TRỨNG GÀ YÊU TẢNG ĐÁ

"Tiểu Noãn, chúng ta tới căn-tin sớm một chút đi, tối nay còn phải tới khu lớp học tranh máy tính cướp khoá học chớp nhoáng nữa!"
"Không phải chứ? Còn phải tranh cướp? Không phải mới cải tiến kỹ thuật, cứ treo máy auto là có thể mỗi 0.5 giây làm mới một lần sao? Tôi còn định ở lại phòng để ngủ đây!" Nghe bạn cùng phòng Trần Mặc nhắc tới hoạt động đáng sợ nhất kích thích nhất rèn luyện trái tim nhất ở đại học Z là hoạt động lấy lớp chớp nhoáng kia, Hạ Đông Noãn mặc áo ngủ Hello Kitty đang đưa đồ ăn vặt lên tới miệng liền bị doạ đến làm rớt đồ xuống.
Mỗi lần lấy khoá học mới đều đòi cái mạng già của nàng không nói, mà nhiều lần đều chỉ có thể lấy được mấy lớp rất nhàm chán, không phải mấy ông giáo cổ hủ tóc trắng xoá, gần đất xa trời thì chính là mấy kẻ cuồng điểm danh chấm chuyên cần. Vì thế đến cuối học kỳ bình thường thành tích đều không nhìn nổi, nếu không phải cuối kỳ nàng làm bài tốt thì điểm tích luỹ chắc sẽ không dám gặp người mất. Hạ Đông Noãn thực không biết nói gì với vận khí xui xẻo của mình, cho dù đi tranh cướp cũng không lấy được lớp tốt thì còn không bằng ở trong phòng vừa ăn vặt vừa chơi game còn có ích hơn.
"Ngủ ngủ ngủ, cậu chỉ biết ngủ thôi! Cậu là heo à! Tôi nói với cậu, hệ thống chọn lớp chớp nhoáng của trường mới đổi rồi, dùng chương trình auto bị theo dõi ra được thì cũng sẽ huỷ tư cách lấy lớp, nhường cho những người khác! Hơn nữa, sư thái tôi đây lần này nhất định phải lấy được lớp của Lương Sơ Lam! Hai học kỳ trước đều không lấy được, lần này tôi mà không lấy được nữa thì tôi thề với cậu tôi sẽ đổi thành họ Hạ giống cậu!!!" Trần Mặc nhéo lỗ tai Hạ Đông Noãn, son sắt thề thốt mục tiêu của mình, nhìn qua tựa một con gà trống sục sôi ý chí chiến đấu.
Trần Mặc đã mơ ước lấy được lớp của Lương Sơ Lam từ lâu, trừ một lần tình cờ gặp mặt trên đường ra, cô biết đây là cơ hội duy nhất để tiếp cận với một Lương Sơ Lam nổi tiếng toàn trường, cô sẽ không đầu hàng buông tha đâu! Ánh mắt Trần Mặc lấp lánh hoa đào. Từ khi lén liếc mắt nhìn Lương Sơ Lam một cái, về sau trong mộng cũng sẽ không còn hình bóng ai khác ngoài người kia. Nàng chính là nữ thần duy nhất của mình!
"Chờ...dừng dừng dừng! Đau chết mất! Mặc sư thái, ngài giơ cao đánh khẽ! Khỏi cần theo họ tôi, nhà tôi đầy người, không nhọc ngài đại giá. Phải rồi, Lương Sơ Lam? Là ai thế?" Hạ Đông Noãn bị nhéo tai lập tức đầu hàng, ngao ngao kêu Trần Mặc buông tay. Không phải chỉ lấy lớp thôi sao, có cần nghiêm trọng vậy không, ngay cả họ của mình cũng đem ra đánh cược.
Kỳ thật Hạ Đông Noãn là một siêu cấp trạch*, là một nữ sinh siêu nhàm chán, bạn bè bình thường đều thuộc loại quân tử chi giao nhạt như nước, thế nên mấy lời đồn đại trong trường cơ bản hai tai không nghe, nếu không phải do Trần Mặc ngày ngày đều lải nhải đủ loại tin tức vỉa hè lớn nhỏ bên tai nàng thì chỉ sợ ngay cả hiệu trưởng là ai nàng cũng không biết.
(*trạch: đại loại chỉ những người chỉ thích ru rú ở trong nhà, ko màng sự đời)
"Tiểu Noãn, cậu là người trong núi hay là 'người Đứng Thẳng [1]' vậy hả? Lương Sơ Lam cũng không biết! Chính là băng sơn mỹ nữ trong truyền thuyết mà tôi đã kể với cậu cả trăm lần rồi đó! Mỹ nữ giáo sư khoa Quốc văn mà nam sinh thấy liền yêu, nữ sinh thấy chỉ muốn nhảy lầu ấy! Nghe nói hả......" Thật đáng giận, nói một trăm lần mà cậu ta vẫn không nhớ được! Trần Mặc nhìn chằm chằm Hạ Đông Noãn, vẻ mặt như Gia Cát Lượng nhìn A Đẩu [2], sau đó không ngại phiền, lại bắt đầu sinh động như thật giảng truyền thuyết về Lương Sơ Lam cho Hạ Đông Noãn nghe.
"......Mặc Mặc, mẹ cậu thực hiểu cậu, đặt cho cậu cái tên như vậy chính là hy vọng cậu ít nói một chút, làm một thục nữ, không ngờ người tính không bằng trời tính, cậu vẫn là một con chích choè lắm miệng ồn ào." Nghe xong một đống lời miêu tả rõ ràng được thổi phồng vô số lần của Trần Mặc, Hạ Đông Noãn hoàn toàn hết chỗ để nói. Mấy lời này căn bản chính là hình dung về tiên nữ mà. Nàng đã gặp qua không ít mỹ nữ, huống chi với hoàn cảnh gia đình của nàng thì việc nàng gặp mấy ngôi sao cũng đơn giản như ăn cơm bữa vậy, cho nên nàng vẫn tin tưởng, 99% mỹ nữ là dựa vào trang điểm mà nên, tẩy lớp son phấn đi rồi thì chẳng còn là gì cả, cho nên nàng căn bản cũng không tin lời Trần Mặc nói.
Có điều cũng chỉ có với Trần Mặc nàng mới có thể tỏ ra thân thiện không như bình thường vậy, hoàn toàn vui vẻ vô tư không chút cố kỵ trêu chọc, đấu võ mồm, nếu là người khác nói một đống chuyện vớ vẩn trên trời dưới đất thế thì nàng đã sớm không thèm nể mặt vỗ mông chạy lấy người rồi. Nhưng cho dù là Trần Mặc thì nàng vẫn có điều giữ lại trong lòng, ví dụ như gia đình nàng, ví dụ như......
"Tiểu Noãn, cậu 'thông' rồi chứ? Tôi đây là làm việc thiện, những kiến thức cơ bản như thế coi bộ cũng tạm ổn rồi, một người ngay cả Lương Sơ Lam là ai cũng không biết như vậy thì làm sao ở trong cái trường này được, nếu không phải Mặc sư thái tôi đây có lòng tốt thu giữ cậu thì không biết cậu còn đang ở nơi nào bị người ta bắt nạt đâu! Đi thôi đi thôi, đi ăn cơm, tôi còn cần liều mạng chuẩn bị cho tốt, hôm nay phải ăn nhiều một chút!"
"Được được được, ngài nói gì cũng đúng hết, tôi tìm chỗ save lại trò game này đã, sau đó chúng ta có thể đi ăn cơm không?" Hạ Đông Noãn vẻ mặt không còn lời nào để nói bày ra bộ dáng cầu xin tha thứ, xem chừng trò chơi nàng đang chơi đã bắt đầu khó lên, nếu không nói vài lời hay để yên thân, trong mê cung không tìm thấy điểm để lưu lại thì coi như chơi phí công.
"Vậy cũng được, nhanh lên chút."
Nhìn khuôn mặt như thể sương giá tan biến của Hạ Đông Noãn, lòng Trần Mặc không khỏi đột nhiên cao hứng lên, bởi vì chỉ có cô mới có thể khiến Hạ Đông Noãn cười như vậy.
Ở trong mắt bạn học cùng lớp, Hạ Đông Noãn là một mỹ nữ không cần trang điểm, một loli đáng yêu, rất có tư sắc, chỉ một điểm không tốt chính là cơ bản không thể nào giao tiếp được với người khác, có phần cự nhân ở ngoài ngàn dặm, cực kỳ không thích hợp với vẻ ngoài thân thiện dễ gần đáng yêu của nàng. Tuy có phần hơi lạnh lùng, nhưng ong bướm bên người vẫn nhiều không đếm xuể.
Cũng có mấy tên nam sinh đáng khinh, đặc biệt bởi vì nàng ở trong khoa nổi tiếng với danh hiệu băng sơn mà đến khiêu chiến, điều này khiến Hạ Đông Noãn phi thường chán ghét, nàng cũng đâu phải phần thưởng, có cái gì mà cần đọ sức. Chẳng qua nàng trời sinh tính ngoài lạnh trong nóng, cũng là người không quan tâm tới những người không liên quan tới mình, nhưng chỉ có nàng biết, một khi nàng để ý tới thứ gì thì mới có thể biểu hiện ra dục vọng chiếm hữu khiến người ta sợ hãi.
Qua hơn mười phút, rốt cục Hạ Đông Noãn chạy loạn khắp mê cung tìm được chỗ lưu, nhanh chóng đóng máy tính rồi sắp xếp túi sách, thay đổi quần áo, tuỳ ý trang điểm một chút, liền theo Trần Mặc đi ra ngoài. Bất quá vừa đi ra khỏi phòng, khí thế của nàng liền hoàn toàn thay đổi. Vừa rồi Hạ Đông Noãn mới mặc áo ngủ, lôi thôi lếch thếch, bộ dáng chẳng khác gì cô vợ bé bị Trần Mặc ăn hiếp giờ lại đúng chuẩn một tiểu mỹ nữ, tiểu loli, đi trên đường cũng khiến không ít người phải quay đầu nhìn.
Nhìn Hạ Đông Noãn từ xa, chiếc mũ lưỡi trai màu trắng che khuất mái tóc được buộc cao cùng nửa khuôn mặt, nhưng lại có thể khiến người ta từ nửa sườn mặt rất đẹp kia nhìn ra được nàng tuyệt đối là một mỹ nữ. Mấy lọn tóc không chui vào được trên đuôi tóc buộc cao được tuỳ ý thả xuống, rơi trên vai, bỗng nhiên tăng thêm vài phần khí chất tươi mát thanh nhã. Tuy rằng thân hình nhỏ nhắn nhưng cũng cao chừng 1m60, lại có được dáng cười cực kỳ hoàn mỹ theo đúng tỷ lệ hoàng kim. Thân hình chỗ lồi lõm, lại không quá thô, khiến người ta vừa liếc mắt một cái sẽ cảm thấy bị hấp dẫn, muốn nhìn rõ cô gái xinh đẹp này. Nhìn kỹ lại, lập tức sẽ bị nữ sinh này khiến cho kinh diễm. Đôi mi như ánh trăng rằm dưới ánh nắng của một buổi chiều tàn vẽ nên một đường cong khiến người ta mê muội, ánh mắt thâm thuý thoáng có chút hờ hững làm cho người ta đoán không ra, mà sống mũi cao thẳng tinh xảo, cái miệng anh đào nhỏ nhắn lại tôn thêm cho khuôn mặt trắng như trứng gà bóc, càng thêm quyến rũ động lòng người.
Tuy Hạ Đông Noãn nhìn qua thực đáng yêu, nhưng trên người lại mơ hồ phủ kín một tầng sương mù chớ lại gần dày đặc, khiến người ta không dám dễ dàng tiếp cận. Mà Trần Mặc đi bên cạnh thế nhưng không hề bị một Hạ Đông Noãn xuất sắc như vậy làm lu mờ, mà ngược lại có một hương vị riêng biệt. Thật ra hai người đi cùng nhau, người càng được chú ý hơn hẳn là Trần Mặc, bởi vì cô là dạng nữ nhân toả ra hào quang chói mắt.
Mái tóc dài màu vàng biếng nhác xoã hai bên bờ vai, uốn xoăn ôm lấy khuôn mặt tinh xảo như búp bê. Đôi mắt to sáng ngời hữu thần, cái mũi duyên dáng yêu kiều, đôi môi gợi cảm mà mê người, khiến người ta nhìn không ra chút tật xấu hay tỳ vết nào.
Cô rất đẹp, là vẻ xinh đẹp mà ai nấy liếc mắt một cái liền không thể quên, là hoa khôi được công nhận của khoa Thương mại. Nếu cứ nhất định phải so sánh, thì Trần Mặc diễm lệ như đoá hoa hồng, mà Hạ Đông Noãn lại cao ngạo như tuyết liên.
Trần Mặc kéo Hạ Đông Noãn, dọc đường đi lải nhải mãi về quyết tâm của mình. Đúng lúc đang nói hăng say, tâm hồn không biết nghĩ gì, trôi nổi tận phương nào thì đột nhiên có một người lao ra từ con đường trong trường.
"Hạ...học tỷ...Hạ học tỷ, em thích chị, xin chị hãy làm bạn gái của em!"
Hạ Đông Noãn bị nam sinh đột nhiên lao tới kia doạ không nhẹ, hành vi doạ người còn chưa tính, lời nói dĩ nhiên cũng có tính bùng nổ như vậy.
"Tiểu Noãn là của tôi, không chút hứng thú nào với loại con trai còn chưa phát dục như cậu đâu!"
Bộ não nho nhỏ của Hạ Đông Noãn còn chưa kịp vận chuyển thì Trần Mặc cũng đã thay nàng trả lời cậu nam sinh năm nhất kia.
"Của chị?!"
"Đúng, của tôi. Đi đi đi đi! Với cái thân thể bé nhỏ đó của cậu, tu luyện thêm ngàn năm nữa hãy lại tới tìm tiểu Noãn!" Trần Mặc xua tay với nam sinh kia, đầu cũng không thèm ngoái lại kéo Hạ Đông Noãn về phía căn-tin, cuối cùng lại quẳng lại cho tiểu nam sinh kia một nụ cười mỉm phong tình vạn chủng.
"Hạ học tỷ thực sự là les sao? Xem ra không giống, nhưng mà vừa rồi chị ấy cũng không phủ nhận không phải sao?"
Cậu nam sinh kia thật vất vả mới có thể gom đủ dũng khí thổ lộ với Hạ Đông Noãn, nhưng kết quả dĩ nhiên lại thậm chí không nhận được một câu trả lời của Hạ học tỷ. Hắn thực thất bại, nhưng nhìn Trần Mặc và Hạ Đông Noãn hai người cùng sánh vai đi dưới ráng chiều, bóng dáng hoà hợp tốt đẹp như vậy, một thì kiêu ngạo chói sáng như lửa, một thì lạnh lùng như băng, lại nhìn nhìn lại bộ dáng quả thực chưa phát dục hết của mình, hắn đỏ bừng mặt, miệng lẩm bẩm, mà tâm tình uể oải lại thế nào cũng không kiềm chế được.
Thật ra, chuyện Trần Mặc thích con gái đã sớm không phải chuyện bí mật gì ở khoa Thương Mại. Năm nhất lúc mới vào trường, cô liền chủ động thừa nhận thiên hướng tính dục của mình, trong hoàn cảnh cởi mở như đại học thì cũng không có ai dùng ánh mắt khác thường với cô, nhiều nhất chính là có mấy người không nhìn ra chân tướng cũng sẽ chỉ biết tự xấu hổ khi giương thương múa kiếm trước mặt Trần Mặc. Mà đám con trai cũng coi cô như anh em, thế này thật ra lại ít đi phiền phức vì được tỏ tình, như vừa rồi Hạ Đông Noãn mới gặp phải vậy. Mà quan hệ giữa cô và Hạ Đông Noãn cũng là đề tài buôn chuyện được ưa thích nhất của đám nam sinh và nữ sinh, nhưng khi Trần Mặc thay đổi vài cô bạn gái cũng không thấy Hạ Đông Noãn gây náo loạn với cô, cho nên chủ đề bàn tán nãy cũng luôn ở trạng trái không nóng không lạnh, "dã hoả thiêu bất tẫn, xuân phong xuy hựu sinh".
(*ý ở đây là chỉ tin đồn không lúc nào ngừng, cứ có hint gì là lại sôi nổi đồn ầm ỹ lên)
Hạ Đông Noãn lại trời sinh tính tình lãnh đạm, cũng sẽ không vì mấy việc vớ vẩn như thế mà phải giải thích, tình cảm với Trần Mặc là tình yêu hay tình bạn, lòng nàng rất rõ ràng, mà việc bản thân rốt cục thích con gái hay con trai nàng cũng không để ý, bởi vì nàng không yêu bất kì kẻ nào.
Cứ tưởng vì sự hiểu lầm này mà những lời tỏ tình sẽ giảm đi, không nghĩ tới ngược lại càng có nhiều nam sinh trưng lên đầu cờ hiệu muốn giải cứu nàng, càng thêm lớn gan chạy tới tỏ tình với nàng, giống như cậu em vừa rồi vậy. Việc này đối với một người có thói quen sống trong thế giới của mình như Hạ Đông Noãn rất bất đắc dĩ.
"Cậu trêu chọc hoa đào thế nào vậy, người ta mà đẹp trai thì có thể nhìn được nhưng dùng không được, mà cậu gieo đào hoa thế nào mà ngay cả nhìn cũng nhìn không ưa thế?" Đi xa rồi, Trần Mặc liền bắt đầu càu nhàu với Hạ Đông Noãn.
"Đừng nói người khác như vậy, cậu ta cũng không dễ dàng gì!"
"Ồ, tiểu Noãn, không phải cậu thực sự coi trọng cái thân thể nho nhỏ đó? Thì ra cậu có khẩu vị này à? Ngày mai chị đây tìm cho cậu một cậu nhóc hàng thật giá thật, thế nào?"
"Sax, cậu nói vớ vẩn ít thôi, tôi đây thiện lương lại nhân hậu, đâu giống cậu, thế nào mà phải nói người ta như thể không phải người vậy."
"Được rồi được rồi, chúng ta mau đi ăn cơm thôi! Chậm chút nữa mà hại tôi không lấy được lớp của Lương Sơ Lam thì cậu cứ đợi đấy!" Trần Mặc cũng không dây dưa với Hạ Đông Noãn về chuyện vừa xảy ra, bởi vì đối với hai người mà nói, chuyện được người ta tỏ tình cũng bình thường như uống nước vậy, cho nên việc này căn bản không khiến hai người bận tâm.
Ánh nắng chiều chiếu lên thân thể hai người, kéo ra hai cái bóng hoàn mỹ. Tiếng cười lảnh lót không chút gánh nặng như thể tiếng chuông bạc phiêu đãng khắp sân trường rộng lớn, khiến người ta không khỏi cảm thán, tuổi trẻ thực sự là chuyện tươi đẹp nhất.
Hết chương 1
———————————
[1] Người đứng thẳng – Homo erectus
~> mời tra Wiki, đại loại là tổ tiên loài người, người tiền sử, mới tiến hoá lên đứng thẳng được, chưa tiến hoá hết.
[2] A Đẩu hay Lưu Thiện, là con Lưu Bị, vua thứ hai và cũng là vua cuối nhà Thục Hán thời Tam quốc. Theo lịch sử thì là một ông vua ham chơi, bất tài, vô dụng và kém cỏi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi