TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Tử Oánh ngồi trên ghế một lúc mới thở dài một hơi, giữa hai chân đã sớm chết lặng, trong lòng tính toán, người đầu tiên thị tẩm sẽ bị mọi người chú ý, ngay cả Hoàng Hậu cũng không để ý thể diện mà chỉnh nàng, trong lòng các phi tần khác khó tránh khỏi cũng ghi hận nàng.

Nàng không trêu chọc họ, họ cũng sẽ đối phó nàng.

Trở lại Khải tường cung, lại đi bái kiến Hiền phi nương nương, Hiền phi nhiệt tình hỏi han sức khỏe của nàng, rồi cho nàng về Hương Vận hiên nghỉ ngơi.

“ Chuẩn bị nước” Tử Oánh phân phó Xảo nhi, hiện giờ nàng chỉ muốn tắm rửa một lần.

“ Tiểu chủ, nước đã chuẩn bị tốt.” Xảo nhi đỡ Tử Oánh đến phòng tắm, đến khi nước ấm lướt qua da thịt, nàng mới cảm thấy thoải mái một chút.

Hai mắt Xảo nhi ngấn lệ “ Tiểu chủ…” nói không ra lời.

Tử Oánh hiểu là Xảo nhi thấy dấu vết trên người nàng, chỉ dặn Xảo nhi không được lộ ra.

Sao Hoàng Thượng lại thú tính như vậy? Cùng với Hoàng Thượng ôn nhu trong ký ức của nàng như là hai người khác nhau. Dường như rất chán ghét nàng, nếu không sao lại đưa thứ kia nhét vào miệng nàng? Nghĩ trến đây Tử Oánh cảm thấy dường như trong miệng tràn ngập hương vị kia, vội kêu Xảo nhi dâng trà.

Nhấp một ngụm trà mới cảm thấy miệng không có hương vị khác thường. Xảo nhi ở một bên không rõ, nghĩ nàng khát liền tinh tế hỏi nàng có muốn thêm một ly?

Nằm trên đại kháng bên cửa sổ, rất nhanh Tử Oánh liền ngủ. Hoàng Thượng chán ghét nàng như vậy, đại khái sẽ không thăng vị cho nàng, kế tiếp nàng còn có trận chiến phải đánh.

“ Tiểu Chủ đến giờ dùng bữa?” Tô Noãn bưng một ly trà tiến vào, Tử Oánh mơ màng tỉnh lại, nhìn cây cối xanh tốt ngoài cửa sổ, tâm tình cũng tốt lên.

“ Bày trong phòng đi.”

“ Vâng, Thái hậu vừa cho Phó công công đến ban thưởng, thấy người còn đang ngủ không dám làm phiền.”

Thái hậu! Xem ra Thái hậu là muốn mượn sức nàng.

“ Rất nhanh Hoàng Hậu cũng sẽ ban thưởng.” Tử Oánh nói, Hoàng Hậu giỏi nhất là thể hiện hiền lành rộng lượng, huống chi việc này còn có thể lấy lòng Thái Hậu.

Tô Noãn muốn nói lại thôi “ Sao vậy?”

“ Tiểu Chủ, chỉ là Hoàng Thượng cũng không ban thưởng gì đó, trước đây sau khi phi tần thị tẩm đều sẽ ban thưởng vài thứ.”

Tử Oánh sửng sốt, đúng vậy, kiếp trước sau mỗi lần thị tẩm, Hoàng Thượng đều ban thưởng này nọ đến chỗ nàng.

Tử Oánh nhìn mặt trời xuyên qua lá cây “ không có gì, hiện tại cũng không thể quản nhiều như vậy.”

Hoàng Thượng đang nghị sự cùng các ngoại thần trong Ngự Thư phòng, chờ vị đại thần cuối cùng rời đi, Ngụy công công bưng một chén trà tiến vào dâng cho Dịch Thụy Cảnh.

“ Hoàng Thượng, người muốn ban gì cho Ngọc thường tại?” Hoàng Thượng cầm chén trà nhấp một ngụm.

Ban thưởng gì sao? Tối qua bản thân không khống chế được, lại giống như tiểu hài tử mới lớn chưa trải qua sự đời. Mỗi khi tiến vào, địa phương kia gắt gao vây chặt bản thân, thoải mái đến nỗi hận không phải ra ngoài.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt nàng, hắn vừa muốn yêu thương lại vừa muốn tra tấn nàng.

Đó là ánh mắt gì? Mang theo oán hận, không quan tâm,mặc cho số phận.

không có vui thích!

hắn không cho phép có thứ bản thân không khống chế được tồn tại, để cho nữ nhân không biết tốt xấu đó tự sinh tự diệt trong cung đi, phất tay với Ngụy công công, Ngụy công công biết ý lui ra.

Trà trong tay thế nào không có hương vị như hôm qua.

Tiểu Huyền tử đồ đệ của Ngụy công công, thấy sư phụ bước ra, liền tiến lên đỡ Ngụy công công “ Sư phụ, Hoàng Thượng muốn thưởng gì cho Ngọc thường tại?”

Ngụy công công phất tay, Tiểu Huyền tử kinh ngạc há hốc miệng, sao có thể, rõ ràng hôm qua Hoàng Thượng muốn Ngọc thường tại cả buổi tối, từ khi hắn hầu hạ đến nay, Hoàng Thượng chưa bao giờ hành động như thế.

“ Hỷ giận không hiện lên mặt, muốn ta nói bao nhiêu lần nữa.” Ngụy công công làm bộ muốn đánh Tiểu Huyền tử, Tiểu Huyền tử cơ trí tránh đi.

“ Sư phụ, lần sau đệ tử sẽ chú ý, người đừng tức giận.”

Dùng xong ngọ thiện, Tử Oánh cảm thấy thân mình tốt hơn nhiều “ Tô Noãn chuẩn bị lễ, chúng ta đến chỗ Hàn tỷ tỷ” nghĩ một chút lại thôi” Quên đi, ngày khác chúng ta sẽ đi.”

Trong cung tỷ muội trở mặt thành thù vì Hoàng Thượng ân sủng rất nhiều, lúc này nàng đi, trong mắt người khác chính là diễu võ dương oai.

Cho dù Hoàng Thượng không thích nàng, nàng vẫn còn Thái Hậu làm chỗ dựa.

Tử Oánh cười tự diễu, kiếp trước nàng trăm phương nghìn kế muốn lấy lòng Thái hậu mà không được, hiện tại Thái hậu lại rất ưu ái nàng, đúng là làm cho người ta phải trào phúng.

“ Tiểu chủ, khi nào chúng ta đi khấu tạ Thái Hậu.”

“ hiện giờ Thái Hậu đang nghỉ trưa, đợi lát đi.”

Tử Oánh cầm khăn ra thêu, Đào nhi ở bên cạnh phân chỉ “ Tiểu Chủ, người thêu khăn cho Hoàng Thượng sao?”

Tử Oánh dừng một chút, không gật đầu cũng không lắc đầu, tiếp tục lấy chỉ xanh thêu lá trúc.

Giờ Thân, Tử Oánh mang theo Tô Noãn đến Thọ Khang cung của Thái Hậu, Phó công công thỉnh an, dẫn Tử Oánh đến Đông thiên điện “ Thái hậu mới tỉnh ngủ, Tiểu chủ chờ một lát.”

“ Đa tạ công công.” Tử Oánh nhìn Tô Noãn, Tô Noãn hiểu ý xuất một hà bao cho Phó công công, Phó công công cười rạng rỡ thu vào tay áo.

Chờ trong thời gian nhấp một chén trà, Tử Oánh được dẫn vào chính điện, Thái hậu đang dựa trên sạp mỹ nhân, Đỗ ma ma bóp chân cho người.

“ Nô tỳ tham kiến Thái Hậu nương nương, Thái hậu vạn phúc kim an.” Tử Oánh quy củ dập đầu thỉnh an.

“ Đứng lên đi, hôm qua thị tẩm mệt mỏi? Ai gia nghe nói tối qua ngươi ngủ lại Thanh Lương điện?”

“ Nô tỳ không sao, là do nô tỳ ham ngủ, làm rối loạn quy củ.”

“ Ân, lần sau phải chú ý, không thể rối loạn quy củ.” Thái Hậu được bóp đến thoải mái, ra hiệu Đỗ ma ma dừng tay. “ Ngồi đi”

một tiểu cung nữ bê ghế tiến vào, Tử Oánh tạ ơn, hơi ngồi xuống.

“ Hoàng thượng là người trọng tình, nhưng quan trọng nhất là phải có đứa trẻ. So với ân sủng gì đó đều trọng yếu hơn, con nối dòng của Hoàng Thượng đơn bạc, ngươi phải nắm bắt cơ hội này.”

Tử Oánh cúi đầu nghiêm cẩn nghe Thái Hậu nói chuyện trong cung, hiện tại nàng có thể chắc chắn Thái hậu muốn mượn sức nàng.

“ Đây là đôi vòng tay theo ai gia từ hồi còn trẻ, mặc dù không trân quý, nhưng cũng là vật kỷ niệm. Bây giờ thưởng cho ngươi, phải hầu hạ Hoàng Thượng thật tốt.” Đỗ ma ma bưng một khay tiến vào, bên trong là vòng tay phỉ thúy, nhìn tỷ lệ cũng chỉ là hàng trung đẳng.

“ Nô tỳ tạ ơn ân điển của Thái Hậu, nhưng lễ nặng như vậy nô tỳ không dám nhận”

“ Ai gia cho thì ngươi cứ cầm lấy” Thái Hậu tỏ ra không vui.

“ Vâng, nô tỳ tạ ơn Thái hậu nương nương.”

Tử Oánh cầm vòng tay, đeo vào tay, Thái hậu lúc này mới gật đầu hài lòng.

“ Trở về nghỉ ngơi nhiều một chút, tranh thủ hoài con nối dòng.”

“ Vâng”

Ngồi trên ghế, Tử Oánh vuốt ve vòng trên cổ tay, Thái Hậu đã ban thưởng, nay lại thưởng thêm cho nàng một lần nữa?

“ Tô Noãn, theo ngươi Thái Hậu là có ý gì?” Tử Oánh nhẹ giọng nói.

“ Nô Tỳ cảm thấy đây là Thái hậu coi trọng tiểu chủ, phần ân sủng này không biết có bao nhiêu người mơ ước” Tô Noãn thấp giọng nói.

Rất nhiều cung tần mơ ước, hiện thời coi như nàng có chỗ dựa vững chắc. Mặc dù không biết chỗ dựa này muốn dùng nàng vào việc gì, chẳng qua nàng cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.

Vậy nàng ở Khải Tường cung là vì cái gì? Hiền phi xuất ra từ hậu cung, là người của Thái hậu.

Sắc mặt Tử Oánh trầm xuống, Tô Noãn dường như cũng nghĩ ra gì đó sắc mặt rất khó coi “ Nô tỳ biết phải nói thế nào.”

Khó khăn thở một hơi, xem ra con đường báo thù của nàng còn rất dài, hiện tại ngay cả bản thân nàng cũng khó bảo toàn.

Mặt trời ngả về tây, bầu trời như bị nhuộm thành màu đỏ. Lá liễu rủ xuống, lá ngô đồng đang quay vòng theo gió. Dương thụ sàn sạt, không biết thời tiết tốt như thế này sẽ kéo dài được bao lâu?

Bữa tối, nội vụ phủ chuẩn bị nhiều hơn hai món ăn, Xảo nhi bĩu môi, Tử Oánh cười trêu ghẹo “ không biết khi tiểu chủ của ngươi thất sủng, có phải ngươi sẽ đem miệng kéo đến hỏng không.”

“ phi phi, Tiểu chủ miệng quạ đen” Xảo nhi vội vàng phi vài tiếng lên mặt đất.

“ Muội thật là hào hứng, xem chúng ta đến rất đúng thời điểm.” Vén mành tiến vào là Hàn quý nhân và Tô đáp ứng. Tử Oánh vội vàng đứng lên, kéo tay hai người.

“ Hàn tỷ tỷ, Tô muội muội, sao hai người lại đến đây?”

“ Còn không phải là kiếm cơm ở chỗ muội” Hàn Phong cười nói “ Còn có chúc mừng muội muội thị tẩm.”

“ Tỷ đừng trêu muội, ngày khác muội sẽ đến đòi lại.”

Trong tay Tố Trễ cầm một hộp thức ăn “ không nháo với muội, ta mang theo mấy món ăn, hôm nay chúng ta cùng nhau ăn một chút.”

Tô đáp ứng ngượng ngùng cười “ Tỷ cũng không được cất giấu đồ tốt a.”

“ Tô tiểu chủ yên tâm, tiểu chủ không lấy ra, chúng nô tỳ cũng sẽ lấy ra” Xảo nhi sảng khoái nói.

“ Sao tỷ có thể dạy được nô tỳ lanh lợi như vậy, hôm nào phải chỉ giáo cho muội đó.” Tô Mai Ngôn đùa.

“ Tô Noãn, đi thỉnh Thu đáp ứng đến đây, bốn người chúng ta cùng ăn mới náo nhiệt.”

Tô Noãn lĩnh mệnh đi xuống, lát sau Thu đáp ứng vén mành tiến vào.

“ Nơi này của tỷ thật náo nhiệt a” Hành lễ xong ngồi xuống.

“ Mặc dù bốn người chúng ta không cùng tiến cung, nhưng cùng là tú nữ. ở trong cung lại là nơi ăn thịt người không nhả xương, chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực” Hàn Phong nói.

“ Đúng, những điều Hàn tỷ tỷ nói chúng muội muội nhất định ghi tạc trong lòng” Tử Oánh trêu ghẹo.

Tô Mai Ngôn, Họa Phiến gật đầu đồng ý, bốn người lấy trà thay rượu uống một ly.

Ăn uống xong, bốn người ngồi trên đại kháng dưới gốc cây, đến khi cửa cung sắp đóng mới rời đi.

“ Ngày khác chúng ta đến Thải Vi cung dùng bữa” trước khi rời đi Hàn Phong nói.

“ Ân, chúng ta nhất định phải ăn nhiều hơn, để Hàn tỷ tỷ mang món ngon nhất ra” Tử Oánh nói.

“ con mèo tham ăn này” Hàn Phong điểm mũi Tử Oánh.

“ Còn không phải do tỷ tỷ, Xảo nhi đưa tỷ tỷ và Mai Ngôn trở về.” Hàn Phong và Mai Ngôn cáo từ về Thải Vi Cung, Họa Phiến cũng cáo từ về Tây thiên điện.

Nơi này vui đùa an tĩnh, trong Sướng An cung lại âm u.

“ không nghĩ đến tiện nhân kia lại giống như muội muội hồ ly tinh của nàng ta, làm cho Hoàng Thượng lưu nàng ta lại Thanh Lương điện qua đêm.” Huệ phi hất một chén trà nóng lên tay tiểu cung nữ, tiểu cung nữ bị bỏng cũng không dám lên tiếng, chỉ cắn môi cúi đầu.

“Nương nương chớ lên tức giận” Cung nữ chưởng sự Thanh Ngưng bưng trà tiến vào “ không phải Hoàng Thượng không ban thưởng cho nàng ta sao? Nàng ta cũng giống muội muội của mình, đều là Hoàng Thượng nhất thời thấy tươi mới.”

Thanh Ngưng liếc mắt, tiểu cung nữ biết ý vội lui xuống.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi