TRỨNG GÀ YÊU TẢNG ĐÁ

"Anh Y, lâu quá không gặp! Khí sắc thật không tệ, mặt mày hồng hào nhỉ! Ha ha ha."
"Anh Hạ, anh nhìn cũng đâu có tệ đó thôi! Mấy năm không gặp, không ngờ còn phong lưu phóng khoáng thế!"
Tiếng cười sang sảng từ miệng của hai người đàn ông mới qua hoặc mới đầu năm mươi truyền ra, một cái ôm rắn chắc, một câu "đã lâu không gặp" ẩn chứa biết bao tình hữu nghị bên trong.
"Tới đây tới đây, tới đây để tôi giới thiệu, đây là con tôi, Y Vận Hiền, mới vừa du học trở về, qua đây, gọi chú Hạ, dì Diệp đi." Y Đông Huy lôi kéo cậu con trai cao hơn mình hẳn một cái đầu qua, giới thiệu với cả nhà Hạ Lập.
"Uncle, Auntie, chào mọi người, con mới đi du học về, xin lỗi chữ quốc ngữ nói không thạo lắm." Y Vận Hiền ngượng ngùng cười cười. Khuôn mặt có phần rất giống ba, đều là mỹ nam tiêu chuẩn, chẳng qua thân hình cùng khuôn mặt dần trở nên đầy đặn của Y Đông Huy khiến người ta nhất thời không nhìn ra vẻ tuấn lãng một thời của ông ta. Nhưng Y Vận Hiền lại khác, vừa mới qua hai mươi tư tuổi, khiến cậu nhìn rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng cũng không còn vẻ ngây thơ, có cảm giác ấm áp dạt dào. Không phải mày kiếm mắt sáng, ngược lại có những đường cong hơi nhu hoà nội liễm.
Thận trọng mà lễ phép, câu trả lời ngập ngừng nhưng thoả đáng khiến Hạ Lập và Diệp Văn Phương nghe cực kỳ vừa lòng, đặc biệt Y Vận Hiền còn đẹp trai như thế, gia thế lại càng khỏi phải bàn, hai người đều cười thật vui, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Hạ Đông Noãn nhìn chàng trai vừa mới rũ bỏ nhưng vẫn còn lưu lại một ít khí chất non nớt này, cứ cảm thấy đã gặp ở đâu đó rồi, rất quen thuộc, lại không nhớ nổi rốt cuộc đã gặp thế nào. Nỗi nghi hoặc này mãi đến khi nàng kinh ngạc nhìn thấy Y Vận Hàm xuất hiện trước cửa mới hiểu được vì sao mình cảm thấy Y Vận Hiền khiến mình có cảm giác quen thuộc đến vậy. Bởi vì mặt mũi hai người rất giống như, như thể đúc ra từ một khuôn.
Lúc Hạ Đông Noãn nhìn thấy Y Vận Hàm thì hoàn toàn bị giật mình, nàng căn bản không ngờ dĩ nhiên lại chạm mặt cô ở nơi này, ánh mắt trợn tròn tràn đầy vẻ kinh ngạc không tin được. Nàng nắm chặt gấu váy, sự tình cờ gặp gỡ đột nhiên này khiến trái tim nặng nề đột nhiên giật thót, thật giống như nỗi nhớ nhung nho nhỏ của mình bị người ta phát hiện, mà Y Vận Hàm đi ra từ trong nỗi nhớ của mình, lòng mình có cảm giác vui sướng không kiềm chế được. Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, tất cả sự chú ý của Hạ Đông Noãn đều đặt lên người cô gái kia.
Hạ Lập, Diệp Văn Phương không nhận ra Hạ Đông Noãn lơ đãng, còn tiếp tục trò chuyện cùng cha con nhà họ Y.
"Lúc con còn nhỏ, chú còn từng bế con đó, nếu không phải ba con đưa con ra nước ngoài từ sớm thì chắc con và Đông Noãn nhà chú đã trở thành bạn bè thân thiết rồi." Hạ Lập bất động thanh sắc dẫn đề tài tới Hạ Đông Noãn, vốn định giới thiệu anh chàng đẹp trai này cho con gái mình làm quen, kết quả lại thấy Hạ Đông Noãn vẻ mặt kinh ngạc nhìn hướng khác, căn bản không tập trung. Mà Y Vận Hiền cũng theo lời Hạ Lập nói mà chú ý tới Hạ Đông Noãn.
Từ ánh mắt đầu tiên, Y Vận Hàm liền có phần thích cô nữ sinh trước mặt, nhìn qua thật sự rất ngoan, giống một nàng công chúa nhỏ xuất trần, hàng lông mi như ánh trăng rằm dưới ánh tịch dương của buổi chiều tà vẽ nên một đường cong mê người, ánh mắt thâm thuý thoáng có chút hờ hững khiến người ta nhìn không thấu, mà sống mũi cao thẳng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn lại thêm hàm răng trắng nõn hơi hé lộ càng làm nổi bật khuôn mặt thêm động lòng người.
Nhìn quen mấy cô tóc vàng mắt xanh thành thục khêu gợi, nay nhìn thấy một cô gái hơi chút ngượng ngùng, có chút đáng yêu, lại có phần rụt rè như thế, Y Vận Hiền liền cảm giác mình cũng hơi say. Chỉ tiếc, từ lúc gặp mặt đến giờ, sự chú ý của cô gái này hình như không biết đặt ở phương nào.
"Đông Noãn! Làm gì mà ngẩn ra thế?" Diệp Văn Phương kéo tay Hạ Đông Noãn, vẻ mặt không biết nói gì. Con gái mình không ngờ dưới tình huống như thế còn có thể thất thần, thật đúng là được di truyền "bản lĩnh tốt đẹp" của mẹ.
"Ba, chị đến rồi!" Y Vận Hiền theo hướng Hạ Đông Noãn nhìn qua, thấy người chị gái quyến rũ hết chỗ nói, vừa tới đã bị một đám con trai vây quanh ở đằng kia.
"Vận Hàm, hôm nay em đẹp quá."
"Vận Hàm, điệu nhảy đầu tiên hôm nay giữ lại cho anh nhé."
......
Y Vận Hàm vừa xuất hiện, liền thành công hấp dẫn ánh mắt của đám đàn ông đến độ tuổi kết hôn ở đây, trong đó đương nhiên cũng có một cô gái.
Cô mặc một bộ lễ phục màu tím nhạt, ôm gọn lấy dáng người hoàn mỹ, dưới ánh đèn, như một vị nữ thần thần bí tao nhã lại không mất vẻ mê người, yêu diễm bước ra từ trong màn sáng màu tím. Ánh đèn sáng rực chiếu lên mái tóc dày uốn xoăn, hắt ra những tia quang mang vàng rực rỡ, khuôn mặt của cô bị mái tóc quăn dài hơi che khuất, chỉ có thể nhìn được chiếc cằm thon cùng sườn mặt với đường cong duyên dáng. Một cái nhăn mày một nụ cười, phong tư yểu điệu.
Một đám đàn ông con trai mặc Âu phục như một bầy vịt, vì muốn bảo trì tốt phong độ thân sĩ trước mặt giai nhân, tuy trong lòng vạn phần lo lắng, rất sợ người khác chiếm thời cơ trước, bề ngoài tuy tỏ ra không vội không chậm đi thong thả đến trước mặt Y Vận Hàm, nâng ly mời chào, muốn khiến giai nhân vui.
Cô muốn xuyên qua đám người đi tìm ba và em trai, trong phút lơ đãng lại thấy được một thân ảnh khiến cô bất ngờ đứng cạnh người nhà mình. Mà cô gái kia cũng đang dùng một ánh mắt không thể tin được nhìn mình, nhìn chằm chằm, bởi vì kỳ lạ mà hơi nhíu mày, đôi môi mím lại, còn có bàn tay tóm chặt góc váy, mỗi một chi tiết đều khiến cô cảm thấy như có tiếng trống gõ vào trái tim.
Y Vận Hàm đột nhiên nở nụ cười thiên kiều bá mỵ, hiểu được một câu nói, không cần chờ đến mai, đêm nay có thể nói rõ ràng rồi. Thì ra duyên phận đã đến, dù trốn cũng trốn không thoát. Chẳng qua nụ cười mị hoặc ấy khiến đám ong bướm xung quanh hoảng hồn choáng váng.
"Phải rồi, tôi nhớ anh còn có một cô con gái lớn tên là tiểu Hàm, trước đây thường đến nhà tôi chơi mà!" Diệp Văn Phương đột nhiên nhớ ra lúc Hạ Đông Noãn còn chưa ra đời, mình rất thích cô con gái nhỏ nhà họ Y, lúc ấy đã muốn sinh một cô con gái đáng yêu như búp bê giống tiểu Hàm.
"Ừ, đúng thế, à, Vận Hàm! Đi theo ba." Y Đông Huy vừa đáp Diệp Văn Phương, vừa đi về phía Y Vận Hàm, kéo cô ra từ giữa đám đông, đến trước mặt một nhà Hạ Lập.
"Đây là con gái lớn của tôi."
"Trưởng thành rồi, tiểu Hàm đều lớn đến thế, không nhận ra được luôn đó. Con bé xinh quá, thật sự rất giống......" Hạ Lập nói, nhìn nhìn Y Đông Huy lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì không nên, liền vội vàng im bặt, sắc mặt có chút áy náy.
"Không sao, đều đã qua cả, tôi cũng biết con bé rất giống bà ấy. Tiếc là bà ấy ra đi sớm quá, nếu không Y Vận Hàm cũng có một người mẹ yêu thương con bé." Thần sắc Y Đông Huy chợt loé lên tia khổ sở, nhưng vẫn bị Hạ Lập nhìn thấy. Từng này tuổi, rất nhiều chuyện nhìn đã lạnh nhạt đi nhiều, nhưng người đã cùng mình qua phong sương mưa tuyết, làm vợ chồng từ thời son trẻ cho đến già, cuối cùng người bạn đời lại rời mình đi trước, nay nhìn gia đình Hạ Lập ân ái hạnh phúc, Y Đông Huy vẫn không nhịn được có chút hâm mộ.
"Ba, hôm nay sinh nhật của em trai, đừng nhắc tới chuyện đó nữa. Chú Hạ, dì Diệp, đã lâu không gặp hai người, con rất nhớ hai người đó." Y Vận Hàm mỉm cười nhu thuận nói. Nụ cười mê người kia như gió xuân lướt qua trái tim Hạ Đông Noãn, nhưng từ lúc tới Y Vận Hàm chẳng hề liếc nhìn Hạ Đông Noãn một cái, thật giống như cô không quen biết nàng. Điều này khiến lòng Hạ Đông Noãn ẩn ẩn nhức nhối.
Giờ khắc này, Hạ Đông Noãn còn chưa thu sự kinh ngạc và niềm vui sướng của mình vào bụng, mà bộ dáng ngơ ngác đáng yêu, ánh mắt kinh ngạc rõ ràng kia đều bị Y Vận Hiền ở bên cạnh thu hết vào mắt, thật đúng là một cô gái thẳng thắn đáng yêu. Y Vận Hiền cảm thấy đã lâu rồi mình không gặp một tiểu mỹ nữ thiên nhiên ngốc như thế, phải biết con gái nước ngoài thường nhiệt tình thoải mái như lửa, khiến một người vốn bản tính truyền thống như hắn chịu không nổi.
Nhưng mà đối tượng chú ý của cô em gái này lại không phải là hắn mà lại là chị gái mình, điều đó khiến Y Vận Hiền vừa cảm thấy thất bại vừa cảm thấy kỳ quái, chỉ có thể đem hiện tượng quái này quy cho lý do vì chị gái mình rất nổi bật. Đôi khi, thật không thể không nói, thưởng thức của hai chị em nhà này rất giống nhau.
"Trí nhớ của tiểu Hàm tốt quá!" Diệp Văn Phương hiền hoà nhìn Y Vận Hàm trước mặt, tuy đã thay đổi rất nhiều nhưng vẫn có thể thấp thoáng nhìn ra được hình bóng trước kia.
"Anh Hạ, hôm nay mọi người nhất định phải vui đùa hết mình nhé. Con gái anh tên là Hạ Đông Noãn nhỉ, chú Y chắc nhớ không lầm đâu."
"Dạ...Phải ạ. Con chào chú!"
"Đây nhất định là Đông Noãn muội muội phải không, xinh quá, tỷ tỷ thích lắm đó!" Y Vận Hàm vươn ngón tay, chọt chọt hai má Hạ Đông Noãn, vừa có chút trêu chọc, lại có chút ái muội nói. Hạ Đông Noãn cảm giác được đầu ngón tay Y Vận Hàm, vừa run rẩy lại toát mồ hôi, lời rơi vào tai Hạ Lập bọn họ là ngữ khí vô cùng thân thiết của một cô chị với em gái, nhưng Hạ Đông Noãn nghe lại là lời đùa giỡn thực sự.
Bất quá, Y Vận Hàm chỉ liếc Hạ Đông Noãn một cái, lúc ở rất gần, đôi mày nhíu lại, cảm giác đôi mắt phượng to tròn vốn rất thu liễm đột nhiên biến thành tràn đầy xuân tình nhộn nhạo, chỉ một giây, người khác không phát hiện ra, chỉ có mình Hạ Đông Noãn thấy được, giây tiếp theo cô liền dời tầm mắt. Dù sao đang ở trước mặt người lớn, Y Vận Hàm vẫn nắm rất chắc thái độ.
Chỉ là một cái liếc mắt, khuôn mặt Hạ Đông Noãn liền bị Y Vận Hàm trêu chọc đến đỏ bừng, một bộ cô gái nhỏ thẹn thùng thể hiện không thể nghi ngờ. Đối mặt với một Y Vận Hàm vừa gợi cảm, quyến rũ lại đầy vẻ sang quý như thế, hơn nữa thêm chút đùa giỡn vừa rồi khiến tim Hạ Đông Noãn đập gia tốc. Thế giới này cũng nhỏ quá đi, không ngờ nhà cô và nhà nàng quen biết từ lâu, mà nữ nhân đáng giận này lại vừa là giáo sư của mình vừa là đối tượng mình thầm mến. Chuyện này quả thực rất có tính khiêu chiến với độ nhận thức về những mối quan hệ phức tạp của Hạ Đông Noãn.
Nàng đứng thẳng tắp, có chút cứng ngắc có chút kinh ngạc nhìn Y Vận Hàm. Giống một học sinh bị giáo viên gọi vào văn phòng, trong lòng lo lắng không biết có phải mình đã làm sai chuyện gì không, mà giáo sư lại nhàn nhã bình tĩnh không nói gì. Lúc trưa, thái độ của Y Vận Hàm rõ ràng vẫn rất lãnh đạm xa cách, nhưng sao lúc này lại giống mấy tuần trước, bày ra dáng vẻ hồ ly tinh trêu chọc mình.
Nàng lại chẳng hề biết sau mấy ngày ở chung, tâm tính người nào đó đã hoàn toàn thay đổi, quyết định đã vạch ra lúc chiều lại khiến cô hiện tại có thể không chút băn khoăn giở trò với Hạ Đông Noãn.
Chẳng lẽ là giả vờ cho ba mẹ xem sao? Hạ Đông Noãn ngây ngốc đứng đó khó hiểu không đáp, bầu không khí cũng trở nên cực kỳ xấu hổ.
Hết chương 27

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi