VÔ TẬN ĐAN ĐIỀN

- Dịch Thanh cũng là yêu sủng của ngươi sao? Yêu sủng thật xinh đẹp, giới thiệu hai cái cho ta, ban ngày cưỡi chiến đấu, buổi tối cưỡi... Tiếp tục chiến đấu..

Thiên Huyễn dâm đãng nói.

Khi Nhiếp Vân cao hứng giới thiệu yêu sủng, còn chưa có ngừng mà lại giới thiệu Dịch Thanh luôn vào cho nên mới tạo thành loại hiểu lầm này. Hắn có chút khó coi nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Dịch Thanh vẻ mặt tái nhợt, run rẩy không thôi.

- Ha ha..

Trong lúc đang xấu hổ thì nghe thấy tiếng cười của Thiên Huyễn vang vọng.

- Nhà ngươi đùa ta?

Nhiếp Vân lập tức biết tên này cố ý cho nên im lặng một hồi.

Dịch Thanh cũng cười một tiếng, rất hiển nhiên vừa rồi phẫn nộ là giả.

- Hai người các ngươi...

Thấy hai người này đùa giỡn mình một chầu, Nhiếp Vân bất đắc dĩ lắc đầu, cổ tay khẽ đảo, lấy ra rất nhiều rượu ngon mà hắn có được từ hoang cung trên Khí Hải đại lục.

- Lần này tìm ngươi tới là uống rượu, những thứ khác đừng nói.

- Quả nhiên là rượu ngon, tuy rằng không bằng Túy tiên tửu của Túy tiên cư và Tuyết Quả tửu nhưng cũng không kém là bao. Rượu ngon, rượu ngon.

Nghe thấy mùi rượu thơm, Huyễn Thiên Thủ cười ha hả, dứt bỏ nghi hoặc trong đầu, lại giơ vò rượu trong tay lên.

Nhiếp Vân có thể mang hắn tới đây là nói rõ đối phương cực kỳ tín nhiệm mình. Bởi vì một tiểu tử Nguyên Thánh cảnh có được độgn phủ to lớn như vậy, tin tức này một khi truyền ra ngoài tuyệt đối sẽ khiến cho vô số người ngấp nghé, dẫn tới họa sát thân vô cùng tạ.

Đối phương tin tưởng hắn như vậy, như vậy hắn cần gì phải cố kỵ nữa chứ?

Nghĩ vậy, Huyễn Thiên Thủ ngửa đầu uống cạn rượu.

Trên Phù Thiên đại lục có hai loại rượu nổi tiếng nhất, một là Túy tiên tửu của Túy tiên cư mà Thiên Huyễn thích uống nhất, nghe nói ngay cả thần tiên cũng có thể uống say. Thứ hai chính là Tuyết quả tửu.

Huyễn Thiên Thủ trừ lúc trộm đồ ra sở thích lớn nhất là uống rượu, xem như tiền bối về rượu. Vừa uống đã biết được rượu mà Nhiếp Vân lấy ra uy rằng kém Túy tiên tửu và Tuyết quả tửu, nhưng mà cũng không kém.

- Có thể uống rượu với người biết phẩm rượu quả thực thoải mía, móa.

Nghe thấy Huyễn Thiên Thủ tán dương, Nhiếp Vân cũng giơ vò rượu lên, ngửa đầu uống cạn.

Kiếp trước Nhiếp Vân cơ hồ không uống rượu, kiếp này bởi vì chuyện đệ đệ cho nên bắt đầu uốn rượu. Hắn phát hiện ra rượu cũng rất ngon cho nên dần dần nghiện rượu.

- Thoải mái, tiếp tục.

- Được, liều mình cùng quân tử.

Hai người vừa quát vừa uống rượu, lập tức ném Dịch Thanh qua một bên. Bởi vì tâm tính thống khoái, lại không dùng pháp lực áp chế tửu lực cho nên bọn họ say rượu suốt một ngày đêm, cũng không biết uống bao nhiêu mà say tới mức ngã xuống mặt dất.

Nhìn thấy Thiên Huyễn, tâm tư ưu thương bởi vì đệ đệ chết của Nhiếp Vân giảm đi rất nhiều. Lại nói, trong Tử Hoa động phủ cũng rất an toàn, không có gì cố kỵ cho nên cũng say mèm.

- Thật không biết hai gia hỏa này làm gì..

Thấy hai người uống say, Dịch Thanh im lặng một hồi.

- Ha ha, đây mới là huynh đệ. Nói thật ta ở cùng với chủ nhân thời gian dài như vậy mà lần đầu tiên nhìn thấy người cao hứng, hưng phấn như vậy. Trước kia người rất khổ cực, gian nan, dường như luôn lo lắng tới cái gì đó. Một khi buông ra những thứ này mới trở nên như hôm nay.

Tiểu Hổ đứng bên cạnh, vừa cười vừa nói.

- Ngươi là yêu sủng của hắn... Có lẽ biết rất nhiều chuyện của hắn nha. Có thể nói với ta một chút hay không?

Mặc dù biết thiếu niên trước mắt có người trong lòng nhưng mà Dịch Thanh vẫn không nhịn được hỏi thăm, trong mắt tràn ngập hi vọng.

- Được.

Tiểu Hổ cười.

Nó đi theo Nhiếp Vân thời gian dài nhất, tuy rằng tu vi không phải là cao nhất trong đám yêu sủng, tuổi cũng không phải là lớn nhất nhưng mà tư lịch tuyệt đối là già nhất, cho nên những yêu sủng khác không có tư cách nhúng tay vào.

- Được rồi, đây là chuyện của chủ nhân ta ở Lạc Thủy Thành, chuyện về sau ta cũng không biết, có lẽ chúng biết rõ hơn ta, ngươi hỏi bọn chúng đi.

Tiểu Hổ cười, nói chuyện Nhiếp Vân ở Lạc Thủy Thành ra một lần.

Đương nhiên cũng chỉ nói những việc vặt vãnh, chuyện Lạc Khúc mộ, nó biết rõ nặng nhẹ cho nên không nhiều lời.

- Chuyện về sau của chủ nhân để ta nói đi. Nghiêm túc mà nói ta là yêu sủng thứ hai của chủ nhân...

Tiểu Phong đi tới.

Tứ đại yêu sủng cũng không ngốc, đều có thể nhìn ra tâm ý của nữ nhân này với chủ nhân. Nàng đã muốn biết chuyện về chủ nhân thì đám yêu sủng nhàn rỗi này cũng tình nguyện nói.

- Sau khi tiểu chủ nhân của Nhiếp Đồng chết đi, chủ nhân đjai náo trong Thành cổ chi thành, diệt hoàng thất Thần Thánh đế quốc và Kiền Khánh tông... Sau đó mang theo chúng ta cưỡi truyền tống trận, rời khỏi Khí Hải đại lục. Về sau gặp phải biến cố không gian, bị thương, lại được ngươi cứu... Chuyện sau đó ngươi cũng biết rồi đó.

Tiểu Phong nói.

Hắn giống như Tiểu Hổ, cũng chỉ nói chút việc vặt trong cuộc sống, các loại chuyện như làm sao cướp được Tử Hoa động phủ cũng không nói nhiều, đương nhiên cũng bởi vì hắn cũng không quá rõ ràng cho lắm.

Chuyến đi Tử Hoa động phủ, Nhiếp Vân chỉ đem Nhiếp Đồng, về sau bởi vì nhắc tới chuyện động phủ cho nên Nhiếp Vân sẽ nhớ tới đệ đệ, vì vậy tứ đại yêu sủng cũng không dám hỏi nhiều.

- Ngươi nói hắn.. Vì đệ đệ mà uống say luyện kiếm, luyện suốt bảy ngày sao?

Nghe thấy Tiểu Phong nói vậy hai mắt Dịch Thanh ướt át.

Nàng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra khi đó Nhiếp Vân tuyệt vọng và đau lòng thế nào. Nếu như không phải như vậy thì từ một người không uống rượu tuyệt đối khó có thể trở nên thích uống rượu như vậy. Tuyệt đối không thể có một người luyện kiếm trong núi rừng suốt bảy ngày.

Tuyệt đối không thể có một ý niệm thành ma, tiêu diệt hoàng thất Thần thánh đế quốc... Còn có Kiền Khánh tông.

Nghĩ tới những chuyện này, trái tim Dịch Thanh run rẩy một hồi.

Thiếu niên trước mắt không kém nàng bao nhiêu tuổi, tuy chỉ mười bảy mười tám tuổi nhưng lại trải qua nhiều chuyện như vậy, trải qua thống khổ lớn như vậy, khó trách hắn lại thành thục như thế, trong mắt không nhìn ra tuổi tác..

- Khó trách hắn vẫn luôn muốn nghe ngóng tin tức về Linh Hồn triệu hoán sư, khó trách hắn vì tin tức mà tình nguyện đi Nguyên Tâm tông... Hóa ra là vì đệ đệ của hắn.

Biết rõ cảm tình của Nhiếp Vân với đệ đệ mình, rốt cuộc Dịch Thanh đã hiểu vì sao thiếu niên trước mắt lại chấp nhất như vậy.

- Hắn là người trọng tình trọng nghĩa, là nam nhân có đảm đương.

Cảm thán một tiếng, nhìn hai người bởi vì uống say mà nằm trên mặt đất, Dịch Thanh nở nụ cười ngọt ngòa.

Roẹt Roẹt...

Bình luận


A
Anime nhạc phim
26-03-2023

Nghe hay đây

C
Công Thảnh Nguyễn
26-03-2023

Nội dung đầu có điểm tựa hội giống vũ động càng khôn

D
Dao Nguyen minh
26-03-2023

Hay

Q
que vu
26-03-2023

Khúc đầu như truyện * thần khống thiên hạ*

Đức Nguyễn
26-03-2023

Đầu truyện giống linh kiếm tôn luôn.

1
12th February
26-03-2023

Ai nhớ tên bộ truyện nào mà khúc đầu trọng sinh lên thân hoàng tử k nhỉ, nhớ khúc đầu là hoàng thất bị diệt xong còn mỗi 1 nha hoàn bán hết đồ đạc lấy tiền mua kẹo dụ đám con nít giả chơi vs thằng trọng sinh k. Nhớ mỗi khúc này mà k nhớ ra tên truyện

C
Cuong Pham
26-03-2023

Ra ra lẹ đi ạ

K
Ky Quang Hai
26-03-2023

Cứ lấy xăng với oto ra giải thích vãi

D
Dương Chí Vinh
26-03-2023

Truyện trọng sinh này k biết main não có to bằng truyện trọng sinh cổ chân nhân k

N
Ngọc khánh Trần
26-03-2023

main có mấy vk ad ơi

K
Khoa Phạm Đăng
26-03-2023

Nhân cách kiếp trước thk nhiếp vân nó cứ sao sao í

B
Bạch Trạch
26-03-2023

Cảm giác khởi đầu như võ động càn khôn z

N
Nguyễn Anh
26-03-2023

Truyện này hay ko mn

C
Chính Doanh
26-03-2023

Cổ chân nhân phiên bản nạp tiền a . :))))

P
Phú
26-03-2023

Bộ này ra gì ko v

N
nguyen sach
26-03-2023

Trọng sinh sống lại tính k khác tre trâu là mấy

T
tuan anh le
26-03-2023

Truyện viết dỡ chỉ là tình tiết nhanh lại có chút thần thánh hóa !! chưa kể tâm tư đầy bạo lực !!

H
Hậu Nguyễn văn
26-03-2023

ad ơi truyện này ko có luyện đan hả ad?

T
TrongDuy Luu
26-03-2023

Bao nhiu chương z ad

U
Uwu Giang
26-03-2023

Cái này là chí tôn đan điền à

Truyện đang đọc

Báo lỗi