TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

đi Phương Hoa hiên, Tử Oánh không quên phân phó Đào nhi đến tây thiên điện gọi Họa Phiến, Họa Phiến cũng nhanh chóng cùng nàng đến Phương Hoa hiên thăm Hàn Phong. Đến Phương Hoa hiên, thấy Tô Mai Ngôn đang ngồi cũng Hàn Phong, thấy các nàng thì phúc thân “ Muội vừa định sai người thông báo với các tỷ, sao sắc mặt tỷ kém như vậy.”

Tử Oánh cười cười “ Đêm qua ngủ không ngon nên hôm nay tinh thần không được tốt. Hôm nay Hàn tỷ tỷ thế nào?”

“ Vừa mới tỉnh lại một lát, ăn chút cháo, giờ đang ngủ.”

“ đã bẩm báo Hoàng Thượng chưa?” Họa Phiến dịch góc chăn cho Hàn Phong, nhỏ giọng nói.

Tử Oánh nghĩ nghĩ “ Vẫn nên thông báo một tiếng.” Liền phân phó Tố Trễ đi tìm Ngụy công công.

Hôm nay tâm tình Dịch Thụy Cảnh không tệ, ban thưởng rất nhiều dược liệu còn sai Ngụy công công tự mình mang đến, dặn dò Tố Trễ hầu hạ Hàn Phong chu đáo, trước khi Ngụy công công rời đi còn thâm ý nhìn Tử Oánh một cái.

Tử Oánh kinh ngạc, nghĩ một phen vẫn không biết bản thân làm sai chuyện gì, liền tạm thời không nghĩ đến nữa.

Trở về Khải Tường cung, Hiền phi đang chọn lễ vật mang đến chỗ Tuyết phi, thấy Tử Oánh và Họa Phiến trở về liền vẫy các nàng.

“ Bản cung nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy nên đưa đến chỗ Tuyết phi mấy chậu hoa, nàng ấy đang có thai cũng không thể xông hương.” Hiền phi chỉ vào mấy chậu hoa “ Mấy chậu này thế nào?”

Tử Oánh nhìn qua, thấy có Bách Hợp, Vãn Hương Ngọc, hoa Bát Tiên, đều là loài hoa cao quý, duyên dáng, cực kỳ giống như tính tình Tuyết phi.

Chỉ là…..

“ Hoa nương nương chọn tất nhiên là đẹp nhất, tốt nhất.” Họa Phiến nhìn mấy chậu hoa nói, tư thái nhàn nhã.

Tử Oánh chỉ nói “ Hảo” rồi không nói gì, Hiền phi dường như rất cao hứng, để thái giám đưa qua chỗ Tuyết phi.

Nghe thái giám về báo, Tuyết phi yêu thích không thôi, đặt tất cả ở trong phòng.

Trong lòng Tử Oánh bất ổn, nàng không biết có nên nói ra hay không, kiếp trước Tuyết phi cũng không hại nàng, chỉ thờ ơ lạnh nhạt mà thôi.

Nàng nhỏ giọng tinh tế nói với Đào nhi, sau khi kinh ngạc Đào nhi nói: “ Tiểu Chủ người không thể mềm lòng, nếu nói ra sẽ đắc tội Hiền phi nương nương. Huống chi chắc gì Hiền phi đã có ý đó.”

Đúng rồi, Tân ma ma dạy nàng không ít các mánh khóe ở hậu viện nhưng chắc gì mọi người trong cung đều biết đến. Vậy hãy xem ý trời đi.

“Tô Noãn” Tử Oánh hô một tiếng, Tô Noãn đang thêu thùa ở hành lang lập tức vén rèm bước vào “ Tiểu Chủ”

“ Sau khi nghỉ trưa sẽ đi thỉnh an Thái hậu, nhớ mang theo Pháp Hoa kinh ta mới thêu.”

“ Vâng”

Đến Thọ Khang cung, Đỗ ma ma mời nàng vào phòng khách, nhỏ giọng nhắc “ Tuyết phi nương nương đang ở trong.”

Tử Oánh cảm kích, cười với Đỗ ma ma, tháo vòng tay Xích Kim trên cổ tay đặt vào tay Đỗ ma ma “ Đa tạ ma ma”

Đỗ ma ma nhấc mành, Tử Oánh tiến vào dập đầu với Thái Hậu “ Thái hậu nương nương vạn phúc kim an.” Thái hậu nói “ Bình thân” sau đó phân phó cung nữ mang ghế.

Ngẩng đầu thấy Tuyết phi, Tử Oánh phúc thân “ Tham kiến Tuyết phi nương nương.” Tuyết phi cười để nàng miễn lễ, thoạt nhìn sắc mặt tốt hơn nhiều so với buổi sáng.

“ Thái Hậu nương nương, đây là Pháp Hoa kinh nô tỳ mới thêu” Tô Noãn phía sau nàng vội vàng trình trước mặt Thái Hậu.

Thái Hậu nhìn một lát, vừa lòng gật đầu “ thật là khóe léo nhưng phải cẩn thận không mắt bị thương.”

Tuyết phi ở một bên che miệng cười duyên “ Chả trách Thái hậu thích muội như vậy, muội thật có tâm.”

Tử Oánh vội nói “ Nương nương khen trật rồi, chờ nương nương sinh hạ tiểu hoàng tử, cam đoan Thái Hậu đến họ của muội là gì cũng quên mất.”

“ Tiểu hầu nhi, đến cả ai gia cũng dám trêu.” Thái hậu cười cười vỗ lưng nàng.

“ Là Thái hậu hiền lành, thân thiết nên nô tỳ mới dám có lá gan lớn như vậy.”

“ Ngươi cũng phải cố gắng sớm hoài con nối dòng. Hôm qua Hoàng Thượng nghỉ lại chỗ ngươi?”

Tử Oánh cúi đầu nhỏ giọng nói: “ Gần đây Hoàng Thượng bận rộn, chỉ ở chỗ nô tỳ ngủ một giấc.”

Tuyết phi hiểu rõ, chả trách mỗi lần Ngọc thường tại thị tẩm Hoàng Thượng đều không ban thưởng gì, nguyên lai là không thừa sủng.

Thái Hậu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, điểm trán nàng “ Ngươi cũng phải học hỏi Tuyết phi, cái bụng phải biết phấn đấu.”

Chờ Tử Oánh và Tuyết phi rời Thọ Khang cung, Thái hậu để Đỗ ma ma đỡ nói “ Như Hà, dìu ai gia đi xem nàng.”

Lưng Đỗ ma ma cứng đờ, nói “ Thái hậu, đang là ban ngày, vạn nhất…”

“ không sao, người nên đến đều đã đến. Lại nói thật lâu rồi bản cung không có gặp nàng.”

Tuyết phi cẩn thận đỡ bụng chưa lộ đi trên đường lát đá, mới một tháng là thời kỳ nguy hiểm, Tử Oánh chậm rãi đi phía sau.

“ Hôm qua lôi kéo muội nói chuyện nửa ngày, cảm thấy thật hợp ý, hôm nào rảnh hãy đến Giáng Tuyết hiên bồi tỷ tỷ.”

“ Đa tạ nương nương nâng đỡ.” Vốn tưởng Tuyết phi thanh cao, không nhiễm khói lửa nhân gian, sẽ không mượn sức nàng. Xem ra Tuyết phi cũng biết có rất nhiều người đang nhìn chằm chàm vào bụng nàng ta, tiêu biểu nhất chính là Huệ phi ở Sướng An cung đi.

Tuyết phi rời đi, Tử Oánh mang theo Tô Noãn chậm rãi đi dạo, hôm nay không có mặt trời, cực mát mẻ.

“ Tô Noãn, Tuyết phi có thể bảo trụ khối thịt trong bụng không?”

“ Phải xem tạo hóa của bản thân, hôm nay Tuyết phi vội vàng đến thỉnh an Thái hậu, có Thái Hậu làm chỗ dựa, nói không chừng là có cơ hội.”

Tử Oánh im lặng, Thái Hậu là mẫu hậu của Hoàng Thượng, sẽ không hại đến hoàng tử.

Chỉ là, minh thương dễ tránh, ám khí khó phòng.

Điều làm Tử Oánh bất ngờ chính là trong cung có lời đồn kỳ quái hơn cả lần trước, nàng không chịu sủng, Hoàng Thượng đến chỗ nàng đơn giản là chỉ để ngủ.

Việc này so với không chịu sủng còn nghiêm trọng hơn, quả nhiên đồ ăn nội vụ phủ mang đến không bằng ngày thường, ngay cả canh đậu xanh cũng giảm hơn nửa.

Sau khi có lời đồn nửa tháng, Hoàng Thượng cũng chỉ nghỉ ở chỗ Tuyết phi một đêm, Hoàng hậu một đêm, còn lại không sủng hạnh ai. Hoàng Hậu có sủng hạnh không nàng không biết, nhưng Tuyết phi thì không thể hầu hạ hắn. hắn không có biện pháp để nữ nhân mang thai hầu hạ đi?

Cũng không thể dám chắc được, có kinh nghiệm những lần trước, ham thích của hắn rất đặc thù a.

Tử Oánh vừa bóc hạt sen vừa nghe Xảo nhi sinh động kể chuyện bát quái trong cung, đến đoạn thú vị nàng không giữ chút hình tượng nào mà cười to.

Bệnh của Hàn Phong đã dần tốt hơn, có thể xuống giường đi lại. Nghe nói Hoàng Thượng cũng bớt chút thời gian đến Phương Hoa hiên ngồi một lát.

Nếu nàng là Hoàng Thượng, phải xem nhiều nữ nhân như vậy, chắc mệt chết.

Sau khi ăn tối Tử Oánh ngồi trong sân, Dịch Thụy Cảnh mang người vào Khải Tường cung, nhưng không đến chỗ nàng, thấy nàng trong sân thì phát ra tiếng cười nhạo.

“ Nhã hứng của Ngọc thường tại thật tốt. Khó trách Trẫm tìm ngươi để thuần ngủ.” Hai chữ ‘thuần ngủ’ nói ra rất nặng.

Tử Oánh thầm nghĩ ‘ Lời đồn này đến Hoàng Thượng cũng nghe thấy, xem ra đã làm mất mặt Hoàng Thượng, lần này chạy trời không khỏi nắng.”

trên mặt lại tươi cười “ Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng.”

Dịch Thụy Cảnh “ Hừ” một tiếng, Họa Phiến nghe được động tĩnh, ra ngoài bái kiến Hoàng Thượng, trên người mặc váy dài trắng, cài trâm xanh biếc, chọc người ta vừa thấy đã thương.

Hoàng Thượng đích thân nâng Họa Phiến lên, không quên dặn tiểu Huyền Tử “ Lần trước ăn điểm tâm ở Hương Vận hiên rất ngon, thưởng cho Ngọc thường tại.”

Tiểu Huyền tử khom người “ Vâng”, Tử Oánh không hiểu, lát sau mới nhớ hôm trước nàng để Đào nhi làm điểm tâm cho Hoàng Thượng.

Thấy Dịch Thụy Cảnh đỡ Họa Phiến vào tây thiên điện Xảo nhi gấp đến giậm chân, nhưng cũng không dám phát giận với Hoàng Thượng.

Tử Oánh thở phào nhẹ nhõm, trong Khải Tường cung không phải chỉ có mình nàng, nếu chỉ đến chỗ nàng Hiền phi chắc cũng sinh khí. Xem ra Hoàng Thượng cũng không giống như lật bài tử của Họa Phiến.

Tiểu Huyền tử bưng khay điểm tâm đặt trên bàn “ Tiểu Chủ, đây là Hoàng Thượng đặc biệt phân phó Ngự thiện phòng làm cho ngài.”

Tử Oánh kinh ngạc, từ khi nào Hoàng Thượng lại tốt như vậy? Cắn một miếng, nàng vội vàng cầm chén trà nhấp một ngụm “ Này, cũng ngọt quá rồi.”

Tiểu Huyền tử bày ra bộ mặt, không phải việc của ta, thầm nghĩ “ Lần trước Hoàng Thượng ăn xong cũng là bộ dáng này”

“ Đào nhi” Tử Oánh gọi Đào nhi vào, nhỏ giọng nói “ Lần trước ngươi làm hạt dẻ cao đã cho rất nhiều đường?”

“ Đúng vậy, nô tỳ thấy mấy hôm trước Tiểu Chủ kêu đắng miệng…”

Có thế chứ, lấy tâm tư của Dịch Thụy Cảnh, không phạt nàng cấm túc, nàng đã phải cảm ơn trời đất. hắn không thích đồ ngọt, bình thường không cần động vào thì nhất định không động, theo như cách nói của tiểu Huyền tử thì chắc hắn đã ăn hết một mâm, trong lòng nhất định là hận chết nàng!

Thêu hoa một lát, Tô Noãn nhíu mày chỉnh đèn sáng hơn “ Tiểu Chủ, để sáng hãy làm, cẩn thận không hại mắt.”

Tử Oánh gật đầu, buông khăn, vươn vai, nhìn trời đã tối đen.

Nửa đêm thức dậy dùng trà thấy các thái giám trong tây thiên bận rộn, chắc là chuẩn bị nước. Họa Phiến thừa sủng, tốt xấu gì sau này cũng sẽ có hi vọng.

“ Tiểu chủ, trong lòng khó chịu?” Tô Noãn trực đêm nghe thấy động tĩnh thì đứng dậy hỏi.

“ Trong cung nhiều nữ nhân như vậy, có gì mà khó chịu. Khó chịu cũng là Hoàng Hậu nương nương khó chịu.” nói đến đây thấp giọng hỏi Tô Noãn: “ Ngươi có biết lúc trước tại sao Hoàng Thượng lại cưới Hoàng Hậu làm chính thất?”

Nàng luôn thấy kì quái, sao Hoàng Thượng lại cưới Hoàng Hậu làm chính thất, không phải Hoàng Hậu không tốt chỉ là có chút không phóng khoáng, nhà mẹ đẻ không phải là gia tộc có công tích vĩ đại.

“ Là ý của Thái Hậu nương nương. Lúc trước Thái Hậu chỉ hôn, Hoàng Thượng cưới Hoàng Hậu không lâu liền nạp Quý phi vào phủ.”

Điều này càng khó lý giải, không phải Thái Hậu nên chọn một Hoàng Hậu xuất thân từ gia tộc có thực lực hùng hậu để giúp Hoàng Thượng đăng cơ?

“ Tiểu Chủ, người nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai còn phải đi thỉnh an.” Tô Noãn vén góc chăn cho nàng nói.”

Tử oánh giữ chặt tay nàng ta “ Tô Noãn, ngươi có phản bội ta?”

Tô Noãn sửng sốt, cầm lại tay nàng “ Nô tỳ không biết mai sau Tiểu Chủ sẽ như thế nào, nhưng biết muốn có kết cục tốt thì phải trung thành.”

Tử Oánh gật đầu “ Ngươi cũng mau ngủ đi”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi