TỔNG TÀI, PHU NHÂN LẠI BỎ TRỐN RỒI

Tòa nhà Mances, trụ sở chính của Bạch gia tại Bạch đạo..

Bạch Niên Vũ đang xem sổ sách về kinh tế của tập đoàn Mances, tất cả số liệu được thống kê khác hoàn toàn với những gì điều tra được. Trong tập đoàn đang có kẻ tham nhũng. Điện thoại bàn vang lên,"" Chủ tịch, Lâm Tổng của Annicoff tới ạ!".

- Cho vào đi!

Lâm THiên Dương đi vào, không còn dáng vẻ cợt nhả của những ngày thường nữa mà là bộ dạng nghiêm túc của một vị tổng tài. Hắn khoác lên mình bộ âu phục màu đen tuyền. Lâm Thiên Dương đưa cho Bạch Niên Vũ những bản báo cáo:" Bạch Niên Vũ, chuyện cậu nhờ tôi đã làm xong rồi. Kết quả điều tra là đúng, cho nên ở công ti của cậu đang có kẻ mờ ám. Hơn 20% lợi nhuận đã bị trút đi. Tôi cũng đã điều tra, số tiền bị lấy đi chảy vào tài khoản của Giám đốc phòng chiến lược của cậu.""

- Lão già kia thế mà ngang nhiên lấy tiền của tôi vậy sao?

-Không chỉ thế đâu, chỉ có 5% chảy vào tài khoản của ông ta. Còn 15% chảy vào tài khoản bí mật ở Thụy Điển. Mà Thụy Điển thì chỉ có một kẻ dám làm như vậy..

- Lục Ẩn.

- Đúng vậy. Hắn chắc chắn rằng cậu sẽ điều tra, Hắn chính là đang ngang nhiên thách thức. Còn nữa, tối qua, Mục Tử Kì đã xuất hiện ở W&B, hai người này...- Lâm Thiên Dương ngập ngùng

- Lâm Thiên Dương, tôi hiểu cậu đang muốn nói gì. Nếu như Mục Tử Kì đã dám trở về đây thì cô ta chắc chắn sẽ biết phải chịu cái gì!

- Bạch Niên Vũ, có chuyện này không biết có nên nói không nữa?- Lâm Thiên Dương nói." Hôm trước, ba tôi đã phát ra một lệnh ngầm, truy tìm một người tên là Tử Đơn. Cũng đã tìm được rồi. Bạch Niên Vũ, cậu có muốn gặp ông ta không?"

- Tử Đơn? Là kẻ đã giết ba tôi và bác của cậu ư?

-Đúng vậy. Nhưng bây giờ hắn đang mang trong người rất nhiều bệnh.

- Chờ khi nào tôi lo xong việc đã.

-Reng...reng...reng- Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Bạch Niên Vũ cầm lên nghe,"" Có chuyện gì vậy?""

"" Thiếu gia, cô Tiêu đã biến mất khỏi bệnh viện rồi!"

"" Tại sao lại để chuyện đó xảy ra hả?""

"" Lúc nãy, có người tự nhận là Tiêu gia tới tìm gặp cô ấy..""

"" Nhanh đi tìm đi.""

-Reng...reng...reng- Lần này tới lượt điện thoại của Lâm Thiên Dương.

"" Thiếu gia, đại tiểu thư mất tích rồi."

"" Nhanh cho người đi tìm cho tôi."

" Vâng ạ.""

Cả hai người nhìn nhau, chắc chắn thừa hiểu có chuyện gì rồi.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhà kho hoang ở ngoại thành...

Tiêu Tiểu Diệp bị trói vẫn còn hôn mê nằm trên sàn nhà lạnh ngắt. Mục Tử Kì đứng ở cách đó không xa, chăm chú nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên.Cô ta ra hiệu cho vệ sĩ đánh thức cô dậy. Bọn vệ sĩ cầm chậu nước lạnh đổ ập vào người cô. Nước lạnh ngắt khiến cho Tiêu Tiểu Diệp co người, tỉnh lại.

Tiêu Tiểu Diệp cả người đau ê ẩm, còn bị cái lạnh thấu da nhiễm vào người, run lên. Mắt, miệng đều bị bịt kín. Cô chỉ có thể dùng khứu giác để nhận định chỗ mình đang ở. Có mùi ẩm mốc, sàn nhà bụi bặm, và còn có cả mùi nước hoa phụ nữ.

- Cô, cũng khá đấy nhỉ.-Tiếng Mục Tử Kì vang lên.

""..."" Tiêu Tiểu Diệp im lặng.

-Dựa vào cái khuôn mặt hồ li này để quyến rũ đàn ông, chẳng khác gì một con đ*!-Mục Tử Kì lạnh nói.

Tiêu Tiểu Diệp ngớ người, không phải chứ, cô có phải tiểu tam tiểu tứ gì đâu mà bây giờ lại bị người ta đánh ghen. Trong đầu Tiêu Tiểu Diệp đột nhiên hiểu ra một chuyện, cô ả bắt cóc cô chắc chắn là tình nhân nhỏ bé của Bạch Niên Vũ rồi.

Mục Tử Kì gỡ miếng băng dính bịt miệng của Tiêu Tiểu Diệp ra.

- Bây giờ tôi có thể trò chuyện với cô rồi đúng không?- Mục Tử Kì châm biếm.

- Rốt cuộc cô muốn gì?- Tiêu Tiểu Diệp bất mãn.

-Muốn ư? Tôi muốn cô chết.

- Muốn tôi chết, cô hình như muốn hơi nhiều.

- Tiêu Tiểu Diệp, cô biết không, tôi có rất nhiều cách để cô chết. Chẳng hạn tôi tặng cô một viên đạn vào đầu, chẳng hạn như tôi cho người thiêu cháy cô, và cũng chẳng hạn như tôi cho người cưỡng hiếp cô. Rất nhiều rất nhiều cách...- Mục Tử Kì cầm con dao Thụy Sĩ trong tay, khẽ vuốt ve phần cổ của Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp bị một thứ lành lạnh quẹt qua cổ thì có chút buồn. Con dao trên tay Mục Tử Kì khẽ cứa nhẹ vào cổ cô, tia máu đỏ chầm chậm chảy ra. Tiêu Tiểu Diệp nhíu mày.Mục Tử Kì cười lớn.

- Yên tâm. tôi chưa muốn cô chết. Tôi muốn cô sống,để nhìn thấy những điều mà cô thương yêu bị hủy hoại.

Cả người Tiêu Tiểu Diệp bị bế thốc lên, rồi bị đặt lên một chiếc ghế cứng, vải che mặt tháo xuống. Tiêu Tiểu Diệp nhìn xung quanh chỉ thấy khoảng 5 tên vệ sĩ đang đứng chắn người che cho cô gái kia.

- Đừng nhìn tôi như vậy, nhìn lên chiếc TV đối diện cô đi.- Mục Tử Kì nói.

Chiếc TV đối diện cô được bật lên. Vào cái giờ phút ấy, Tiêu Tiểu Diệp đã ước gì mình chưa từng thấy nó. Phòng khách của Tiêu Gia, hình ảnh bố cô, Vũ Nhàn và cả Tiêu An Tình đang quỳ trước một lũ người áo đen. Có kẻ rút súng ra, chỉ thẳng về phía bố cô, cô không nghe thấy tiếng, cô chỉ thấy bố cô ngã xuống, máu thấm đỏ chiếc thảm lông cừu trắng muốt, bọn chúng cũng làm như vậy với Vũ Nhàn, nhưng lại bắn vào phía ngực phải. Chiếc TV tắt. Tiêu Tiểu Diệp hét lên:

- Các người, tại sao lại làm như vậy. Lũ khốn nạn. - Cô dãy dựa, cả người ngã xuống từ trên ghế.

Mục Tử Kì nhìn biểu hiện của cô thù cười lớn hơn:"" Hi vọng cô thích món quà vừa rồi!" Bọn vệ sĩ bắt đầu đổ xăng xuống nền nhà. Mùi xăng hôi thối bốc lên. Tiêu Tiểu Diệp lúc này nước mắt đầm đìa, "" Các người nhất định phải trả giá!"

Mục Tử Kì lấy chiếc bật lửa ra, ném thẳng vào trong xăng,"" Xuống hoàng tuyền vui vẻ."" Lửa bén lên, cả căn nhà kho bị thiêu trong biển lửa. Tiêu Tiểu Diệp chẳng động đậy gì, nước mắt cô chảy dài, những hình ảnh khủng khiếp ấy vẫn không ngừng hiện lên trong đầu cô.

- Rầm.- Cánh cửa nhà kho bị đá bay. Bạch Niên Vũ xông thẳng vào trong lửa, chạy tới chỗ cô. Dùng dao cắt đứt dây trói, ôm cô chạy ra. Cả người anh đã thấm đầy nước,còn Tiêu Tiểu Diệp vì lúc nãy bị hắt nước nên không bắt lửa. Bạch Niên Vũ bế được cô ra ngoài, thì cô đã ngất.

- Tiểu Diệp, tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi. Xin em đừng...- Tiêu Tiểu Diệp trước lúc ngất, cô nhìn thấy Bạch Niên Vũ đang lo lắng nhìn cô, không ngừng gọi cô. Ánh mắt anh tràn ngập sự sợ hãi, đau đớn. Cô mơ màng nhắm mắt lại.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi