TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Hiền phi đang chăm sóc hoa, không biết nghĩ gì mà nhìn bầu trời chẳm chằm, cúi đầu nói “ Nàng ta là người có bản lĩnh, hy vọng Thái Hậu không nhìn sai người.”

Tử Oánh về Khải Tường cung, Dịch Thụy Cảnh đã dậy, mặc nội y cúi đầu đọc sách “ Hoàng Thượng, người có muốn dùng điểm tâm?”

Dịch Thụy Cảnh lắc đầu “ Điểm tâm của Ngọc tần trẫm không có phúc hưởng.” Đó là nhắc tới vụ hạt dẻ cao của Đào nhi.

Thấy trên bàn có bàn cờ “ Trẫm không ngại đánh cùng nàng mấy ván cờ.”

“ Nô tỳ tài học sơ thiển, thỉnh hoàng thượng nhường một hai.” Hai người bắt đầu, trong Noãn các nhất thời tĩnh lặng, lò hương bay lượn lờ, Tô Noãn bưng trà tiến vào nhìn thấy cảnh này, giống như đôi vợ chồng bình thường, cử án để mi.

Giờ thân, Tử Oánh nghĩ đến hôm nay chưa thỉnh an Thái Hậu, đặt quân cờ trong tay xuống “ Hoàng thượng, nô tỳ còn chưa thỉnh an Thái Hậu, ngày khác lại chơi cờ cùng Hoàng Thượng được không?”

“ không cần” Dịch Thụy Cảnh đặt quân cờ xuống “ Kỳ nghệ của Ngọc tần thật sự là không tốt.”

Tử Oánh không biết “ không cần” trong miệng hắn là không cần bồi hắn chơi cờ hay không cần thỉnh an Thái Hậu, nhấp ngụm trà nói “ không bằng hoàng thượng đến chỗ Hiển phi tỷ tỷ hoặc Thu muội muội dùng bừa tối? Thái hậu luôn đối với nô tỳ không tệ, nô tỳ…”

“ Rào, rào” quân cờ bị gạt hết xuống đất “ Câm miệng! Trẫm nói không cần! Nàng không nghe thấy sao!”

“ Vâng” Tử Oánh cúi người nhặt quân cờ, Dịch Thụy Cảnh kéo nàng lên, bên ngoài truyền đến giọng cố ý đè thấp của Ngụy công công “ Hoàng thượng..”

“ không có việc gì.” Nắm lấy cằm nàng “ Nếu ngươi cảm thấy không làm được tần thì đi lãnh cung đi, đừng lắc lư trước mặt ta để ta chướng mắt.”

Tử Oánh quỳ xuống nói: “ Hoàng thượng, nô tỳ chưa bao giờ có ý nghĩ như vậy.Nô tỳ muốn làm bạn bên người.” đến bây giờ nàng để ý nhất là địa vị và thanh danh. Nàng cúi đầu xin tha thứ trước mặt hắn thì thế nào, nói lời hay cũng không sao, bộ dáng chật vật nhất của nàng hắn cũng đã thấy, điều nàng muốn là tranh đấu hậu cung.

Hoàng thượng muốn nàng làm đôi mắt trong hậu cung của hắn, nàng làm được. Hoàng thượng không muốn hôm nay nàng đi thỉnh an thái hậu thì ngày khác nàng sẽ đi. Như vậy mà có thể lấy lòng hắn thì cũng tốt, nàng đã là tần, Huệ tần, Uyển âm, Hoàng hậu, nàng sẽ chậm rãi lật đổ.

Lưu tần là ví dụ, nàng mượn tiệc sinh nhật của Nhị hoàng tử, để Đào nhi thả Vãn hương ngọc vào trong kiệu của Lưu tần. Thần không biết quỷ hay làm nàng ta sinh non, dù là Lưu tần hay cung nữ ngửi thấy cũng chỉ nghĩ là hương hoa bình thường. Từ Thái y lại ám chỉ Lưu tần ăn nhầm đồ có hoa hồng, để tất cả mọi người nghĩ Lưu tần xảy ra chuyện ở Yến hội.

Lúc đó nàng không dám chắc dù sao phân lượng của vãn hương ngọc cũng ít, không nghĩ tới Lưu tần lại bất ổn như vậy.

Dịch Thụy cảnh buông mặt nàng ra, ôm nàng lên, đi ra sau bình phong. Ném nàng vào trong hồ, xiêm y ướt đẫm hiện ra dáng người mê hồn của nàng.

Hồ này là nơi nàng tắm rửa, thật nhỏ. Dịch Thụy Cảnh bước vào, Tử Oánh chỉ cảm thấy không khí đè nén, đầu óc bắt đầu tê tê, nàng lại có cảm giác không tốt, cả người như bị một sức nặng đè ép, gáy chảy ra tầng mổ hôi mỏng.

“ Xem ra ái phi rất nóng.” Dịch Thụy Cảnh tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, một bàng tay vòng về phía trước, ngón tay quấn quýt bên hông nàng “ không bằng Trẫm giúp nàng mát mẻ.”

Nàng xấu hổ, muốn thoát khỏi tình trạng này nhưng đầu óc lại trống rỗng, chỉ cảm thấy ngón tay khô ráo của hắn đi đến đâu làn trên người nàng lại nổi lên đốm lửa nhỏ.

Hai tay theo vạt áo dò xét đi vào, làm người nàng nóng bừng, run lên. Lưỡi linh hoạt tách khớp hàm của nàng, quấn lấy lưỡi nàng.

Hai tay không tự giác quấn lấy cổ hắn, hắn tiến vào làm bọt nước văng khắp nơi. Tóc dài của Dịch Thụy Cảnh phiêu du trong nước như tảo, một khúc mỹ hương.

Ba ngày sau, trong Trường Nhạc cung cung nữ thái giám quỳ thành vòng, Dịch Thụy cảnh ngồi trên, hoàng hậu và quý phi ngồi hai bên “ Hoàng thượng, nô tỳ đã thẩm tra những người từng tiếp xúc với đồ ăn của Lưu tần, là mấy người này.”

“ đã tra ra là ai?”

“ Nô tỳ ngu dốt, mấy người khai cung nữ thái giám của Tô đáp ứng, Tường tần, Vinh tần, Huệ tần, Hiền phi đều có tiếp xúc.”

Dịch Thụy Cảnh hừ một tiếng “ Chẳng lẽ không có ai thừa nhận?”

Nhàn nhạt quét qua, sắc mặt Mai Ngôn sợ hãi, Hàn Phong và Họa Phiến rất lo lắng cho nàng ta. Sau khi Hàn Phong bị bệnh rất được sủng ái, hơn nửa thời gian là ở trong cung vẽ tranh.

“ Theo nô tỳ thấy nhất định là Tô đáp ứng” Huệ tần nói “ vụ Tường tần lần trước là nàng ta châm ngòi hãm hại nô tỳ, lần này lại có mặt nàng ta, đáng để người khác phải suy nghĩ.” Mới mấy ngày mà bản tính phô trương ương ngạnh của Huệ tần đã hiện ra. Huống chi sự việc lần trước có liên quan đến Mai Ngôn?

Tử Oánh vừa đứng dậy, QUý phi đã mở miệng “ Lời này của Huệ tần không có đạo lý, việc lần trước có chứng cứ xác thực. nếu nói đến hoài nghi, bản cung lại hoài nghi muội nhiều hơn.” Mai Ngôn nghe vậy dùng ánh mắt cảm kích nhìn QUý phi.

“ QUý phi nương nương nói rất đúng, Mai Ngôn là người nhát gan, thiện tâm, sao có thể làm ra chuyện như vậy.” Tử Oánh hành lễ nói.

Huệ tần hừ một tiếng “ Nô tỳ nhớ Ngọc tần, Hàn quý nhân, Tô đáp ứng, Thu đáp ứng rất thân cận, nay lại một mình Ngọc tần được sủng ái, không biết các nàng có cảm tưởng gì?”

“ Trẫm còn đang ở đây!” Liếc nhìn Huệ tần, Huệ tần thức thời ngậm miệng.

Trong lòng Tử Oánh rơi lộp bộp, khi nàng bắt đầu tìm cách để Lưu tần đẻ non thì ít lui tới chỗ bọn Hàn phong. Nhân tình trong cung lại mỏng manh, không biết có trở lên xa lạ.

“ Nô tì biết người này.” một thanh âm thanh thúy như chim vàng anh vang lên, là người luôn không nhiều lời – Phương tần “ Nô tỳ nhớ nàng ta là đồng hương của cung nữ Tây Cùng trong cung Tường tần.” cung nữ bị điểm danh sợ tới mức ngã ngồi xuống đất.

Tường tần lập tức thất sắc, vội đứng dậy quỳ xuống “ Nô tỳ không làm chuyện này, xin hoàng thượng minh xét.”

Tây Cùng cũng quỳ xuống “ Nô tỳ, nô tỳ không biết nàng ta.” Ánh mắt lại né tránh.

Dịch Thụy Cảnh nheo hai mắt lại, chậm rãi phun ra hai chữ “ Dùng hình.”

TRong điện nhất thời im ắng, cung nữ kia còn chưa kịp thét ra tiếng đã bị lôi xuống, Tây Cùng run rẩy liếc Tường tần, chỉ thấy Tường tần đã hôn mê bất tỉnh, trên người mặc váy tô tú nội vụ phủ mới làm.

“ nói!” Dịch Thụy cảnh lạnh lùng phun ra một chữ, Tây Cùng lại nhớ đến cung nữ xa lạ nói với nàng ta tối qua “ nếu trên điện ngươi tự nhận tội thì sẽ có người nhặt xác cho ngươi, người nhà ngươi cũng có một con đường sống. Ta nhớ không nhầm thì cháu gai ngươi cũng mới năm tuổi..”

“ Hồi hoàng thượng, là Tường tần chỉ thị nô tì lấy hoa hồng, nô tỳ biết sai..” nói xòn liền chạy đến đập đầu vào cột, thái giám không kịp cản lại, đành trơ mắt nhìn máu văng khắp điện.

Mùi máu dày đặc, Dịch Thụy Cảnh hơi nhíu mày, phi tần không chịu được lập tức nôn, lập tức có thái giám tiến lên thu dọn “ đánh thức Tường tần dậy.”

một chậu nước lạnh dội lên đầu Tường tần, Tường tần là người cơ trí, mở mắt mờ mịt nhìn mọi người, thấy Tây Cùng đang được mang xuống thì che miệng gào khóc.

“ Biếm lãnh cung.” Dịch Thụy Cảnh đứng dậy.

“ các muội cũng rời đi đi.” Hoàng hậu tao nhã đứng dậy “ Quý phi hãy rửa thật sạch sẽ, dù sao cũng là thứ dơ bẩn.”

Hôm nay nàng ta đi thỉnh an Thái hậu, Thái hậu đã cho phép nàng ta nắm lại quyền quản lý lục cung, nếu không phải Hoàng Thượng đang ở trong này, nàng ta hận không thể cười nhạo Quý phi một phen.

“ Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, nô tỳ nhất định nhớ kỹ.”

Mọi người cung đưa Hoàng Hậu, rồi lần lượt rời đi. Tử Oánh ở ngoài cung, lúc Hàn Phong đi ra mặt trời đã lên cao.

“ Sao muội còn ở đây?” Hàn Phòn tiến lên cầm tay nàng, Tử Oánh cảm động “ Tỷ không trách muội nhiều ngày xa lạ với tỷ là tốt rồi.”

“ làm sao có thể? Muội có nhiều việc, tất nhiên là tỷ rõ” Có vài cung tần đi qua hai người, Mai thường tại cười hành lễ “ Ngọc tần cát tường, Hàn quý nhân cát tường.”

“ Muội mau đứng lên đi” Tử Oánh không hiểu Mai thường tại có ý gì, cùng Hàn Phong liếc nhau, cười cười nhìn Mai thường tại.

“ Nghe nói hàn tỷ tỷ vẽ tranh rất tốt, muội muốn thỉnh tỷ chỉ điểm một hai.”

Hàn Phong cười nói “ Chỉ biết muội đàn tỳ bà tốt lại không biết muội cũng biết vẽ tranh.”

“ Tỷ khen trật rồi, muội chỉ biết sơ qua, nếu nói biết sâu thì làm cho người ta chê cười ròi” nói xong Họa Phiến và Mai Ngôn cũng bước ra.

Tử Oánh bước lên, giữ chặt tay Mai Ngôn “ Sợ hãi sao?”

Mai Ngôn lắc đầu “ không có, tỷ đừng lo lắng.”

Mai thường tại thức thời cáo từ, bốn người cùng rời đi. Họa Phiến trêu ghẹo Tử Oánh “ Các tỷ không biết, bây giờ ngay cả muội muốn gặp Ngọc tỷ tỷ cũng khó, cả ngày hoàng thượng cũng không thả người.”

“ Muội lại nói bậy, ngày nào cung gặp muội hai lần” Tử Oánh dùng quạt gõ đầu Họa Phiến “ thật là ngày càng nhanh mồm miệng.”

Dừng một chút “ Mặc dù chúng ta không tiến cung cùng ngày nhưng lại khó tìm được người hợp ý như vậy, tất nhiên là phải quý tọng.”

Mọi người gật đầu, Hàn Phong lo lắng nói với Mai Ngôn: “ Tỷ thấy Huệ tần lại khôi phục bản tính, nàng ta nhất định hận muội, muội phải cẩn thận.”

TRong mắt Mai Ngôn thoáng qua tia lo lắng, miễn cưỡng gật đầu “ Muội đã biết, tỷ đừng lo lắng.”

Họa Phiến nghe vậy hỏi “ Mọi người cảm thấy là Tường tần động tay chân sao? Hai bọn họ ở cùng một cung, sao lại phải động thủ trên yến hội?”

Nhất thời mọi người trầm mặc, trong đầu Tử Oánh có gì đó lóe lên, giống như ngày Tuyết phi bị hãm hại, luôn có cảm giác có một đôi tay trong bóng tối điều khiển tất cả.

Kiếp trước Tường tần đổ là vì bị kiết lị nên bị đưa vào lãnh cung. Lúc đó nàng không để ý, hiện tại nghĩ đến trong cung luôn sạch sẽ sao có thể bị kiết lị?

Tường tần vào lãnh cung, dù chết trong đó cũng không ai chú ý. Nghĩ đến đây sắc mặt nàng trắng bệch, nhất định là Tường tần đã biết bí mật gì đó nên mới bị người ta không từ thủ đoạn bắt nàng ta phải chết.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi