VÔ TẬN ĐAN ĐIỀN

Thấy động tác của thiếu niên, Giang Phong híp mắt lại, cả người tựa như diều hâu thấy mồi, âm ngoan lạnh lùng, mười ngón uốn lượn, giống như ưng trảo.

Thân thể Bất Hủ Cảnh đã được rèn luyện rất lớn, hiện tại động tác của hắn, rất rõ ràng cho thấy muốn dùng mười thành công lực.

- Muốn cận chiến, ta sẽ cùng ngươi!

Nhiếp Vân vui mừng không hãi sợ, thân thể thấp xuống, trở tay chính là một quyền.

- Ưng Trảo Toái Thạch!

Giang Phong mười ngón như câu, kình khí bao phủ cánh tay của Nhiếp Vân, tựa hồ muốn ở trên tay hắn kéo xuống một khối huyết nhục.

- Đại Lực đan điền, ám kình 100 trọng!

Nhiếp Vân cũng không phải người mới vào giang hồ, làm sao không nhìn ra loại thủ đoạn này của đối phương, cánh tay vừa chuyển, toàn thân cơ thể vặn vẹo, băng… hoành kích ra 100 trọng ám kình.

Thình thịch!

Giang Phong chỉ cảm thấy ngón tay tê rần, sắc mặt đỏ lên, lòng bàn tay giống như bị kim đâm.

Thình thịch… ngã ra ngoài!

- Giang Phong thất bại?

- Cứng đối cứng, cường giả Bất Hủ Cảnh khiêng không qua một Chí Tôn?

Xung quanh lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người mở to hai mắt, nhìn một màn trước mắt, cảm thấy thế giới quan tan vỡ.

Bất Hủ Cảnh, thân thể bất hủ, toàn thân cao thấp như bọc giáp sắt, thân thể cường đại bất khả tư nghị, am hiểu gần người công kích, Bất Hủ Cảnh bằng vào pháp lực thua Chí Tôn liền đủ làm người khiếp sợ, hiện tại cận chiến cũng thất bại, này... còn có thiên lý hay không?

Biến thái!

Mọi người nhìn về phía Nhiếp Vân, trong lòng đồng thời sinh ra cái từ này.

Một bên Dịch Thanh, Dịch Thành vốn thấy Nhiếp Vân động thủ với Giang Phong, đều rất lo lắng, bây giờ thấy hắn cư nhiên chiếm thượng phong, đồng thời thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn nhau, đối với thân phận của thiếu niên trước mắt này càng thêm kỳ quái.

Hắn rốt cuộc trải qua cái gì, vô luận ý thức chiến đấu hay thực lực, đều không kém Bất Hủ Cảnh Giang Phong chút nào?

Nghe được mọi người nghị luận, sắc mặt Giang Phong lúc đỏ lúc trắng, nắm tay bóp khanh khách rung động.

Thân là người thực lực mạnh nhất Vinh Thiên Thành, quyền uy đã hình thành mấy thập niên, hiện tại loại quyền uy này bị một thiếu niên ngay cả Bí Cảnh cũng chưa đạt đến đánh vỡ, dù hắn tâm chí kiên định cũng cảm thấy không thở nổi.

- Còn xem náo nhiệt không động thủ sao? Giang Du xảy ra vấn đề, chỉ sợ ngươi cũng không dễ ăn nói đi!

Mắt đỏ đậm, Giang Phong đột nhiên quát!

- Cái gì?

- Còn có người?

Thấy Giang Phong đột nhiên nói, mọi người giật nảy mình.

- Ha ha! Ngay cả một Chí Tôn cũng không thu thập được, Giang Phong, ngươi thật đúng là đủ mất mặt!

Đột nhiên, không trung vang lên tiếng cười, lập tức một bóng người từ không trung sãi bước đi xuống.

Tới là một lão giả, bận thanh bào, chòm râu bạc phơ, vừa từ không trung đi xuống, liền vang lên thanh âm đùa cợt.

- Cường giả Bất Hủ Cảnh sơ kỳ?

- Bất Hủ Cảnh sơ kỳ, chẳng lẽ là trưởng lão của Nguyên Tâm Tông?

Dịch Thanh, Dịch Thành nhìn người nọ xuất hiện, sắc mặt đồng thời thay đổi, nhất là Dịch Thanh, mặt cười trắng bệch, nhìn về Nhiếp Vân ở trong đám người, ánh mắt lộ ra vẻ lo âu nồng đậm.

Ban đầu thiếu niên cũng không muốn quản việc của mình, rất sợ gây phiền toái, là mình cứng rắn cầu xin người ta đến, vạn nhất thiếu niên có chuyện gì, chẳng phải hổ thẹn cả đời sao?

Nghĩ vậy, đôi bàn tay trắng như phấn xiết chặt, hận không thể tiến lên thay thiếu niên chống đối.

Dịch Thành tựa hồ cũng như nữ nhi, nắm tay căng thẳng, bất quá mới siết chặc một chút, chợt nghe một tiếng kêu thảm vang lên, bàn tay hắn nắm chặt lại, then chốt là còn nắm cổ của Giang Du a... Chỉ một chút nữa Giang Du liền không thở nổi.

- Mất mặt? Chỉ cần giết hắn sẽ không mất mặt, cùng nhau động thủ, ta xem hắn còn có thể đở được không!

Nghe được nhi tử kêu thảm, Giang Phong kinh hoàng, đứng dậy, trong mắt hận ý như nước thủy triều.

- Cùng nhau động thủ? Giang Phong, ngươi thân là cường giả Bất Hủ Cảnh, Vinh Thiên Thành Giang gia gia chủ, lại muốn cùng người liên thủ đối phó một Chí Tôn, còn có xấu hổ hay không?

Nghe được Giang Phong dự định cùng trưởng lão của Nguyên Tâm Tông liên thủ, Dịch Thành đứng không vững nữa, nộ quát một tiếng.

- Ta không biết xấu hổ? Hừ, một lát nữa ta sẽ để ngươi ngay cả mặt cũng không có, liền không cần để ý mặt mũi gì nữa!

Giang Phong cười nhạt.

- Ngươi muốn giết ta? Ta cũng không phải dễ giết như vậy, tiểu huynh đệ, không cần sợ, ta và ngươi cùng nhau đối phó!

Dịch Thành nghe ra ngôn ngữ uy hiếp của đối phương, đi tới trước mặt Nhiếp Vân.

- Ha hả. Không nghĩ tới ngươi còn có bản lãnh như vậy, nếu như vậy, Dịch gia các ngươi chờ Nguyên Tâm Tông trả thù đi! Ta nghĩ đường đường Nguyên Tâm Tông làm cho một Dịch gia nho nhỏ tiêu thất khỏi Phù Thiên Đại Lục, sẽ không có bất cứ vấn đề gì đi!

Trưởng lão của Nguyên Tâm Tông vừa tới âm hiểm cười một tiếng, nhìn về phía Dịch Thành, giọng nói âm hàn.

- Ngươi đê tiện...

Sắc mặt Dịch Thành lúc đỏ lúc trắng.

Thân là Dịch gia gia chủ, đầu tiên nên vì tộc nhân suy nghĩ, Nguyên Tâm Tông ở trong mắt hắn là một cự vô phách, muốn động thủ thật, tiêu diệt Dịch gia quá dễ dàng.

- Không cần Dịch tiền bối ngươi xuất thủ, ta một người cũng đủ ứng phó!

Thấy sắc mặt Dịch Thành, Nhiếp Vân biết hắn nghĩ cái gì, cười ha ha, trên người sinh ra loại khí thế bễ ngễ thiên hạ.

Bị cổ khí thế này bao phủ, tất cả mọi người, ngay cả trưởng lão của Nguyên Tâm Tông cùng Giang Phong cũng đổ mồ hôi lạnh.

- Ngươi đã muốn chết, ta sẽ thanh toàn ngươi!

Tựa hồ cảm thụ được cổ khí thế này áp bách, Giang Phong hừ lạnh đi về phía trước một bước.

Đáng lẽ con của hắn đang ở trong tay thiếu niên, hắn còn có chút bận tâm, nhưng ở trong tay Dịch Thành hắn an tâm, Dịch Thành đại biểu cho Dịch gia, ở trước khi mình và thiếu niên này phân thắng bại, cũng sẽ không làm ra chuyện tình mất lý trí.

- Hắc hắc, thiếu niên ngươi cuồng như thế, ta cũng không nhịn được có chút ngứa nghề, muốn nhìn ngươi một chút rốt cuộc đối phó hai chúng ta thế nào!

Vị trưởng lão của Nguyên Tâm Tông kia cũng đi về phía trước, hai người một tả một hữu, bao vây Nhiếp Vân vào giữa.

- Bị hai đại cường giả Bất Hủ Cảnh vây quanh, tiểu tử này coi như thảm rồi!

- Còn cần phải nói, coi như thực lực của hắn mạnh cũng chỉ là một Chí Tôn mà thôi, một khi đạt đến Bí Cảnh, chân khí cùng pháp lực có khác nhau rất lớn!

Thấy hai cao thủ vừa động thủ, chỉ cần khí thế, liền uy hiếp cùng phong tỏa được thiếu niên, tất cả mọi người nghĩ kết cục đã định.

- Động thủ!

Quát một tiếng, Giang Phong đột nhiên động thủ, hai tay vẽ ra, pháp lực cuộn trào như nước sôi, bao phủ xuống Nhiếp Vân.

Bình luận


A
Anime nhạc phim
26-03-2023

Nghe hay đây

C
Công Thảnh Nguyễn
26-03-2023

Nội dung đầu có điểm tựa hội giống vũ động càng khôn

D
Dao Nguyen minh
26-03-2023

Hay

Q
que vu
26-03-2023

Khúc đầu như truyện * thần khống thiên hạ*

Đức Nguyễn
26-03-2023

Đầu truyện giống linh kiếm tôn luôn.

1
12th February
26-03-2023

Ai nhớ tên bộ truyện nào mà khúc đầu trọng sinh lên thân hoàng tử k nhỉ, nhớ khúc đầu là hoàng thất bị diệt xong còn mỗi 1 nha hoàn bán hết đồ đạc lấy tiền mua kẹo dụ đám con nít giả chơi vs thằng trọng sinh k. Nhớ mỗi khúc này mà k nhớ ra tên truyện

C
Cuong Pham
26-03-2023

Ra ra lẹ đi ạ

K
Ky Quang Hai
26-03-2023

Cứ lấy xăng với oto ra giải thích vãi

D
Dương Chí Vinh
26-03-2023

Truyện trọng sinh này k biết main não có to bằng truyện trọng sinh cổ chân nhân k

N
Ngọc khánh Trần
26-03-2023

main có mấy vk ad ơi

K
Khoa Phạm Đăng
26-03-2023

Nhân cách kiếp trước thk nhiếp vân nó cứ sao sao í

B
Bạch Trạch
26-03-2023

Cảm giác khởi đầu như võ động càn khôn z

N
Nguyễn Anh
26-03-2023

Truyện này hay ko mn

C
Chính Doanh
26-03-2023

Cổ chân nhân phiên bản nạp tiền a . :))))

P
Phú
26-03-2023

Bộ này ra gì ko v

N
nguyen sach
26-03-2023

Trọng sinh sống lại tính k khác tre trâu là mấy

T
tuan anh le
26-03-2023

Truyện viết dỡ chỉ là tình tiết nhanh lại có chút thần thánh hóa !! chưa kể tâm tư đầy bạo lực !!

H
Hậu Nguyễn văn
26-03-2023

ad ơi truyện này ko có luyện đan hả ad?

T
TrongDuy Luu
26-03-2023

Bao nhiu chương z ad

U
Uwu Giang
26-03-2023

Cái này là chí tôn đan điền à

Truyện đang đọc

Báo lỗi