TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

“ Di nương cũng nên đau lòng muội muội a, không thể cái gì cũng bắt muội ấy làm, trong lòng muội muội sẽ trách người bất công. Với lại đi thỉnh an Lão phu nhân làm sao có thể nói là vất vả? Lời này của di nương đừng để Lão phu nhân nghe thấy.” Tử Oánh cười cười nhìn Hoàng di nương.

“ Oánh nhi nói là.” Trong mắt Hoàng di nương hiện lên tia kinh ngạc nhưng lại nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh.

Đúng là cao thủ diễn trò.

Tử Oánh bất động thanh sắc nhìn Hoàng di nương, sau đó nói với giọng làm nũng “ Chờ con khỏe lên, di nương hãy để muội muội bồi con ra ngoài a.”

“ Được, được, ngài lớn thế này rồi mà suốt ngày chỉ biết chơi” nói xong điểm điểm lên chóp mũi Tử Oánh.

Phảng phất như không khí giương cung bạt kiếm lúc nãy chỉ là ảo giác.

Hoàng di nương đi rồi, Tử Oánh nhìn chén trà, phân phó Đào nhi đem nửa cân Bích Tuyết Diệp cho Hoàng di nương.

Đào nhi sau khi trở về lặng lẽ nói Tử Oánh:” Tiểu thư, lúc nô tỳ đến viện Hoàng di nương nghe thấy bên trong như đang xuất đồ này nọ, nhưng Hồng Nhụy tỷ tỷ không cho nô tỳ vào trong.”

Tử Oánh suy nghĩ chỗc lát hỏi “ hiện tại là ai quản khố phòng?”

Thẩm phủ cũng có sổ sách, trong viện được phân bao nhiêu cũng có định lượng.

Hoàng di nương sinh được một đứa nhỏ, trên lại không có chủ mẫu, bọn hạ nhân tất nhiên là một mắt nhắm, một mắt mở cho qua.

“ Hồi tiểu thư, là Tống ma ma, là thông gia với Hoàng ma ma bên cạnh Hoàng di nương.”

không trách được.

“ Đào nhi, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi.”

“ Hồi tiểu thư, năm nay nô tì mười ba.”

“ Ngươi cảm thấy Vương ma ma là người như thế nào?”

“Nô tỳ, nô tỳ…” Chưa nói xong đã quỳ xuống.

“ nói đi” Nàng cũng không bảo Đào nhi đứng dậy.

Đào nhi khẽ cắn môi “ Tiểu thư, Tân ma ma là họ hàng xa của nô tỳ. Năm đó Vương ma ma vu khống Tân ma ma là ăn trộm, đem Tân ma ma đuổi đi. Nô tỳ nghĩ Vương ma ma cũng tuyệt đối không bỏ qua cho nô tỳ.”

nói đến đây đã khóc không thành tiếng. Ngữ khí cứng rắn.

“ Ta rất xin lỗi Tân ma ma.”

“Tiểu thư…” Đào nhi ngẩng đầu mở to mắt nhìn Tử Oánh.

“ Đứng lên đi. Về sau ngươi hãy đi theo ta. không được hai lòng.”

“ Vâng, tiểu thư, nô tỳ tuyệt đối sẽ không hai lòng” Dứt lời lại trịnh trọng dập đầu ba cái.

Tử Oánh thở phào nhẹ nhõm, hiện tại coi như nàng cũng có người giúp đỡ.

Canh ba giờ thân, Tử Oánh mang Đào nhi và một đại nha hoàn khác, Lê nhi, đi thỉnh an Lão phu nhân.

Theo quy củ, sáng và tối phải đi thỉnh an.

Trước kia nàng chưa bao giờ đi thỉnh an, nên cũng ít khi gặp mặt phụ thân của mình.

không biết nếu phụ thân biết nàng ở trong cung bị chính muội muội của mình hại chết, trong lòng sẽ có cảm giác như thế nào?

Đến Vạn Cúc đường, mọi người trong nhà đều đã có mặt, thấy nàng đến thì đều có chút kinh ngạc.

“ Cháu gái bất hiếu, đến chậm, mong tổ mẫu trách phạt.”

Thẩm lão phu nhân nhàn nhạt phất tay.

Tử Oánh hành lễ với Thẩm lão gia: “ Phụ thân”

“ Ân, Oánh nhi đến đây, thân thể đã tốt hơn chưa.”

“Tạ phụ thân quan tâm, thân thể Oánh nhi đã không còn gì đáng ngại.”

Dứt lời liền hướng các di nương chào hỏi: “ Các di nương hảo.”

Chúng di nương ào ào đáp lễ Tử Oánh, chỉ có Hoàng di nương là nhận lễ của nàng.

“ Tỷ tỷ.” Uyển âm hơi phúc thân với nàng nói “ Thân thể tỷ tỷ đã tốt hơn?”

“Ân, đã tốt lắm, đa tạ muội quan tâm” Tử Oánh nhìn thấy kẻ thù giết con, trong lòng gào thét “ Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi! Thẩm Uyển âm”

Nàng gắt gao bấm vào lòng bàn tay.

“ Nô tỳ còn vừa nói với Lão phu nhân thân thể Tam tiểu thư chưa tốt hẳn, chắc còn phải nghỉ ngơi nhiều. Xem ra là nô tỳ lo lắng vô ích rồi.”

“ Chiều nay di nương đến thăm, không phải là thấy ta đã tốt lắm sao? Đều là ta không tốt, làm hại di nương lo lắng.”

Hoàng di nương nói những lời đó là ám chỉ nàng còn bị bệnh mà đã đi thỉnh an Lão phu nhân, chỉ trích nàng không đem thân thể của Lão phu nhân để vào mắt.

Chờ xem, xem nàng làm thế nào từng bước lật đổ Hoàng di nương và Thẩm Uyển âm.

Nàng nhàn nhạt quét mắt nhìn các di nương khác, Hoa di nương nhếch miệng bộ dáng cao cao tại thượng, khinh thường, Dương di nương một bộ dáng cung kính, làm như vừa rồi chuyện gì cũng không phát sinh. Mặt mày Tống di nương tươi cười nhưng trong mắt lóe lên tia khinh thường, nếu không để ý kỹ còn tưởng ảo giác.

thật có ý tứ.

“ Phụ thân, không phải người nói muốn đưa cho con bộ….” lời Uyển âm còn chưa nói xong, Thẩm lão phu nhân đã khoát tay chặn lại “ Được rồi, muốn nói gì chờ cơm nước xong rồi nói.”

Lão phu nhân không tỏ thái độ gì với Tử Oánh.

Như vậy xem ra Tiết ma ma đã giúp nàng.

Có tiền có thể bắt quỷ đẩy cối xay a.

Tiểu nha hoàn “Vâng” một tiếng, bắt đầu dọn cơm.

Sau khi Thẩm lão phu nhân và Thẩm lão gia ngồi xuống, Tử Oánh và Uyển âm lần lượt ngồi xuống.

Hoàng di nương vì sinh được Uyển âm nên có chút mặt mũi hơn các di nương khác, được ban ngồi xuống.

Tử Oánh thấy trong mắt Hoàng di nương lóe lên không cam lòng, lại không thể không tươi cười cảm tạ lão phu nhân.

không cam lòng mới tốt, sợ nhất ngươi cái gì cũng không muốn.

trên thực tế, người vô dục vô cầu rất ít a.

Cơm nước xong, mọi người đến gian phía đông uống trà.

“ Lão gia, tân hoàng vừa đăng cơ, là thời điểm cần nhân tài, nếu có cơ hội ngươi nên tiến cử nhị đệ ngươi, sau này trong triều cũng có người giúp đỡ.”

Lão phu nhân có ba nam, hai nữ. Con lớn cũng chính là phụ thân của Tử Oánh, hiện tại giữ chức Hộ bộ thượng thư, quan nhị phẩm.

Con thứ hai giữ chức Hà Nam Bố chính ti đều sử, quan thất phẩm, nội viện có hai đích tử, một đích nữ, và mấy thứ tử thứ nữ.

Con thứ ba là thứ xuất nuôi trên danh nghĩa lão phu nhân, làm một thương gia nhàn tản, quản lý một ít việc, có một đích tử và hai đích nữ.

“ Mẫu thân, con biết rồi.”

Trong mấy người con, người lão phu nhân yêu thương nhất không phải phụ thân và đại cô cô , cũng không phải Tam thúc thứ xuất nuôi bên cạnh mà chính là Nhị thúc. Nhị thúc từ nhỏ nhiều bệnh, lại có cái miệng ngọt có thể dỗ cho lão phu vui.

Lão phu nhân có hai nữ nhi. Đại cô cô gả cho tiểu nhi tử của Ứng Thiên phủ doãn, đương nhiệm Ngũ Quân đô đốc phủ, ngũ phẩm.

Tiểu cô cô gả cao, gả vào Lâm gia, một trong tứ đại gia tộc Trấn Nam hậu.

Lâm gia cũng là nhà mẹ đẻ của Thái hậu.

Lúc trước Uyển âm có thể vào cung cũng là do đi cầu tiểu cô cô.

Tiểu cô cô dẫn theo Uyển âm tiến cung gặp Thái hậu, được Thái hậu yêu mến. Sau này tiến cung lại nhận được thánh sủng, tấn phong Quý nhân.

Đời này, nhất định phải để tiểu cô cô ghét Uyển âm mới tốt.

Như vậy cho dù Uyển âm tiến cung cũng không nhận được sự trợ giúp của Thái hậu.

Trong lúc uống trà, Uyển âm lại quấn quýt lấy phụ thân muốn danh họa trân quý của tiền triều “ Hoàng Hạc tử”.

“ Phụ thân, ngưỡi rõ ràng đã đáp ứng con. Lúc đó còn có nương làm chứng a.” Uyển âm ôm cánh tay Thẩm lão gia làm nũng.

Tử Oánh chỉ nhìn thoáng qua, không lên tiếng.

Hoàng di nương lên tiếng răn dạy Uyển âm, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra tâm tình nàng ta rất tốt.

“ Được, được, phụ thân đáp ứng ngươi thì sẽ làm được.” Thẩm lão gia nói xong nhìn Tử Oánh đang yên lặng ngồi một bên: “ Oánh nhi, con cũng đến thư phòng, phụ thân đưa cho con bức tranh chữ tiền triều.”

Bị điểm danh, Tử Oánh hơi kinh ngạc, kiếp trước nàng rất ít khi tiếp xúc và nói chuyện với phụ thân, trừ bỏ mấy lần dùng thư xin đến nhà ngoại công, lần duy nhất là đêm trước khi nàng tiến cung.

“ Đa tạ phụ thân.”

Thẩm lão gia gật đầu, hắn tuy thích tiểu nữ nhi thẹn thùng, nhưng hắn vẫn biết được đích thứ khác biệt, nên đối với đích nữ sống nội tâm vẫn rất yêu thương.

Lúc này Tử Oánh lại đang suy nghĩ đến một việc, vì sao phụ thân lại chỉ có hai nữ nhi?

Từ sau khi Hoàng di nương sinh hạ Uyển âm, dù là mẫu thân hay các di nương khác đều không có mang thai.

Chẳng lẽ?

Tử Oánh ngẩng đầu nhìn các vị di nương, đều tuổi trẻ như hoa như ngọc, chẳng lẽ tất cả đều không thể mang thai? không thể có khả năng này.

Hay là phụ thân?

Tử Oánh không muốn đoán tiếp, có một số việc, chỉ có thể điều tra thì mới ra chân tướng.

Uống trà xong, Tử Oánh và Uyển âm theo Thẩm lão gia đến thư phòng.

“ Tỷ tỷ, muội dường như cảm thấy tỷ có gì đó thay đổi?” Uyển âm không chớp mắt nhìn Tử Oánh.

“ Ồ? Muội nói xem tỷ khác chỗ nào?” Tử Oánh bình tĩnh nhìn lại.

“ không có, muội chỉ thuận miệng nói thôi, tỷ tỷ đương nhiên vẫn là tỷ tỷ.” Uyển âm chạm vào ánh mắt Tử Oánh nhanh chóng rời mắt đi.

“ Muội muội cũng vẫn là muội muội.” Kiếp này nãng sẽ không thật lòng đem nàng ta thành muội muội mà đối đãi.

“ Hai đứa ở phía sau to nhỏ gì vậy?” Thẩm lão gia dừng lại đợi hai nàng.

“ Phụ thân, con tâm sự cùng tỷ tỷ a.” Uyển âm làm nũng.

“ Ha ha, nhìn quan hệ giữa hai tỷ muội các con tốt, vi phụ thật vui mừng.”

“ Oánh nhi, ta nhớ hồi nhỏ con thích đọc sách, về sau muốn xem cái gì cứ đến thư phòng tìm.”

“ Vâng, phụ thân”

Kiếp trước nàng trầm mê trong thế giới tươi đẹp mà sách mang lại, đối với sự hiểm ác, dơ bẩn của đời sống lại không biết chút gì.

Đời này, nàng sẽ không trầm mê vào bất kỳ thứ gì nữa, chỉ có báo thù.

Vì báo thù, nàng phải nhẫn nhịn, phải bắt được tâm của Hoàng thượng.

“ Uyển âm, đây là tranh của con. Giữ cẩn thận đó.”

“ Đa tạ phụ thân.”

“ Oánh nhi, con có thích bộ tranh chữ nào không?”

“ Phụ thân, nữ nhi muốn dùng tranh chữ đổi lấy phụ thân đồng ý cho nữ nhi học trà nghệ.”

“ Ồ? Oánh nhi muốn học trà nghệ? Vì sao?”

“ Chỉ là lúc trước trong sách đọc được trà kinh, liền có chút hứng thú với trà nghệ a.”

“ Ngày khác vi phụ sẽ thỉnh nữ sư phụ cho con. Tranh chữ con cũng chọn một bộ đi.”

“ Nhiều như vậy, đa tạ phụ thân.”

“ Uyển âm có muốn học?”

“ Uyển âm không thích mấy thứ này, Uyển âm chỉ muốn bồi bên cạnh phụ thân.”

“Ha ha” Thẩm lão gia sung sướng cười vài tiếng.

Uyển âm âm thầm bĩu môi với Tử Oánh, chỉ những người hạ đẳng mới học trà nghệ, nàng khing thường học nó.

Tử Oánh hơi giương khóe môi, Đương kim hoàng thượng thích nhất là uống trà a.

Kiếp trước Lý đáp ứng từ một cung nữ trèo lên. Hoàng thượng cực kì thích trà nàng ta phao, Lý đáp ứng chính là trường kỳ thánh sủng không suy a.

Lúc đó bao nhiêu phi tần âm thầm học trà nghệ, nhưng lại không thể so với trà mà Lý đáp ứng phao.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi