TRỌNG SINH ĐỘC SỦNG CỬU THIÊN TUẾ


Quân Diễm Cửu dời mắt khỏi nàng, hồi lâu nói
"Công chúa, nô tài là thái giám.

"
"Thiên địa này rộng lớn như vậy, luôn có một, hai người không để ý đến hai lạng thịt trên người ngài có hay không.

" Lục Khanh chớp chớp con ngươi, duỗi tay chạm vào cằm y " Cửu Cửu, ngài có thể suy nghĩ đến việc bái đường với bản công chúa không? Bản công chúa! có thể giúp ngài quản tiền nha.

"
Vừa nhắc đến vấn đề này, Lục Khanh liền cảm nhận được bầu không khí xung quanh đều mang theo cảm giác áp bách.

Sắc mặt y không rõ vui buồn, vành tai lại không tự nhiên mà hiện lên một dải sắc hồng.

Y nghiêm túc nói " Công chúa, người nói giỡn hơi quá rồi.

"
" Bản công chúa không có nói giỡn mà.

" Lục Khanh không chớp mắt, nghiêm túc nói " Cửu Cửu, con mắt nào của ngài nhìn thấy ta đang nói giỡn?"
Y rũ mắt, không nhìn nàng, hàng mi dày rủ xuống che giấu cảm xúc nơi đáy mắt " Công chúa nếu không còn việc gì khác, nô tài xin cáo lui.

"
" Còn việc a.

" Lục Khanh lười biếng bổ sung "Cửu Cửu nhớ rõ, phải tiếp tục dạy ta võ công.

"
" Vâng.

" Y lên tiếng.

Hôm nay Lục Khanh lại bị y sắp xếp đứng tấn ở ven tường đi.


Điều này thì nàng không có ý kiến, dù sao cũng là vì luyện võ, kiếp trước y đau nàng sủng nàng bao nhiêu, cũng là để nàng đứng tấn nửa tháng.

" Khanh Khanh.

" Chợt nghe một giọng nam trầm thấp theo gió thổi đến.

Lục Khanh ngẩng đầu, nhìn thân ảnh cực kỳ cao lớn cường tráng cách đó không xa.

Nam nhân tuy chỉ mặt một kiện y phục xám bạc, hơi thở sát phạt vẫn như cũ ấp đến mặt nàng, chỉ là ánh mắt nhìn Lục Khanh lại có vẻ ôn nhu sủng nịnh.

Vị này chính là Bắc Quốc " sát thần " người gặp người sợ, ma quỷ dè chừng.

Không gì địch nổi, sát phạt quyết đoán "Thượng tướng quân", cũng là đại hoàng tử Bắc quốc.

Thời điểm nhìn thấy người kia, Lục Khanh nước mắt cơ hồ không kìm được tuôn ra.

" Đại ca! "
Lục Khanh lập tức nhào lên, ôm chặt hắn.

Cảm nhận được thân thể chân thực, bả vai nàng run run, nước mắt không cầm được trào ra.

Lục Trưng ngây ngẩn cả người, cảm nhận được Lục Khanh hôm nay có chút bất thường, luống cuống nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: " Nha đầu ngốc, muội làm sao vậy?"
" Không có gì, chân muội đau.

" Lục Khanh không có cớ nào khác, không thể giải thích được vì cái gì mà khóc nhè.

"
" Vậy không luyện, chúng ta không luyện nữa, được không?" Hắn ôn nhu khuyên nhủ, cả mặt đều là yêu chiều cùng ôn nhu.

" Không được, không được đâu, Khanh Khanh cũng muốn nỗ lực luyện công, bảo vệ ca ca.

"
Huynh trưởng nàng, kiếp trước trên chiến trường đạn lạc, bị loạn đao chém chết, thời điểm đó, bị mười mấy tên cao thủ bao vây.

Nếu lúc đó nàng biết võ công, sẽ không trơ mắt nhìn đại ca bị chém chết mà gào khóc trong bất lực.

Từ nhỏ, ca ca vẫn luôn yêu thương nàng, tuy là hoàng tử tôn quý nhất, nhưng chỉ vì nàng muốn tự tay hái một đoá hoa, liền kiệu nàng lên vai để nàng hái.

Đại ca năm hai mươi tuổi ấy, từng thích qua nữ nhi nhà thừa tướng.

Sau đó lại vì một lần tình cờ nghe được nữ hài kia đang nói xấu nàng, liền quyết đoán chặt đứt quan hệ với nàng ta.

Ca ca nàng tốt như vậy, nàng nhất định phải bảo vệ huynh ấy thật tốt!
Hắn nhẹ nhàng nhéo mặt nàng " Nha đầu ngốc, ca ca chỗ nào cần muội bảo vệ, hửm? Caca chỉ hi vọng Khanh Khanh mỗi ngày đều vui vẻ, tìm một lang quân như ý, như vậy, ca ca liền có thể yên tâm.

"
Lục Khanh bĩu môi " Còn tưởng ca ca sẽ lưu luyến Khanh Khanh gả chồng, không ngờ rằng huynh lại gấp như vậy, không chờ nổi, muốn tiễn Khanh Khanh đi rồi? Hừ "
Lục Trưng vội vàng giải thích: " Nào có, ca ca là sợ muội gả nhầm người xấu, phải chịu tổn thương! "
Kỳ thật, hắn hôm nay từ quân doanh vội vã hồi cung bởi vì nghe qua chuyện của Tô Diệc Thừa ngày hôm qua.

" Khanh Khanh, chuyện của Tô đại nhân, ca ca đã nghe qua, tên Tô Diệc Thừa đáng chết, là ca ca nhìn lầm hắn, cư nhiên sau lưng muội làm ra việc như vậy!"
Lục Khanh nhàn nhạt nói: " Ngay trước mặt muội làm.

"
Lục Trưng sắc mặt xẹt qua tia chấn kinh, sau đó là phẫn nộ.


Hắn biết muội muội nhà mình vừa gặp đã thích Tô Diệc Thừa, đây là bí mật mà cả hoàng cung này đều biết.

Ai cũng đều thừa nhận, nếu không coa gì bất ngờ xảy ra, Tô Diệc Thừa chính là phò mã tương lai.

Chỉ sợ rằng Lục Khanh đối với Tô Diệc Thừa chưa từ bỏ ý định, Lục Trưng tận tình khuyên nhủ " Muội nghe ca ca nói, Tô đại nhân không phải người xứng với muội.

"
Lục Khanh nói: " Muội hiểu, muội đã có ý trung nhân từ lâu.

"
Lục Trưng ánh mắt sáng ngời "Ai?"
Lục Khanh cảm nhận được, phía sau ngã rẽ hành lang vang lên tiếng bước chân quen thuộc, nàng dừng lại, cố ý không nói " Không nói cho ca biết đâu.

"
Lục Trưng nhịn không được duỗi tay gõ gõ đầu nàng, hơi giận " Muội còn có bí mật giấu ca ca? Mau nói!"
"Dù sao nha, chàng so với Tô Diệc Thừa càng anh tuấn hơn, so với Tô Diệc Thừa càng đối tốt với Khanh Khanh, có khả năng hơn, thủ đoạn càng cao hơn Tô Diệc Thừa một bậc!"
Từ chỗ khuất hành lang, Quân Diễm Cửu bước ra, trong lòng nảy lên một loạt cảm giác không thoải mái.

Vậy mà nha đầu kia còn v3 vãn hắn.

Chẳng phải đã sớm có ý trung nhân rồi sao.

Ở Bắc quốc, rốt cuộc còn ai, ao với tên kia càng anh tuấn, càng có thủ đoạn?
" Cửu Cửu.

" Âm thanh nữ hài tử vang lên, Lục Trưng cũng theo ánh mắt nàng nhìn qua.

Thấy y mũ áo chỉnh tề, Lục Khanh quan tâm một câu: " Cửu Cửu là muốn ra ngoài sao?"
" Ừm.

" Nhìn ánh mắt Lục Trưng, Quân Diễm Cửu chào hỏi một câu.

Lục Trưng cơ hồ hoá đá vì cách xưng hô đặc biệt kia.

" Cửu! Cửu?"
Này không phải thân mật quá rồi sao.

Rồi lại thần sắc tự nhiên của hai người kia.


Lục Trưng????
Nhìn theo bóng dáng y, Lục Khanh ngọt ngào nói với theo " Nhớ về sớm chút ăn cơm nha.

"
Dưới ánh mặt trời, Quân Diễm Cửu rõ ràng có chút lảo đảo.

Đợi Quân Diễm Cửu đi xa, Lục Trưng tò mò " Muội cùng Quân Diễm Cửu là chuyện gì thế, vì sao hắn lại ở trong cung của muội?"
" Cái này sao, bí mật nha.

" Lục Khanh ra vẻ giảo hoạt.

Lục Trưng rốt cuộc không nhịn được, lấy tay đập mạnh lên trán " Bí mật, lại là bí mật, muội từ khi nào mà có nhiều bí mật với ca ca thế?"
Lục Khanh thè lưỡi
" Ca ca cảm thấy Quân Diễm Cửu thế nào?"
" Thế nào là thế nào? Một nô tài thì có thể thế nào?" Lục Trưng không để ý nói.

Lục Khanh treo trên môi nụ cười ngọt ngào " Nếu muội nói, Khanh Khanh muốn gả cho Quân Diễm Cửu thì sao a"
Lục Trưng theo bản năng đặt tay lên trán nàng.

Hắn cảm thấy muội muội nhà mình bị quỷ ám rồi.

" HẮN? Một thái giám? Muội muốn gả cho hắn?" Lục Trưng trợn tròn mắt, miệng mở to như cái bánh bao.

Lục Khanh thoải mái nói " Người mà Khanh Khanh vừa nói chính là chàng, tâm muội duyệt chàng.

" Càng nói mắt nàng càng đắc chí sáng lên.

Nàng đánh mắt sang Lục Trưng " Ca ca giúp muội đi mà, giúp muội với Cửu Cửu bên nhau.

"
Lục Trưng thần sắc phức tạp, mặt tràn đầy vẻ khó tin "Muội chắc chắn?".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi