TỔNG TÀI, PHU NHÂN LẠI BỎ TRỐN RỒI

Tiêu Tiểu Diệp rời khỏi hội trường, đi về phòng nghỉ.

- Bác sĩ Tiêu, bệnh nhân đêm qua đến giờ thay thuốc rồi ạ-Tiếng y tá nói.

- Được rồi.

Phòng bệnh..

Bạch Niên Vũ nhìn tài liệu điều tra về Tiêu Tiểu Diệp: Bác sĩ khoa phẫu thuật, tốt nghiệp trường đại học Harvard, cháu gái của chủ tịch tập đoàn Tĩnh Châu-Tĩnh Ấn, đại tiểu thư của Tiêu gia.

- Bạch tổng, bác sĩ Tiêu chính là vị hôn thê của ngài ạ.-Thư kí Cao giải thích.

"Ừm.." Bạch Niên Vũ chỉ gật đầu.

- Bạch tổng, tại sao lại điều tra về bác sĩ Tiêu?

- Nhất thời hứng thú.

Thư kí Cao không hỏi thêm gì, rời khỏi phòng bệnh, vừa đúng lúc gặp Tiêu Tiểu Diệp đang đi tới. Tiêu Tiểu Diệp cầm hộp thuốc, không thèm để ý tới thư kí, đi thẳng vào phòng bệnh, Bạch Niên Vũ vẫn đang xem tài liệu, thấy Tiểu Diệp vào thì nhanh chóng cất đi. Tiêu Tiểu Diệp cũng chẳng quan tâm tới hành động của Bạch Niên Vũ, mở hộp thuốc, lấy dụng cụ khử trùng ra.

- Vết thương có còn đau không?-Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

- Đỡ hơn rồi.

- Cởi áo ra, rửa vết thương.

Nói rồi Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nhàng cởi áo bệnh nhân của Bạch Niên Vũ, chấm cồn, rửa vết thương, khi bông cồn đi qua vết thương thì cả người của Niên Vũ khẽ run, Tiêu Tiểu Diệp nhẹ tay hơn, chỉ một lúc sau, vết thương đã được rửa. Tiêu Tiểu Diệp chuẩn bị rời đi thì Bạch Niên Vũ vội giữ tay cô lại, Tiểu Diệp cũng vì thế mà có chút kinh ngạc.

- Có thể ở lại nói chuyện với tôi một chút được không?

- Bạch tiên sinh, bệnh viện vẫn còn nhiều người nữa.

- Mười phút...

- Thôi được, nói đi có chuyện gì?

Bạch Niên Vũ mỉm cười:" Cô chính là vị hôn thê của tôi đúng không?"

Tiêu Tiểu Diệp giật mình, quay đầu lại, tên này có ý đồ gì vậy. Khoan đã, chẳng lẽ hắn muốn từ hôn, càng tốt, đấy chính là điều mà cô mong muốn.

-Đúng vậy.

- Cô có muốn cùng tôi làm một thỏa thuận.

-Thỏa thuận gì?

- Đó chính là tối nay cô sẽ dự tiệc với tôi, và cô sẽ được điều mình mong muốn.-Bạch Niên Vũ nghiêm túc nói.

- Tại sao nhất thiết phải là dự tiệc cùng anh?-Tiểu Diệp đi về phía hắn.

- Vì cô là người mà tôi muốn dự tiệc cùng.

- Thôi được, bất cứ điều gì tôi muốn đúng không?

-Đúng.

- Vậy tối nay 8h anh hãy cho xe tới biệt thự Tĩnh gia đón tôi.

- Được.

Tiêu Tiểu Diệp rời khỏi phòng bệnh. Bạch Niên Vũ nhìn về phía bóng dáng cô, rồi lại trầm tư suy nghĩ. Bóng dáng ấy, giọng nói quả thực rất giống với cô gái mà 10 năm nay hắn vẫn trông ngóng. Người con gái mà hắn chưa từng thấy mặt, lúc nào cũng chỉ để lại cho Bạch Niên Vũ một bóng lưng. Mười năm trước, sau khi bố Bạch Niên Vũ qua đời, hắn trở thành chủ tịch của tập đoàn Bạch Gia, lúc ấy hắn vẫn còn trẻ, rất sợ mắc lỗi, mõi lần lo sợ thì hắn lại đi tới mộ của bố. Và ở đấy hắn đã gặp một người con gái, nói đúng hơn là gặp được bóng lưng của cô ấy. Hắn chẳng dám nhìn cô, lần nào cũng đứng ở mộ của bố nghe cô nói chuyện, hình như cô nói với mẹ và em trai của mình, cứ dần dà mỗi lần hắn ra mộ đều nghe thấy tiếng cô nói chuyện, chẳng hiểu sao từ ấy si mê luôn cô, người mà hắn chưa biết được khuôn mặt, bởi lẽ mỗi khi hắn tới gần thì chỉ thấy được bóng lưng của cô, 4 năm vẫn luôn vậy, chưa một lần nhìn được khuôn mặt cô. Nhưng rồi, một ngày cô không còn xuất hiện nữa, hắn vẫn luôn trông ngóng nhưng không thể gặp được cô.

Tối qua lúc mơ mơ màng màng, tỉnh trong bệnh viện, hắn lại một lần nữa nhìn thấy bóng lưng cô, cả giọng nói nữa, nhưng giọng không giống như lúc trước, lại lạnh lùng chứ không nhẹ nhàng. Dùng chút ý thức cuối cùng để nhìn rõ nhưng càng nhìn càng khó, hiện hữu trong đầu là một cô gái xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng. Sau khi phẫu thuật xong, hắn tỉnh lại ngay, bởi vì cơ thể hắn phản ứng rất chậm với thuốc mê, hắn đã ngay lập tức muốn tìm rõ cô gái ấy, hỏi thư kí mới biết đó chính là bác sĩ đã phẫu thuật cho mình. Hắn thật sự rất muốn gặp cô để biết xem cô có phải là cô gái mà mình vẫn luôn đợi không?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi