìn thẳng, giống như quay trở lại lúc cô và Lâm Túc mới quen...Khi mới gặp Lâm Túc là ở cửa tòa nhà LT, cảm giác đầu tiên Lâm Túc khiến cô cảm nhận chính là cảm giác của cô bây giờ.Nhϊế͙p͙ nhân tâm phách* lại từ chối người ngàn dặm, nó khiến Diệp Đồng không nhịn được nhìn Lâm Túc thêm vài lần, đồng thời lại bị khí thế mạnh mẽ vô hình làm cho kinh sợ rất nhiều.* Nhϊế͙p͙ nhân tâm phách (摄人心魄) Ý chỉ một sự vật quá tốt đẹp, khiến mình đánh mất bản thân, giống như bị hút hồn.Năm ấy, Diệp Đồng mới vào công ty chỉ là một viên chức nho nhỏ, công việc rất tốt, nằm mơ cũng nghĩ không ra ngày thứ hai đi làm, một kẻ mù tịt thoáng cái thăng chức thành trợ lý tống tài, đến bên cạnh một lão bản mặt lạnh vô tình như đồn đãi trong công ty.Mấy ngày làm thư ký, Diệp Đồng thường xuyên cho rằng đang nằm mơ, ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn Lâm Túc cũng phải cố gắng, nói cũng nơm nớp lo sợ, e sợ chỉ một ánh nhìn chằm chằm của Lâm Túc đã khiến cô không nói được, nếu bị phủ nhận năng lực làm việc thì cô liền bị đuổi.Khi đó Diệp Đồng còn chưa quá quen Lâm Túc, cô chỉ một lòng chăm chỉ làm việc, được nhận vào công ty hai tháng cô mới biết thêm về lão bản của công ty này trong vòng bát quái.Cô chỉ biết lão bản là một người phụ nữ trẻ tuổi còn xinh đẹp lạnh lùng, không ngờ tới khi biết được thật sự lãnh đạm vô tình cỡ nào.Ngày đầu tiên làm trợ lý, tuy rằng Diệp không có bất kỳ kinh nghiệm gì nhưng có thể tự mình tìm hiểu, cho rằng lão bản sẽ dặn dò công việc nên dốc lòng nhiệt tình chuẩn bị xong tâm lý.Ai nào ngờ không có nhiệm vụ gì, ngoại trừ bưng trà rót nước thì cũng bưng trà rót nước...!cộng thêm lão bản "dành tặng" cho đủ các loại ánh mắt lạnh nhạt...Năm ấy Diệp Đồng mới hai mươi hai tuổi, mới ra trường chưa có kinh nghiệm công việc, lúc đó là thời kỳ thanh xuân tràn đầy năng lượng, nhưng mỗi ngày phải chịu ánh mắt lãnh đạm lời lẽ lạnh nhạt từ lão bản, sao có thể không e ngại hoảng sợ.Diệp Đồng suýt chút nữa không chịu nổi muốn chủ động từ chức, nào ngờ bị Lâm Túc phát hiện, nhắm vào cô châm chọc khiêu khích một phen, rốt cuộc Diệp Đồng cũng bị tức điên, sau khi loại bỏ cảm xúc tiêu cực, với tính cách quật cường, ngược lại, càng khống chế cô càng mạnh mẽ.Tuy rằng nhiều năm qua đi, sau này lại bên nhau, đoạn ký ức bị Lâm Túc nhiều lần "chơi đùa" Diệp Đồng vẫn như cũ khó chịu khắc sâu trong lòng.Cứ như vậy ngây người, chưa tới hai phút, chuyện cũ hiện lên rõ mồn một trong đầu Diệp Đồng.Cô cứ như vậy nhìn Lâm Túc càng ngày càng tới gần, mãi cho đến khi Lâm Túc đi tới chen giữa cô và Chung Linh Vận.Diệp Đồng và Chung Linh Vận đứng gần nhau, khoảng cách ở giữa cũng không lớn, Diệp Đồng nhìn thấy Lâm Túc mặt dày như thế, vô thức dời bước qua bên cạnh, tránh chỗ cho Lâm Túc đặt chân.Lâm Túc trực tiếp đứng chính giữa, so với Diệp Đồng và Chung Linh Vận ở bên cạnh cao hơn nửa cái đầu, cho nên khí thế tràn trề."Chung phó tổng, thật trùng hợp.""Tôi cũng cảm thấy rất trùng hợp." Đối mặt với người phụ nữ khí thế mạnh mẽ kia, lạnh lùng từ trêи cao nhìn xuống, tuy rằng Chung Linh Vận mặt mỉm cười, không có sợ hãi, biểu hiện trêи mặt lại hơi cương cứng.Người phụ nữ bên cạnh mình tính cách thế nào sao Diệp Đồng có thể không hiểu rõ, nghe hai người họ chào hỏi xong, để lỗ tai được thanh tịnh, cô lựa chọn không nói lời nào.Tốt nhất ai cũng đừng mở miệng, im lặng tự tìm phòng của chính mình.Chẳng bao lâu, thang máy đúng lúc mở cửa, Diệp Đồng thấy họ đều vào, ấn số tầng, hỏi:"Chung tổng ở tầng mấy?"Chung Linh Vận:"Cùng tầng với mọi người."Cùng là tầng mười sáu, Tiêu Tử Ngọc vừa nghe lời này của Chung Linh Vận thầm nghĩ tiêu đời rồi, hảo tâm lại hỏng việc, đây là tạo cơ hội cho tình địch của bá đạo tổng tài sao, Tiêu Tử Ngọc vô thức chột dạ nhìn về phía Lâm Túc, lại bị Lâm Túc không quan tâm, môi mím thành đường thẳng.Gương phản chiếu trong thang máy sáng sủa, Diệp Đồng nhìn xuống số tầng, vừa ngẩng đầu nhìn mấy người kia, sắc mặt Lâm Túc vẫn thản nhiên như nước không thay đổi, khí thế cả người cũng thu liễm lại, Chung Linh Vận mặt không cảm xúc nhưng chống lại tầm nhìn của Diệp Đồng trong gương, Chung Linh Vận nháy mắt, hiện ra nụ cười bạn bè ấm áp.

Diệp Đồng cười khẽ đáp lại.Lực chú ý của Diệp Đồng không ở trêи người Lâm Túc, chỉ cảm thấy duyên phận thật trùng hợp, không ngờ Chung Linh Vận cùng cô và hai người kia cùng ở chung tầng, càng không nghĩ tới là sau khi ra khỏi thang máy, thẻ mở cửa phòng là thẻ đôi, phòng Chung Linh Vận dĩ nhiên kế bên mình.Quẹt thẻ đi vào phòng, Diệp Đồng trước tiên ngồi nghỉ ngơi, gọi điện thoại cho quầy lễ tân của khách sạn, vừa tắt thì nhận được tin nhắn của Chung Linh Vận:"Lát nữa chúng ta cùng xuống lầu ăn cơm nha?"Đã hơn một tiếng, Diệp Đồng không có từ chối, đơn giản trả lời:"Được."Chung Linh Vận:"Sao chị cảm thấy Lâm tổng hình như không thích chị tới gần em, đúng không?"Nhìn tin nhắn này, trong lòng Diệp Đồng cảm giác là lạ, Lâm Túc là người người phụ mạnh mẽ và tính chiếm hữu cũng rất lớn, nhớ tới vừa rồi Lâm Túc đứng cũng phải cắm giữa cô và Chung Linh Vận.


Diệp Đồng co ngón trỏ gõ giữa lông mày, nhất định là tính chiếm hữu phát tác, ví dụ như cô nhìn thấy Lâm Túc và người khác có cử chỉ thân mật quá mức, đôi lúc cô cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên."Không đâu, cô ấy đối xử với ai cũng lạnh lùng như băng, chị đừng để trong lòng.""Hai người quan hệ rất tốt?"Dạng câu truy hỏi làm cho giữa lông mày Diệp Đồng nhíu lại, ngẫm lại cảm thấy cũng không có gì, đơn giản trả lời:"Chỉ là bạn họp tác bình thường."...Bên kia phòng của Lâm Túc, cô nhìn bố cục trang trí bên trong phòng một vòng, sau đó ngồi ở sofa, nhíu mày, trầm ngâm không nói."Lão bản, chị phải chú ý đi đó, dự cảm của em rất chuẩn, vị Chung phó tổng nhất định có ý đồ khác với tổng giám.""Em cố ý tìm hiểu qua rất nhiều chuyện nội bộ tập đoàn HJ, Chung Linh Vận độc thân! Hơn nữa bình thường không có lui tới với đàn ông, thủ hướng không xác định!""Lão bản, em khuyên chị nên thức tỉnh, nước ấm nấu ếch* không được đâu, chờ đến lúc đó tổng giám thật sự bị tình địch cướp đi rồi, xem chị làm sao, vất vả lắm có chút tiến triển, cố gắng lên!"* Nước ấm nấu ếch (温水煮青蛙): nguồn gốc từ một thực nghiệm "nước nấu ếch" của các nhà khoa học ở đại học Cornell Mỹ vào cuối thế kỷ 19.

Cho một con ếch vào nước sôi, nó sẽ cố nhảy vọt ra ngay lập tức, nhưng nếu cho nó vào nồi nước lạnh và đun nóng lên từ từ, nó sẽ không nhận ra sự nguy hiểm (Nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ khiến con ếch thích nghi dần và không hề nhận ra có sự thay đổi) và khi nhiệt độ tăng dần nó vẫn cố chịu đựng rồi cuối cùng từ từ kiệt sức khiến không còn sức lực để bật nhảy khỏi cái nồi.


Ngụ ý là thay đổi hoàn cảnh có thể quyết định thành công và thất bại của bạn.Tiêu Tử Ngọc vừa xử lý hành lý vừa liên miên cằn nhằn, vừa ra sức thêm dầu vào lửa.Không quên thêm liều thuốc mạnh cho bá đạo tổng tài, với tính cách kia, không biết đến khi nào mới có thể đoạt người về, hơn nữa "tình địch" của bá đạo tổng tài ở sát vách tổng giám, cảm giác nguy hiểm càng cao.Như đã nói, khi nãy ánh mắt sắc bén của Tiêu Tử Ngọc chú ý tới lão bản nhà cô hùng hổ đi về phía Diệp tổng giám, tổng giám mắt nhìn chằm chằm, hơn nữa Tiêu Tử Ngọc tự đếm trong lòng, nhìn lão bản suốt 80 giây, phá kỷ lục rồi nhỉ?Suy nghĩ chợt lóe lên, Tiêu Tử Ngọc tâm niệm phải hành động, bật người quay đầu lại hỏi:"Lão bản, có phải chị định vị sai rồi không?"Lâm Túc ngẩng đầu nhìn Tiêu Tử Ngọc, nhíu mày, môi khẽ mở:"Định vị?""Đúng vậy." Tiêu Tử Ngọc lại hỏi: "Tổng tài tập đoàn LT, người hợp tác, bạn gái trước, chị định vị một thân phận cho bản thân mình là gì?"Nói xong rồi, Tiêu Tử Ngọc như nói trúng tim đen, tự hỏi tự trả lời:"Đều đúng nhỉ?"Lâm Túc từ chối cho ý, ban đầu cô là tổng tài LT, sau này là người hợp tác, cuối cùng mới là bạn gái trước, nhưng trong quá trình chung đụng cùng Diệp Đồng, cân tiểu ly* vô hình sẽ nghiêng về phía thân phận bạn gái trước.*Cân tiểu ly là loại cân được khối lượng tối nhỏ từ 0.01g, 1g tới vài kg"Lão bản, chị nghĩ xem sao Diệp tổng giám thích chị?" Tiêu Tử Ngọc bước vài bước tới bên cạnh Lâm Túc: "Suy nghĩ xem em ấy thích điều gì ở chị, tại sao lại thích, nếu trong lòng em ấy có chị, vậy chị dùng cái em ấy thích theo đuổi em ấy lần nữa!"Nữ cương trực sợ gái dây dưa, Tiêu Tử Ngọc vừa mới nói xong, chuông cửa liền vang lên."Lão bản, có phải là Diệp tổng giám không?"Lâm Túc:"Đi mở cửa đi.""Rồi."Không nhất định là Diệp Đồng, nói không chừng là nhân viên phục vụ của khách sạn, không có chuyện liên qua công việc Diệp Đồng sẽ không chủ động tìm cô.Về phần Tiêu Tử Ngọc nói lần này làm cho Lâm Túc nhớ tới ánh mắt Chung Linh Vận nhìn Diệp Đồng, vừa yêu thích vừa cất giấu ɖu͙ƈ niệm muốn tiến tới gần, trước đây cô cũng nhìn Diệp Đồng với ánh mắt tương tự.Tiêu Tử Ngọc vừa mở cửa ra, chính là Diệp Đồng đứng ở cạnh cửa, trong tay Diệp Đồng cầm chén, trong chén có mấy quả trứng gà, Tiêu Tử Ngọc nhanh chóng hiểu ra, chủ động nghiêng người tránh ra chỉ chỉ bên trong phòng:"Lão bản ở trong, Diệp tổng giám vào đưa cho lão bản đi."Lúc đầu Diệp Đồng nghĩ đưa xong liền đi, không có ý định nhìn Lâm Túc, nhưng chén còn chưa đưa cho Tiêu Tử Ngọc, Lâm Túc đã bất ngờ xuất hiện ở trong tầm mắt của cô."Diệp tổng giám, vào đi, tôi muốn trao đổi với em về chuyện trang phục."Nghe Lâm Túc nói vậy, liên quan đến công việc Diệp Đồng cũng không tiện từ chối.Một cơ hội tốt để ở chung, Tiêu Tử Ngọc nhìn Diệp Đồng đi vào, cười tủm tỉm cũng không quên tặng cho Lâm Túc một ánh mắt khích lệ, cũng thức thời đi ra ngoài cửa, tiện thể đóng cửa lại."Cho tôi sao?" Lâm Túc nhìn Diệp Đồng ngồi xuống sofa, ánh mắt đặt vào trứng gà trong chén, ngước mắt nhìn về phía gương mặt trong trẻo xinh đẹp kia, Diệp Đồng đối diện với cô ngược lại rất thản nhiên bình tĩnh."Ừm, lại xoa, sẽ nhanh hết thôi." Diệp Đồng gật đầu, "Cô tẩy trang trước đi."Lâm Túc gật đầu.Mặc dù biết Diệp Đồng chỉ là không muốn thiếu cô một ân tình nên mới chủ động đưa trứng gà xoa cho cô, nhưng nhìn thấy Diệp Đồng vẫn tới, Lâm Túc đứng lên, khóe mội không nhịn được vẽ nên một đường cong, nếu như đổi lại là bình thường, Diệp Đồng hận không thể cách cô càng xa càng tốt.Lâm Túc nhanh chóng tẩy bỏ lớp trang điểm nhẹ, chưa tới mấy phút, Diệp Đồng nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn Lâm Túc, dấu răng trêи má trái Lâm Túc đã nhạt đi rất nhiều, da thịt trắng noãn chỉ còn dấu màu đỏ nhợt nhạt.Trứng gà vừa luộc xong, Diệp Đồng nhìn thấy Lâm Túc ngồi bên cạnh, cô vừa bóc vừa đưa cho Lâm Túc.Diệp Đồng:"Nhìn không còn rõ ràng nữa, xoa thêm hôm nay là được rồi, ngày mai sẽ tốt hơn."Trong chén có năm quả trứng gà, Lâm Túc nhìn Diệp Đồng bóc vỏ, chợt quay đầu nhìn Diệp Đồng khẽ cười:"Chờ chút nữa cùng nhau ăn cơm được không?"Nụ cười của người kia, Diệp Đồng sửng sốt, quay mặt qua chỗ khác, thản nhiên nói:"Xin lỗi, tôi hẹn Chung tổng rồi."Bị từ chối rồi, nụ cười trêи mặt Lâm Túc có thể thấy đã nhanh chóng cứng ngắc rồi biến mất, vào lúc này trong đầu cô chỉ hiện lên hai chữ "tình địch"..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi