VỤNG TRỘM CƯNG CHIỀU EM


Sáng sớm hôm sau,Tần An Nhiên vừa đến trường,phải đi đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm Cố Cầm,giải thích tình hình thực tế của La gia cho cô ấy biết,nghĩ rằng số tiền đó nên được trả về,gia đình hắn ta không cần phải nhận quyên góp
Cố Cầm nghe xong,trầm ngâm một lát,quả thật,cô ấy cũng cho rằng điều kiện như vậy mà nhận quyên góp cũng không ổn,nhưng hiện tại tiền đã giao trong tay của tòa soạn báo,bây giờ đòi về cũng thực xấu hổ
Kỳ thật cô ấy xem đến,tổng số cũng không tính là nhiều,quyên góp thì cũng quyên góp rồi.Cố Cầm nghĩ đến,Tần An Nhiên kiên trì như vậy,có thể bởi vì đối với cô mà nói,số tiền quyên góp đối với cô không hề nhỏ
Vì vậy, cô ây nói nhỏ với học trò nhỏ tâm đắc và bướng bỉnh của mình nói: "An Nhiên,cô biết nhà em hoàn cảnh cũng không tốt,nếu thật sự cần tiền, cô sẽ tự mình đem số tiền quyên góp trả về cho em,em xem thế nào?"
"Lão sư,em không phải ý tứ này.Nếu tiền được hoàn lại từ cô, nó sẽ trở nên vô nghĩa.

"Tần An Nhiên kiên trì nói
Nhưng cô cũng nhìn ra,Cố Cầm cho rằng cô làm chuyện bé xé ra to.Chính là lúc trước,cô trực tiếp liên hệ cho tòa soạn báo kia,cũng đã nói đem tiền quyên kia chuyển cho đương sự,không muốn mất công đi đòi lại"
Tần An Nhiên đi ra văn phòng,cô thầm hạ quyết tâm,tính toán chính mình sau tan học tự đi đòi về
Này không chỉ là vấn đề về tiền
Mà là vấn đề đúng sai
Nhà hắn chính mình có năng lực,ltốt của xã hội không nên bị lạm dụng, và một phân tiền cũng  nên được trả lại.
Cô đã nói với những người trong lớp về điều này, nhưng làm cô thất vọng chính là, không có nhiều người đồng ý với cách làm của cô.

Bọn họ cũng cho rằng cách cư xử của gia đình này là đáng bị khinh thường, nhưng vì điều thế mà phải đi đòi lại hơn 6000 đồng,lại có chút phí sức
Không có biện pháp,Tần An Nhiên phải tự mình hành đồng.

Cô hỏi dì cả địa chỉ nhà người kia,tan học liền đi tới
Thời điểm đi xuống lầu,bắt gặp một thân ảnh
Là Hứa Giác
Cậu đứng ở giữa thang gác,áo đồng phục buộc ngang hông,lười nhác dựa vào lan can đứng.

Khuôn mặt cậu một nửa bao phủ  trong bóng tối, vẻ mặt lạnh lùng, có một chút u ám.
"Tại sao cậu lại ở đây?" Tần An Nhiên có chút ngạc nhiên.
"Tôi nghĩ,vẫn là rất không cam tâm a" Ngữ điệu Hứa Giác kéo dài,tựa hồ có điểm không vui "Không nên lãng phí rất nhiều tiền tiêu vặt để người khác may quần áo cưới*
*Theo mình được biết thì đây là câu thành ngữ của Trung Quốc,đề cập đến lao động cho những người khác một cách vô ích,chính mình lại không có gì

"Cho nên cậu cũng theo tôi đi đòi lại tiền?"
Hứa Giác gật đầu
Điều này là ngoài ý muốn của Tần An Nhiên,nhưng lại làm cho cô có chút vui sướng,cô cảm thấy trong lòng có chút ổn định hơn,vẫn là có nam sinh cao lớn bên cạnh,cảm thấy có sức mạnh hơn
Trên đường lên lầu,Hứa Giác nhìn đến bóng dáng tinh tế mà gầy yếu của cô,sự kiện khi sơ cấp hiện lên trước mắt cậu
Lúc ấy bởi vì Tần An Nhiên sinh bệnh,lớp sơ trung lúc ấy muốn vì cô mà quyên tiền,cho nên có một ngày,lớp trưởng đi đến nhà cô thông báo việc này.Bởi vì lúc ấy cậu sống cùng tòa nhà với cô,cho nên cậu dẫn đường cho lớp trưởng cùng đi
Cậu còn nhớ rõ,là mẹ Tần tiếp đãi bọn họ
Nhưng mà, sau khi lớp trưởng nói rằng muốn gây quỹ, mẹ Tần nhẹ nhàng cự tuyệt: "Cảm ơn lòng tốt của các cháu, nhưng hiện tại, chúng tôi không cần sự đóng góp từ các bạn cùng lớp ở đây.

Cô cùng ba An Nhiên đều có việc làm,còn có thể kiếm tiền,nhà của chúng ta còn có căn này để bán,hơn nữa người quen cũng có thể cho vay chút.Tiền của các cháu,có thể giúp những người cần hơn.

Chúng ta cầm,này không tốt"
Mẹ Tần nói,hiện tại đối với cậu vẫn là ấn tượng
Cho nên, đây là vì cái gì, cậu đều hiểu được Tần An Nhiên
Cậu hiểu được sự kiên trì cùng bướng bỉnh của cô,cũng hiểu tại sao cô muốn đòi lại dù chỉ một phân tiền
Cô là dùng hành động của chính mình,bảo vệ điểm mấu chốt của cô
Thiện ý của xã hội này,phải làm động lực cho người tự lực gánh sinh,chứ không phải cho người không làm mà muốn hưởng
Này không chỉ là vấn đề tiền,mà là giá trị quan,định hình thế giới mà chính mình đang sống
Hai người cùng nhau lên lầu, Tần An Nhiên tìm số nhà, xác nhận rồi giơ tay gõ cửa.
Phải một lúc sau mới có người ra mở cửa, là người đàn ông trung niên họ La ngày đó, đầu tóc rối bù, tựa hồ còn chưa tỉnh ngủ,thần sắc rất suy sụp.
Hắn ta mở cửa ra,nhìn thấy hai người mặc đồng phục trung học,sửng sốt hỏi:"Có chuyện gì?"
"La tiên sinh,xin chào,chúng ta là học sinh Hiệt Tú Nhất Trung" Tần An Nhiên vẫn là lễ phép giới thiệu một chút "Tuần trước lớp chúng ta quyên góp cho gia đình chú,hẳn là ngày hôm qua số tiền quyên góp đã đến tay chú.....!"
"Ừ,đã biết,cảm tạ" Người đàn ông họ La cọc cằn nói,tay muốn đóng cửa
"Xin đợi chút" Tần An Nhiên chìa tay đỡ cửa,nói " Xin hỏi có thể đem tiền trả về cho chúng ta được không?"
"Cái gì?" Người đàn ông họ La nghĩ chính mình nghe lầm
"Tôi đã biết,nhà chú ở thành phố còn có hai căn nhà phải không?Cho nên nhà chú chắc chắn là có thực lực về kinh tế,số tiền này nên đưa cho những người cần hơn. Không chỉ tiền của chúng ta phải được trả lại, mà tất cả tiền của những người có ý tốt cũng nên được trả lại.


"Tần An Nhiên kích động nói hết ra 
"Ngươi mẹ nó nghĩ ngươi là ai?" Người đàn ông họ La tức lên,giọng cũng trở nên thô không ít
Hắn ta không đóng cửa,mà là mở ra,từng bước đi về phía Tần An Nhiên
"Lão tử tại đây giáo dục ngươi,cút đi" Nói xong,hắn ta muốn chìa tay đẩy Tần An Nhiên ngã
Lúc này,Hứa Giác đúng lúc bắt được cánh tay hắn ta,từng bước tiến lên trước mặt Tần An Nhiên
"Có chuyện bình tĩnh nói,sao lại tính đánh nữ sinh thế này?" Ngữ khí của cậu coi như kiềm chế
"Ngươi thằng nhãi con sao đến đây? Đều cút đi cho lão tử!"Người đàn ông họ La vung tay lên,muốn thoát khỏi tay Hứa Giác,lại không thành công
Thay vào đó,Hứa Giác tay lật lại,hắn ta lảo đảo ngã,đâm vào cửa:" Ôi!"
"Làm sao vậy?Ở đây ầm ĩ cái gì?"" Trong phòng một gã đi ra,là gã thanh niên,xăm trổ,để ý sẽ thấy sẽ không dễ chọc vào
"Ngươi mẹ nó hôm nay dám trêu chọc ta-"
Người đàn ông họ La đã biết có giúp đỡ,biểu tình hung ác,theo trên mặt đất nhảy lên,hướng về phía Hứa Giác,siết chặt nắm đấm.

Hứa Giác quay đầu đi,thoải mái né tránh,dễ như trở bàn tay một quyền đấm lên mặt hắn ta,mũi hắn ta lập tức chảy ra máu
Người đàn ông xăm trổ kia nhân cơ hội tấn công Hứa Giác  giữa hai người, Tần An Nhiên vừa thấy không tốt,vươn tay dùng sức cào mạnh vào tay hắn ta
"Ta th*o!" Người đàn ông xăm trổ đau đớn,đẩy cánh tay kia ra
"A" Tần An Nhiên đâm vào sau chỗ rẽ lan cang, đập lưng vào đó.
Hứa Giác nghe được tiếng kêu của cô,thần sắc lo lắng hướng về phía cô quay đầu nhìn thoáng qua,nhất thời sơ sẩy,bị tên họ La đánh một quyền.

Một đấm này xuất ra tàn nhẫn,xương gò má của cậu thoáng chốc sưng đỏ lên
Hứa Giác phớt lờ vết thương trên mặt,hướng về  người đàn ông xăm trổ đánh, ra tay trở nên rất mạnh, tựa hồ không hề kiềm chế
Cứ như vậy,ba người đánh nhau
Tần An Nhiên nhìn Hứa Giác bị thương,nhất thời luống cuống,lần trước đánh nhau với Lưu Hưng Vĩ không thương tổn đến nửa sợi tóc, lần này là đối phó người lớn một chọi hai, làm sao bây giờ?
Nghĩ đến Hứa Giác vì cô mà lâm vào  hoàn cảnh này,cô vừa lo lắng vừa tự trách
Cô bỗng nhiên cảm thấy,có phải hay không chính mình làm sai? Nếu chính mình không cố chấp như vậy,cậu hẳn sẽ không bị thương như vậy?

Cô không tự chủ được mà khóc,quơ tay "Không cần đánh.

Tôi từ bỏ,không cần tiền...."
Một trấn đấu,dù là hai đấu một,hai người kia cũng không chiếm được ưu thế,ngược lại,Hứa Giác có ưu thế rõ ràng,không có bị đánh tới nữa.Rất nhanh hai người kia đã nằm trên mặt đất và không thể đánh trả, Hứa Giác đứng thẳng người, thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào hai người.
Lúc này,bởi vì động tĩnh quá lớn,hàng xóm đều đã ra,ở chỗ hàng lang không ít người vây quanh
Nhìn người xung quanh ngày càng nhiều,phỏng chừng là sợ phiền phức,hơn nữa đã biết mình không có ưu thế,người đàn ông họ La ra hiệu cho người trong nhà lấy ra một phong thư đưa cho Tần An Nhiên: "Tiền của anh, cầm nhanh chạy -"
Hắn ta nhìn bộ dạng Hứa Giác,nuốt xuống nửa câu sau không dám nói.

Hai người nâng lẫn nhau vào phòng,nhanh đóng cửa vào
Tần An Nhiên yên lặng cầm phong thư,cùng Hứa Giác đi xuống lầu
Sau khi đi đến dưới lầu,Tần An Nhiên kiên trì đến tiệm thuốc mua bạch dược Vân Nam,sau đó anh ngồi ở bãi cỏ phía sau, lau vết thương cho Hứa Giác
Xương gò má Hứa Giác sưng đỏ,so với hai người thì thương tích không đáng kể,thương thế xem như là gặp sư phụ (phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn), nhưng nghĩ đến việc mình bị thương là do cố chấp, Tần An Nhiên cảm thấy rất khó chịu 
"Lưng cậu có sao không?" Hứa Giác hỏi,cậu còn nhớ rõ vừa rồi cô bị đẩy một phen
"Không đau, vừa rồi chỉ bị đập tới thôi." Tần An Nhiên đáp,nghiêm túc bôi thuốc cho Hứa Giác.Bởi vì vừa rồi xúc động muốn khóc vẫn chưa dừng được,còn có thể khóc nức nở một chút,khóe mắt nước mắt rõ ràng
Hứa Giác ngoan ngoãn ngồi cho cô sứt thuốc,tầm mắt đảo qua hai má của cô,bỗng nhiên lên tiếng hỏi:" Cậu vừa rồi........Là bởi vì lo lắng cho tôi mới khóc?"
"Ừ" Tần An Nhiên thành thật gật đầu
Hứa Giác sửng sốt một chút,một lúc sau,nhẹ nhàng dùng tay đẩy đầu cô, giọng điệu dịu dàng hơn bao giờ hết: "Tôi không sao đâu, đừng khóc."
Editor: tôi khóc mất,ngọt ngào quá huhu
Sau khi bôi xong, Tần An Nhiên đặt đồ trong tay xuống, cúi đầu xuống: "Là tôi bốc đồng, làm chuyện không cân nhắc hậu quả..."
"Cậu không có sai.

Nếu ai cũng ba phải,sẽ chỉ làm tiểu nhân lợi dụng được sơ hở.

Kết quả cuối cùng,là những người thực sự cần giúp đỡ sẽ không bao giờ có được lòng tốt" Hứa Giác ít khi nói chuyện nghiêm túc như vậy
Tần An Nhiên nghe xong lời cậu nói,sau một lúc lâu không có mở miệng,liền như vậy ngơ ngác nhìn cậu
"Tất nhiên, tôi muốn lấy lại tiền của mình,vì gần đây tôi đã hết tiền để lên mạng." Hứa Giác quay đầu đi,lại bổ sung nói
Tần An Nhiên thở dài,quả nhiên
Hai người đang đi về,ở chỗ hành lang,Tần An Nhiên đưa cho Hứa Giác thuốc cùng bông gạc trong tay, dặn dò vài câu, sau đó tách ra đi vào nhà.
Hứa Giác nhìn lọ bạch dược Vân Nam trong tay này,trong lòng suy nghĩ tới chuyện trước kia
Khi còn học tiểu học, do bố mẹ bận công việc kinh doanh suốt ngày, nên thường không có thời gian chăm sóc.


Cho nên,cậu cũng đám con trai trốn học đánh nhau,thành hỗn thế tiểu ma vương đầu đường.Đương nhiên,khi đó chưa có kỹ năng chiến đấu,đánh nhau thường hay bị thương
Chính vì vậy, bố mẹ cậu đã nhiều lần được mời, sau đó mẹ cậu cảnh cáo nếu đánh nhau lần nữa sẽ bị nhốt trong nhà, không cho đi.
Nhớ hồi học lớp 4 tiểu học, có một lần, đánh nhau với người,hơn nữa trên mặt bị thương, đi lang thang ngoài ngõ, không dám về nhà vì sợ bị gia đình phạt.
Lúc này,Tần An Nhiên từ trong ngõ mang theo túi sách đi đến,thấy được cậu
"A,Hứa Giác,tại sao hôm nay cậu không tham gia các hoạt động sau giờ học? "Cô hỏi," Tôi đang mang bài tập về cho cậu đây"
Hứa Giác không trả lời cô
Tần An Nhiên tiến vào chút,bỗng nhìn đến vết thương trên mặt cậu
"Mặt cậu sao thế này?" Cô lắp bắp kinh hãi,thân thiết hỏi han
"Đánh nhau với người ta,bị thương"
"Vậy sao cậu không về nhà nhờ mẹ cậu băng bó cho?"
"Nhiều việc,chưa băng được" Hứa Giác cố ý làm bộ dáng không sao cả
Tần An Nhiên nhìn cậu một hồi,bỗng nhiên ra tiếng hỏi:"Cậu không phải là sợ bị mắng chứ?"
Hứa Giác không nghĩ tới cư nhiên cô có thể nhìn ra,trầm mặc không lên tiếng
"Cậu từ từ" Nói xong,Tần An Nhiên liền chạy ra ngoài ngõ.
Cô  quay lại sớm, với một lọ bạch dược Vân Nam và bao bông gòn trên tay.
"Tôi sẽ bôi thuốc cho cậu" 
"Cậu sẽ xử lý miệng vết thương?"  Hứa Giác nửa tin nửa ngờ
"Tôi sẽ,có đôi khi ba ba ở phân xưởng bị thương tới tay,đều là tôi bôi thuốc"
Nói xong,hai người ngồi xuống ở bậc cầu thang
Tần An Nhiên nghiêng người đi,còn dùng tăm bông thấm thuốc một cách tỉ mỉ và cẩn thận, bôi thuốc từng chút một.
Hứa Giác dùng dư quang nhìn cô, ánh đèn trong ngõ không sáng lắm, nước da trắng nõn của Tần An Noãn phủ một tia mờ mịt, ánh lên như ngọc dịu dàng.Mắt hạnh trong sáng,chóp mũi xinh xắn,lông tơ hơi rung trên khuôn mặt tinh tế
Vẻ mặt chuyên chú bôi thuốc cho cậu,một mặt còn nhẹ nhàng thổi,sợ miệng vết thương của cậu đau.Cánh môi của cô trong suốt mà trơn bóng,hơi thở nhẹ phả vào mặt cậu, với hương thơm tựa như cây chi sơn tỏa ra từ người cô
Đột nhiên, Hứa Giác run lên không rõ lý do.
Cậu cảm thấy rằng, việc bị thương trong một cuộc chiến không phải là một điều tồi tệ.
"Nếu cậu sợ bị người nhà mắng,về sau tôi sẽ đều bôi cho cậu" Tần An Nhiên thu lo vào lúc sau nói,nghĩ nghĩ,cảm thấy được không thích hợp,lại bổ sung nói "Không,cậu vẫn là không nên đánh nhau nữa"
Sau đó cô cũng giống như ngày hôm nay vậy, cô đưa cho cậu số thuốc còn lại và bông gạc,và rời đi
Hứa Giác nhìn mấy thứ trong tay này,ngón tay dường như có thể cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ cô, khóe môi bất giác nở nụ cười.
Chính là thời điểm kia,cái thời điểm cậu hoàn toàn........


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi