VIỄN THIẾU MỜI ANH TRÁNH RA!


Cao Kiến sau khi phát biểu thì liền chuyển micro cho Cố Cẩm.

Cậu ta đứng trên sân khấu đảo mắt liên tục nhìn xung quanh hội trường một vòng, ngay khi bắt gặp ánh mắt của Viễn Tước đang nhìn mình.

Cố Cẩm trong lòng cười thầm, đắc ý chắc chắn Viễn Tước chưa bao giờ quên đi mình, liền vờ như tránh né ánh mắt của Viễn Tước.

Cố Cấm nhận lấy micro từ Cao Kiến, chậm rãi mở miệng nói.
" Hôm nay tôi rất vinh dự khi biểu diễn ở buổi tiệc này.

Mọi người cũng đã biết tôi là CC nhưng tôi còn một cái tên khác nữa là Cố Cẩm "
" Tôi cũng rất cảm ơn Cao tổng vì đã chiêu mộ tôi và cho tôi trở thành một phần của Cao Hoàng giải trí.

Tôi mong trong tương lai tôi và cả Cao Hoàng đều sẽ đứng đầu giới giải trí.

Tôi cảm ơn "
Phía dưới Viễn Tước thấy được Cổ Cẩm như tránh né ánh mắt mình thì trong lòng có chút tức giận không vui nhưng anh chỉ có thể để trong lòng mà tiếp tục theo dõi.

Cổ Cẩm vừa dứt tiếng, cả hội trường khách khứa đều vỗ tay chúc mừng Cao tổng và Cố Cẩm.

Mọi người bên dưới ngầm hiểu lời nói của Cố Cẩm như một lời thách thức đối với những công ty giải trí khác.

Cao Kiến đứng cạnh nghe những lời này liền hiện ra vẻ hưng phấn vui không tả nổi, liên tục khen " hay " đối Cố Cẩm, không uổng công là người ông đã chọn.

Sau khi phát biểu, Cố Cẩm cùng Cao Kiến chào hỏi khách khứa.
Nghe xong những lời nói của Cố Cẩm, Ninh Húc chỉ muốn ngay lập tức phá tan nơi này cho bỏ tức, cũng may có Diệp Nam và Bạch Chính Đình ngăn lại, nhìn về phía Cao Kiến và Cố Cẩm nhổ nước bọt một cái.
" Hừ...!Bà nó...!Cái gì mà đứng đầu giải trí...!Ông đây còn chưa chết đâu.

Đúng là ảo tưởng "
Bạch Chính Đình lắc đầu tỏ vẻ hờ hợt, nhếch miệng cười.
" Tôi rất muốn biết cậu ta lấy đâu sự tự tin như thế.

Có vẻ như 5 năm cậu ta đã thay đổi khá nhiều có phải không Viễn Tước? "
Không thấy Viễn Tước trả lời lại, Bạch Chính Đình liền xoay người bắt gặp ánh mắt của Viễn Tước vẫn đang nhìn Cố Cẩm.

Bạch Chính Đình ghét nhất chính là ánh mắt này, không nhìn nổi liền đi tới bên Viễn Tước, giọng gọi lạnh lùng.
" Viễn Tước "
" Viễn Tước, cậu có nghe tôi nói không? "
Viễn Tước lúc này mới ý thức được mình đã không kiểm soát được bản thân, liền đưa ly rượu uống một ngụm lấy lại trạng thái ban đầu, không vui nói.
" Có chuyện gì? "
Không muốn người bạn này của mình lại một lần nữa trở nên đau khổ như năm năm trước, càng không muốn người bạn này làm điều sai trái để phải hối hận, Bạch Chính Đình lạnh lùng nhắc nhở.
" Tôi không muốn cậu dính dáng đến Cố Cẩm "
Lời nói ngắn gọn của Bạch Chính Đình đương nhiên Viễn Tước hiểu ý, lạnh giọng nói.
" Tôi tự biết chừng mực "
Bạch Chính Đình nghe vậy cũng chỉ cầm ly rượu uống hết sạch liếc sang Viễn Tước, mở miệng nói.
" Sẽ như cậu nói.


Đừng quên cậu đã kết hôn "
Lời nói Bạch Chính Đình như kéo Viễn Tước trở về hiện thực.

Anh làm sao có thể quên được bản thân mình đã kết hôn cùng với Vân Hạ.

Viễn Tước nhìn đến Cố Cẩm lại nhớ đến hình dáng của Vân Hạ, trong đầu anh hiện giờ vô cùng hỗn loạn.
Bạch Chính Đình có thể nhìn thấy được sự lúng túng trong mắt Viễn Tước, chỉ có thể cười lắc đầu, mong Viễn Tước sẽ không lựa chọn sai để phải hối hận.
Lúc này, Ninh Húc và Diệp Nam đi đến bên cạnh hai người, thấy hai người rõ không vui.

Ninh Húc lên tiếng hỏi trước.
" Hai cậu có chuyện gì sao? "
Bạch Chính Đình không muốn nhắc đến chuyện vừa rồi, liền làm lơ đổi sang chủ đề khác.
" Không có gì "
" Hai cậu vừa đi đâu? "
Ninh Húc vừa định trả lời thì lời nói của Cao Kiến ở phía sau cười nói đi tới.
" Ninh thiếu, Diệp thiếu, Bạch thiếu, còn có Viễn thiếu...!thì ra mọi người đều ở đây "
Đang đứng xoay lưng lại với Cao Kiến, Ninh Húc cho dù không thích nhưng vẫn tỏ ra bình thường, xoay người đối diện với Cao Kiến chào hỏi.
" Thì ra là Cao tổng, ông không đi chào hỏi đón tiếp khách quý sao? "
Cao Kiến cười khà khà biết Ninh Húc không thích mình nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
" Các cậu cũng đều là khách quý của tôi "
Cố Cẩm đứng cạnh nhìn lén qua phía Viễn Tước, chỉ thấy anh lờ đi ánh mắt đi nơi khác không nhìn mình trong lòng cậu ta có chút bực tức, rõ ràng lúc còn trên sân khấu vẫn dùng ánh mắt lưu luyến nhìn cậu ta, sao bây giờ lại thay đổi.

Cao Kiến thấy Viễn Tước không có ý định chào hỏi ông ta, liền tới một bước đi tới bên Viễn Tước, nhẹ giọng.
" Viễn thiếu, hôm nay cậu đến dự tiệc thật vinh hạnh đối với tôi "
Viễn Tước chẳng muốn để ý nhiều, chỉ nói cho qua.
" Hôm nay tôi rảnh rỗi nên cùng mọi người đến đây "
Nghe những lời nói đó Cao Kiến trong lòng dù có tức đến đâu cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ông ta nhớ tới Cố Cẩm kể về mối quan hệ giữa Viễn Tước và Cố Cẩm, đó cũng là một phần lý do ông ta đưa Cố Cẩm về Cao Hoàng.

Thấy Cố Cẩm vẫn đang đứng phía sau, ông ta liền kéo Cố Cẩm lên phía trước.
" Viễn thiếu, đây là Cố Cẩm nghệ sĩ mới của Cao Hoàng "
Viễn Tước lúc này hướng ánh nhìn về phía Cố Cẩm, đúng lúc ánh mắt cậu ta cũng đang nhìn đến anh.

Viễn Tước sợ bản thân sẽ mềm lòng với Cổ Cẩm ngay lập tức tránh đi ánh mắt đó, nhìn Cao Kiến lạnh giọng nói.
" Đã biết "
" Tôi có việc rời đi trước ".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi