TỔNG TÀI CÙNG TỔNG GIÁM ÔN NHU CỦA MÌNH



Là giọng Lâm Túc.Diệp Đồng xoay người ngước mắt nhìn, Lâm Túc cách cô khoảng 2 3 bước đứng yên nơi đó, khẽ cười, Lâm Túc mặc một bộ váy dài màu đen, cổ chữ V gợi cảm được thiết kế hiện đại, lộ ra chiếc cổ thon dài và đôi vai gầy bóng loáng, khắc họa đường cong của xương quai xanh duyên dáng, cùng với sự tự tin trang nhã bẩm sinh, khí chất quyền quý lạnh lùng xinh đẹp bộc lộ vô cùng nhuần nhuyễn.Với sự xuất hiện của Lâm Túc, đủ loại ống kính lia tới cùng với tiếng bấm máy liên tục, thật ra thảm đỏ không thiếu các mỹ nữ xinh đẹp, kiểu nào cũng có nhưng so với Lâm Túc-cả người toát ra khí chất giỏi giang hàm xúc-không có cách nào đánh đồng, ngay cả Diệp Đồng cũng không thể rời mắt 30 giây, lý trí nói cho cô biết cáo già có gì tốt nhưng phụ nữ trưởng thành có mị lực, ai có thể nhịn được nhìn thêm vài lần."Em đang chờ bạn nhảy sao?" Lâm Túc nhìn thấy Diệp Đồng chỉ nhìn cô không nói gì, vẻ mặt dửng dưng nên hỏi lại."Phải." Diệp Đồng lần này lên tiếng trả lời, cô dời ánh mắt ra phía bên ngoài, vẫn như cũ không nhìn thấy bóng dáng Chung Linh Vận, cô quay lại nhìn Lâm Túc, Lâm Túc giẫm trên giày cao gót tinh xảo bước mấy bước về phía Diệp Đồng, sóng vai với Diệp Đồng.Hành động này của Lâm Túc khiến cho sắc mặt Diệp Đồng phút chốc căng thẳng, nhịp tim tăng tốc, nhưng chung quy cô vẫn duy trì nụ cười khẽ, ung dung trấn định đối diện với đủ lại máy ảnh từ trong tay các ký giả truyền thông.Thảm đỏ cũng đủ rộng, chí ít có thể chứa 7 8 người, Lâm Túc đứng đâu không đứng nhất định phải đi đến đứng cạnh cô không chịu dời bước, thu hút lưu lượng người quá lớn dồn về nơi này."Lâm tổng cũng đang chờ bạn nhảy sao?" Diệp Đồng uyển chuyển hỏi.Lời bóng gió là sao còn chưa đi, không ngờ Lâm Túc gật đầu trả lời:"Thật trùng hợp, tôi cũng đang chờ bạn nhảy.""..."Diệp Đồng lần này nghẹn lời, oan gia ngõ hẹp chờ bạn nhảy cũng chờ cùng nhau.Nữ nhân như Lâm Túc có tiền có sắc căn bản không thiếu bạn nhảy, không cần ngoắc tay thì cũng có một đống nam nữ nhào tới, hơn nữa bạn nhảy này nhất định phải cực kỳ giỏi có thể làm cho tổng tài tập đoàn LT tự mình tới cửa tiếp đón."Lạnh không?" Lâm Túc cảm giác được gió lạnh ngoài cửa thổi vào, cô nhỏ giọng hỏi.Diệp Đồng trả lời:"Không đến nỗi."Giọng nhỏ nhẹ lại hơi khàn khàn, giọng mũi nghe cũng có chút không bình thường, nơi này có mở hệ thống sưởi, thật ra cũng không khác gì mùa hè, nhưng cửa mở gió thổi vào, Diệp Đồng cảm giác lạnh, cô cảm thấy chịu đựng một chút thì ổn, lại thấy Lâm Túc từ trước mặt đi ra phía sau, nhìn bên phải bên trái, giúp cô chặn gió thổi tới."Đừng để bị cảm." Lâm Túc nhìn vào mắt Diệp Đồng, cong khóe miệng khẽ cười."Cảm ơn." Diệp Đồng nhỏ giọng nói, cô nhìn thấy độ cong khóe môi Lâm Túc, lỗ tai không hiểu sao nóng lên.Hai người đứng ở vị trí gần cửa, khách thường lui tới.Rất nhiều người quen biết Lâm Túc đều hướng Lâm Túc chào hỏi trò chuyện, cứ như vậy hơn 10 phút, lúc này đã qua 7 giờ rưỡi, bạn nhảy của hai người vẫn không thấy bóng dáng.Lâm Túc lịch sự ứng phó với những vị khách nhiệt tình, nhưng không có rời khỏi Diệp Đồng nửa bước, vào lúc này trong lòng Diệp Đồng đang suy nghĩ: Chung linh Vận không giống như người cho người khác leo cây, nhất định gặp phải rắc rối hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mới tới không kịp.Diệp Đồng muốn ra phía sau xem tình hình lại lo lắng Chung Linh Vận tìm tới lại bỏ qua nhau.Ngay trong lúc xoắn xuýt khó xử, trợ lý của cô vội vàng đi về phía cô, Diệp Đồng còn cho rằng hậu trường xảy ra chuyện."Diệp tổng, Chung phó tổng nhờ em chuyển lời đến chị, lúc đến đây cô ấy xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nên bỏ thảm đỏ, bảo em chuyển lời xin lỗi đến chị." Lời của Lý Thiến với âm lượng rất nhỏ, nhưng Lâm Túc đứng gần tự nhiên cũng nghe thấy, khóe môi của cô khẽ cong lên, đôi con ngươi chuyển động nhìn ấn đường Diệp Đồng nhíu lại, dăm ba câu để khách đi vào.Trợ lý nói xong cũng nhanh chóng rời đi, Chung Linh Vận không ở đây, Diệp Đồng cũng tính không đi thảm đỏ, tuy rằng chịu trách nhiệm đón khách nhưng hơn hết công việc của cô là cùng nhân viên chịu trách nhiệm phía sau của buổi tiệc, trọng điểm là buổi biểu diễn thời trang, có đi thảm đỏ hay không cũng vậy."Diệp tổng giám, bạn nhảy của em hình như nhất thời có việc không tới." Bên tai truyền tới tiếng cười khẽ của Lâm Túc, Diệp Đồng bình tĩnh trả lời:"Bạn nhảy của Lâm tổng hình như cũng không tới."Kẻ tám lạng người nửa cân, cáo già đang chó chê mèo lắm lông, vậy mà cũng cười được."Không sao." khóe môi Lâm Túc cong lên, đi đến phía trước đối diện với Diệp Đồng, một bàn tay duỗi ra trước, động tác nhã nhặn:"Đến đây, để tôi làm bạn nhảy của em."Cảnh này lọt vào trong mắt phóng viên truyền thông, họ nhao nhao lên, mọi người đều mong chờ bạn nhảy của tổng giám tập đoàn XM là ai, càng muốn biết bạn nhảy thần bí của tổng tài tập đoàn LT rốt cuộc là thần thánh phương nào, họ chờ nửa tiếng kết quả chờ được tổng tài ăn cỏ gần hang?Nghe Lâm Túc nói, ấn đường Diệp Đồng khẽ giựt giựt, trước tầm mắt là gương mặt hoàn mỹ xinh đẹp, theo đó là bàn tay mảnh khảnh dừng trước mặt mình.Cô không được dao động."Chẳng phải cô có bạn nhảy rồi sao?"Lâm Túc cong khóe môi, cúi người nói khẽ bên tai Diệp Đồng:"Tôi giống em, bị người ta cho leo cây, cho nên chúng ta hợp lại làm một đôi, tôi nhảy cùng em."Trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy, một lần cho hai người leo cây? trong lòng Diệp Đồng rất nghi ngờ, Lâm Túc cũng không để Diệp Đồng có cơ hội từ chối, thoải mái ung dung ôm eo Diệp Đồng.Diệp Đồng quả thật không có cơ hội từ chối, chờ cô kịp phản ứng thì Lâm Túc đã dẫn cô đi trên thảm đỏ...Lâm Túc cao hơn Diệp Đồng, hai người thường xuyên đeo giày cao gót cũng không chênh lệch bao nhiêu cm cho nên Lâm Túc vẫn cao hơn Diệp Đồng hơn nửa cái đầu, Lâm Túc ôm eo Diệp Đồng, trên mặt trước sau vẫn là nụ cười khẽ, bởi vì trong trường hợp chính thức không thể làm xấu mặt, Diệp Đồng cũng suy nghĩ đến hình ảnh của Lâm Túc, không còn cách nào chỉ có thể cùng cáo già đi thảm đỏ.Hai người một tổng giám một tổng tài, hai người con gái xinh đẹp bức người đến cực hạn, một lạnh lùng một dịu dáng giống như trời sinh một cặp, một ánh nhìn một nụ cười nhất cử nhất động đều toát ra khí chất ưu nhã cùng sóng vai nhau đi thảm đỏ thật dài, vô hình chung hoàn toàn chiếm lấy ánh nhìn của mọi người, trong nháy mắt bùng nổ, các màn hình lớn ở hiện trường của buổi tiệc đều phát sóng trực tiếp.Đi được một nửa, Diệp Đồng cảm thấy Lâm Túc bước chậm lại, cô cho rằng Lâm Túc mệt, cũng dần dần bước chậm lại, không ngờ Lâm Túc nghiêng mặt nói khẽ bên tai cô:"Thật ra bạn nhảy của tôi chính là em, tôi vẫn luôn chờ em.""..."Cùng lúc đó.Trong phòng đặc biệt dành cho tập đoàn XM, thư ký Tiêu nằm trên chiếc giường lớn mềm mại dùng dư quan liếc nhìn bá đạo tổng tài nhà mình thân mật nói khẽ bên tai tổng giám trên màn hình, bất ngờ hưng phấn a một tiếng sau đó nói:"La yêu nghiệt, chị mau xem kìa, hai người họ đi thảm đỏ...""Ờ..." La Hoan vùi đầu vất vả làm việc, Tiêu Tử Ngọc nhịn không được rên khẽ, mắt vẫn nhìn bá đạo tổng tài và tổng giám."Em nghiêm túc một chút được không?"Tiếng rên rĩ ngày càng nhỏ dường như không thể nghe thấy, khiến cho La Hoan bất mãn, đẩy mặt Tiêu Tử Ngọc qua, ra lệnh:"Nhìn chị.""La yêu nghiệt, họ..."La Hoan lập tức cúi đầu vùi mặt vào nơi tư mật mềm mại của Tiêu Tử Ngọc dùng đầu lưỡi liếm mạnh, thanh âm Tiêu Tử Ngọc chợt ngừng lại, hai tay theo bản năng nắm lấy mái tóc xoăn gợn sóng của La Hoan."Ưm..." Tiêu Tử Ngọc bị hành động bất ngờ của người kia không kịp đề phòng dẫn tới tiếng rên: "Yêu nghiệt, chậm một chút, chậm một chút.".."Chậm một chút?" La Hoan ngẩng đầu, liếm liếm môi đỏ, đôi mắt vẽ nên đường cong cực hạn, quyến rũ cười"Còn xem nữa không?""Chị ấy là lão bản của em..." Tiêu Tử Ngọc mắt loạn tình mê, xấu hổ mặt đỏ bừng bừng, theo bản năng bảo vệ lão bản nhà mình: "Em..."Lời còn chưa nói xong đã bị La Hoan lật người đổi tư thế từ sau đi vào, đầu ngón tay đi vào nơi sâu nhất khuấy đảo hồ nước mùa xuân, Tiêu Tử Ngọc cắn môi thở dốc liên tục:"Yêu nghiệt chết tiệt...""Chị là ai của em?" La Hoan dán lên tấm lưng bóng loáng kia.Nhanh chóng ra vào trêu chọc điểm mẫn cảm của Tiêu Tử Ngọc, Tiêu Tử Ngọc cong người yếu đuối thở phì phò, đột nhiên cảm thấy ngón trỏ của La Hoan muốn chui vào."Chị muốn nhét chết em à..."La Hoan thổi khí bên tai Tiêu Tử Ngọc:"Tôi biết em thích như vậy."Thay đổi đa dạng tư thế, Tiêu Tử Ngọc bị lăn qua lăn lại, La Hoan vừa vùi đầu làm việc vừa hỏi:"Nói, chị là ai của em hả?""Không nói, có bản lĩnh làm chết người ta đi." Tiêu Tử Ngọc cắn răng, liều chết không từ."Chậc, ngon." ngón áp út La Hoan đột nhiên dùng sức hai ngón trực tiếp chen vào, Tiêu Tử Ngọc thiếu chút nữa khóc ra nước mắt: "V...!vợ...!chị là vợ của em...!tha em đi..."Nửa tiếng sau, Tiêu Tử Ngọc nằm la liệt, đầu ngón chân cũng không muốn động, bất ngờ cảm giác cơ thể mình bị nhấc lên không, sợ tới mức mở to mắt, nhìn thấy gương mặt quyến rũ của người kia."Chị muốn làm gì?""Không có gì, ôm sát chị, chúng ta đi vào phòng tắm." La Hoan sờ soạng bộ ngực mềm mại như bông của người kia, ôm ngang cơ thể không mảnh vải kia, đôi mắt mị hoặc vẽ nên đường cong chọc người."Em không nổi..." Tiêu Tử Ngọc nhắm mắt giả chết, "Yêu tinh, con mẹ nó chị là yêu tinh chuyển thế à, em không làm...""Em nghĩ gì vậy, chỉ là tắm rửa thôi."Một chân La Hoan bước vào phòng tắm:"Bất quá em còn sức kêu? Vậy chúng ta tiếp đi."Một hồi chuông đặc biệt vang lên, Tiêu Tử Ngọc ở trong lòng La Hoan ra sức giãy giụa cầu cứu:"Lão bản gọi điện, lão bản gọi điện!"---------Bên kia nơi diễn ra buổi tiệc, Lâm Túc và Diệp Đồng thuận lợi đi xong thảm đỏ, Lâm Túc gọi điện thoại cho Tiêu Tử Ngọc nhưng bên kia không có ai nghe máy, cô nghĩ Tiêu Tử Ngọc có thể ở sau hậu trường bận rộn.Bữa tiệc cuối năm chọn hình thức đứng để chiêu đãi khách, giống như năm rồi cực kỳ náo nhiệt, ở đại sảnh người đến người đi.


8 giờ tối, người chủ trì nhiệt tình hào hởi nói xong, là bên tổ chức tổng tài LT không tránh khỏi phải lên sân khấu nói vài lời.Chung Linh Vận nhìn thấy Lâm Túc và Diệp Đồng đi thảm đỏ trên màn hình, tới nơi cô mới hỏi vị trí hiện tại của Diệp Đồng."Diệp Đồng, ngại quá, lễ phục của chị bị phục vụ bất cẩn đổ đồ uống lên, cho nên phải thay lễ phục rồi mới đến đây." Chung Linh Vận giải thích và xin lỗi vì hành vi của mình."Không sao." Diệp Đồng lương thiện luôn hiểu ý người, hỏi ngược: "Chị không sao chứ?""Không có việc gì, chỉ là đáng tiếc không thể cùng em đi thảm đỏ."Diệp Đồng cười:"Lần sau vẫn còn cơ hội, chúng ta sẽ cùng nhau đi.""Có cơ hội nhất định đi cùng em." Chung Linh Vận nhìn Diệp Đồng, trong mắt lóe lên ý tứ chiêm ngưỡng sắc đẹp.


Diệp Đồng mặc lễ phục dây đeo gợi cảm thuần sắc, dưới ánh đèn trong trẻo chiếu lên toát ra vẻ dịu dàng, so với ngày hôm qua gặp mặt càng thêm đằm thắm thanh nhã hơn."Nào." Chung Linh Vận lấy 2 ly rượu từ bên cạnh: "Chúng ta uống một ly.""Chị uống ít thôi."Diệp Đồng nhận lấy, giơ lên chạm nhẹ ly của Chung Linh Vận, khẽ nhấp một ngụm rượu vang.Buổi biểu diễn lúc 10 giờ, còn 2 tiếng nữa mới tới, Diệp Đồng tính nhiều nhất là nửa tiếng sẽ đi ra sau làm việc, cô cùng Chung Linh Vận vừa trò chuyện vừa uống mấy ngụm rượu.Khi bài hát êm tai thú vị vang lên, khung cảnh nhanh chóng an tĩnh lại, Chung Linh Vận đặt ly rượu xuống, cười giơ tay về phía Diệp Đồng, lịch sự hỏi:"Chị có thể mời em nhảy một điệu không?""Đương nhiên không thể." Đây không phải giọng của Diệp Đồng, Diệp Đồng vừa cầm ly đặt xuống, cảm thấy bên eo siết chặt, bên tai truyền tới giọng Lâm Túc lạnh nhạt: "Thật ngại quá, em ấy có bạn nhảy rồi.".



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi