TRAI VIỆT TU TIÊN KÝ


Sau khi Tử Thanh luyện chế xong cặp Tử Điện Âm Lôi Đao thì cuộc thi thăng cấp đệ tử hạch tâm của Luyện Khí Điện cũng kết thúc.
Lần này Tử Thanh đã dốc hết sức để luyện ra được một món cực phẩm pháp khí, chân chính khuấy động cả trên dưới Luyện Khí Điện.
Ngoại trừ được ban thưởng một nơi ở mới và không ít các loại linh thạch cũng như nguyên liệu luyện khí ra, thì ngay cả vị điện chủ và hai vị phó điện chủ cũng đích thân xuất hiện ngỏ ý muốn thu nhận cậu làm đệ tử thân truyền.
Thế nhưng Tử Thanh lại quyết định từ chối, cho dù biết rằng cái vị điện chủ này chính là đại sư huynh của Túy Nguyệt chấp sự thì cậu vẫn không có ý bái hắn làm sư phụ.
Cũng may cho Tử Thanh là vị điện chủ này tỏ ra rất có hứng thú với cậu, cho nên Tử Thanh mới không bị người khác ép buộc hay là gây khó dễ gì.
Cuộc sống của cậu ở tại Luyện Khí Điện cũng tạm coi như là ổn định, trừ những lúc tu luyện ra thì Tử Thanh đều được theo sau hai vị phó điện chủ để học luyện khí, kỹ thuật luyện khí của cậu cũng từ đó mà ngày một được nâng cao hơn.
Thậm chí, sau khi cậu đột phá tu vi Địa Linh Cảnh sơ kỳ, vị điện chủ kia còn đích thân tới ban thưởng, sau đó là ở lại nói chuyện với cậu một lúc lâu mới rời đi.
Nhìn vị tu giả trẻ tuổi trước mặt, dẫu biết là tu vi của người này cực cao, hơn nữa còn là người đứng đầu của Luyện Khí Điện, thế nhưng những thứ đó vẫn không đủ để kìm lại cái miệng chuyên đi gây chuyện của Tử Thanh.
- Uầy uầy uây uây.
Điện chủ ngài đẹp trai quá đi.
Như này có khác gì mấy anh soái ca hai lăm hai sáu tuổi đâu cơ chứ?
Chẹp chẹp.
Quá là đẹp trai luôn...
Cũng khó trách tại sao Tử Thanh lại buột miệng như vậy, bởi vì đây cũng chính là lần đầu tiên mà cậu được trực tiếp đối mặt với cái vị tu giả đứng đầu Luyện Khí Điện.
Thực ra ngày thường thì vị điện chủ này cũng ít khi cởi bỏ áo choàng trên người, cho nên cũng chẳng có mấy ai được nhìn thấy mặt thật của hắn cả.
Nhưng lần này thì lại khác, vốn dĩ hắn vừa mới đi gặp vị sư phụ là đại trưởng lão nội môn của mình xong, sẵn tiện nói cho Túy Nguyệt biết về việc Tử Thanh từ chối làm thân truyền đệ tử của hắn.
Trong lúc trở về lại nghe tin Tử Thanh đột phá đến Địa Linh Cảnh, vậy là tiện đường ghé qua xem thử luôn, cũng vì lý do đó mà hắn mới không mặc áo choàng trùm đầu như mọi khi.
Nói về vị điện chủ này thì hắn tên thật là Mạnh Khang, tính đến nay thì cũng phải cả trăm tuổi có hơn rồi, nhưng bởi vì tu vi đã đạt tới cảnh giới Niết Bàn trung kỳ, cộng thêm một vài thủ đoạn đặc biệt của tu tiên giả cho nên hắn mới giữ được nét trẻ trung của tuổi đôi mươi như vậy.
Nói chuyện khá lâu, lại biết được Tử Thanh vẫn chưa tìm được công pháp tu luyện thích hợp, hơn nữa linh căn của cậu lại là dạng biến dị từ trước tới nay vô cùng hiếm gặp.
Do đó, sau khi suy nghĩ một hồi lâu thì vị điện chủ kia mới nói cho Tử Thanh biết rằng, nằm sâu ở trong Tháp Công Pháp của nội môn có một cuốn công pháp vô cùng ảo diệu, chẳng những phù hợp với Ám linh căn của cậu mà cuốn công pháp này còn là một trong những môn công pháp lâu đời nhất của Cửu Lâm Tiên Vực.
Chẳng qua là, sau mấy ngàn năm không có lấy một đệ tử nào có được linh căn phù hợp để tu luyện, cho nên bộ công pháp này vẫn ở mãi trong Tháp Công Pháp mà không có lại cơ hội được xuất thế.
Vốn Mạnh Khang muốn thay Tử Thanh đi chọn công pháp, thế nhưng, phàm là công pháp nằm bên trong Tháp Công Pháp thì đều yêu cầu đệ tử phải tự mình đi vào lựa chọn.
Một là dùng linh căn của mình để kết nối với các loại công pháp, từ đó chọn lựa ra được một môn công pháp phù hợp với bản thân nhất.
Thứ hai, đây cũng là yêu cầu quyết định, đệ tử muốn vào Tháp Công Pháp thì cần phải dùng điểm cống hiến để đổi.
Mà điểm cống hiến muốn có được thì đương nhiên phải đi làm nhiệm vụ do Bách Sự Đường ban bố, đây cũng có thể coi là một dạng ban thưởng ngầm cho những đệ tử thực sự có cống hiến cho tông môn.
Sau khi nghe được những thông tin từ Điện chủ Mạnh Khang, trong suốt khoảng thời gian gần một năm sau đó, cậu bạn Tử Thanh bắt đầu cắm đầu cắm cổ vào việc kiếm điểm cống hiến để đổi lấy một lần vào Tháp Công Pháp.
Dần dần cậu trở thành gương mặt thân quen của Bách Sự Đường, chỉ cần thấy cậu xuất hiện thì vị quản sự ở tầng ba của Bách Sự Đường sẽ ngay lập tức chỉ cho cậu một nhiệm vụ có thể đổi được số điểm cống hiến không nhỏ.
Hôm nay, sau khi theo sau một vị phó điện chủ học luyện khí thì Tử Thanh lại vội vội vàng vàng chạy về phía Bách Sự Đường để nhận nhiệm vụ.
Gần một năm qua cậu đã kiếm được hơn một vạn điểm cống hiến rồi, hơn nữa, vé vào Tháp Công Pháp một lần cũng cần phải đổi bằng một vạn năm nghìn điểm cống hiến.
Cho nên, chỉ cần Tử Thanh hoàn thành nốt một cái nhiệm vụ này nữa thôi thì bản thân cậu sẽ có đủ số điểm để đi vào Tháp Công Pháp.
Lần này cậu chọn cho mình một nhiệm vụ có tính nguy hiểm cực cao, tuy rằng khó thực hiện là vậy, thế nhưng nhiệm vụ này lại mang tới một số điểm cống hiến lên đến hơn năm nghìn năm trăm điểm, vì vậy mà Tử Thanh mới quyết định lựa chọn nó để thực hiện.
Nói về nhiệm vụ lần này của Tử Thanh một chút thì cậu cần phải đi tìm hái một loại nguyên liệu luyện chế đan dược cực kỳ quý hiếm.
Loại nguyên liệu này có tên là U Hồn Quả, được mọc ra từ trên thân của U Hồn Cổ Thụ.
Loại U Hồn Cổ Thụ này thường mọc ở tại những nơi vực sâu vạn trượng, chẳng những là địa phương âm u lạnh lẽo, mà ở những nơi được cho là có U Hồn Cổ Thụ xuất hiện thì đều là những địa điểm vô cùng hung hiểm.
Theo như thông tin từ người ra nhiệm vụ thì nơi có thể xuất hiện U Hồn Quả chính là một chốn hung địa vô cùng nổi danh, trải qua hàng trăm ngàn năm, nơi đây được vô số người gọi với cái tên là Tuyệt Thiên Uyên.
Nói về Tuyệt Thiên Uyên thì nơi đây vốn là một cái khe nứt khổng lồ, khe nứt này nằm ở gần khu vực biên giới của Cửu Lâm Tiên Vực, xung quanh tiếp giáp với ba trong chín đỉnh núi cao nhất của tông môn.
Tuyệt Thiên Uyên, cái tên bao hàm tương đối đầy đủ khí thế bá đạo và bản chất của một khe nứt kéo dài đến cả trăm ngàn dặm.
Bên dưới Tuyệt Thiên Uyên cực kỳ nguy hiểm, chẳng những yêu thú các loại nhiều không kể hết, mà ngay cả là mấy thứ như chướng khí, độc khí hay độc vật cũng nguy hiểm hơn xa đồng loại ở trên mặt đất gấp nhiều lần.
Huống chi, ở cái loại địa phương do khe nứt đại địa tạo thành này còn ẩn chứa vô cùng vô tận hắc ám, do đó, dù có là tu giả Niết Bàn Cảnh cũng không ai lại rỗi hơi mà chọn đi xuống dưới đó để tu luyện hay là rèn luyện cả.
Mặc dù ai ai cũng đều biết, ở cái nơi như Tuyệt Thiên Uyên thì chắc chắn sẽ có rất nhiều kỳ trân dị bảo xuất hiện, hoặc là ẩn chứa những thứ như cơ duyên cực lớn giành cho tu tiên giả, thế nhưng lại chẳng có mấy ai dám mạo hiểm đi xuống đó để thăm dò cả.
Đến nay, số đệ tử nội môn dám đi xuống Tuyệt Thiên Uyên để tu luyện cũng chỉ lác đác chưa đến trăm người, mà cái quan trọng là, những đệ tử này chỉ dừng lại ở phạm vi bên ngoài của Tuyệt Thiên Uyên mà thôi.

Còn về việc chân chính bước vào khu vực trung tâm của Tuyệt Thiên Uyên, vậy thì cũng chỉ có mấy vị vốn là tông chủ và trưởng lão qua các đời của tông môn mới có đủ năng lực để xâm nhập nơi nguy hiểm này và trở về an toàn.
Tuy nhiên, hễ cứ là người đi xuống Tuyệt Thiên Uyên thì khi quay trở về đều như lột xác trở thành một người khác, chẳng những cảnh giới tu vi tăng cao, mà trong tay ai nấy ngoại trừ mấy thứ như linh thảo quý hiếm ra thì chí ít cũng còn xuất hiện thêm một vài món bảo vật khác.
Lần này, Tử Thanh lựa chọn nhiệm vụ đi xuống Tuyệt Thiên Uyên một phần cũng là vì số điểm cống hiến tương đối lớn dùng làm phần thưởng kia, về phần còn lại thì tất nhiên chính là vì sự rung động đến bất thường của Tâm Ma Kính rồi.
Đối với chiếc gương đồng này thì Tử Thanh luôn giành cho nó một sự tin tưởng tuyệt đối, thậm chí là còn có chút ỷ lại vào Tâm Ma Kính.
Hay nói đúng hơn là ỷ lại và khí linh bí ẩn của Tâm Ma Kính, cho nên, chỉ cần là thứ khiến cho Tâm Ma Kính rung động thì Tử Thanh nhất định là sẽ chọn hết.
Mà cũng may cho Tử Thanh là cái loại linh dược như U Hồn Cổ Thụ chỉ mọc ở phạm vi bên ngoài cùng của Tuyệt Thiên Uyên, cho nên cường độ nguy hiểm cũng không đến mức khủng bố như ở khu vực gần trung tâm của hung địa này.
Tuy nhiên, bởi vì nhiệm vụ lần này vẫn tương đối nguy hiểm, cho nên khi điện chủ Mạnh Khang của Luyện Khí Điện biết được đã đưa cho Tử Thanh một miếng ngọc bội, còn dặn cậu nếu như gặp nguy hiểm thì hãy bóp vỡ ngọc bội, hắn sẽ lập tức chạy tới ứng cứu.
Dù sao thì ở trên phương diện luyện khí, ngay từ đầu Tử Thanh đã bày ra thiên phú cực cao của mình, do đó, nếu như để cho cậu xảy ra chuyện gì thì tương lai say này của Luyện Khí Điện sẽ khó mà vực dậy được sự huy hoàng như trước kia từng có.
Cẩn thận cất miếng ngọc bội mà Mạnh Khang đưa cho vào nhẫn trữ vật, sau đó lại tới Linh Thú Điện thuê một con phi cầm yêu thú để đi đến Tuyệt Thiên Uyên.
Tuy rằng muốn đi xuống khe nứt Tuyệt Thiên Uyên thì cần phải dựa vào chính năng lực của bản thân, nhưng nói gì thì nói, đường đi tới đó cũng rất xa, tối thiểu thì cũng phải lên đến cả mấy nghìn dặm chứ chẳng ít.
Do đó Tử Thanh vẫn phải chọn cách cưỡi yêu thú đi cho đỡ mệt, hơn nữa, l vậy một phần cũng là để có thể tiết kiệm được linh lực và thể lực chuẩn bị cho lúc đi xuống Tuyệt Thiên Uyên.
Mất hơn mười ngày cưỡi trên mình yêu thú thì Tử Thanh mới có thể đi đến khu vực ngoại biên gần với Tuyệt Thiên Uyên.
Sau khi thả cho yêu thú tự mình quay trở về, lúc này thì Tử Thanh mới có thời gian để ngắm nhìn thật kỹ cái nơi gọi là Tuyệt Thiên Uyên ở trước mặt.
Nhìn cái khe nứt khổng lồ được hình thành từ việc mặt đất bị tách rời ra đang ẩn mình sâu trong tầng mây mù dày đặc, trong lòng Tử Thanh rất nhanh đã dâng lên một loại cảm giác hồi hộp khó mà nói rõ.
Khóe môi khẽ mấp máy, Tử Thanh hít sâu một hơi rồi lẩm bẩm tự cảm thán.
- Ầy ầy.
Cái khe nứt này khủng bố thật đấy.
Lúc nãy ngồi trên cao nhìn xuống thì thấy nó rất dài, kéo từ bên này sang tít tắp bên kia kia kia kia nữa kia mà.
Ui dẹp, chả biết đằng nào mà lần nữa, kiểu đấy thì có cả trăm đến cả nghìn, thậm chí là mấy chục nghìn cây số cơ...
- Với cả, nghe bảo khe nứt này người ta mới chỉ biết là nó cũng sâu tầm mấy nghìn mấy vạn trượng thôi, đâu đó tầm mười mấy kilomet gì ấy nhỉ?
Thực ra thì Tử Thanh cũng không biết, cái khe nứt Tuyệt Thiên Uyên này vốn dĩ kéo dài đến cả trăm nghìn dặm, hơn nữa nó cũng chính là ranh giới giữa Cửu Lâm Tiên Vực và Thiên Yêu Thánh Địa của bộ tộc Thiên Yêu Điêu.
Tuy rằng nằm ở giữa hai đại thế lực, thế nhưng, diện tích của Tuyệt Thiên Uyên lại vô cùng rộng lớn.
Ngoại trừ chiều dài lên đến mấy chục nghìn dặm, nếu tính từ biên giới của Cửu Lâm Tiên Vực cho tới Thiên Yêu Điêu tộc thì khe nứt này nằm gọn trong một khoảng trống rộng đến hơn hai nghìn dặm.
Hơn nữa, dù sao thì nơi đây cũng là địa điểm mang tính trọng yếu, cho nên vẫn có không ít những cường giả của hai bên thế lực lựa chọn khu vực xung quanh Tuyệt Thiên Uyên để làm nơi ẩn cư.
Đó là còn chưa kể tới, ở gần khe nứt Tuyệt Thiên Uyên này còn có ba trong chín ngọn núi cao nhất Cửu Lâm Tiên Vực mọc lên tọa trấn, vì vậy, một khi trong nội môn có đệ tử phải đi tới Tuyệt Thiên Uyên để làm nhiệm vụ thì vẫn có người âm thầm bảo vệ tính mạng cho bọn họ.
Mất một lúc lâu để có thể từ trong mớ cảm xúc choáng ngợp thoát ra, cũng không có ý định đứng đây mà thơ thẩn mãi, cho nên rất nhanh đã thấy cậu bạn Tử Thanh lôi bản đồ ra rồi cẩn thận định vị lại phương hướng mà bản thân sẽ phải đi.
Đứng trên một món pháp khí hình dạng như chiếc thuyền nhỏ rồi đi thẳng xuống Tuyệt Thiên Uyên, mãi cho đến tận bây giờ thì Tử Thanh mới bắt đầu bật chế độ tập trung tinh thần lên đến trên năm trăm phần trăm để chuẩn bị cho chặng đường sắp tới.
"Vù vù vù"
Xuyên qua tầng mây mù mờ ảo, kế bên tai là từng tiếng gió rít lướt trên thân thuyền lạnh buốt.
Đôi mắt của Tử Thanh rất nhanh đã bị thu hút bởi thảm thực vật thay đổi dần theo độ sâu của khe nứt ẩn hiện trong làn mây dày đặc.
Càng xuống sâu thì linh khí lại càng loãng, tuy rằng mây mù đã mỏng hơn, nhưng một loại chướng khí kỳ lạ nồng nặc trong không khí vẫn khiến cho lồng ngực của Tử Thanh trở nên đau tức.
Áng chừng đã đi xuống bên dưới khe nứt Tuyệt Thiên Uyên được gần chục kilomet, xung quanh Tử Thanh lúc này ngoại trừ các loại chướng khí ra thì cũng dần xuất hiện thêm một luồng khí tức đặc biệt ẩn chứa thuộc tính hắc ám.
Có điều, linh khí thiên địa ở nơi đây thì lại gần như chỉ chiếm chưa đến một nửa so với lúc còn ở trên mặt đất.
Tầm nhìn cũng không còn bị mây mù dày đặc hạn chế nữa, lúc này thì Tử Thanh mới có cơ hội để nhìn rõ những loại thực vật kỳ lạ mọc lên um tùm ở xung quanh, đại đa số chúng đều là những thứ như dây leo và bụi gai có niên đại sấp sỉ cả nghìn năm tuổi.
Chừng nửa giờ sau thì chiếc thuyền nhỏ của Tử Thanh mới từ trên không trung dần dần hạ xuống, một mảnh bao la bát ngát đầy một màu xanh thẫm ngay lập tức hiện ra ở trước mắt của cậu.
- Bà cố nội cha nhà nó.
Đáy vực gì mà cũng có nhiều cây cối như này á?
Èo, nhìn xem có khác gì mấy cái rừng rậm nhiệt đới ở trên kia đâu, xanh lét xanh le đây này.
Cứ tưởng rằng ở bên dưới đáy của khe nứt như Tuyệt Thiên Uyên thì sẽ chẳng có được mấy loại thực vật như này sinh sống.
Thế nhưng, khiến cho Tử Thanh phải bất ngờ thốt lên như vậy chính là bởi vì một mảng màu sắc xanh thẫm do vô số những tán cây lớn cao đến mấy chục mét mọc lên tạo thành.
Bởi vì bất ngờ, do đó mà cậu bạn Tử Thanh phải cật lực điều khiển thuyền nhỏ để cật lực né tránh những tán cây cổ thụ khổng lồ trước mắt.

Mãi cho đến khi đã xuyên qua được tầng tán cây xanh mướt, và đáy của chiếc thuyền nhỏ cũng bắt đầu chạm vào nền đất đá khô cứng thì Tử Thanh mới biết là mình đã xuống đến đáy của khe nứt Tuyệt Thiên Uyên.
Vốn Tử Thanh cho rằng ở dưới này sẽ hoàn toàn không có sự chiếu rọi của ánh sáng mặt trời.
Thế nhưng, chỉ cần nhìn vào sự sinh sôi và phát triển của hàng vạn gốc cây cổ thụ cao đến mấy chục mét kia thôi thì cũng đủ để biết là ánh nắng mặt trời vẫn có thể xuyên qua tầng mây mù mà rọi xuống nơi đây.
Tạm bỏ qua việc nơi đây bị những gốc cổ thụ cao chót vót che hết đi ánh nắng, thì thảm thực vật ở dưới đáy Tuyệt Thiên Uyên này cũng chẳng khác gì so với trên mặt đất là mấy.
Có chăng vì là một nơi nằm sâu hơn so mặt đất đến cả vạn trượng, cho nên sự u ám và tăm tối của Tuyệt Thiên Uyên vẫn là điều không thể tránh khỏi.
Tuy vậy thì tầng thực vật thấp nhất ở đây vẫn được một thứ ánh sáng huỳnh quang phát từ mấy loại kỳ thảo không biết tên chiếu rọi.
Mặc dù không thể so với đèn điện ở Trái Đất, thế nhưng cái thứ ánh sáng huỳnh quang này chắc chắn là hơn xa ánh sáng của mấy ngọn đèn dầu ngày xưa rồi.
Cất pháp khí hình thuyền nhỏ đi, Tử Thanh chầm chậm đi theo con đường mòn đã được định vị sẵn ở trên bản đồ để tìm kiếm vị trí của U Hồn Cổ Thụ.
Cẩn thận dợm bước trên nền đất đá khô cứng lạnh lẽo, lại để mặc cho linh khí thuộc tính hắc ám ở khắp nơi xung quanh tự động tràn vào cơ thể, nhìn Tử Thanh lúc này chẳng khác gì một yêu linh mờ ảo đang chuyển mình giữa những luồng khí tức u ám cả.
Vốn dĩ Tử Thanh chọn đi xuống một nơi âm u sâu đến vạn trượng như Tuyệt Thiên Uyên cũng còn bởi vì một lý do khác nữa.
Mang trong mình biến dị Ám linh căn nghìn năm hiếm gặp, mà loại linh căn này phải ở tại những nơi âm u tăm tối, ẩn chưa vô vàn linh khí thuộc tính hắc ám thì mới có thể tu luyện một cách nhanh chóng được.
Do đó, nếu như Tử Thanh muốn đẩy nhanh tốc độ tu luyện của bản thân thì những nơi như Tuyệt Thiên Uyên chính là thánh địa không gì tốt hơn dành cho cậu.
Để mặc cho sáu chấm đen ở giữa đan điền tự động hút lấy những luồng linh khí hắc ám, Tử Thanh vừa bước theo lộ tuyến đã được đánh dấu sẵn vừa cẩn thận quan sát mọi thứ ở xung quanh.
Điện chủ Mạnh Khang đã từng nói qua, ở dưới đáy Tuyệt Thiên Uyên nhìn thì như yên tĩnh, nhưng yêu thú nơi đây lại tương đối đặc thù, lực lượng và sức mạnh hơn xa những yêu thú ở trên mặt đất đến vài lần.
Thậm chí, một vài loài yêu thú biến dị bên dưới Tuyệt Thiên Uyên còn được coi như là mối đe dọa ngầm của cả Cửu Lâm Tiên Vực và Thiên Yêu Điêu tộc.
May mắn là những yêu thú này có linh trí cực cao, tính kỉ luật trong tộc thị cũng rất nghiêm khắc, hầu hết thời gian của chúng đều giành cho việc tu luyện nâng cao thực lực.
Hơn nữa, Tuyệt Thiên Uyên lại bị những tu giả cao tầng của cả Cửu Lâm Tiên Vực và Thiên Yêu Điêu tộc áp chế, cho nên yêu thú ở đây mới không dám đi ra ngoài gây hại cho đệ tử của hai đại thế lực.
Chỉ có điều, dù sao thì Tuyệt Thiên Uyên cũng là nơi vô cùng đặc biệt, hơn nữa sự xuất hiện của cái khe nứt này còn sớm hơn cả Cửu Lâm Tiên Vực và bộ tộc Thiên Yêu Điêu.
Do đó, ba thế lực nơi đây cũng tạm coi như là nể mặt nhau mà âm thầm thỏa hiệp, không để cho ai phải rơi vào tình cảnh ngươi chết ta sống.
Mặc dù Tuyệt Thiên Uyên thần bí và nguy hiểm là vậy, thậm chí còn là nơi cất giấu vô vàn thiên tài địa bảo, nhưng bởi vì nguồn gốc của nó rất phức tạp, cho nên từ hàng ngàn năm trước, nội môn của Cửu Lâm Tiên Vực cũng không dám thâm nhập quá sâu vào nơi này.
Tạm bỏ qua vấn đề của Tuyệt Thiên Uyên, sau khi định vị được phương hướng thì Tử Thanh cũng không chần chừ nữa mà bắt đầu đi tìm U Hồn Quả.
Người ta nói, U Hồn Quả vốn là tinh hoa ngưng tụ, được mọc ra từ trên thân của một loại cây kỳ lạ tên là U Hồn Cổ Thụ.
Loại cổ thụ này mất đến hơn trăm năm mới ra hoa, nghìn năm sau thì tinh hoa ngưng kết đủ đầy mới có thể đậu quả.
Quả của U Hồn Cổ Thụ có dược lực vô cùng mạnh, chẳng những có thể luyện ra đan dược phẩm chất cực cao mà còn được coi như là một nguyên liệu luyện khí cực kỳ tốt.
U Hồn Quả, tên cũng như đặc tính, loại linh dược này có đặc hiệu tăng lên cảnh giới linh hồn, giúp cho linh hồn của tu giả đột phá tới cảnh giới mới, vượt xa tu giả cùng cấp bậc.
Đối với tu giả chuyên luyện đan hay luyện khí như Tử Thanh và Bích Dao thì loại quả này được xem là vật cực kỳ quý giá.
Nó có thể giúp cho sức mạnh linh hồn của hai người trở nên mạnh mẽ hơn, từ đó mà việc luyện chế đan dược hay là pháp khí cũng nhẹ nhàng hơn, tỉ lệ thành công cũng tăng lên thêm mấy lần.
Chưa đi được bao xa thì từ lớp đất đá khô cứng dưới chân Tử Thanh chợt truyền đến một cảm giác chấn động mạnh mẽ.
Sau đó, mặt đất đột ngột vỡ ra, một con yêu thú to như cột nhà thình lình xuất hiện chắn ở trước mặt Tử Thanh rồi gào lên vài tiếng cảnh cáo.
"Grào...!grào...!grào"
Bị giật mình, Tử Thanh ngay lập tức búng tay theo phản xạ, mười sợi tơ đỏ mang theo những cây kim bạc sắc nhọn nháy mắt đã xé gió lao tới đâm mạnh lên người yêu thú.
"Keng keng keng..."
Thanh âm sắc lạnh do pháp khí va chạm vào một thứ gì đó cực kỳ cứng rắn liên tục vang lên, dưới ánh sáng huỳnh quanh lập lòe, đập vào mắt của Tử Thanh chính là một con Rết vô cùng to lớn.
- Éc.
Cái con này...
Ui mẹ ơi, Thiên Túc Thổ Long cấp sáu trung kỳ.
Sao chưa gì đã gặp phải cái con đầu trâu mặt ngựa này rồi?
Thiên Túc Thổ Long cấp sáu trung kỳ, yêu thú bậc này đã có thể sánh ngang cùng với tu giả Thiên Linh Cảnh rồi, thậm chí, một vài tu giả Thiên Linh Cảnh hậu kỳ bình thường nếu trong tay không có Linh khí đủ mạnh thì cũng khó mà giết được nó.

Kim châm của Tử Thanh vốn chỉ là cực phẩm pháp khí, cho nên dễ dàng bị lớp giáp xác bên ngoài thân thể Thiên Túc Thổ Long cản lại.
Tuy rằng số tơ đỏ kia là thứ thu được từ trên người của yêu thú cấp sáu hậu kỳ đỉnh phong, nhưng với tu vi của Tử Thanh bây giờ thì cũng khó mà làm gì được con yêu thú trước mặt.
"Rầm rầm rầm rầm"
Những chiếc chân dài nhọn ghim sâu vào nền đất cứng, mỗi một lần Thiên Túc Thổ Long chuyển động thì đều khiến cho đất đá xung quanh rung chuyển mãnh liệt.
Khó khăn lắm mới né được sự tấn công dồn dập của Thiên Túc Thổ Long, nhưng bởi vì tu vi chưa đủ nên Tử Thanh mãi mà cũng chẳng thể đánh lại được con yêu thú này.
Đầu ngón tay đã sớm bị những sợi tơ mảnh chà sát đến đỏ cả lên, hai mắt Tử Thanh cũng dần chuyển sang sắc đỏ tươi kỳ dị.
Trong một lần nhảy lên cao để tránh né sự công kích của Thiên Túc Thổ Long, đôi mắt màu đỏ tươi của Tử Thanh thoáng lướt qua sáu nhãn cầu to như cái bát của yêu thú.
Môn công pháp thượng cổ Tâm Ma Dẫn ngay lập tức được phát động.
Ánh sáng đỏ hồng lóe lên, tròng mắt của Thiên Túc Thổ Long cũng nhanh chóng bị biến thành một màu đỏ tươi lập lòe.
Cả thân thể to lớn dài hơn mười mấy mét đột ngột khựng lại, con yêu thú hung dữ này mới vừa nãy thôi vẫn còn đang điên cuồng tấn công Tử Thanh, vậy mà bỗng chốc lại trở nên ngoan ngoãn đến lạ.
- Phù phù...
Mệt quá, mệt quá.
Đã vậy thì để tao tiễn mày lên đường đi bán muối luôn.
"Phập"
Chỉ đỏ trên tay được thay thế bằng Hắc Nguyệt Yêu Lăng, lưỡi đao màu đen tím nhẹ nhàng chặt đứt cái đầu Rết to lớn cùng với cặp răng nanh dài nhọn khiến cho nó rơi xuống lăn lông lốc trên mặt đất.
Vội lục tìm nội đan cùng với tinh phách của yêu thú, tâm trí của Tử Thanh bất ngờ lại hướng tới khả năng phòng thủ của lớp giáp xác trên người Thiên Túc Thổ Long.
Và thế là, chỉ chưa đầy mười phút sau, cậu bạn Tử Thanh cũng chẳng thèm sơ chế nữa mà nhét nguyên cả con yêu thú to lớn này vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Vừa xuống tới Tuyệt Thiên Uyên chưa lâu mà đã thu hoạch được nguyên liệu từ một con yêu thú mạnh mẽ như Thiên Túc Thổ Long, trong lòng của Tử Thanh tất nhiên là cảm thấy rất vui rồi.
Nhưng nói gì thì nói, mục đích chính của cậu vẫn là U Hồn Quả, do đó Tử Thanh cũng không dám dừng lại quá lâu mà tiếp tục lên đường đi tìm linh thảo dựa theo tấm bản đồ trên tay.
Dưới đáy của khe nứt khổng lồ này có rất nhiều những loại yêu thú kỳ lạ, dọc đường đi không biết là Tử Thanh đã gặp phải bao nhiêu là loại yêu thú nữa, chỉ biết rằng số nội đan và tinh phách mà Tử Thanh thu được cũng đã lên tới con số mấy chục rồi.
Mấy ngày sau, đứng trước một hang động u tối, tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng trái tim của Tử Thanh vẫn đập liên hồi vì lo lắng.
Cẩn thận đem Hắc Nguyệt Yêu Lăng khoác lên vai, ngay cả tấm áo lụa luyện nên từ cánh của Ám Dạ Thiền Vương cũng được cậu lấy ra mặc lên người, lần này Tử Thanh thực sự là đã trang bị kỹ lưỡng từ đầu cho tới chân rồi.
Dùng mấy viên linh thạch có công dụng phát sáng để làm đèn soi đường, mặc dù vậy thì cũng không thể đẩy lùi được sự tối tăm và u ám bên trong hang động.
Sợ thì vẫn sợ, nhưng sáu chấm nhỏ bên trong đan điền vẫn điên cuồng hút lấy những luồng linh khí mang thuộc tính hắc ám nơi đây, điều này cũng coi như là tạm khiến cho Tử Thanh cảm thấy yên tâm một chút.
Biến dị Ám linh căn, lấy nguyên tố hắc ám làm gốc rễ, cho nên càng là nơi âm u tăm tối thì tốc độ tu luyện của Tử Thanh lại càng nhanh, linh lực tích lũy cũng càng thêm đậm đặc, tu vi cũng bắt đầu có dấu hiệu đột phá.
Hơn nữa, vì nơi đây đâu đâu cũng là linh khí mang thuộc tính hắc ám, bởi vậy mà luồng khói dày màu đen tím do linh căn của Tử Thanh tạo thành cũng được bổ sung thêm.
Chẳng những bù lại được sự thiếu hụt ngày trước, mà nhờ có linh khí thuộc tính hắc ám nồng nặc nơi đây, làn khói này cũng ngày một dày đặc hơn, phạm vi bao phủ xung quanh Tử Thanh cũng mở rộng hơn rất nhiều, cụ thể là tăng lên bao nhiêu thì vẫn còn cần Tử Thanh tự mình kiểm tra thì mới biết được.
Đi sâu vào trong hang động đã lâu, mãi cho đến khi bên trong hang động xuất hiện một dãy những cái hang nhỏ khác thì Tử Thanh mới bị những cây nấm phát sáng ở đây khiến cho giật mình mà dừng lại.
Không gian ở đây rất rộng, trần hang động cũng rất cao, xung quanh được chiếu sáng bởi ánh huỳnh quang của những cây nấm nhỏ màu xanh lục.
Đáng chú ý là ở trên vách tường đá vậy mà lại có rất nhiều những hang động nhỏ khác, đường kính chắc cũng chỉ lớn hơn một mét là cùng.
Nhưng điều kỳ lạ là, ở sâu trong mỗi một cái hang nhỏ đấy, Tử Thanh lại cảm thấy dường như có một thứ gì đó rất là thân thiết với mình đang mời gọi.
Thậm chí, cái đốm sáng màu đen lớn nhất nằm giữa trung tâm linh căn cũng bởi vì khí tức ẩn sâu trong mấy cái hang nhỏ kia mà xảy ra chút rung động rất nhỏ.
Ánh mắt nhanh chóng bị một gốc cây lớn nở đầy những bông hoa màu xanh tím thu hút, quan trọng nhất là, xen kẽ giữa những bông hoa kia là mười trái nhỏ cùng màu đang tỏa ra thứ mùi hương của trái cây chín ngào ngạt.
Mười trái chín này có hình dáng rất lạ, tuy rằng cũng là màu xanh tím nhưng lại có vẻ ngoài rất giống với một quả Bí Ngô thu nhỏ.
Vội đối chiếu với nơi được đánh dấu trên bản đồ, biết rằng đây chính là gốc rễ của U Hồn Quả - U Hồn Cổ Thụ, vậy nên Tử Thanh liền chỉnh đốn lại cảm xúc một chút rồi chuẩn bị tiến đến hái mười quả chín kia xuống.
Chỉ có điều, phàm là linh thảo quý hiếm thì đều có yêu thú canh giữ, mà gốc U Hồn Cổ Thụ này cũng chắc chắn không thoát khỏi tình trạng chung này.
Thế nhưng, mặc cho Tử Thanh dùng thần thức tìm kiếm tới đâu thì xung quanh vẫn không hề phát giác ra một chút tung tích nào của yêu thú canh giữ U Hồn Quả.
- Ủa, lạ nhỉ, chả lẽ ở đây không có yêu thú canh giữ linh thảo à?
Điêu, kiểu gì mà chẳng có, chắc chắn là nó đang nấp ở đâu đây này...
Âm thầm căn dặn bản thân phải thật cẩn thận không được chủ quan, sau đó lại thấy Hắc Nguyệt Yêu Lăng được phóng ra, lưỡi đao gắn ở đầu dải lụa thật nhẹ nhàng cuốn lấy từng trái cây chín mọng màu xanh tím rồi quay trở lại trên lòng bàn tay của Tử Thanh.
Thế rồi, chuyện gì nên đến thì cuối cùng cũng phải đến.
Ngay khi trái chín cuối cùng sắp vào tới tay thì từ giữa một hang động có đường kính gần ba mét chợt bất ngờ vang lên một tiếng gầm đầy giận dữ.
"Grừ"
Sau đó, một khối vật chất không xác định chợt từ bên trong hang động lao vụt ra, tuy rằng kích thước của nó to lớn nhưng lại di chuyển nhanh đến khó tin.
"Phụt....!xèo...!xèo..."
Vừa xuất hiện đã phun ra một ngụm nước bọt màu đen tím tanh nồng, may mà Tử Thanh nhanh chân né được, nếu không thì rất có thể trước ngực của cậu đã bị thủng một lỗ giống như tảng đá trước mặt rồi.
- Hắc Thủy Niêm Trùng?
Bà cố nội ơi, cái con Sên nhớp nháp này sao lại có ở đây chứ?

Sau tiếng hét của Tử Thanh, ở sâu trong những hang động nhỏ hơn bắt đầu có thêm hàng trăm ngàn vật thể kỳ lạ nữa bay ra.
Tuy là hốt hoảng nhưng vẫn không quên nhiệm vụ, do đó, khi đám Hắc Thủy Niêm Trùng kia lao ra thì trên tay Tử Thanh cũng đã nắm lấy trái U Hồn Quả cuối cùng.
"Xèo...!xèo...!xèo..."
Tiếng đất đá bị ăn mòn vang lên không ngừng, hai bên thái dương của Tử Thanh cũng theo đó mà ướt đẫm mồ hôi.
Vội nhảy lên một mỏm đá cao gần đó tránh đi bãi nước bọt mà đám yêu thú kia vừa phun ra, Tử Thanh ngay lập tức cất U Hồn Quả vào nhẫn trữ vật rồi hít sâu một hơi mắng.
- Bà mẹ chúng mày chứ, nấp cho cố vô rồi giờ lao ra nhổ nước bọt vào người tao à.
Đồ cái thứ ở bẩn, chơi dơ.
Ẹc...
"Xèo...!xèo..."
Lại bị nước bọt tấn công, Tử Thanh vừa chật vật né tránh vừa tức giận mà gào lên.
- Không thôi cái trò chơi dơ này đi à?
Đã vậy thì tao không thèm chơi với chúng mày nữa, anh mày lướt đây.
Dứt lời chỉ thấy Tử Thanh giậm mạnh chân nhảy lên cao, thế nhưng, ngay khi tấm áo lụa trên người cậu sắp sửa sáng lên thì giữa lưng lại bất ngờ bị một đống chất nhầy nặng nề nện trúng.
- Á...!hự...
Lực va chạm mạnh đến nỗi khiến cho Tử Thanh đang lơ lửng trên không trung bị đánh văng vào cái hang động lớn nhất, trước khi bị ngất đi vì choáng thì trong mắt của Tử Thanh cũng chủ kịp hiện lên hình ảnh của một con khối chất nhầy to lớn dài đến hơn mười mét mà thôi.
Đáng nói là, cái thứ vừa mới đánh cậu văng vào hang động kia không phải gì khác mà chính là đuôi của một con Hắc Thủy Niêm Trùng.
"Vù vù vù"
- Úi mẹ ơi.
Bị tiếng gió lướt qua tai khiến cho Tử Thanh giật mình tỉnh lại, ngay lập tức vận linh lực rồi nhảy dựng lên, may mà thân thể cũng không có bị thương tích gì nghiêm trọng, chỉ là chút trầy xước và cảm giác đau nhức vì bị va đập mà thôi.
Chẳng biết nơi này là đâu, cũng chẳng biết bản thân rơi xuống đây từ lúc nào, ngay vào lúc Tử Thanh đang suy nghĩ thì bên tai chợt vang lên một giọng nói có chút già nua khàn khàn.
- Ồ.
Cũng đã mấy trăm năm rồi mới có người đi đến được đây.
Thú vị, thật là thú vị...
- Ai đó?
Bị dọa cho lông tóc dựng ngược, Tử Thanh theo phản xạ mà tung cặp Tử Điện Âm Lôi Đao về phía vừa mới phát ra tiếng nói.
"Roẹt roẹt, roẹt roẹt..."
"Keng"
- Hửm?
Thượng phẩm pháp khí sao?
Không....!không đúng...!không đúng...
Đây phải là cực phẩm Pháp khí rồi.
Dễ dàng kẹp lấy hai lưỡi đao màu đen tím mà Tử Thanh phóng ra, người thần bí ẩn mình trong bóng tối kia chợt có chút kinh ngạc mà khẽ thốt lên.
Công kích dễ dàng bị cản lại khiến cho Tử Thanh cảm thấy chút nguy hiểm, thế nhưng, ngay khi Tử Thanh định tung Hắc Nguyệt Yêu Lăng ra thì Tâm Ma Kính ẩn sâu trong đan điền của cậu lại khẽ rung động.
Sau đó, như có một sự hậu thuẫn kỳ lạ giúp cho bản thân mình bình tĩnh lại, cậu bạn Tử Thanh vốn đang cảm thấy lo lắng chợt hít sâu một hơi rồi cất tiếng hỏi.
- Tiền bối...
Ngài...!ngài là người của Cửu Lâm Tiên Vực hay là...
Bàn tay đang nắm hai lưỡi Tử Điện Âm Lôi Đao thoáng run lên, bóng người ẩn trong màn tối sau khi nghe tới mấy từ "Cửu Lâm Tiên Vực" đột nhiên lại cất giọng lạnh lùng đáp.
- Ngươi là đệ tử của Cửu Lâm Tiên Vực sao?
Hừm, tu vi chỉ là Địa Linh Cảnh sơ kỳ mà lại dám đi tới nơi này.
Lá gan của ngươi cũng không nhỏ nhỉ?
Vừa dứt lời đã thấy một luồng linh lực kỳ lạ phóng tới cuốn lấy Tử Thanh, ngay khi chiếc lệnh bài chứng minh thân phận đệ tử hạch tâm của Luyện Khí Điện bị rơi ra, thì giọng nói vốn lạnh lùng của người kia lại bỗng chốc thản nhiên đến lạ.
- Đây là...!lệnh bài đệ tử hạch tâm của Luyện Khí Điện?
Ngươi thật sự là người của Cửu Lâm Tiên Vực à...
Thôi bỏ đi, có lẽ là bản tọa được thiên đạo an bài phải gặp tên tiểu tử nhà ngươi rồi.
"Vụt"
Đầu óc bị xoay cho đảo lộn, đến khi Tử Thanh một lần nữa có thể nhìn rõ mọi thứ thì cậu đã bị cái người thần bí kia kéo đến một hang động khác rồi..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi