TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

TRờ lại Vĩnh hòa cung không khí không còn ấm áp như vừa rồi, Tử Oánh lặng lẽ rơi nước mắt, đến giờ nàng vẫn không tin Hàn Phong cứ thế mà đi.

Đễn cùng là ai đẩy Hàn Phong xuống nước, tại sao nửa đêm Hàn Phong lại ra hồ?

Đào nhi nhẹ giọng khuyên “ Nương nương, người phải bảo trọng thân thể, không phải hoàng thượng nói sẽ tra rõ sao, Hàn tần trên trời có linh cũng sẽ mỉm cười.”

“ Ân, ta đã biết, ngươi cho người thông báo với Hàn gia, nói uyển chuyển một chút, bọn họ luôn yêu thương Hàn tỷ tỷ, bọn họ nhất thời sẽ không chấp nhận được. Ta chắc chắn sẽ tra rõ, trả lại công bằng cho tỷ tỷ.”

QUý phi nằm trên sạp mỹ nhân ăn anh đào mới tiến cống. Hai nô tỳ cung kính đứng trước mặt nàng ta, cả hai nhìn nhau không vừa mắt, âm thầm trừng lẫn nhau. một người chê người kia chua ngoa, người còn lại chê xuất thân thấp hèn.

“ Tốt lắm, tuy lần này làm việc có chút lỗ mãng cũng may không lưu lại chứng cớ, coi như chặt một cánh tay của Ngọc tần.”

một nô tỳ không phục “ Nương nương, hoàng thượng tham gia điều tra, khó bảo đảm không tra được chúng ta.”

Quý phi bóp nát quả anh đào, màu đỏ lưu lại trên hộ giáp của ngón tay, nhìn rất ghê người. Hai cung nữu cúi thấp đầu, quý phi nói “ Bản cung ở trong cung nhiều năm cũng không phải ngồi không. Nếu có thể nhanh chóng tra ra thì Tô Noãn cũng không cần ở lại.” Huống chi hiện tại hoàng thượng còn không thể tự lo cho bản thân, thời cơ này khó mà có được.

Cửa số bị gió đập. tháng ba cây liễu phất phơ kèm theo mưa nhỏ, có thể nghe thấy tiếng Nhị hoàng tử khóc nháo, cho dù hoàng thượng tra ra thì sao, hiện tại trong tay nàng ta có nhị hoàng tử, còn có bí mật kinh người đó…

“ Đỡ bản cung đi xem” Liễu quý phi ngồi dậy “ Các ngươi cũng trở về đi, Tử Hằng, thưởng cho các nàng.”

Hai người liên thanh cảm tạ, cầm lấy điểm tâm được ban thưởng, bỏ nhanh vào miệng. sau đó cảm giác bị ngàn con kiến cắn, sau đó không còn thở.

Tiễn hai người đó, Tử Hằng trở lại bên cạnh QUý phi nhỏ giọng nói “ Nương nương, thứ đó đã không còn nhiều lắm.”

“ Ngày mai bẩm hoàng hậu, nói bản cung tưởng niệm người nhà, thỉnh chị dâu tiến cung một chuyến.”

“ Vâng”

một trận mưa qua đi, bên cạnh bờ ao lầy lội, dấu vết của Hàn Phong hoàn toàn bị che giấu, thận hình tư cũng không có cách nào. Hoàng thượng không đến, Tử Oánh ngày ngày dò hỏi nhưng luôn nhận được câu trả lời là chưa có kết quả.

Họa Phiến đem chuyện ngày đó kể cho nàng, Họa Phiến và Hàn Phong ở hoa viên của Phương Hoa hiên uống trà, Hàn Phong luôn mất hồn mất vía, dường như đã xảy ra chuyện gì đó. Họa Phiến dò hỏi nhưng Hàn Phong nhất định không nói, không ngờ đến tối lại xảy ra chuyện.

Thận hình tư đến cung của Tử Oánh, sau đó hỏi Lưu tần, Lưu tần không nhận cũng không phủ định. không sợ hãi nhìn lại Tử oánh, Tử Oánh cũng cảm thấy nàng ta không phải hung thủ.

Lưu tần là người kiêu ngạo, huống chi hàn tần và Lưu tần không có va chạm gì, nếu nói người bị đẩy là Lưu tần nàng còn tin vài phần. hay Hàn tần vô ý biết được bí mật gì đó cảu Lưu tần nên mới bị giết người giệt khẩu.

Tử Oánh hỏi lại Họa Phiến về tình huống ngày hôm đó, đáp án vẫn thế. Nàng lại bảo Họa Phiến đến ở cùng nhau, có thể chăm sóc lẫn nhau. Họa Phiến lắc đầu “ Muội biết tỷ có ý tốt, nhưng hiền phi đối xử với muội không tệ, muội ở chỗ nào cũng vậy, vẫn là không nên chuyển đi thì hơn.”

Thận hình tư lấy Lưu tần để tranh công, nàng lại không thể giải thích được. mấy ngày nay nàng khoogn gặp ai, đến khi thận hình tư tra được Tô Noãn bên cạnh nàng cấu kết với Lưu tần, nàng mới cười mỉa.

Ngay cả người sắp xếp bên cạnh nàng cũng lôi ra, điều này nói lên Quý phi đã sắp xếp xong người mới ở bên cạnh nàng, nàng ta cho rằng như thế có thể trừ bỏ nàng? Nàng nghĩ người thay Tô Noãn có thể chính là người mà nàng rất tín nhiệm.

Hoặc là Quý phi phát hiện nàng không tín nhiệm Tô Noãn? Nàng lăn lộn không ngủ được, Dịch Thụy Cảnh ôm chặt nàng “ Nghĩ gì vậy, mau ngủ đi. Nếu không chúng ta lại đến một lần?” Tử oánh sợ vội nhắm mắt, hô hấp dần trầm ổn, Dịch Thụy cảnh nhẹ nhàng thở ra.

Ngụy công công điều tra được trong vong tay mà thái hậu ban thưởng có xạ hương và một ít thủy ngân, chỉ sợ cũng vì thế mà đứa nhỏ của Tử Oánh không còn. Muốn hắn nói điều này với nàng như thế nào? nói thái hậu muốn hại con của nàng, cách xa thái hậu một chút?

TRong mắt người đời, đó là mẫu thân của hắn, trước đây hắn cũng tin là như vậy, cho đến khi phát hiện cái bí mật kia.

Hoàng thượng làm lễ truy phong Hàn Phong làm phi, người hàn gia đều nhận được hậu lễ, hoàng thượng trọng dụng người trong gia tộc của bọn họ, một hồi tang lễ lại thành chuyện vui, Tử Oánh nghe xong trong lòng khó chịu. không biết trên đời này có mấy người có thể thật tâm khổ sở?

Mai Ngôn nhốt mình trong phòng sao Địa Tàng kinh cho Hàn Phong, mong nàng ấy sớm ngày đầu thai. Ngày ngày nắm trong phòng, khi Tử Oánh đến thăm nàng ta, nàng ta đã ốm vài ngày. Thỉnh thái y, Mai Ngôn lại không nuốt được chút nào, Tử Oánh tức giận đem cung nữ thái giám bên cạnh Mai Ngôn đánh mấy bản tử.

“ Tỷ biết muội khổ sở, nhưng Hàn tỷ tỷ cũng không hi vọng muội như vậy.” vỗ tay nàng, Mai Ngôn rơi lệ “ Tỷ tỷ, trong lòng muội khó chịu. Khi tiến cung là Hàn tỷ tỷ chiếu cố muội, tỷ ấy chưa nói lời nào đã rời đi, muội thầm nghĩ đi theo tỷ ấy, trên đường coi như có người làm bạn.”

“ nói bậy gì đó” Tử OÁnh nóng giận “ Nghi như vậy thì chúng ta cũng đừng sống nữa, dứt khoát cắt cổ tự sát đi.”

Mấy người Đào nhi vội vàng quỳ trên mặt đất, Tử Oánh biết bản thân vừa rồi kích động, dặn dò Mai Ngôn tĩnh dưỡng liền dẫn Đào nhi về Vĩnh Hòa điện.

Tháng tư, lưu dân đã đến phụ cận phủ Bảo Định. Chỉ còn một quãng đường nữa là đến kinh thành. không khí trong cung bắt đầu khẩn trương lên, không khí trong cung cũng không lạc quan, hoàng hậu liên tiếp bị trách cứ, Quý phi cũng bị liên lụy không ít.

Thái hậu gọi Tử oánh đi Thọ khang cung niệm kinh, niệm xong một câu kinh một lạy một lần, Tử Oánh đi 2 lần đầu gối liền run lên, Khi Dịch Thụy Cảnh biết tin muốn phát hỏa, mời thái y, sau đó nói nàng bị bệnh, cáo tội với Thái Hậu.

Tử oánh cố gắng tỏ vẻ nàng không sao, vạn nhất chuyện này chọc thái hậu tức giận, làm ảnh hưởng đến tình mẫu tử của hai người chính là nàng không đúng, Dịch Thụy Cảnh đối với vấn đề này lại không nhường nhịn, để thái y khai đơn thuốc, nàng nhân dịp này chữa khỏi tật xấu kinh nguyệt không đều.

một bên nàng lo lắng cục diện triều đình, một bên ngọt ngào uống thuốc. Thấy Dịch Thụy Cảnh gầy đi cả một vòng, đau lòng vuốt ấn đường cho hắn “ Chỉ có nàng lớn mật, dám chạm vào mặt trẫm.”

“ Hoàng thượng, nô tỳ lo lắng, như thế này nếu lưu dân tiến vào trong thành thì làm thế nào cho phải?”

“ Yên tâm, lưu dân sẽ dừng ở phủ Bảo ĐỊnh, sẽ không tiến về phía trước, ta muốn buộc người đứng sau lộ diện.”

Nghe thế nàng cũng yên lòng, hậu cung không được tham gia chính sự, nàng ỷ vào sủng ái của hắn mới không kiêng nể gì.

Quả nhiên Đại vương gia mang theo một vạn binh mã đánh vào mặt sau của kinh thành, bị Trang thống lĩnh đang mai phục chặn được. Dịch Thụy Cảnh thấy vẻ mặt tang thương của Đại vương gia thì cười lạnh “ Hoàng huynh lúc trước Trẫm dựa vào bản thân có thể đánh bại ngươi, hiện tại Trẫm lại có cả giang sơn, chẳng lẽ lại bại bởi ngươi?”

Sắc mặt Đại vương gia trắng bệch “ Được làm vua thua làm giặc, chỉ cầu hoàng thượng buông tha thê nhi của ta.”

“ Nếu người thua là Trẫm, ngươi sẽ bỏ qua sao?” Dịch Thụy Cảnh cười lạnh, sắc mặt Đại vương gia càng trắng, đi sai một nước cờ là thua cả bàn.

Tiếp đó là chỉnh đốn triều đình, thay đổi một loạt quan viên. Có công thần được khen thưởng, hậu cung cũng có không ít gương mặt mới.

Tử oánh đi ngự hoa viên hái hoa, thấy một cô nương tầm mười ba mười bốn tuổi, đang độ tuổi hồn nhiên nhất. Thấy nàng thì cung kính hành lễ “ Nô tỳ gặp qua Ngọc phi nương nwuong, Ngọc phi nương nương vạn phúc kim an.” Khi tiến cung mẫu thân đã dặn nàng ta, trong cung không thể đắc tội với Ngọc phi.

Tử Oánh nhìn khuôn mặt vừa sợ hãi vừa tò mò của nàng ta mà buồn cười, khi nào thì nàng trở thành người mà mọi người tránh không kịp?

“ Ân, đứng lên đi, bên ngoài gió lớn, muội muội hồi cung sớm đi.”Lúc Tử Oánh xoay người đi nhắc nhở một câu, ĐỔng quý nhân ngây thơ hỏi nô tỳ hầu hạ “ Hôm nay không có gió a, ngay cả mây cũng không có một mảnh.”

Vĩnh Hòa cung không có thêm người mới, nàng và mai ngôn ở trong cung lớn như vậy cũng có chút quạnh quẽ, Mai Ngôn bị bệnh một hồi, mới khoit, xiêm y cũng đều rộng không ít.

“ Ngày khác kêu người làm thêm hai bộ y phục, y phục hè của muội cũng nên thay đổi. Muội phải cố gắng mang thai, Hàn tỷ tỷ cũng không hi vọng nhìn thấy muội như vậy.”

Mai Ngôn lại rơi lệ, làm Tử Oánh thương tâm. Đào nhi và lâm Ngôn nhỏ giọng “ Tô đáp ứng cũng thật là, luôn chọc nương nương thương tâm, không biết nàng ta có dụng ý gì.”

“ Nương nương thiện tâm nên chúng ta là nô tài phải nâng cao tinh thần, nhìn chằm chằm” Thấy bên cạnh không có ai Lâm Ngôn lại nói “ Nguyên nhân nương nương sinh non còn chưa biết, không thể qua loa.”

Đào nhi cũng cắn răng nói “ Ngươi nói đúng, ta và Xảo nhi sẽ để ý, không để mấy thứ không sạch sẽ tiếp cận nuong nương.”

Tử oánh vẫn chuyên sủng, dần dần hoàng hậu cũng nhìn thấu. Nàng ta chỉ cần chăm Đại hoàng tử bình an lớn lên, tương lai sẽ là Thái hậu, lúc đó còn không phải Ngọc phi vẫn phải quỳ trước mặt nàng ta kiếm cơm?

Tuy đã bình định phản loạn nhưng Dịch Thụy Cảnh vẫn vội vàng. không chỉ vội vàng cùng nàng tạo đứa nhỏ, mà còn vội điều tra mật thám trong cung. hắn luôn nghĩ tới câu nói trước khi Đại vương gia uống rượu độc “ Cho dù ngươi an ổn làm hoàng thượng thì thế nào, cuối cùng giang sơn này rơi vào tay ai còn không rõ.”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi