TỔNG TÀI, PHU NHÂN LẠI BỎ TRỐN RỒI

- Thì sao, chẳng có gì phải quan tâm cả. Lục gia không còn như xưa nữa rồi. Quyền lực của gia tộc tôi, ngang ngửa Bạch gia.- Lục Ẩn chi cười.

- Vậy đồng minh thì phải hỗ trợ đồng minh thôi!- Mục Tử Kì cười lạnh.

Lục Ẩn lấy ra một chai Hardys, rót rượu vào li, đưa cho Mục Tử Kì.

Mục Tử Kì từ chối. Lục Ẩn hơi ngạc nhiên:" Có thật hay không? Mục đại tiểu thư mà cũng có ngày từ chối rượu sao?"

- Là thật. Bao năm qua tôi đã không còn uống rượu nữa.- Mục Tử Kì nhẹ nói.

- Bạch Niên Vũ đúng là có mị lực. Khiến cho cô, một tiểu thư ăn chơi trác loạn thay đổi, và cũng khiến cho cô em gái nhút nhát của tôi trở nên to gan hơn!- Lục Ẩn lạnh nói.

- Lục Nhi? - Mục Tử Kì thắc mắc.

- Năm năm trước, Lục Nhi đã tự sát!

- Cái gì? Tự sát?

- Tình yêu khiến cho con người trở nên ngu ngốc.- Lục Ẩn cười." Vào việc chính!"

Mục Tử Kì cô không quan tâm tới những việc xảy ra đối với nơi này trong 10 năm qua. Thứ cô quan tâm chính là tình yêu của cô.

" Anh định xử cô ta như thế nào?"

" Cô biết không? Tôi thích ngược đãi, tra tấn bằng những thứ chậm rì. Lúc đầu, tôi chỉ cứa nhẹ vào da, chỉ khiến nó rỉ máu. Sau đó tôi lại cứa mạnh hơn, khiến nó rỉ nhiều máu hơn. Sau đó tôi càng cứa sâu hơn nữa. Khiến cho kẻ kia vì đau đớn mà van xin chết. Đấy chính là cách tôi xử."

" Anh muốn bắt đầu cứa từ đâu?" Mục Tử Kì hỏi.

" Bắt đầu từ người thân yêu nhất của cô ta."

" Tĩnh phu nhân."

" Không. Là từ ba của cô ta."

" Quả nhiên vô độc bất trượng phu."

"..."

" Ngày mai, chúng ta bắt đầu."

-------------------------------------/---------/----------/-----------/-------/--____

12 giờ đêm...

Trăng lạnh, gió lạnh, cả căn phòng lạnh. Mục Tử Kì khẽ kéo chiếc áo ngủ lại. Sau khi trở về từ chỗ của Lục Ẩn. Cô vẫn luôn cảm thấy tâm lạnh lẽo. Nơi trái tim vẫn hằn lên cái tên của người đàn ông mà cô yêu. Cô nhìn tờ giấy trong tay, nó ghi một dãy số. Đó là số của Bạch Niên Vũ, Lục Ẩn đã đưa cho cô. Cô định gọi cho anh, nhưng cũng lại không muốn gọi cho anh. Cô sợ, anh vẫn chưa tha thứ cho cô. Nhưng cuối cùng cô vẫn rút máy ra, ấn dãy số đó. Bên đầu dây bên kia vang lên tiếng của anh.

- Alo.

Tiếng của Bạch Niên Vũ vang lên. Khiến cho Mục Tử Kì khẽ run. Giọng anh vẫn thế, vẫn ấm áp như ngày nào.

- Là em.

Bạch Niên Vũ nhận ra giọng của cô. Anh trầm lại.

- Tử Kì! Là em đúng không?

- Đúng vậy!- Bao năm qua, cô cứ nghĩ nghe giọng cô anh sẽ ngạc nhiên, nhưng hoá ra chỉ là cô nghĩ bởi anh lại dùng thái độ khách sáo nói với cô. Tim cô như bị ai đó bóp nghẹn.

- Bao năm qua, em vẫn sống tốt chứ?- Bạch Niên Vũ hỏi. Tốt xấu gì cô cũng từng là người anh yêu, anh vẫn muốn biết tình hình hiện tại của cô.

- Tốt! Em vẫn sống tốt, chỉ có điều cái tốt ấy lại không có anh ở bên.

"..." Bạch Niên Vũ im lặng. Anh bây giờ đối với cô chỉ có thể là lòng đã nguội lạnh." Anh có thể tin em được sao?"

Mục Tử Kì bật khóc, đúng vậy, anh sao có thể tin cô được chứ? Cô là một con đàn bà trác loạn, một kẻ chỉ mang tổn thương cho người khác.

" Niên Vũ, do quá khứ, em đã nói dối quá nhiều nên bây giờ em có nói thật anh cũng chẳng tin em đúng không?"

" Tử Kì, lúc ấy chúng ta còn trẻ, vẫn còn bồng bột.Hay xem đó là quá khứ, anh cùng em ta chỉ là những kẻ đã vô tình lướt qua nhau!"

" Bạch Niên Vũ! Em nhớ anh, là em nói thật! Yêu anh, cũng là em nói thật!" Mục Tử Kì nghẹn nói.

" Tử Kì, chúng ta buông tha cho nhau đi. 10 năm nay, đã là quá nhiều để quên một người. Em là nữ thần của bao chàng trai, sẽ có người yêu em hơn cả anh năm xưa!" Bạch Niên Vũ bộc bạch.

" Anh nói chúng ta là người qua đường. Nhưng anh biết không, người qua đường đối với em, chỉ có thể là đọng lại trong em 1 giây. Nhưng anh lại khác, anh lướt qua em nhưng lại để cho em một đời khó quên. Bạch Niên Vũ, tha thứ cho em về những lỗi lầm lúc trước được không?" Mục Tử Kì muốn, muốn anh có thể nói với cô rằng anh vẫn còn yêu cô. Chỉ như vậy, cô sẽ không động đến Tiêu Tiểu Diệp. Xem như đây là giới hạn cuối cùng của cô.

" Tử Kì, anh có vợ rồi! Và anh cũng yêu cô ấy rất nhiều!" Câu này của Bạch Niên Vũ như dao sắc đâm vào tim cô, trái tim cô như đang rỉ máu, từng giọt từng giọt.

" Cô ta có gì tốt hơn em cơ chứ?" Mục Tử Kì hét lên.

" Cô ấy chẳng hơn em gì cả, chỉ có điều ở bên cô ấy, anh cảm thấy hạnh phúc!" Bạch Niên Vũ nói.

" Cô ta có thể cho anh cái gì, em cũng có thể cho anh cái ấy! Niên Vũ, xin anh một lần thôi!"

" Thứ cô ấy cho anh chính là cô ấy chưa từng yêu anh!"

"...." Mục Tử Kì im lặng. Anh đang nói cái gì vậy?

" Niên Vũ, em trở về Trung Quốc rồi." Mục Tử Kì cười lạnh.

" Trở về rồi à!" Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

"Protect your fiancée carefully!" Mục Tử Kì chỉ lạnh lùng nói. Sau đó cô dập máy, không để cho Bạch Niên Vũ nói thêm lời nào.

Cô ấn tiếp một dãy số khác, là số của Lục Ẩn:" Now."

---------------"-"-""-"---------------

Bạch Niên Vũ rất bất ngờ với cuộc gọi của Mục Tử Kì, tuy anh không nghe rõ câu cuối cùng cô nói là gì nhưng anh cảm thấy rất bất an. Mục Tử Kì đi cũng đã 10 năm, bây giờ trở lại đây chính là đang khiêu chiến trong thế giới ngầm. Nếu anh nói anh sẽ đối đầu với cô, thì anh không thể. Nói anh xử lí cô như xử lí các thế lực khác ở hắc đạo thì anh càng không thể. Bởi cô đã từng là người mà anh từng yêu, yêu đến tê tâm liệt phế. Anh cũng đã từng nghĩ cô là tri kỉ của đời mình nhưng sau khi biết cô luôn lừa dối anh thì anh đã đau như thế nào.

Mười năm nay, nếu không có sự xuất hiện của Tiêu Tiểu Diệp thì có lẽ anh vẫn sẽ mãi ở trong bóng đen của quá khứ. Nhắc tới Tiểu Diệp, khoé môi anh cong lên, nhớ khi sáng, lúc trao nhau nụ hôn đầu, tim anh khẽ ấm lên như có dòng nhiệt ấm áp chảy qua vậy. Lại nhớ bóng dạng thẹn thùng của cô khi bị anh chọc, thật mê người. Cô giống như thuốc phiện, khiến anh mê đắm thần hồn, muốn cai cũng khó. Lúc nãy, anh không hề nói dối Mục Tử Kì, anh yêu cô, yêu bằng cả sinh mệnh.

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Trên màn hình hiện lên ba chữ:" Lâm Thiên Dương."

- Cậu có biết bây giờ đã là nửa đêm rồi không?- Bạch Niên Vũ lạnh nói.

- Cô ta trở về rồi!

- Tôi biết. Mục Tử Kì đã trở về!

- Bạch Niên Vũ, cậu đã quên cô ấy chưa?

- Chưa.

- Vậy cậu sẽ đối đầu với cô ta chứ?

- Nếu cô ta quá phận.

- Tình cảm cậu đối với cô ta bây giờ như thế nào?

- Yêu nhiều quá thành đau, cho nên là vô tình.- Bạch Niên vũ thở dài.

"..."

- Bây giờ tôi đã có người để bảo vệ cho nên, Mục Tử Kì, cũng chỉ là người dưng.

Bên đầu dây kia dập máy, tất cả đều im lặng.

Có người đối với ta đã từng là tất cả. Nhưng có người đối với ta bây giờ chỉ còn là cát bụi. Yêu nhiều thành hận, hận nhiều thành vô tình. Đó là quy luật của tình yêu. Yêu như chơi với lửa, chơi tuy vui nhưng lại nguy hiểm.

Tình yêu là thứ trò chơi của thượng đế. Khiến cho con người chìm trong yêu thương, thù hận, đau khổ và cuối cùng là vô cảm. Tình yêu chẳng khác gì tham vọng. Muốn có nhưng lại không được thì sẽ chọn hủy bỏ tất cả. Mục Tử Kì giống như vậy, cô từng có tình yêu của Bạch Niên Vũ nhưng vì ích kỉ nên muốn phá huỷ thứ mà anh yêu thương.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi