TÚNG NGÃ TRIÊU MỘ

EDITOR: CANGUCANHKHOQUA.
-----------------------------
Trầm Mộ Ngôn vẫn đang tính toán làm sao để câu chuyện ly hôn này vui một chút, trên lửa lại tưới chút dầu, khiến nó mãnh liệt hơn, càng chơi vui hơn. Nàng nghĩ đến hai người kia, từ sau khi bọn họ cùng một chỗ thì nàng chưa từng nhìn thấy qua Úc Uyển Ương, mà Thư Hoài Đạt gần nhất cùng Úc Uyển Ương cũng hiếm khi gặp nhau, trong lòng nàng liền nảy sinh một cỗ chủ ý, gọi cho Úc Uyển Ương một cú điện thoại.

Úc Uyển Ương bây giờ đối với điện thoại là vừa yêu vừa hận, nghĩ thầm nếu như là Chung Dật Minh điện tới thì nàng liền cắt đứt. Nàng đi đến một góc trong phim trường nhận máy, một giọng nữ vang dội quyến rũ vang lên khiến cho nàng suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.
"Tiểu Úc muội muội, có nhớ tỷ tỷ không?" - Trầm Mộ Ngôn nói một câu khiến cho tâm can Úc Uyển Ương liền run rẩy.

Như thế thanh âm, Úc Uyển Ương đều không cần hỏi thì cũng biết là ai, ấn tượng quá sâu sắc rồi, nàng trấn định tự nhiên nói, "Trầm tiểu thư, có gì sao?" - Bằng hữu của Thư Hoài Đạt, tìm nàng có thể có chuyện gì tốt đây?
"Ôi, lãnh đạm như vậy? Tỷ tỷ đây chẳng lẽ không thể mang lại cho em sự nhiệt tình sao?" - Trầm Mộ Ngôn càng chọc càng thuận buồm xuôi gió, Úc Uyển Ương cũng sắp trở thành người của Thư Hoài Đạt rồi, nếu không đùa giỡn một chút thì sau này liền không còn cơ hội.

"Xin lỗi, tôi chính là như vậy. Trầm tiểu thư có chuyện gì mời nói." - Úc Uyển Ương thực sự khó có thể tưởng tượng Thư Hoài Đạt làm sao có thể cùng Trầm Mộ Ngôn nhận thức lâu như vậy, hầu như mỗi ngày đều nghe loại thanh âm dính dính này, đoán chừng là đã sinh ra được sự miễn dịch luôn rồi.
"Được rồi, vậy em đi đi a, tôi ở quá cà phê gần phim trường đợi em." - Trầm Mộ Ngôn lên tiếng, thanh âm phai nhạt chút, lại không có chừa đường cho người khác thương lượng.
"Vâng, tôi liền tới đây." - Úc Uyển Ương không có cân nhắc liền đáp ứng. Trầm Mộ Ngôn trong chuyện Thư Hoài Đạt ly hôn ra sức rất lớn, hẳn là không có ác ý. Huống hồ hiện tại liên hệ mình, hơn phân nửa cũng là vì chuyện nàng cùng Thư Hoài Đạt, nàng càng không có lý do gì không đi.
.
.
.

Trầm Mộ Ngôn dung mạo trước sau như một đều xinh đẹp một cách khoa trương. Úc Uyển Ương đeo kính mắt, đi về phía nàng, Trầm Mộ Ngôn tỏ ý bảo nàng ngồi xuống.
"Một ly Lam Sơn, cám ơn."

"Vâng, xin quý khách chờ trong ít phút." - Người phục vụ lễ phép nói xong liền rời đi, Úc Uyển Ương tháo kính mắt xuống, để lộ đôi mắt xinh đẹp.
"Đã lâu không gặp." - Trầm Mộ Ngôn cười lấy chào hỏi, hai mắt đánh giá Úc Uyển Ương, trong bụng cảm thán Thư Hoài Đạt bạn mình thật là có phúc.

So với Trầm Mộ Ngôn nhiệt tình, Úc Uyển Ương có vẻ tương đối bình tĩnh, nàng hỏi, "Không biết Trầm tiểu thư hẹn tôi đi ra là có chuyện gì?"
"Sự tình của em cùng với Hoài Đạt, tôi biết." - Trầm Mộ Ngôn ám hiệu một câu, bất quá mặc dù nàng không phải ám chỉ, nhưng là lần trước thời điểm Thư Hoài Đạt đi tìm Úc Uyển Ương, tại Thư Hoài Đạt nói chuyện điện thoại với Trầm Mộ Ngôn xong, thì nàng cũng đã biết Trầm Mộ Ngôn biết chuyện của hai người.

"Vâng, cho nên?"
"Cho nên, thứ em muốn tôi có thể em. Em thử suy tính một chút, đi theo tôi. Tôi so với nàng nhưng thú vị hơn a?" - Trầm Mộ Ngôn khiêu mi, giọng nói nửa thật nửa giả, thoạt nhìn tựa hồ như thật sự muốn để cho Úc Uyển Ương suy nghĩ thật kĩ nên đi theo ai.

Lúc này Úc Uyển Ương có chút không hiểu lắm ý đồ của Trầm Mộ Ngôn, nhưng lấy danh tiếng của nàng, không chừng là có thể cùng Thư Hoài Đạt đối nghịch. Úc Uyển Ương thong dong cười nói, "Trầm tiểu thư đừng nói giỡn, thứ tôi muốn người người đều có thể cho, bằng không tôi lúc đầu hoàn toàn có thể đáp ứng Chung Dật Minh, không phải sao? Ngược lại cho dù hắn cùng Thư Hoài Đạt ly hôn rồi, hắn cũng vẫn có tiền có thế."
Trầm Mộ Ngôn trong mắt hứng thú nồng đậm, thấp giọng nỉ non một câu, "Có ý tứ, trách không được hắn như thế bất chấp với em." - Cũng khó trách Chung Dật Minh không chiếm được Úc Uyển Ương, hắn dùng tiền tài cùng quyền thế dụ hoặc người phụ nữ không để những thứ này vào trong mắt, thật sự là cách biệt một trời.
"Trầm tiểu thư nói vào chuyện chính đi, tôi không thể rời khỏi phim trường quá lâu." - Úc Uyển Ương nhắc nhở, mặc dù có Thư Hoài Đạt luôn giúp nàng nói chuyện với Chu Nghê, nhưng nàng lại không thích ở phương diện này quá ỷ lại vào Thư Hoài Đạt, để tránh khỏi đối với diễn viên khác không công bằng.

"Thật ra cũng không có chuyện gì." - Trầm Mộ Ngôn ngồi thẳng chút, một tay chống cằm, cười như không cười nói , "Gần nhất Hoài Đạt cố kỵ chuyện giữa hai người, lại trời sinh là một tên đầu ngỗ, lạnh nhạt thờ ơ em vài ngày như vậy, hẳn là tịch mịch đi?" - Nếu như thay đổi là nàng bị tịch mịch như vậy, ước chừng nàng đều phải đi tìm nhà nghỉ rồi.
"Tôi biết nàng là không tiện." - Úc Uyển Ương gương mặt lẵng lẽ khẽ đỏ ửng hai má, nàng là nhớ Thư Hoài Đạt, nhưng nàng cũng đồng dạng biết, Thư Hoài Đạt không phải không muốn gặp chính mình, chỉ là tình thế bức bách, không thể không làm như thế.

"Ủy khuất em, Chung Dật Minh, người đàn ông này rõ ràng là chết đến nơi còn muốn kéo dài. Bất quá THư Hoài Đạt muốn vui đùa một chút với hắn, Đông Tây đều đã đi ra rồi, nơi nào còn tùy vào hắn muốn làm gì thì làm."
Trầm Mộ Ngôn cười một tiếng, Chung Dật Minh bây giờ thu liễm chính mình, không khác gì truyện cười. Hắn nghĩ chỉ cần cố gắng là được, đem chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, đem Thư Hoài Đạt ăn đến chết, là có thể khống chế được cục diện này.

"Vậy bây giờ là tình huống gì?" - Úc Uyển Ương có chút ngạc nhiên, vội vàng hỏi một câu.
"Tôi đã đem tin tức hai bọn họ ở riêng truyền ra ngoài, hiện tại truyền thông đang suy đoán đến tột cùng là nguyên nhân gì. Hoài Đạt đoán chắc chắn Chung Dật Minh sẽ không dễ dàng buông tay, coi như dùng chứng cứ uy hiếp, hắn cũng sẽ cho rằng Thư Hoài Đạt thiện ý, sẽ không thật sự đi làm như vậy."

Trầm Mộ Ngôn khuấy động ly cà phê, vừa lúc ngừng nói, chờ người phục vụ đem ly Lam Sơn cho Úc Uyển Ương rồi mới tiếp tục, "Nếu là hắn thật sự cảm thấy bị uy hiếp, thì tuồng vui này coi như kết thúc rồi. Nhưng hắn hết lần này tới lần khác đều cho rằng Thư Hoài Đạt sẽ không ra tay nha, nên em ngồi chờ nhìn vẻ mặt mất mặt của hắn sau này đi."
Úc Uyển Ương khóe miệng mỉm cười, thì ra Thư Hoài Đạt còn có một mặt giảo hoạt như vậy, bất quá nghĩ đến cũng đúng, cuối cùng đều phải ly hôn, có thể nào không nghiêm phạt một cái?

"Cho nên, bây giờ, tôi cảm thấy cần phải cho Hoài Đạt một cái động lực, tỷ như mỹ nhân trong ngực, em hiểu không..?" - Trầm Mộ Ngôn hướng Úc Uyển Ương mà tề mi lộng nhãn, đưa tay tới khẽ chạm vào đầu ngón tay Úc Uyển Ương.
"Vâng?"

"Tối hôm nay, tôi đem Thư Hoài Đạt mang đến nhà tôi bên kia trước, sau đó sẽ sang đón em." - Nói nửa ngày, Trầm Mộ Ngôn rốt cuộc nói vào trọng điểm, chính là để Thư Hoài Đạt cùng Úc Uyển Ương gặp mặt, lấy phương thức giấu tai mắt người của nàng, gặp gỡ nhau tại nhà nàng.
"Cái này không tốt lắm đâu.." - Úc Uyển Ương là có chút tâm động, nhưng nghe Trầm Mộ Ngôn nói như vậy, chắc là không có được sự đồng ý của Thư Hoài Đạt, hai người các nàng ngầm lẫn nhau kế hoạch như vậy, Thư Hoài Đạt có thể hay không không cao hứng?

Trầm Mộ Ngôn haha một tiếng, hơi có chút cười nhạo Úc Uyển Ương nhát gan, "Em sợ cái gì, bọn chó săn đều phát chán tôi rồi, không có vấn đề gì. Còn Thư Hoài Đạt bên kia, em nghe tôi nói, ái tình là cần kinh hỉ, em liền không muốn nhìn thấy nàng dáng vẻ kinh ngạc vui mừng như thế nào khi nhìn thấy em sao?"
Giống như là một con kiến ở trong lòng Úc Uyển Ương chậm rãi bò lên, một chút bối rối trong lòng nảy sinh, tưởng niệm nhớ mong cùng khoảng cách thôi thúc nàng đồng ý, rốt cục gật đầu.

Đạt được mục đích, Trầm Mộ Ngôn cùng Úc Uyển Ương lại tùy ý hàn huyên vài câu, Úc Uyển Ương liền trở về phim trường. Dọc theo đường đi, nàng vẻ mặt tuy bình thản, nhưng trong lòng cũng đã uỳnh oàng mấy tiếng, còn chưa đến mấy tiếng liền đã được nhìn thấy Thư Hoài Đạt, nhưng là nàng sẽ không biết trước được tình huống này. 
Nhớ đến lúc trước, thời điểm Thư Hoài Đạt bỗng nhiên xuất hiện sau lưng nàng, nàng kích động đi tới đều muốn ôm lấy Thư Hoài Đạt. Tình cảnh như vậy, nay có thể đổi ngược lại trên người Thư Hoài Đạt rồi, không biết sẽ là một tình huống như thế nào đâu?

Dùng "Tiểu lộc loạn choàng"* để hình dung tâm tình của nàng bây giờ đều không quá đáng, nàng trở về phim trường, nhìn thấy Nghệ Nhiễm, đồng thời cũng nhìn thấy Lăng Ỷ chạy đến đây để thăm Hạ Hoằng Diệp.

*mình nghĩ là giống con nai nhỏ chạy loạn?
Lăng Ỷ tới đây tự nhiên là vì muốn thăm Hạ Hoằng Diệp, thứ hai là vì muốn đột kích một phen, nhìn Hạ Hoằng Diệp có hay không còn lưu luyến Úc Uyển Ương. Vừa may Úc Uyển Ương đi ra ngoài, nàng hài lòng, đang lúc muốn rời đi liền nhìn thấy được người mà nàng vô cùng e dè.

"Nghệ Nhiễm, Chu đạo diễn đâu?" - Úc Uyển Ương tự nhiên sẽ không cùng Lăng Ỷ chào hỏi, cùng Vu Nghệ Nhiễm đi song song nhau về phòng trang điểm.

"Ôi, nàng đi ra ngoài a, hẳn là đi mua đồ ăn đi, để chúng ta nghỉ ngơi." - Vu Nghệ Nhiễm một bộ dáng thuận miệng nói, túm tay Úc Uyển Ương kéo đi, hưng trí bừng bừng mà phấn khởi.
Úc Uyển Ương cười không nói, vào phòng trang điểm còn không có gì, phía sau liền rầm rầm hai tiếng sau đó vang lên tiếng đóng cửa. Không có người nào mà các nàng không nhận ra, vì vậy trừ phi là thời điểm muốn thay đồ mới phải đóng, bằng không đều là rộng mở cửa, bởi vậy hai người đều xoay người, nhận ra Lăng Ỷ đã theo vào rồi.

"Ai, cô làm cái gì, ai cho cô tiến vào?" - Vu Nghệ Nhiễm tính nết hoạt bát rộng rãi, yêu ghét rõ ràng, đương nhiên sẽ không để cho Lăng Ỷ làm càn như vậy.
"Nghệ Nhiễm." - Úc Uyển Ương một bàn tay đem Vu Nghệ Nhiễm ngăn lại, không để nàng quá mức xúc động. Lăng Ỷ tất nhiên là vì chính mình mới đến.

"Ah, Úc Uyển Ương, càng ngày càng có tư thế đại minh tinh nha." - Lăng Ỷ âm dương quái khí nói - "Mỗi bên tạp chí lớn đều tranh nhau muốn lấy được buổi phỏng vấn cô đầu tiên sau khi "Tích Ngôn" đóng máy, cũng không biết thành tích bây giờ rốt cuộc làm sao mà tới nhiều như vậy a?"
Cũng không biết làm sao, Lăng Ỷ giống như là bị công ty ướp lạnh. Từ sự kiện bị thay trong "Tích Ngôn" xong, người đại diện liền cho nàng nhận một kịch bản phim phổ thông, ngay cả những tiết mục giải trí cũng đều ám chỉ phải đem danh tiếng của nàng triệt hạ đến cùng. Bắt đầu từ lúc đó cho đến bây giờ, tình huống của nàng liền xuống dốc không phanh.
"Cô cảm thấy thế nào, liền nghĩ như thế ấy. Ngược lại cô rất biết cách vặn vẹo lời người khác nói, không phải sao?" - Úc Uyển Ương đáy mắt hờ hững nhìn thẳng Lăng Ỷ.

"Phải không, thừa nhận mình bò lên giường cao nào rồi?" - Lăng Ý khẩu khí càng khinh bỉ, hơi ngước đầu xem Úc Uyển Ương - "Cô phải cẩn thận, cẩn thận ngày nào đó, chiếc giường mà cô đang nằm bị đưa ra ánh sáng, khả năng liền thất bại thảm hại rồi."
Úc Uyển Ương híp mắt một cái nói, "Trước tiên, tôi tại đây khuyên cô nên quản tốt chính mình, thuận tiện chuẩn bị một buổi họp báo, đỡ phải mỗi lần trên phương tiện truyền thông quảng bá tên của tôi, lại phải kéo theo tên của cô với dòng chữ "Khuê mật đọat người yêu của bạn" làm quà đính kèm. Quá tục tằng rồi, tôi thấy chướng mắt."

Nói mây câu, không vội phủ nhận sự chửi bới của Lăng Ỷ, nhưng lại khiến cho gương mặt của Lăng Ỷ nhanh chóng phát nhiệt.
"Cô nói cái gì?!" - Lăng Ỷ quả thực tức giận nhưng không thể đánh được, cả khuôn mặt cơ hồ đều muốn vặn vẹo.

Vu Nghệ Nhiễm ở một bên ôm bụng cười đến rung rẩy hết cả người, "Ai nha, không được rồi, make up của em đều muốn rớt.." - Nàng xem Lăng Ỷ vì mất mặt mà không thể ở lại đây thêm, chỉ biết thở phì phò mà đẩy cửa rời đi.
"Xin lỗi, để em chê cười rồi." - Úc Uyển Ương xoay người nói với Vu Nghệ Nhiễm, nàng lại khoác tay tiếp tục cười - "Nào có, muốn cười cũng là cười cô ta a, cũng không nhìn một chút đây là nơi nào, muốn gây hấn cũng phải lựa thời gian, chọn lựa người, chị Uyển Ương của em đâu phải là loại người để cho người khác dễ dàng bò lên đầu."

Úc Uyển Ương chỉ cười cười mà không nói lời nào. Câu chuyện nhỏ này cũng không ảnh hưởng đến tâm tình nàng. Một buổi chiều quay chụp nàng đều luôn ở trong tình trạng hận không thể lập tức kết thúc cho nhanh.
Thời điểm tan cuộc, Úc Uyển Ương cùng Trầm Mộ Ngôn liên hệ, trực tiếp lên xe Trầm Mộ Ngôn thẳng đến biệt thự của nàng.

"Thư Hoài Đạt, đã ở tại bên kia sao?" - Úc Uyển Ương âm thầm xoa xoa đôi bàn tay, có chút khẩn trương.
"Đương nhiên. Hơn nữa nàng không biết em sẽ qua. Ôi, tôi nói xạo nàng hai câu, nói đi ra mua ít đồ, nàng liền tin. Tôi làm việc, em yên tâm đi." - Trầm Mộ Ngôn đắc ý liếc mắt Úc Uyển Ương, tay trên vô lăng nhịp nhịp - "Thế nào, định như thế nào cảm tạ tỷ tỷ là tôi đây?"

Úc Uyển Ương thực sự suy nghĩ một chút, quay đầu nói, "Cảm ơn."
"Liền câu này?" - Trầm Mộ Ngôn kinh ngạc lên giọng, lại nói - "Tính toán một chút nhé, coi như em nợ tôi một món ân tình được rồi." - Nàng có thể thế nào đây, đây chính là người của Thư Hoài Đạt a, xảy ra chuyện gì thì có mà Thư Hoài Đạt đem nàng bóp chết.

Biệt thự của Trầm Mộ Ngôn hầu như đều nằm ở ngoại ô. Nàng chọn nơi này là vì thanh tịnh, hoàn cảnh tốt, nghỉ phép một chuyến thì nàng liền đến đây. Thời điểm khi xe sắp chạy đến nơi, Trầm Mộ Ngôn hữu ý vô ý mà dặn dò, "Ở trong ấy, có đầy đủ mọi thứ. Hai người chơi một chút, không cần cố kỵ. Cũng không cần lo lắng có người đi tìm đi, chìa khóa tôi có, đêm nay giao cho Hoài Đạt bảo quản."
Úc Uyển Ương mắt chỉ nhìn về phía trước, đôi môi mím chặt, hai ngón tay thay nhau vuốt thẳng. Trầm Mộ Ngôn liếc mắt một cái, liền cảm thấy thú vị.

Thư Hoài Đạt ở trong phòng khách hồi lâu, cũng không biết Trầm Mộ Ngôn đi mua thứ gì, lâu như vậy không trở lại. Nàng lấy trong túi xách điện thoại di động muốn gọi điện thoại, bỗng nghe được tiếng đóng cửa cùng âm thanh của giày cao gót, tựa hồ có chút hỗn độn.
"Mộ Ngôn, cậu làm sao..."

Đang muốn hỏi Trầm Mộ Ngôn tại sao lâu như vậy thì Thư Hoài Đạt liền nhìn thấy người đứng bên cạnh Trầm Mộ Ngôn, tất cả những gì muốn nói đều mắc nghẹn lại trong cổ họng. Khi thấy người kia, một đôi mắt thâm thúy như biển đêm, nàng không biết tại sao, bằng cách nào người này lại xuất hiện ở đây. Nàng chỉ có thể cảm giác được, sự tưởng niệm trong lòng nàng phát ra vô cùng nồng đậm.

Thời điểm không thấy Úc Uyển Ương, loại tâm tình này là nhàn nhạt, bởi vì nàng biết cách ngăn là tạm thời. Có thể nàng không biết, Úc Uyển Ương chính là chìa khóa để mở cánh cổng cảm xúc của nàng ra, chỉ cần một đôi mắt, lòng liền tràn lan nỗi nhớ.
"Được rồi, chìa khóa cửa chính ở đây." - Trầm Mộ Ngôn chịu không nổi loại nhìn nhau thâm tình này, cảm giác trên người đều phải nổi da gà theo rồi, nàng nói - "Tôi đi gọi đồ ăn, một hồi sẽ có người đưa tới. Hai người đừng có mà kịch liệt quá mà quên mở cửa. Sau đó sáng sớm ngày mai tôi lại đến để đón Tiểu Úc muội muội, được rồi. Thư Hoài Đạt, ngày mai trễ một chút hẳn đi, chìa khóa trong nhà tất cả đều ở ngăn kéo tủ TV, có đánh số, tự xem đi nhé."

Thanh âm giay cao gót của nàng càng lúc càng xa, dần dần trong phòng quay trở về sự yên tĩnh vốn có.
.
.
.

Tác gi nói ra suy nghĩ ca mình: Bình lun ca các quý v đâu?
.
.
.
Editor có li mun nói: Chương sau ngt chết con ri. TvT

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi