TRỌNG TỬ

Đôi môi ướt át mềm mại đặt trên môi nàng, mái tóc đen nhánh đổ xuống ngực nàng. Bàn tay kia, bàn tay từng nắm tay nàng, dắt nàng đi, bàn tay cầm kiếm quét ngang Lục giới, bàn tay ấy - giờ này đang ôm chặt nơi thắt lưng nàng.

Cảm giác an ổn này khiến Trọng Tử cảm thấy an tâm, tim không còn đập liên hồi nữa, mà chỉ đều đều, nhẹ nhàng, bình yên, an ổn. Nằm trong vòng ôm ấm áp như vậy, dù bây giờ có chết đi, nàng cũng không còn gì phải tiếc nuối.

Đôi mi dài của nàng dần khép lại.

….......

Nhận được tin báo của Tần Kha, biết tiểu đồ đệ của mình lại không nghe lời chạy theo mọi người ra ngoài, Lạc Âm Phàm vừa giận vừa lo, lại mơ hồ cảm nhận có điều gì xấu sắp xảy ra nữa rồi. Bởi vậy bất chấp tất cả, vội vã lên đường, ngày đêm chạy tới thành Lâm Hoà.

Quả nhiên khi tới nơi đã không thấy Trọng Tử đâu, hỏi qua đệ tử Côn Luân ở trong thành, mới đuổi theo Trọng Tử tới Thủy Tín đài. Nhưng không thể ngờ lại gặp được Trọng Tử và Vạn Kiếp. May mắn là Vạn Kiếp vừa thấy hắn thì đã vội vàng bỏ chạy. Tận mắt thấy tiểu đồ đệ của mình bị ma khí xâm nhập vào hồn phách, thân thể lảo đảo, đứng không vững. Dưới tình thế cấp bách như vậy, Lạc Âm Phàm không chút nghĩ ngợi, vội vàng lao lên ôm lấy Trọng Tử mà độ khí.

Sự việc không nghiêm trọng như hắn tưởng, hồn phách Trọng Tử chỉ bị tổn thương một chút, không có gì đáng lo.

Lạc Âm Phàm ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy thật may mắn, xác định tiểu đồ đệ không sao, lúc này bàn tay vẫn đang nâng mặt Trọng Tử mới buông xuống.

Trọng Tử mở to mắt, vẻ mặt mờ mờ mịt mịt.

Lạc Âm Phàm khẽ nhíu mi, có chút xấu hổ. Cũng may hắn đã sống mấy trăm năm, các loại tình cảm trên thế gian này hắn vốn đã nhìn thấu tất cả. Đừng nói hắn có tư tưởng cá nhân không đoan chính nào, ở trong mắt Lạc Âm Phàm hắn, Trọng Tử căn bản chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Trong tình thế vô cùng khẩn thiết liên quan đến tính mạng như vậy, mà còn có thể băn khoăn cân nhắc trước sau được nữa sao. Huống chi giữa hắn và con bé còn có một mối quan hệ thầy trò nữa cơ mà, bởi vậy, cũng chẳng cần phải suy nghĩ chi cho nhiều về chuyện này.

Dứt bỏ được nỗi băn khoăn này trong lòng, Lạc Âm Phàm lại chú ý tới một chuyện vô cùng nghiêm trọng khác.

Tận mắt Lạc Âm Phàm thấy Trọng Tử dùng sát khí của mình biến thành sức mạnh để chiến đấu, đem Linh Đài Ấn phát huy đến mức độ như thế thật sự làm hắn khiếp sợ. Nhưng khó giải quyết nhất chính là Vạn Kiếp chắc chắn cũng đã phát hiện ra sát khí của con bé. Đáng lý ra, lúc nãy khó lòng có thể kịp cứu con bé, ai ngờ con bé không chỉ giữ được tính mạng mà mọi thương tổn cũng nhẹ đến đáng ngạc nhiên. Từ trước tới giờ, chưa có ai rơi vào tay Vạn Kiếp mà may mắn như con bé, Vạn Kiếp vốn chỉ thích làm theo ý mình, giết người vô số rất tuỳ tiện, thế mà lần này lại xảy ra chuyện ngoại lệ, hạ thủ lưu tình. Xét đến tận cùng thật sự không tìm ra được lý do gì để y làm như vậy, huống chi con bé lại còn là đồ đệ của Lạc Âm Phàm hắn nữa chứ.

Chuyện này tuyệt đối không chỉ đơn giản như bề ngoài, chắc chắn là có ẩn tình bên trong.

Lạc Âm Phàm vẫn đang suy nghĩ, không phát hiện khuôn mặt Trọng Tử đã đỏ ửng lên.

Tâm tư bình lặng lúc trước của Trọng Tử giờ bỗng dậy sóng, trong lòng nàng có vô số cảm xúc vui sướng lẫn đau khổ đang dằn vặt lẫn nhau. Nàng biết rõ sư phụ làm vậy chỉ đơn giản là tiếp khí cứu mình, nàng cũng rõ ràng biết là tuyệt đối không thể có những suy nghĩ không an phận như vậy, nhưng nàng không thể ngừng những suy nghĩ đó được. Nhưng nàng thật sự không ngừng được, những suy nghĩ ấy cứ như bão lũ, cuốn phăng nàng đi…

Nếu nói lúc trước sư phụ chỉ là một bóng dáng mà trong lòng nàng tưởng tượng ra, thì giờ phút này, hình bóng ấy đã trở nên chân thật, là một con người thật, là người luôn cứu nàng, bảo vệ nàng.

Sư phụ hẳn là không biết.

Bàn chân Trọng Tử bất giác lùi về phía sau hai bước, bàn tay nhỏ bé nắm chặt Tinh Xán.

Lạc Âm Phàm bấy giờ đã hoàn hồn, thấy bộ dạng của Trọng Tử cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, liền cảm thấy tức giận vô cùng bước tới lớn giọng nói: “Quỳ xuống!”

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Trọng Tử thấy sư phụ lớn tiếng đến vậy, vẻ mặt nghiêm nghị đến thế nhìn mình. Trọng Tử cúi đầu quỳ xuống, đôi mắt đỏ lên.

Tiểu đồ đệ luôn luôn ngoan ngoãn, hiểu biết nhưng giờ lại không hề nghe lời, không thèm để lời sư phụ vào tai, tự tiện chạy tới đây, suýt nữa đã không giữ được mạng sống. Lạc Âm Phàm nhớ lại tình huống nguy hiểm vừa rồi, lại càng cảm thấy tức giận. Nếu vừa rồi Ma tôn Vạn Kiếp thực sự có ý muốn giết người, thì dù có độ Kim Tiên khí cho con bé đến cỡ nào đi nữa cũng không thể nào cứu nỗi con bé. Hơn nữa Vạn Kiếp đã biết con bé trời sinh sát khí, sau này không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

“Không tuân theo lời dạy của sư phụ, tự tung tự tác, đây chính là đệ tử của Trọng Hoa ta ư !!!”

Trọng Tử không dám mở miệng.

Giọng nói của Lạc Âm Phàm lạnh lùng, nghiêm khắc: “Tùy hứng làm việc, khiến cho thủ tọa đệ tử phải chịu phạt, lại liên lụy đến đệ tử Chưởng môn bị thương, ngươi có biết sai không?”

Trọng Tử cắn môi, gật đầu, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Lạc Âm Phàm không an ủi đồ đệ như mọi lần, mà lại lớn tiếng trách mắng. Tiểu đồ đệ vì sao lại chạy tới đây, hắn tất nhiên hiểu rõ. Con bé vẫn còn tâm tư của một con chim non muốn quậy phá. Quát mắng con bé như vậy, cũng khá nặng lời, có lẽ con bé sẽ cảm thấy rất ấm ức. Nhưng tuổi con bé đang ở giai đoạn bướng bỉnh, liều lĩnh, làm việc lại không để ý tới hậu quả. Lần này may mắn thoát được kiếp nạn này, nhưng lần sau làm sao có thể lại gặp được may mắn như thế. Nếu lại mềm lòng không dạy dỗ con bé cẩn thận, tiếp tục dung túng cho con bé, thì chỉ làm hại con bé mà thôi.

Kết giới bị phá bỏ, đệ tử Côn Luân đã sớm nhận được tin tức chạy đến đây giờ đang chờ ở bên ngoài cung kính thi lễ, thấy Lạc Âm Phàm lớn tiếng như vậy, một đại đệ tử bèn đi lên muốn cầu xin cho Trọng Tử.

Lạc Âm Phàm chỉ liếc y một cái.

Một cảm giác áp bách vô hình từ đâu đó dâng lên, khiến cho tên đệ tử kia cảm thấy da đầu run lên, không dám nhìn thẳng vào Lạc Âm Phàm chứ huống chi là mở miệng cầu xin, tay chân luống cuống đứng nguyên tại chỗ không nói được gì.

May mắn có một tên đệ tử khá thông minh tiến lên nói với Lạc Âm Phàm: “Chưởng giáo bảo đệ tử mời Tôn giả đến.”

Lạc Âm Phàm gật đầu, cũng không nhìn Trọng Tử, lập tức ra ngoài, chỉ để lại một câu với nàng: “Quỳ tại đây không được đứng lên cho ta, đợi khi trở lại Nam Hoa, phạt ngươi đóng cửa sám hối một tháng.”

………

Thủy Tín đài nhanh chóng được bố trí đệ tử tiên môn đến bảo vệ như cũ, càng thêm nghiêm ngặt hơn. Lạc Âm Phàm đi tới trước Côn Luân, thì gặp được Ngọc Hư Tử của Côn Luân, Trác Diệu của Thanh Hoa cung cùng với chưởng môn phái Thục Sơn đều đã chờ ở đấy. Bọn họ đều không thể tưởng tượng nổi Vạn Kiếp lại biết được con đường nhỏ lên Côn Luân và tránh khỏi được trận địa mai phục, mọi chuyện đã rồi, có nói thêm nữa cũng vô dụng. Ngọc Hư Tử thấy hổ thẹn vô cùng, luôn miệng xin lỗi mọi người, mỗi người cũng an ủi lại một câu sau đó liền tản ra. Lạc Âm Phàm cũng nói lời an ủi rồi từ biệt đám người Ngọc Hư Tử, lập tức trở lại thành Lâm Hòa, đưa Trọng Tử về Nam Hoa.

Lúc đó, Trọng Tử đã quỳ cả ba ngày, đầu gối đã không còn cảm giác, đứng không nổi nữa. Trọng Tử từ trước tới giờ chưa từng bị phạt nặng như vậy, thân thể đau đớn cũng không là gì, ấm ức trong lòng cũng không hề gì, nhưng việc làm nàng sợ hãi là mấy ngày nay cho dù nàng đã cư xử cẩn thận đến thế nào đi nữa thì Lạc Âm Phàm cũng không hề nói với nàng một câu, trước sau chỉ có một vẻ lạnh lùng, không hề quan tâm đến nàng, có thể thấy được lần này sư phụ thật sự rất tức giận .

Lạc Âm Phàm trong lòng cũng đã hối hận chút chút, ý của hắn lúc đó chẳng qua chỉ muốn Trọng Tử quỳ khoảng hai canh giờ, để ngẫm nghĩ lời dạy dỗ của hắn, ai ngờ con bé thật sự vâng lời, quỳ đến ba ngày.

Hối hận thì hối hận, nhưng trong lòng hắn vẫn còn tức giận lắm.

Đứa trẻ này quá tùy hứng, không biết phân biệt nặng nhẹ làm cho mình bị thương, lại không hề nghĩ tới người đau lòng sốt ruột nhất chính là bậc làm cha làm mẹ, trưởng bối, đúng là càng lớn thì càng không hiểu chuyện gì cả.

Giận thì giận, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng hai chân sưng vù nhưng vẫn cố gắng đứng vững để ngự trượng của Trọng Tử, Lạc Âm Phàm cũng không trách cứ gì thêm, trước tiên là hạ xuống ở một trấn nhỏ, đang muốn tìm một khách điếm trọ qua đêm.

……......

Đã qua giờ ngọ, trấn này còn rất náo nhiệt.

“Con gái của ta xinh đẹp như vậy, bán cho ngươi hai mươi hai lượng, đã là hời cho ngươi lắm rồi.”



“Mụ đàn bà xấu xa này, dám tìm đàn ông sau lưng ta?”



Trọng Tử đưa mắt nhìn xung quanh, ai ai cũng đang la hét tranh chấp ầm ĩ, tiếng khóc, tiếng đánh chửi vang vọng khắp nơi.

Trọng Tử theo sát Lạc Âm Phàm, trong lòng kinh ngạc lại tràn ngập nỗi bất an, không biết vì sao khi đi vào cái trấn nhỏ này, nàng có một cảm giác khác thường, một ý nghĩ kỳ quái cứ lẩn quất trong đầu nàng. Hơn nữa bên cạnh Trọng Tử lại có hai nữ nhân, vừa dựa vào cánh cửa nói chuyện, vừa dùng ánh mắt say mê mà nhìn Lạc Âm Phàm, thậm chí còn liếc mắt đưa tình. Người mà nàng tôn kính nhất lại bị bọn họ khinh nhờn như vậy, làm lòng nàng tức giận vô cùng.

Tóm lại là, cái thị trấn nhỏ bé này có một bầu không khí thật là quái lạ.

Lạc Âm Phàm dường như không để ý tới khung cảnh xung quanh, mang Trọng Tử đi về phía trước, nhưng không đi vào khách điếm ở trọ, mà lại đi vào một ngõ nhỏ rất cũ kỹ, chớp mắt một cái đã dừng ở cửa một ngôi nhà, đưa tay gõ cửa.

Mở cửa là một đôi vợ chồng già, nghe hai người xin tá túc, đều có vẻ do dự: “Việc này…”

Tấm mành treo trước phòng được vén lên, một vị Tiên cô bước ra, trang phục xanh nhạt càng tăng thêm vẻ thanh thuần, khí chất điềm tĩnh như hoa sen, trong tay vị Tiên cô ấy cầm một giỏ dược thảo còn tươi, Trọng Tử vừa nhìn thấy, liền ngây người.

Nàng ta cung kính bước tới thi lễ với Lạc Âm Phàm: “Vân Cơ bái kiến Tôn giả.”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, Lạc Âm Phàm nói với nàng ta: “Nơi này không hề có khí độc, ta nghĩ chắc hẳn là Tiên tử ở chỗ này.”

Trác Vân Cơ mỉm cười: “Hôm qua đi ngang qua chỗ này, Vân Cơ cảm thấy có những người trong trấn này đều có điều gì đó kỳ lạ, tìm hiểu kĩ, mới biết bọn họ đều bị trúng dục độc, nên Vân Cơ mới mượn tạm chỗ ở của hai vị lão nhân này để luyện thuốc cứu người.”

Lạc Âm Phàm gật đầu, không nói gì.

Thấy bọn họ quen biết nhau, đôi vợ chồng già mới yên tâm, vội vàng mời thầy trò hai người vào nhà ngồi, thở dài rồi giải thích nguyên do: “Trước đây trấn này rất yên bình, không hiểu sao gần đây lại thành ra thế này, mọi người đều thay đổi, động một tí là lao vào đánh nhau, khiến vợ chồng lão không dám ra ngoài, sợ gặp phiền toái, may mắn thay gặp được Tiên cô nói có thể luyện thuốc cứu họ.”

Lạc Âm Phàm xoay người nhìn Trác Vân Cơ nói: “Tiên tử cứ đi luyện thuốc đi, không nên vì ta mà chậm trễ việc cứu người.”

Trác Vân Cơ nghe vậy chỉ cười, sau đó quay người đi vào bên trong.

Ông lão dẫn thầy trò hai người tới một căn phòng trống, Trọng Tử đầu tiên là bước lên trước sửa sang lại đệm giường, đem bàn ghế lau khô sạch sẽ, lại bước ra cửa lấy một chậu nước vào phòng, tuy là có tịnh thủy chú (*), nhưng Trọng Tử biết được thói quen hằng ngày của Lạc Âm Phàm, nên bưng chậu nước quay nhanh vào phòng.

* Là loại chú làm sạch mà không cần dùng nước

Thấy Trọng Tử tất bật như vậy, Lạc Âm Phàm cảm thấy tức giận vì những lời hắn đã dạy bảo đồ đệ nghe mà lại không chịu hiểu: “Ta muốn ngươi học là cái này sao?”

Trọng Tử đỏ mặt cúi đầu xuống, nàng cái gì cũng không biết, không giống Vân Tiên tử biết luyện thuốc cứu người, nên nàng đành phải làm những việc lặt vặt như vậy thôi: “Con biết sai rồi, sau này con sẽ không chạy lung tung như vậy nữa, sư phụ đừng giận.”

Biết sai rồi sao? Vẻ mặt Lạc Âm Phàm tốt lên hẳn: “Biết sai ở đâu, là sai ở việc con không nghe lời ta chạy lung tung khắp nơi chọc ta tức giận sao?”

Trọng Tử có chút khó hiểu, liếc nhìn Lạc Âm Phàm, vừa bất an lại càng nghi hoặc.

Lạc Âm Phàm hoàn toàn bất lực.

Đứa trẻ này, vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi, nên làm gì hay không nên làm gì, chính là dựa vào việc hắn giận hay không giận, nhưng lại không biết rằng yêu cầu của hắn thật sự rất đơn giản. Thật ra hắn chỉ cần con bé biết cân nhắc nặng nhẹ, làm việc không được tùy hứng, mọi chuyện không ỷ lại vào hắn, học được cách tự chăm sóc bảo vệ bản thân mình cho thật tốt. Tiểu đồ đệ liên tục bị thương làm hắn nghi ngờ có phải hay không Trọng Hoa tôn giả hắn chỉ là hữu danh vô thực (*)

* Hữu danh vô thực: có tiếng mà không có miếng.

Thời điểm cần con bé nghe lời hắn thì lại không chịu nghe lời, mà vào lúc bị hắn trách phạt lại nghe lời đến vậy. Hắn bảo quỳ thì thực sự quỳ liền ba ngày, kết quả là cuối cùng vẫn không biết là mình sai ở chỗ nào, tiểu đồ đệ này đúng là trên trời phái xuống để làm hắn tức chết mà.

“Đi xuống đi!”

“Sư phụ..”

“Ta bảo ngươi đi xuống!”

………

Dục độc đã làn tràn khắp trấn nhỏ này, nếu còn chậm trễ chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, suốt đêm Trác Vân Cơ chuyên tâm luyện thuốc cứu người. Trọng Tử vì đang sầu não chuyện Lạc Âm Phàm còn tức giận với mình nên làm sao mà ngủ được. Thấy Trác Vân Cơ luyện thuốc, nàng liền có ý muốn vào phụ giúp, để cho sư phụ vui vẻ. Đáng tiếc Trọng Tử chưa học qua thuật pháp, nên ngoài việc thu dọn, sắp xếp dược liệu, cũng không giúp thêm được gì nhiều, thời điểm luyện thuốc cũng chỉ ngồi ngay ngắn ở bên cạnh mà ngẩn người.

Hình như là do không khí dị thường của thị trấn này, tâm trạng Trọng Tử cực kỳ xấu.

Vân Tiên Tử biết luyện thuốc cứu người, trợ giúp sư phụ bảo vệ chúng sinh, còn mình cái gì cũng không biết, lần này lại phạm lỗi lớn như vậy, trước giờ sư phụ chưa từng trách mắng nàng nghiêm khắc đến thế, có phải sau này sư phụ sẽ không còn thương mình nữa không?

“Tôn giả mắng con, là muốn tốt cho con.”

Trọng Tử giật mình hoàn hồn, lúc lâu sau mới có phản ứng, thì ra lúc nãy sư phụ tức giận, Trác Vân Cơ cũng nghe thấy.

Trác Vân Cơ hướng mặt về chỗ lò luyện thuốc mà thi triển thuật pháp, nhẹ nhàng nói: “Trước tới giờ ta thật chưa bao giờ thấy qua dáng vẻ tức giận của Tôn giả.”

Trọng Tử ngượng ngùng: “Vân Tiên tử thông minh như vậy, tấm lòng lại như Bồ Tát, làm sao mà chọc sư phụ con tức giận được.”

Trác Vân Cơ không tiếp tục nói đến vấn đề ấy nữa, dưới ánh lửa chiếu rọi ánh mắt lại càng dịu dàng thêm: “Con biết dục độc là gì không?”

Trọng Tử lắc đầu.

“Dục độc xuất phát từ Ma cung, thực chất nó không hề có hại gì lớn, cái chính là nó đem khuếch trương dục vọng của con người tăng lên không ngừng nghỉ, làm cho người ta đấu đá, ganh đua với nhau, thậm chí là tàn sát lẫn nhau, khiến cho bọn họ làm ra những việc khiến bản thân mình phải đau khổ và hối hận cực độ, cuối cùng là dẫn người ta nhập ma.”

“Nhưng mà sao ngôi nhà này lại …”

“Hai vị lão nhân này thành thật lương thiện, cho nên may mắn thoát khỏi sự khống chế của dục độc.” Nói tới đây, Trác Vân Cơ nghiêng mặt mỉm cười, “Có thể thấy được rằng biết mình đã có đủ mới là may mắn nhất.”

Trọng Tử ngẩn người, nói: “Trong lòng người có dục vọng gì vậy Tiên tử?”

“Những thứ được gọi là dục vọng rất nhiều: tham dục, hận dục, còn có ái dục (*).” Trác Vân Cơ thu lại Tiên pháp, lấy từ trong lò luyện thuốc ra một viên thuốc, cẩn thận nghiên cứu, nhẹ giọng nói: “Có dục vọng không có gì là kỳ lạ cả, tuy là đệ tử Tiên môn nhưng cũng không tránh khỏi được dục vọng của bản thân mình. Thật ra khi trúng dục độc, chỉ cần trong vòng ba tháng tĩnh tâm, khống chế dục vọng trong lòng, độc sẽ tự động giải. Đáng tiếc những người có nghị lực để giải được độc này hầu như rất ít.”

* Tham dục, hận dục, ái dục: tức là sự tham lam, thù hận và yêu đương trong lòng con người

Nói xong, nàng đưa viên thuốc kia cho Trọng Tử: “Trấn này không an toàn, con tu vi còn thấp, cầm lấy viên thuốc giải này đề phòng trường hợp bất trắc.”

Trọng Tử im lặng nhận lấy viên thuốc.

Trác Vân Cơ lấy tất cả những viên thuốc giải đã luyện thành ra, rồi lại bỏ dược liệu mới vào lò luyện, nhẹ giọng thở dài: “Cái mà con người sợ không phải là dục vọng của mình, mà là sợ không khống chế nổi nó. Ta từng quen biết với một vị Tiên tử phái Thiên Sơn, nàng ta vẫn chưa trúng độc, nhưng bởi vì dục vọng mà phạm sai lầm, cuối cùng cũng nhập ma, có thể thấy nếu không tự khống chế được tình cảm của bản thân mình, so với trúng độc thì còn nghiêm trọng hơn gấp bội.”

Trọng Tử nói: “Người đó là Âm Thủy Tiên sao Tiên tử?”

Trác Vân Cơ “Ừ” một tiếng, rồi tiếp tục thi triển thuật pháp luyện thuốc.

Trọng Tử nhìn khuôn mặt điềm tĩnh xinh đẹp trước mắt, trong lòng cảm thấy vừa xấu hổ lại vừa kính nể.

Lời nói này đến cuối cùng là vô tình nói ra hay là cố ý muốn nhắc nhở nàng? Còn tặng giải dược cho mình, Tiên tử quả là một người rất có trí tuệ! Người như thế này mà sư phụ thật sự không thích sao?

Thấy trên trán Trác Vân Cơ lấm tấm mồ hôi, Trọng Tử không nhịn được lấy ống tay áo của mình lau mồ hôi cho nàng.

Trác Vân Cơ bỗng nhiên nói: “Đến đây.”

……….

Trong ánh lửa sáng tỏ chiếu rọi khắp nơi, vô số dân chúng trúng độc ở gần ngôi nhà hướng về phía này mà chạy tới, vây quanh căn nhà nhỏ chật như nêm cối, trong đó có đủ cả nam lẫn nữ, cả người già và trẻ con, trên tay cầm lấy những thanh gỗ dài, gương mặt vô cùng dữ tợn. Nếu cẩn thận nhìn kỹ, sẽ phát hiện trong đáy mắt họ tràn ngập những sắc thái vô cùng kỳ dị, có đắc ý, có thù hận, có tham lam…

“Lão già họ Hàn kia, mở cửa nhanh lên, ra ngoài ngay cho ta!”

“Đem người giao ra đây!”

“…”

Hai ông bà lão không hiểu ở ngoài kia đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy ra mở cửa, nhìn thấy bọn họ liền giật mình: “Các người đây là…”

Đám người kia hét lớn: “Giao yêu nữ kia ra đây!”

Ông lão nghi hoặc: “Nhà lão làm gì có yêu nữ?”

Một người trong bọn họ cười lạnh: “Lão nghĩ chúng ta không biết sao, từ khi yêu nữ kia đến trấn này ngày hôm qua, hai lão già các người liền lén lén lút lút, yêu nữ kia còn mang theo thảo dược, chắc chắn là các người thông đồng với nhau, muốn hại chúng ta.”

Ông lão giải thích: “Mọi người hiểu lầm rồi, đó là vị Tiên cô đến từ núi Thanh Hoa, là đến để luyện thuốc cứu chúng ta.”

“Lão nói bậy, chúng ta khỏe mạnh như vậy, ả ta cứu cái gì chứ?”

“Tiên cô thật sự là luyện thuốc để chữa bệnh cho các người mà.”

“Chúng ta có bệnh sao? Hai lão già các ngươi mới là có bệnh!” Người kia tức giận nói: “Chắc chắn là độc dược, hai lão có tâm địa bất lương, muốn hại chết dân chúng toàn trấn, chiếm lấy tiền tài của chúng ta có phải không?”.

Ông lão vội la lên: “Chúng tôi nào dám.”

“Đừng nghe lão!” Người kia vươn tay chỉ vào trong nhà: “Mọi người, chúng ta mau vào nhà tìm yêu nữ đó!”

Hai ông bà lão hoảng hốt muốn ngăn họ lại, Trác Vân Cơ và Trọng Tử ở bên trong đã vén bức mành bước ra, Trác Vân Cơ lắc đầu ngăn hai ông bà lại: “Bọn họ đã bị trúng độc, sẽ không nghe lời hai người đâu, đã có ta ở nơi này rồi, hai vị cứ đi vào trong phòng trước đi, dù nghe được bất cứ thứ gì cũng đừng ra ngoài.”

Hai ông bà lão đang sợ hãi, nghe Trác Vân Cơ nói vậy vội vàng bước vào phòng.

Trác Vân Cơ và Trọng Tử vừa vén mành bước ra, ai nấy đều sửng sốt trước hai vị cô nương xinh đẹp trước mặt. Các nam nhân thì không thể che giấu nổi ánh mắt say mê và tán thưởng, còn thê tử của những người ấy thì lộ ra vẻ mặt ghen ghét.

Trọng Tử nói: “Bọn họ là nhằm vào người, khẳng định là có người ở đằng sau giật dây.”

“Là Dục ma.” Trác Vân Cơ nhíu mày: “Những người này bản thân đã bị trúng dục độc, bị nó chi phối hoàn toàn, đáng tiếc ta vẫn chưa luyện xong thuốc, chỉ còn đúng một lò chưa luyện thành.”

“Trác Tiên tử cứ vào luyện thuốc đi, mọi chuyện để ta lo.” Sau lưng bỗng vang lên tiếng nói của Lạc Âm Phàm.

“Đã làm phiền Tôn giả.” Trác Vân Cơ mỉm cười, vươn tay lấy một bình thuốc giải lớn đưa cho Trọng Tử: “Mỗi người một viên.” Nói xong nàng quay người bước vào phòng.

Sau một khoảng thời gian im lặng, đám người kia lại bắt đầu xôn xao, gây rối loạn ầm ĩ.

“Chính là bọn chúng, còn có thêm người trợ giúp nữa.”

“Mọi người lên đi!”

“…”

Đám người phẫn nộ như thủy triều ập đến, đông đúc, khí thế hừng hực, nhưng chưa kịp tiến vào cửa, ai nấy đều bất ngờ dừng bước chân, có cố gắng mấy cũng không thể di chuyển, người nào người nấy đều duy trì một tư thế cổ quái trông rất buồn cười, cả đám đều đứng im tại chỗ.

Lạc Âm Phàm vẫn bình tĩnh như trước, khoanh tay bất động đứng trước cửa, nhìn bọn họ.

Trọng Tử hiểu được mọi chuyện xảy ra, vốn từ trước đã muốn biểu hiện thật tốt để lấy lòng Lạc Âm Phàm, thấy thế lập tức chạy về phía đám người đó, đổ thuốc ra, nhét vào miệng mỗi người một viên.

Đám người đó vẫn có thể nói chuyện, tiếng mắng chửi vang lên khắp nơi.

Người nọ “Phi” một tiếng, đem viên thuốc trong miệng phun ra, vẻ mặt hoảng sợ: “Ngươi dám cho ta uống thuốc độc.”

Lời còn chưa dứt, một viên thuốc khác đã bị nhét tiếp vào miệng y, y đang tính phun lần nữa nhưng cằm lại bị Trọng Tử bóp lại, bàn tay mềm mại nhỏ bé vuốt nhẹ yết hầu y, viên thuốc kia liền theo đó mà bị nuốt xuống.

‘Thuốc độc’ chui tọt vào bụng, người nọ sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ khá thú vị.

Trọng Tử cười nói: “Ta cho ngươi ăn đường mà.”

Đám người đó kháng cự quyết liệt với việc uống thuốc, thậm chí có một số người thà chết chứ không chịu mở miệng, cũng may Trọng Tử là chuyên gia hay trêu chọc người khác, đối với mấy vấn đề nho nhỏ này, Trọng Tử quả thật là cao thủ hạng nhất. Dù bị mắng nhiếc rất nhiều nhưng cuối cùng đã thuận lợi nhét hết thuốc vào miệng họ.

Hết một lọ thuốc, đa số mọi người đều đã được giải độc.Như vừa trong mộng tỉnh dậy, những người đó vẻ mặt từ kinh sợ chuyển thành nghi hoặc, sau đó là xấu hổ vô cùng, ai nấy đều cúi đầu nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng đau khổ, chắc chắn là đang không thể tin nổi bản thân mình lại làm ra những chuyện hoang đường như vậy trong khoảng thời gian này.

Cũng không thể trách được bọn họ, dục độc vốn là dẫn người nhập ma, Trọng Tử không đành lòng nhìn họ rầu rĩ như vậy, nhẹ giọng an ủi bọn họ: “Mọi người như vậy đều do bị trúng độc, không phải là lỗi của mọi người đâu.”

Có người bỗng nhiên khóc lớn: “Ta sao lại…làm ra chuyện như thế này, thật sự là không bằng cầm thú, Tiên cô giết ta đi.”

Cùng lúc đó, rất nhiều người cũng bắt đầu khóc rống theo người đó.

Trọng Tử trong cái khó ló cái khôn, nói: “Mọi người không cần sốt ruột, những chuyện đó trên thực tế là chưa hề phát sinh, bởi vì trong lòng mọi người có chất chứa dục vọng, nên tự nhiên là mọi người đã tự mình tưởng tượng ra. Như thế nào? Lời ta nói mọi người cũng không tin sao?”

Thần tiên đương nhiên luôn luôn nói sự thật, mọi người dần dần ngưng khóc, lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Với những người này mà nói, quên hết những việc đã xảy ra là biện pháp tốt nhất. Trọng Tử bình tĩnh nói: “Mọi người không tin ta, nhưng ít nhất là phải tin tưởng sư phụ ta, sư phụ ta là Trọng Hoa Tôn giả ở núi Nam Hoa .”

Trong ánh lửa bập bùng, vị tiên nhân vận y phục trắng lẳng lặng đứng ở giữa cửa lớn, trong màn đêm u tối lại càng tỏa ra một khí chất nhu hòa, ánh mắt người ấy điềm đạm, không vui không buồn, làm cho tâm trạng mọi người nhanh chóng trở nên bình tĩnh lạ thường.

Người như vậy, ngoài Tiên tôn của Nam Hoa thì còn có thể là ai? Mọi người ai nấy đều ngơ ngẩn.

Tiểu đồ đệ hao tâm tổn sức khuyên giải, an ủi mọi người, làm nhiều việc tốt, cơn giận của Lạc Âm Phàm cũng vơi đi phân nửa, hắn nhẹ nhàng gật đầu.

Mọi người thấy vậy nên không còn nghi ngờ gì nữa, thật ra cũng là không hề có lý do tin tưởng những chuyện này là thật. Hay nói đúng hơn, tiềm thức của họ buộc họ phải tin tưởng lời nói của Trọng Tử vì đó là tia hi vọng sống sót duy nhất của họ, giúp họ vượt qua cơn ác mộng kia.

Trọng Tử nhìn sang bóng hình màu trắng kia, đôi mắt nhẹ nhàng cụp xuống.

Lạc Âm Phàm bỗng nhiên giơ tay, dùng thuật pháp kéo Trọng Tử bay về phía hắn.

Tấn công Trọng Tử, là một luồng khí quỷ dị màu xanh, giống như cơn gió nóng bức của ngày hè, luồng khí đó thổi qua nơi nào, nơi ấy liền lưu lại một cảm giác oi bức, khô hanh, buồn bực đến khó tả. Luồng khí ấy không đánh trúng được Trọng Tử, nó liền xoay vòng chuyển hướng giữa không trung, hướng về phía Trọng Tử tấn công lại lần nữa.

Trọng Tử kinh hãi hỏi: “Sư phụ, đây là gì?”

“Dục độc”. Lạc Âm Phàm phất tay áo lên che cho Trọng Tử.

Luồng khí màu xanh nhập vào ống tay áo màu trắng của Lạc Âm Phàm, lập tức chuyển ngay vào trong người hắn, biến mất không thấy đâu.

Ngàn lần cũng không thể tưởng tượng được sư phụ lại khinh địch như vậy, dễ dàng bị trúng độc. Trọng Tử hoảng hốt, vội lấy viên thuốc Trác Vân Cơ đưa cho nàng: “Sư phụ, con còn thuốc giải, người mau uống đi!”

Lạc Âm Phàm lắc đầu.

Đây không phải là lần đầu tiên giao đấu cùng Dục ma, thật ra Lạc Âm Phàm có thể thi triển pháp thuật để đánh tan luồng khí độc đó. Nhưng đối với người tu tiên chân chính mà nói, triệt tiêu dục vọng là điều phải làm vì thế nên dục độc đối với họ hoàn toàn vô hại, không cần để ý. Nên Lạc Âm Phàm mới không thèm quan tâm đến việc bản thân trúng độc, hắn chỉ lo lắng tiểu đồ đệ tu vi còn thấp, khó có thể chống lại dục độc, nếu trúng độc sẽ rất phiền toái.

Dục độc đã lan đến đây, chắc hẳn Dục ma ở cách đây không xa.

Lạc Âm Phàm vẫn còn đang cân nhắc nên làm gì, Trọng Tử cũng bắt đầu tin tưởng lời nói của Trác Vân Cơ, tâm tình thoải mái dần. Sư phụ nàng là người giỏi như vậy, chỉ cần tĩnh tâm khống chế dục niệm, ba tháng sau độc sẽ tự giải, đương nhiên là không cần thuốc giải rồi.

Trọng Tử lại đưa mắt nhìn xung quanh, tất cả mọi người trúng độc hay không trúng độc đứng ở ngoài cửa đều đã biến mất, họ đã bị pháp thuật của Lạc Âm Phàm đưa đi nơi khác.

Luồng khí màu xanh ấy càng ngày càng dày đặc hướng về phía nàng mà vọt tới, bay đầy trong không khí. Lạc Âm Phàm khẽ nhíu mày, đang định động thủ, chợt nghe đằng xa có một tiếng huýt sáo thật dài, những luồng khí xanh ấy như nghe được hiệu lệnh, đều đồng loạt đổi hướng rút đi.

Tiếng huýt sáo trong trẻo vừa rồi, ắt hẳn là do kẻ đầu não gây ra.

Lạc Âm Phàm có chút kinh ngạc, vung tay thiết lập kết giới bảo vệ Trác Vân Cơ đang luyện thuốc bên trong. Hắn chuẩn bị đi xem bên ngoài đến cuối cùng là xảy ra chuyện gì, lại đảo mắt nhìn qua Trọng Tử ở bên cạnh, nhớ lại tiểu đồ đệ đã xảy ra chuyện không hay trước đây. Nếu không có hắn ở bên cạnh trông coi thì thật sự là không thể yên lòng, nên chỉ đơn giản phất tay áo vung lên một cái, mang theo Trọng Tử đi luôn với hắn.

………

Bên ngoài trấn tại vùng không trung của một sườn núi, ánh trăng bàng bạc lạnh lùng, trên không những luồng khí xanh uốn lượn trải dài. Trong luồng khí ấy có bóng dáng của vô số nam nữ, bọn họ trêu đùa, đuổi bắt nhau, hoặc hợp lại với nhau, quấn quít, vuốt ve lẫn nhau, làm bật lên những âm thanh hết sức dâm đãng. Một vị đạo trưởng mặc áo xanh khoảng ba mươi tuổi, mang theo mười một đệ tử khoanh chân ngồi ở trung tâm, tạo thành một trận thế kỳ lạ. Trên đỉnh đầu bọn họ là mười hai thanh kiếm được xếp thành kiếm trận, kiếm khí cùng luồng khí xanh ấy đang giằng co với nhau.

Có thể hiểu là vị đạo trưởng này thấy Dục ma tác quái, dẫn nhóm đệ tử đuổi đến tận đây, bọn họ cùng Dục ma vừa mới bắt đầu giao tranh, hai bên đang giằng co với nhau. Dục ma biến hóa ra các loại ảo giác, nhằm làm dao động tâm trí mọi người.

Lạc Âm Phàm không vào tương trợ, mà chỉ đứng ở đằng xa, quan sát kiếm trận kia, khuôn mặt từ từ lộ ra vẻ tán thưởng sâu sắc.

Lạc Âm Phàm đã từng thấy qua nhiều kiếm trận của các môn phái ở Tiên môn, nhưng nhìn trận địa kì quái này, chắc hẳn là do người này tự nghĩ ra. Mặc dù không phải là vô cùng cao minh, nhưng bày được trận thế như vậy cũng là việc khó có lắm rồi, lại nhìn y cùng với các đệ tử sử dụng thuật pháp, có thể nói là riêng một ngọn cờ. Người này thân ở trong ảo giác, đối mặt với vô số cám dỗ, mà có thể tĩnh tâm thanh tịnh, mặt không đổi sắc, có thể thấy việc tu hành đã có chút thành tựu, nếu tiếp tục tu hành, qua mười năm nữa nhất định sẽ tu thành Tiên cốt.

Lạc Âm Phàm tu hành mấy trăm năm, đã đạt tới cảnh giới vô cực kim tiên, tất cả đều thông tường, cắt tình tuyệt dục, đối với các ảo giác dâm tục xung quanh, hắn đều xem như không thấy. Nhưng lần này hắn lại quên mất một vấn đề nghiêm trọng, đến khi nghe Trọng Tử ở bên cạnh “A” lên một tiếng, hắn mới giật mình lấy lại tinh thần. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ngượng ngùng, quẫn bách của đệ tử mình, hắn mới thấy bản thân mình sơ suất, không nói không rằng thi triển thuật pháp che đi một phần nhận thức của nàng.

Ảo giác trước mắt biến mất, nhưng Trọng Tử vẫn còn ngẩn người.

Mặt nàng như là có lửa, toàn thân nóng ran lên.

Những nam nữ này đều có tư thế hết sức thân mật, tư thế như thế thật phóng đãng ghê tởm, nhưng mà cái động tác hôn môi kia thật là quen mắt, sư phụ cũng đã hôn nàng như vậy nha! Nhưng mà nụ hôn của sư phụ lại dịu dàng, cũng không có nhiều động tác gì khác nữa, không hề giống những người kia làm càn đến vậy, vồ vào nhau như hổ đói, cảm giác này nàng không bao giờ quên được, thậm chí là trong lòng nàng còn có chút khát vọng ...

Đôi môi trở nên khô ráo.

Sao lại có thể đem hành động của sư phụ so sánh với những người này! Trọng Tử đột nhiên tỉnh ngộ, hận không thể tát vào mặt mình vài cái cho tỉnh, lại vừa sợ vừa thẹn, thậm chí có chút tư tưởng không có chí cầu tiến, sợ bị người phát hiện ra tâm tư không thể chấp nhận nổi này, nàng vội vàng cúi đầu thật sâu.

Lạc Âm Phàm thấy hết mọi biến đổi trên vẻ mặt của Trọng Tử, trong lòng rùng mình, cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Biến cố trước mắt làm hắn trở tay không kịp, vừa rồi hắn chỉ mải lo quan sát tình thế xung quanh, lại quên mất người bên cạnh, thật sự lúc nãy không nên mang con bé đến đây. Tiểu đồ đệ tu vi còn thấp, lần đầu chứng kiến những cảnh như thế này, khó tránh khỏi việc cầm lòng không được. Thân là sư phụ, hẳn là phải giải thích cho con bé, nếu không cứ để con bé tu tiên mà có khúc mắc trong lòng, sau này ắt sẽ hậu hoạn vô cùng.

Nói là nói như vậy, hắn tu hành đến trình độ này vốn cũng không câu nệ nhiều, quả thật đang muốn mở miệng giải thích…

Lạc Âm Phàm bỗng nhiên phát hiện, làm sư phụ thật khó.

Nghĩ rồi lại nghĩ, trên mặt Lạc Âm Phàm ra vẻ thờ ơ, như chẳng quan tâm thứ gì, thản nhiên nói: “Con người có thất tình lục dục (*), tình yêu nam nữ là phát ra từ thâm tâm của bản thân mình, thông thường người ta từ tình sinh ra dục. Nhưng mà tình và dục nếu mất đi khống chế, ham muốn thể xác quá độ sẽ biến thành dâm. Dục, Dục ma biến ra nhiều ảo giác như thế là có mưu đồ làm cho tâm trí của thầy trò đạo trưởng kia bị dao động.”

* Thất tình lục dục: là bảy thứ tình cảm và sáu loại ham muốn của con người.

- Thất tình: Vui mừng, giận dữ, buồn bã, vui vẻ, yêu thương, ghét và ham muốn hay nói cách khác là hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố và dục

- Lục dục: Sắc dục : Ham muốn sắc đẹp; Dung mạo dục: Ưa thích diện mạo đẹp đẽ; Tư thái dục : Mong có dáng chững chạc, dịu dàng; Muốn đụng chạm vào thân xác giữa nam nữ; Say đắm lời ngọt ngào êm dịu; Thích người cao lớn đẫy đà, phương phi, gọn gàng.


Trọng Tử vẫn cảm thấy không hiểu lắm.

Tình yêu nam nữ, Trọng Tử biết, chính là hai người thích nhau. Vậy dâm, dục này lại là cái gì, những người nam nữ kia là đang làm gì?

Lạc Âm Phàm cũng không giải thích thêm, việc này không thể nói rõ trong thời gian ngắn được, sau khi trở về hắn sẽ tìm một nữ đệ tử từ từ khuyên bảo, giải thích thỏa đáng cho con bé vậy.

“Bản thân có dục vốn cũng chẳng phải là sai lầm lớn gì, nhưng lòng người nhỏ bé, những dục vọng cá nhân có rất nhiều. Nếu không có tình yêu bao la, tâm tính ngay thẳng chắc chắn sẽ đi vào con đường đạo đức hẹp hòi, càng sẽ vì dục vọng cá nhân chi phối mà nảy sinh ra ác niệm, làm ra những chuyện không nên làm. Với những người muốn tu tiên, phải giữ cho tâm không chứa tạp niệm, không ham muốn không cầu mong, thứ nên đặt ở trong lòng là chuyện trong trời đất và chúng sinh.”

Trọng Tử im lặng.

Sư phụ là một người như vậy, trong lòng người lúc nào cũng là chúng sinh, là Lục giới, trong lòng không hề có một nơi dư thừa nào khác sao?

Trọng Tử nói: “Đồ nhi nhớ rõ, sư phụ.”

Lạc Âm Phàm gật đầu không nói nữa.

Ngay vào lúc này, vị đạo trưởng áo xanh kia bỗng nhiên hét lớn một tiếng, kiếm trận ở giữa không trung bỗng nhiên phát ra một luồng sáng mạnh mẽ, luồng khí xanh kia đều bị đánh tan đi, những ảo giác của cả nam lẫn nữ lần lượt biến mất, có mấy bóng áo đen kêu la thảm thiết đang muốn đào thoát.

………

Đạo trưởng áo xanh đứng lên, nhưng không đuổi theo bọn chúng mà chỉ nói: “Các hạ là địch hay bạn?”

Hai bóng áo trắng ở dưới ánh trăng chậm rãi hiện lên, một nam một nữ, khí chất bất phàm.

Nhìn ra hai người tới đây, có một người thân mang Kim tiên khí, đạo trưởng áo xanh kia mừng rỡ vô cùng, vội vàng nói: “Tại hạ là Hải Sinh, xin bái kiến Trọng Hoa tôn giả.”

Nghe được tên của Trọng Hoa tôn giả, các đệ tử vừa mừng vừa sợ, đều đồng loạt quỳ xuống.

Lạc Âm Phàm có ý bảo y không cần phải đa lễ: “Thuật pháp của đạo trưởng, hẳn là sẽ thành một môn phái riêng.”

Hải Sinh nghe vậy thầm hổ thẹn, nói: “Tại hạ vốn là chưa từng học qua thuật pháp, nhưng khi niên thiếu từng được một vị Sở Tiên trưởng của Trường Sinh cung chỉ dẫn. Tại hạ vốn muốn lên Tiên sơn bái sư nhưng lúc ấy mẫu thân đã yếu, cần có người chăm sóc, phụng dưỡng, bởi thế cứ nấn ná mãi không đi được. Cho nên tại hạ mỗi ngày đều nghe theo chỉ dẫn của vị Sở Tiên trưởng kia, miễn cưỡng cố tu được chút linh lực, lại suy đoán lung tung ra mấy chiêu thức kiếm thuật. Mới vừa rồi, tại hạ đi ngang qua đây, thấy Dục ma đang tác quái, cho nên đuổi đến tận đây. Không nghĩ lại múa rìu qua mắt thợ trước mặt Tôn giả, thật lấy làm xấu hổ.”

Trường Sinh cung, Tiên trưởng họ Sở? Lạc Âm Phàm trầm mặc một lát, gật đầu nói: “Trường Sinh cung chính là phái Chú Tiên, mặc dù ngươi sử dụng kiếm thuật, nhưng lại hàm chứa cả chú tiên, nói vậy thì việc kiếm trận kỳ lạ là do nguyên nhân này.”

Hải Sinh lại bái thêm một lần nữa, nói: “Năm kia mẫu thân của tại hạ đã mất, tại hạ từng đến Trường Sinh cung và núi Côn Luân bái sư mấy lần, nhưng liên tiếp bị cự tuyệt từ ngoài cửa. Do Minh cung chủ và Ngọc Hư chưởng giáo thấy phương pháp tu hành của tại hạ lạ kỳ quá, vừa là Kiếm Tiên lại vừa là Chú tiên, bọn họ thấy thật không hợp. Tại hạ có đi tìm Sở tiên trưởng mấy lần nhưng không thấy, nên đành phải ra ngoài hành tẩu, cách đây hai năm mới thu đồ đệ, pháp thuật thô thiển, từ đầu tới cuối không thể ngẩng mặt lên nổi, mong Tôn giả có thể nói giúp cho tại hạ vài câu, cho tại hạ bái nhập vào Nam Hoa.”

Lạc Âm Phàm lắc đầu: “Đạo trưởng sáng chế pháp thuật, hợp kiếm và chú lại, kết hợp hai phái vào nhau. Trên dưới Tiên giới đều chưa từng có lệ này, đạo trưởng đã tự mình sáng lập ra một trường phái riêng, sao lại còn đi bái sư làm gì. Chi bằng đạo trưởng lập thành một môn phái mới có phải hay hơn không?”

Hải Sinh sợ hãi nói: “Tôn giả đã quá lời rồi, pháp thuật của tại hạ thô thiển, làm sao dám tự lập phái cho được.”

Lạc Âm Phàm nói: “Nền tảng tu hành của đạo trưởng, căn bản cùng với kiếm môn và cả chú môn không hợp nhau, miễn cưỡng nhập môn, nhất định việc sẽ không thành. Nhớ lại các sư tổ lập môn của các phái, khi lập phái đều không gặp được người cao minh chỉ dẫn, đạo trưởng chỉ thấy gian nan trước mắt mà không biết nhìn xa trông rộng, là tự xem nhẹ bản thân mình.”

Lời nói vừa dứt, các đệ tử mừng rỡ, dõng dạc nói: “Lời Tôn giả nói nhất định không sai, chúng đệ tử tuy ngu dốt nhưng cũng nguyện theo sư phụ đến cùng, sư phụ đừng chần chờ nữa.”

Hải Sinh cuối cùng cũng thông suốt: “Tôn giả nói như vậy, Hải Sinh đã hiểu rồi, tệ phái vì lời của Tôn giả mà được lập, vậy xin Tôn giả ban cho một cái tên.”

Lạc Âm Phàm cũng không từ chối: “Người trong Tiên môn, lấy giúp đỡ chúng sinh làm nhiệm vụ, nếu không dù có tiên thuật, cũng không coi là đệ tử Tiên môn. Chi bằng đạo trưởng lấy hai chữ Phù Sinh (*) làm gốc, lấy tên là Phù Sinh phái đi.”

* Phù sinh: trợ giúp chúng sinh, phổ độ chúng sinh

Hải Sinh và nhóm đệ tử mừng rỡ bái tạ.

Lạc Âm Phàm nói: “Trấn này không hề có đệ tử Tiên môn trấn giữ, đạo trưởng lập phái tại đây, sẽ thu nhận được thêm nhiều đệ tử, càng có khả năng bảo vệ dân chúng ở nơi đây.” Nói rồi vươn tay chỉ về phía một ngọn núi ở xa xa: “Chỗ đó có linh khí bao quanh, có thể lấy làm nơi lập phái.”

Hải Sinh nói: “Bần đạo nhớ rõ lời Tôn giả chỉ dẫn.”

Lạc Âm Phàm đưa cho y một quyển trục (*) và một thẻ tín hương, dặn y: “Sống tại nơi này, tất nhiên sẽ gặp khó khăn, đây là tín hương của ta. Nếu Ma tộc lại tới quấy nhiễu, tiên trưởng đốt nó lên, sẽ có đệ tử các vùng lân cận đến giúp. Mới vừa rồi nhìn thấy kiếm trận của tiên trưởng, ta thấy vẫn còn có chỗ khiếm khuyết, tiên trưởng nên thay đổi hai chỗ, sẽ làm tăng uy lực của kiếm trận này.”

* Quyển trục: Sách vở ngày xưa viết bằng lụa đều dùng trục cuốn nên gọi sách vở là quyển trục

Hải Sinh mừng rỡ nhận lấy, lại bái tạ Lạc Âm Phàm.

Lạc Âm Phàm không nhiều lời nữa, mang Trọng Tử rời khỏi đó.

Khai sơn lập phái không phải là chuyện nhỏ, Hải Sinh và nhóm đệ tử cũng không trì hoãn thêm nữa, ngự kiếm tiến thẳng về ngọn núi kia.

………

Trên sườn núi lại khôi phục lại sự yên tĩnh, mấy luồng khí xanh lại tụ lại một lần nữa, một người mặt quỷ xuất hiện từ giữa không trung, nhìn theo hướng những người đã đi xa, trong mắt lộ ra vẻ oán hận.

“Xem ra đám thuộc hạ vô dụng của ngươi đã chạy tán loạn hết rồi, ngươi nên ngoan ngoãn quay về Thánh cung mà trốn đi.”

“Âm Thủy Tiên!”

Âm Thủy Tiên đưa lưng về phía ánh trăng, khuôn mặt biến mất trong bóng đêm, giọng nói vô cùng xấc xược: “Đường đường là Dục ma đại hộ pháp, nhìn thấy Lạc Âm Phàm, ngay cả mặt cũng không dám ló ra, ta còn tưởng ngươi có gì hơn ta chứ.”

Người mặt quỷ ấy tức giận nói: “Ngươi ít ở trong này mát mẻ ta đi!”

“Ta không rảnh lo chuyện của ngươi đâu!” Âm Thủy Tiên thản nhiên nói: “Thánh quân gọi ngươi trở về.”

Chỉ vì Lạc Âm Phàm, khiến cho chính mình và đám thuộc hạ buộc phải rời đi, mất chốn dung thân, kẻ mặt quỷ ấy cắn răng cười lạnh: “Một ngày nào đó, Dục ma ta sẽ tiến đến làm cỏ Nam Hoa.”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi