TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH




Dùng trứng gà xoa mặt xong, trò chuyện sơ về cách nhìn nhận xưởng trang phục, Lâm Túc lặng lẽ chuyển đề tài về phía cá nhân, Diệp Đồng mỉm cười dăm ba câu thì phá lời Lâm Túc.Đến lúc ăn cơm, Lâm Túc cũng không còn cách nào khác là để Diệp Đồng rời đi.Nửa tiếng sau, thật sự trùng hai người chạm mặt nhau ở nhà ăn khách sạn, Diệp Đồng và Chung Linh Vận ngồi ở bàn phía trước vừa nói vừa cười, Lâm Túc ngồi ở bàn sau nhìn hai người sắc mặt trầm ngâm.Hiển nhiên, Diệp Đồng cũng phát hiện Lâm Túc ở cách đó không xa, cô và Lâm Túc ngồi đối diện nhau, chỉ cần cô ngẩng đầu là có thể nhìn thấy Lâm Túc, nhưng Diệp Đồng không muốn sự chú ý bị quấy nhiễu, tận lực đem ánh mắt đặt trêи người Chung Linh Vận, nhân lúc nghỉ trưa rảnh rỗi, cùng Chung Linh Vận trao đổi về vật liệu hạng mục A hoặc nói chuyện phiếm, vì vật Lâm Túc ở đối diện bị cô ngó lơ.Tiêu Tử Ngọc bên cạnh Lâm Túc lặng lẽ chịu đựng biển giấm chua ngập tràn từ lão bản nhà mình, quả thật muốn dìm cô chết đuối, cô nháy mắt ra hiệu với Diệp tổng giám nhưng Diệp tổng giám không ngẩng đầu lên nhìn bá đạo tổng tài.Toàn bộ quá trình nghe hai người kia nói chuyện phiếm, không thể phủ nhận "tình địch" của bá đạo tổng tài thật sự rất mạnh, Chung Linh Vận nói năm câu thì hai câu đã thay đổi cách khen tổng giám, miệng lưỡi trơn tru khen ngợi, làm cho Diệp tổng giám như hoa nở.Tiêu Tử Ngọc nhìn Diệp Đồng bị Chung Linh Vận chọc cười, lại nhìn vẻ mặt lạnh như băng của lão bản, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện cho lão bản, lão bản nhà cô là lão cán bộ cấm ɖu͙ƈ, không có tế bào hài hước, điểm này thua kém tình địch quá xa.Bàn bên kia ánh nắng rực rỡ, bàn bên này mây đen giăng đầy, còn bơi trong biển giấm..."Lão bản, lần này tiêu đời rồi, chị nhìn xem tình địch của chị, da mặt còn dày hơn chị." Tiêu Tử Ngọc nhỏ giọng tiếp tục châm dầu vào lửa.Lâm Túc bị hai chữ "tình địch" kϊƈɦ thích, giữa chân mày nhíu lại, cô chớp chớp mắt, dùng ánh mắt lãnh đạm quét về phía Chung Linh Vận."Dày hơn tôi?"Tiêu Tử ngọc:"Mặt dày mày dạn."Những lời này không khống chế âm lượng, hai bàn cách nhau khá gần, bị Diệp Đồng nghe thấy, Lâm Túc nhìn thấy rốt cuộc thì Diệp Đồng cũng nhìn sang, khóe môi nãy giờ là đường thẳng lúc này cong lên, chưa tới hai giây Diệp Đồng đã dời tầm mắt, tiếp tục cùng Chung Linh Vận cười cười nói nói.Nhà ăn khách sạn lấy cơm Tây là chủ đạo, Lâm Túc bất ngờ không ăn uống gì, hầu như không thể ăn, lại không muốn rời đi, cô lẳng lặng lắng nghe bên kia truyền tới tiếng cười nói, chậm rãi đem miếng thịt bò bít tết cắt thành từng miếng rồi xếp thành một hàng, rồi lại đem từng miếng cắt nát, Tiêu Tử Ngọc nhìn lão bản của nhà mình đang điên cuồng cô nuốt nước miếng, cô sợ là dao của Lâm Túc sẽ dùng trêи người cô.Tiêu Tử Ngọc nhỏ giọng hỏi:"Lão bản, nếu thật sự không theo đuổi lại được tổng giám thì phải làm sao bây giờ?"Đó là kết quả xấu nhất, nhưng cuộc đời Lâm Túc chưa bao giờ chịu thua nên Lâm Túc hời hợt trả lời một câu:"Cô độc cả quãng đời còn lại."Tiêu Tử Ngọc nghẹn lời:"Em biết trong lòng chị chỉ có tổng giám nhưng cũng không chừa một chút đường lui...!Vậy quyết đánh đến cùng sao?""Không thử làm sao biết không được?"Tiêu Tử Ngọc nhỏ giọng thở dài:"Em sợ chị thật sự sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại."Dù sao, Lâm Túc cũng không còn trẻ, cô sẽ qua tuổi 35 ngay thôi.Tuy rằng không thể bi quan ủ rũ, nhưng tình thế trước mắt đối với Lâm Túc không quá khả quan, Diệp Đồng cũng không cho cô một chút cơ hội, bên người còn nhiều kẻ theo đuổi, chẳng may Diệp Đồng thật sự gặp được người thích hợp, sẽ sà vào lòng ngực người khác, theo tính cách Lâm Túc tuyệt đối sẽ không dây dưa nữa, năm đó ra sức phản kháng, cô đã chịu đựng nhiều năm, đến giờ không có chút ý nghĩa.Xác xuất thành công để đoạt được bạn gái trước...!không khoa trương chút nào chính là âm tận lòng đất.*Quyết đánh đến cùng (dựa theo tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng)Đối mặt với bàn đối diện trò chuyện vui vẻ, Lâm Túc gác dao nĩa lại, sắc mặt như có điều suy nghĩ, cô nhìn nụ cười tươi trêи gương mặt Diệp Đồng, nụ cười của Diệp Đồng đối với người khác và đối với cô điều có nho nhỏ khác biết, với cô bao giờ cũng mang theo sự xa cách như có như không.Khi ánh mắt đặt trêи người Chung Linh Vận, Lâm Túc nhướng mày.Chưa được mấy phút, Lâm Túc nghe thấy Diệp Đồng muốn đi nhà vệ sinh một chuyến, vị trí của nhà vệ sinh ở phía sau lưng Lâm Túc, bàn trước và sau chỉ có một lối đi.Cô nhìn Diệp Đồng đứng lên đi về phía cô, bốn mắt nhìn nhau, Diệp Đồng cũng chỉ gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua không nói câu nào.Diệp Đồng vào nhà vệ sinh chẳng bao lâu lúc đang rửa tay thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc đang tới gần, cô vô thức quay đầu lại nhìn, gương mặt Lâm Túc ngay lập tức đập vào mắt.Nhìn thấy Lâm Túc đi tới, Diệp Đồng quay mặt lại, lên tiếng chào hỏi:"Lâm tổng.""Ừm." Lâm Túc khẽ đáp lại, đi tới bên cạnh Diệp Đồng, mở vòi nước rửa tay, nhìn người kia trong gương, nhẹ giọng như thể thuận miệng hỏi:"Hai người rất hợp nhau?"Diệp Đồng ban đầu sửng sốt, ngay sau đó không lạnh không nhạt mỉm cười:"Tạm được.""Thoạt nhìn rất hợp, nhưng tri nhân tri diện bất tri tâm, ngoại trừ công việc, em không nên xuất hiện cùng cô ta quá nhiều."Lâm Túc thật lòng lo lắng vì Diệp Đồng, nhưng lời này liên qua đến không gian riêng tư, trong lòng Diệp Đồng phiền chán, cô rút khăn giấy lau tay, bình tĩnh trả lời:"Thật ngại quá, tuy rằng cô nói rất có đạo lý nhưng đây là chuyện của tôi, không liên qua đến cô."Lâm Túc:"Em nên tin tưởng tôi, tôi lớn hơn em vài tuổi, người tôi cũng thấy nhiều rồi.""Lâm tổng lớn hơn tôi vài tuổi."Diệp Đồng xoay người, ánh mắt quét lên người Lâm Túc từ trêи xuống dưới vài lần, sau đó nhìn vào ánh mắt của Lâm Túc, cô chuyển đề tài: "Nhưng cô nói cũng đúng, thoạt nhìn rất hợp, nhưng tri diện bất tri tâm."Hàm ý chính là ép buộc cô, Lâm Túc cũng thuận theo: "Diệp Đồng, tôi cảm thấy hiểu lầm giữa chúng ta có thể tháo giải."Diệp Đồng gật đầu, hỏi ngược lại:"Không phải đã tháo giải rồi sao?"Lời này làm Lâm Túc nghẹn, biết là một chuyện, tháo mở khúc mắc là một chuyện khác, Lâm Túc thật sự sợ Diệp Đồng sẽ lấy 3 năm kia làm lá chắn, thật sự hết đường chối cãi."Tôi cho rằng đã tháo gỡ nhưng địch ý tồn tại trong em đối với tôi vẫn còn rất lớn, chí ít, chắc hẳn em hiểu rõ tâm ý của tôi." Lâm Túc nhìn Diệp Đồng bình tĩnh dị thường, quả quyết thẳng thắn.Diệp Đồng cũng quyết đoán:"Tôi không chấp nhận."Đơn giản bốn chữ lại khiến Lâm Túc nhìn Diệp Đồng, giật mình.Lại là câu nói có thể nhìn thấy được phía sau, vô luận giải thích hay là muốn nói cũng không nguyện chấp nhận, nhưng Diệp Đồng nghĩ tới có những chuyện chung quy phải giải quyết, trốn tránh chốc lát không thể trốn tránh cả đời.Nói cho cùng, Lâm Túc cũng vô tội, hai người bên nhau là chuyện hai người, cô nhận lấy thống khổ Lâm Túc cũng đồng thời khổ đau, nếu xảy ra mâu thuẫn và bất đồng, đôi bên đều có trách nhiệm, mà không phải chỉ một mặt chất vấn và chỉ trích.Nếu nhắc tới chuyện của hai người, mà Lâm Túc lại kiên nhẫn nhất định phải cùng cô giải thích rõ, Diệp Đồng cũng cảm thấy sớm muộn phải đem chuyện này nói rõ, không thể trốn tránh hiện thực.Nên, Diệp Đồng thỏa hiệp "nhường" một bước, cô nhìn người phụ nữ với tình cảm chân thành kia, nói:"Lâm Túc, tìm thời gian tôi có thể nói chuyện với cô."Lâm Túc làm sao không biết rõ Diệp Đồng, chắc hẳn nói thì cũng không phải chuyện tốt gì, cô bối rối do dự nhưng lại dứt khoát không đứng lên."Có thể thương lượng trước với em...!chúng ta không nói chuyện dứt khoát được không?"Lời này nói ra, Diệp Đồng giận mà cười, vò tờ khăn giấy thành một cục ném vào thùng rác, trêи mặt Lâm Túc vẫn là vẻ nghiêm túc, giọng cũng thế, thật giống như muốn cùng cô thương lượng.Diệp Đồng lãnh tĩnh:"Không thể.""Vậy chúng ta khỏi nói." Tuy rằng Lâm Túc rất muốn cởi bỏ khúc mắc nhiều năm nhưng nếu như cởi bỏ khúc mắc dựa theo tính cách quyết đoán của Diệp Đồng...!Thà không nói rõ ràng.Nhưng cũng không do cô quyết định."Chờ sau khi hạng mục hoàn thành, tìm thời gian, chúng ta lại bình tĩnh nói chuyện."Hạng mục còn chưa hoàn thành, trước tiên hai người cứ mỗi người một ngã hoàn toàn thành người xa lạ, hợp tác sẽ tốt hơn, Diệp Đồng nghĩ đến không thể để cho cảm xúc ảnh hưởng tới công việc, Lâm Túc thì nghĩ tới hạng mục còn 3 4 tháng mới hoàn thành, chỉ còn ít thời gian.Lâm Túc không có đối diện với ánh mắt Diệp Đồng, nhưng hai người chung đụng nhiều năm, Diệp Đồng nhạy bén nhìn ra trong đôi con ngươi sâu thẳm kia cất giấu sự uất ức, cảm xúc thể hiện không hợp với thân phận.Nghĩ tới hai người sớm muộn cũng trở thành người xa lạ, trong lòng Diệp Đổng nhất thời không biết là tư vị gì, từ ngày đầu tiên cô rời khỏi Lâm Túc, hai người đã trở thành cái mà người ta nói người xa lạ quen thuộc nhất.Diệp Đồng có thể xoay người rời đi nhưng cô đang chờ đợi Lâm Túc trả lời, chỉ cần Lâm Túc trả lời.


Ở trong suy nghĩ Diệp Đồng tình cảm của hai người không bệnh mà chết rồi, dấu chấm trong bức tranh cũng coi như đi đến cuối cùng.Hai người đều hiểu rõ đối phương nên Lâm Túc không có trả lời Diệp Đồng mà đi đến bên cạnh Diệp Đồng, mặt đối mặt mắt đối mắt, Lâm Túc nhìn cô, giọng thản nhiên cũng chứa vài phần hờn dỗi."Em có thể ôm tôi một lần không?"Bạn gái trước xin một cái ôm, đôi bên vẫn trong tình trạng độc thân, cũng không quá đáng.Nhưng trong nháy mắt, Diệp Đồng thoáng yếu lòng, bởi vì Lâm Túc quá kiên cường, cái vỏ bọc kiên cố bên ngoài không ai có thể đánh bại, nhưng Diệp Đồng biết, Lâm Túc thật sự khó chịu mới xin cô một cái ôm đơn giản.Dù sao từng yêu nhau, Diệp Đồng cũng không từ chối được, hai tay lướt qua eo Lâm Túc, từ từ thu chặt vòng tay bên eo người kia, cô nhẹ nhàng đặt cằm lên vai Lâm Túc, ôm lấy Lâm Túc.Khi cơ thể ấm áp mềm mại ở trong lòng, hai người ôm nhau, Lâm Túc từng có vài giây lúng túng không biết làm sao, bỗng dưng cô không hiểu tại sao hai người phải đi tới tình cảnh của hôm nay, vì sao trước đây không thật sự quý trọng.Tự cho là làm như vậy là tốt cho Diệp Đồng, áp đặt suy nghĩ lên Diệp Đồng, cho nên mới đau thấu tim, dẫn đến cuối cùng, tuyệt vọng lựa chọn không từ mà biệt để kết thúc tất cả, cô hy vọng Diệp Đồng chỉ rời nhà trốn đi nhưng...!Diệp Đồng không trở về nữa.Nhà vệ sinh người người lui tới, Lâm Túc lại không coi ai ra gì ôm chặt Diệp Đồng, cảm giác đôi tay bên hông dần thả lỏng, Diệp Đồng đẩy Lâm Túc vài lần không được, cô nói bên tai Lâm Túc:"Lâm Túc, chúng ta đã chia tay!""Ừm, tôi biết." Lâm Túc vẫn không buông tay, cảm giác được Diệp Đồng gỡ tay mình, cô khẽ nói: "Nhưng Đồng Đồng, tôi chưa từng đề cập qua chia tay, là em không cần tôi.""Lâm Túc, cô ấu trĩ lắm, biết không!?"Diệp Đồng tức giận tới mức không để ý hình tượng, suýt chút nữa giẫm chân Lâm Túc, nào ngờ nhà vệ sinh chợt xuất hiện một bóng lưng, cô bất ngờ, Chung Linh Vận nhìn thấy hai người ôm nhau cũng ngẩn người."Lâm Túc, cô đang làm gì!"Chung Linh Vận vừa rồi nhìn thấy Diệp Đồng giãy giụa, cho rằng Diệp Đồng bị Lâm Túc lợi dụng, tức giận gấp gáp bước tới kéo Diệp Đồng ra, dùng sức mở tay Lâm Túc, Diệp Đồng bị Chung Linh Vận kéo ra phía sau.Trong nhất thời Lâm Túc không kịp phản ứng, bị Chung Linh Vận không khách sáo đẩy một cái, bất ngờ không kịp đề phòng, có chút không đứng vững, bước chân lảo đảo lui ra sau, lưng bất ngờ đụng vào bồn rửa tay.Diệp Đồng theo bản năng muốn bước tới nhưng bị Chung Linh Vận kéo ra sau bảo vệ, cô còn chưa kịp nói, Chung Linh Vận đã lạnh nhạt nói:"Lâm Túc, cô còn cần mặt mũi không!? Tôi không nghĩ cô là người như vậy!"Mắng xong, Chung Linh Vận trừng mắt nhìn Lâm Túc, kéo Diệp Đồng vội vàng hỏi:"Diệp Đồng, em sao rồi, em không sao chứ?"Diệp Đồng lắc đầu:"Em không sao."Lâm Túc cũng không nhìn Chung Linh Vận, cô dựa lưng vào bồn rửa tay, nhìn Diệp Đồng, Diệp Đồng chỉ liếc nhìn cô một lần, rút tay khỏi tay Chung Linh Vận, cái gì cũng không nói, xoay người đi ra ngoài cửa..



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi