TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Đám người Hoàng Hậu thấy Hoàng Thượng đi rồi cũng lần lượt rời đi, không có ai muốn đi thăm Lưu tần. Trước đó nàng ta quá phô trương, Hoàng Thượng lại cũng tỏ rõ thái độ.

Sau khi mọi người rời đi, đại môn của Vĩnh Hòa cung đã đóng, một mình Tường tần ngồi trên đại kháng bên cửa sổ cười thật thoải mái. Khi Lưu tần có thai, nàng ta cũng đã phải ăn không ít khổ từ Lưu tần. không chỉ kéo Hoàng Thượng từ nơi này đi, còn thường xuyên dùng lời nói ép nàng, muốn ngồi lên vị trí chủ Vĩnh Hòa cung.

“ Chúng ta đi xem Lưu tần.” Tường tần để cung nữ chưởng sự- Tây Cùng vấn lại kiểu tóc Sơ cao kế, mang Xích kim tương đông châu mà nội vụ phủ mới mang đến, khuyên tai thủy tinh, trên người cũng thay bằng gấm tố cẩm thêu hoa trà, qua rnhieen minh diễm động lòng người.

“ Nương nương, chúng ta đi như vậy có phải có chút không ổn không?” Tây Cùng có chút bất an nói.

“ không ổn? Rốt cục ta cũng có cơ hội hãnh diện trước mặt nàng ta, sao lại không để cho nàng ta phải ngột ngạt? Huống chi Hoàng Thượng cũng không liếc nàng ta một cái, chúng ta đến an ủi nàng ta thật tốt.” nói xong liền nở nụ cười trào phúng.

Lưu tần nằm trên giường thống khổ, nàng ta thất vọng vì đứa nhỏ không còn, sau đó chuyển từ thất vọng sang đau khổ vì Hoàng Thượng lại không đến nhìn nàng ta một cái. Chẳng lẽ vinh sủng chỉ là nhất thời?

Cung nữ Trà Chanh của Lưu tần dè dặt đặt ly trà lên án kỷ “ Nương nương, trời cũng muộn rồi, người sớm nghỉ đi..” chưa nói xong Lưu tần đã ngầng đầu tức giận trừng Trà Chanh “ Có phải là ngươi hay không? Có phải ngươi đã hại con của bản cung hay không?”

Trà Chanh lập tức quỳ xuống “ Nương nương, nô tỳ nào dám có lá gan đó, nô tỳ luôn trung thành tận tâm với người, nương nương phải tin tưởng nô tỳ…”

Trà Chanh chính là cung nữ áo đỏ tía, lúc đó sau khi lui ra nàng ta liền vội vàng đến hầu hạ Lưu tần, lại bị Lưu tần chỉ trích.

“ Xem ra muội vẫn còn sinh long hoạt hổ a” Tường tần đỡ tay Tây Cùng bước vào ĐÔng thiên điện “ Thực nhìn không ra là người vừa mới đẻ non.” Tùy ý ngồi xuống ghế cách Lưu tần xa nhất.

Lưu tần trợn tròn mắt “ Ngươi tới làm gì? Có phải là ngươi làm hại con của bản cung, nhất định là ngươi, bản cung phải bẩm báo với hoàng thượng, để người biếm ngươi vào lãnh cung..”

Tường tần cười xuy một tiếng, thấy trên bàn có trà mà Trà Tranh vừa mang vào liền bưng lên nhấp một ngụm “ một ngày hoàng thượng trăm công nghìn việc, sao có thời gian gặp người điên như ngươi? Huồng hồ ngươi nói bản cung làm hại con ngươi, có chứng cứ gì không? Bằng không bản cung sẽ trị ngươi tội vu hãm” Loảng xoảng, Tường tần đem ly trà đặt mạnh xuống bàn.

Nàng ta tiến cung sớm hơn, lại có phong hào, giáo huấn Lưu tần có cùng vị phân không phải là không thể.

“ ngươi, ngươi..” Lưu tần khó khăn hít thở, chỉ cảm thấy trong yết hầu có vị tanh ngọt của máu.

“ Muội muội vẫn nên bảo trọng. Hoàng Thượng đã giao cho Quý phi lấy lại công đạo cho ngươi, về phần ai làm hại ngươi, trong lòng ngươi chắc cũng đã có?” nói xong đứng dậy rời đi, ra khỏi Đông thiên điện, làm như nơi này thật xúi quẩy liền sai Tây Cùng mang y phục đi thiêu.

Tây Cùng há miệng thở dốc, nhưng không nói gì, y phục này nương nương vừa mặc đến…

Trà Chanh thấy sắc mặt Lưu tần khó coi liền muốn tiến lên nhưng lại sợ Lưu tần trách tội nên do dự, Lưu tần đánh vào tay nàng ta nói: “ Nha đầu chết tiệt, không thấy bản cung đang khó chịu sao, mắt mù hả! hay ngươi đã kiếm được cành cao hơn nên chướng mắt nơi này của bản cung!”

Lưu tần vì suy yếu, sức lực không lớn lắm, đánh cũng không đau. Trà Chanh không dám khóc lớn. chỉ nhỏ giọng nỉ non, chọc Lưu tần càng tức giận, oán hận trừng mắt nhìn nàng ta. Lúc này Nhạc nhi bước vào, dùng mắt ra hiệu cho Trà Chanh, Trà Chanh như được đại xá, chạy vội ra ngoài.

“ Nương nương, hiện giờ người nên nghỉ ngơi thật tốt, dưỡng thân thể khỏe sau đó lại vì hoàng thượng mà sinh tiểu hoàng tử” Nhạc nhi nhấc lại bấc nến “ Đều là lỗi của nô tỳ, nếu lúc đó nô tỳ đi theo thì đã không xảy ra chuyện. Thỉnh nương nương thứ tội.”

Nước mắt của Lưu tần lại chảy xuống “ Nhạc nhi, nhất định là tiểu nhân Trà Chanh kia hại ta… Ngươi nói ta cong có thể có đứa nhỏ sao?”

Nhạc nhi dịch góc chăn cho nàng ta “ Nương nương phúc trạch thâm hậu, tất nhiên sẽ có. Nương nương để tâm tình thoải mái là được.”

“ Nhưng là, nhưng là Hoàng Thượng còn không liếc mắt nhìn ta một cái, ngươi nói xem coa phải Hoàng Thượng trách ta không giữ được đứa nhỏ?”

“ Nương nương không cần nghĩ nhiều, nhất định là Hoàng Thượng thương tâm không đành lòng nhìn thấy nương nương. Còn nữa trong cung xảy ra chuyện lớn như vậy, Hoàng Thượng tức giận cũng là vì QUý phi và hoàng hậu quản lý không nghiêm.”

Lưu tần bình tĩnh lại, nhớ đến những lời Tường tần vừa nói. Là ai muốn hại nàng? Ngọc quý nhân? Vinh tần? Tường tần? Huệ tần? hoặc có thể là hoàng hậu.

Mỗi người đều có khả năng nhưng dường như cũng không có khả năng.

Nghĩ một chút đã cảm thấy đầu choáng váng, thở dài, lại thầm mắng Trà Chanh không hiểu chuyện, chỉ có Nhạc nhi là tri kỷ. Nghĩ một lát lại khóc sau đó ngủ thiếp đi.

Nhạc nhi thấy Lưu tần đã ngủ thì cười lạnh, thừa dịp trời tối đem mấy thứ vất đi.

Trà Chanh sau khi rời khỏi trong lòng ủy khuất. bản thân tận tâm với Lưu tần lại cả ngày bị Lưu tần không nể mặt, luôn là Nhạc nhi cô cô ra mặt giúp nàng ta giải vây. Lần này Nhạc nhi cô cô xin nghỉ mới đến phiên nàng ta hầu hạ, không ngờ lại phát sinh chuyện như vậy.. Nghĩ đến ngày sau hơi thở dài, chỉ sợ về sau nàng ta sống không dễ chịu.

Ánh trăng sáng tỏ, hôm nay nhất định là một đêm không ngủ.

Liễu quý phi sắc mặt âm trầm nhìn hoa văn Vạn thọ vô cương trên song cửa sổ, một yến hội tốt đẹp lại bị làm hỏng, chỉ sợ trong lòng Hoàng Thượng kín đáo phê bình nàng ta.

“ Nương nương, người đã muốn nghỉ ngơi?” Tảo nhi hành lễ hỏi.

“ Đêm nay để An Cầm dẫn người điều tra rõ cho ta, chỉ cần là kẻ tiếp xúc với đồ ăn của Lưu tần thì một người cũng không tha!” Tảo nhi ứng ‘Là’ Liễu quý phi bổ sung thêm “ Tiếp xúc với dụng cụ cũng phải cẩn thận điều tra.”

Tảo nhi lui xuống truyền lời với An Cẩm, móng tay của Quý phi cắm thật sâu vào da thịt, qua hồi lâu mới gọi người hầu hạ rửa mặt.

không lâu sau Tảo nhi trở về, nhỏ giọng bẩm báo với Quý phi: “ Nương nương, vừa mời…”

Tử Oánh trở lại Hương Vận hiên, đầu tiên là phân phó chuẩn bị nước tắm rửa, Đào nhi hầu hạ nàng, thấy trên vai nàng có một dấu răng thật sâu “ Tiểu Chủ, đây là..”

“ không sao, chỉ là bị cắn một cái.” Dù không nói là ai căn nhưng Đào nhi cũng hiểu rõ, người trong cung có thể cắn Tiểu Chủ của nàng chỉ có thể là vị tiểu chủ kia.

“ Tiểu Chủ, nô tỳ đã làm theo lời người phân phó..” Đào nhi dột nhiên hạ giọng.

“ Ta đã biết, không bị ai phát hiện chứ?”

“ không có, không có ai thấy.”

“ Làm tốt lắm, giờ này chắc nàng ta đã khóc đi, đáng tiếc là ta không được tần mắt nhìn thấy cảnh đó.”

“ về sau còn nhiều cơ hội mà, chỉ sợ đến lúc đó muốn người đi, người còn không muốn đi.”

“ Ba ngày sau chính là lễ sắc phong, không biết nội vụ phủ đã chuẩn bị tốt triều phục chưa?” Tử Oánh khôi phục thanh âm, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, hai người liếc nhìn nhau.

“ Nội vụ phủ đã khẩn cấp làm, Tiểu Chủ cứ yên tâm.” Đào nhi hiểu ý trả lời.

không lâu sau, Tô Noãn ở sau bình phong nhỏ giọng nói “ Tiểu Chủ, bên kia đã tan rồi.”

“ Ân, ta đã biết.” Tử Oánh ngâm một lát, thấy hơi nước lượn lờ, bình phong chắn một phần đèn đổ bóng loang nổ, nàng nhếch môi cười.

“ Hoàng Thượng vạn phúc kim an” thanh âm của Lâm Ngôn vang lên, Tử Oánh vội vàng mặc y phục ra ngoài hành lễ.

“ không biết Hoàng Thượng giá lâm, nô tỳ không thể tiếp đón từ xa.” Sao hắn lại đến đây? Hôm nay tâm tình hắn không tốt, vạn nhất chọc giận hăn không phải tất cả đều thất bại trong gang tấc.

“ Đứng lên đi.” Vừa rồi hắn bãi giá Thanh Lương điện, đi đến giữa đường lại đổi ý.

Tử Oánh phân phó Tô Noãn dâng trà, Dịch Thụy cảnh lập tức đến đại kháng bên cửa sổ, Tử Oánh bước đến cởi giày cho hắn, kê sau lưng hắn một gối mềm, thấy hắn mệt mỏi nằm đó thì nhỏ giọng hỏi:

“ Hoàng Thượng, có muốn tắm rửa không?”

Dịch Thụy Cảnh nhàn nhạt ân một tiếng, khuôn mặt mệt mỏi, không có chút nào giống ngày xưa, trả lời nàng một cách mỉa mai. Tô Noãn đã ra ngoài chuẩn bị nước, bên trong chỉ có hai người họ. Tử Oánh cảm thấy hơi kỳ quái, huống chi vừa rồi hai người mới cá nước thân mật trong đình.

“ Trà để xa như vậy, trẫm uống thế nào?” Dịch Thụy cảnh khẽ chớp mi, bắt đầu chỉ huy Tử Oánh.

Tóc Tử Oánh chưa lau khô, nước nhỏ tí tách, không lâu sau lưng áo nàng đã ướt sũng. trên người vốn chỉ mặc y phục mỏng, nay thân thể như có như không hiện ra, rất mê người.

Nàng lại không hay biết, vẫn nghiền ngẫm tâm tư của Hoàng Thượng, thấy tâm tình hắn không tốt nên thông cảm đem trà đến trước mặt hắn.

“ Hôm nay thật nghe lời.” Dịch Thụy Cảnh nhấp một ngụm, nhăn mặt “ Sao lại không phải là nàng phao?”

“ Hồi hoàng thượng, nô tỳ vừa tắm, chưa kịp..” Còn chưa nói xong Dịch Thụy Cảnh đã đẩy nàng ra, đi về phía Noãn các còn để lại một câu cho nàng “ Dối trá!”

Tử Oánh quỳ trên mặt đất, tuy biết bản thân thường xuyên chọc giận hắn, nhưng hắn chưa từng thức giận như vậy, thay từ không cần thành dối trá, thanh âm lại lớn như vậy, chỉ sợ Họa Phiến và hiền phi cũng đều nghe thấy được chứ đừng nói cung nữ thái giám đang đứng bên ngoài, ngày mai nàng phải gặp người khác như thế nào?

Ngơ ngác quỳ trên đất, chân bắt đầu run lên. Trong lòng lại hối hận, biết rõ tâm tình hắn không tốt còn cố tình chọc hắn.

không lâu sau hắn mặc áo lts màu vàng bước ra, tóc cũng chưa lau, nước chảy thành dòng suối nhỏ.

“ Đứng lên, lau tóc cho trẫm.” Dịch Thụy Cảnh thấy nàng còn quỳ thì không đành lòng mở miệng nói, cau mày ngồi trên sạp.

Tử Oánh vội đứng dậy, vì quỳ lâu nên khi đi có chút lảo đảo, cầm khăn đứng sau lwung hắn nhẹ nhàng lau, giữa hai người lại khôi phục không khí trầm mặc, nhưng lại nhàn nhạt lộ ra an tường.

Lau khô được một nửa, Dịch Thụy Cảnh túm lấy tóc nàng về phía trước, cầm khăn lau cho nàng, Tử Oánh ngạc nhiên tựa hồ.. không nên phát triển thành như vậy.

“ Hoàng, hoàng…” Tử Oánh lắp bắp mở miệng, Dịch Thụy Cảnh kéo tóc nàng để trả thù, làm nàng đau đến nhe răng trợn mắt.

“ Câm miệng” Nàng vội vàng ngậm miệng, hôm nay nàng không nên động vào vảy ngược của hắn.

Ôm nàng lên giường, kéo màn xuống, nhẹ nhàng bóp chân cho nàng “ Còn đau sao?” Ngữ khí vẫn không tốt, nhưng ôn như hơn vừa nãy.

Nàng phải nói hay không?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi