VỤNG TRỘM CƯNG CHIỀU EM


Hứa Giác thấy cô không nhận,trực tiếp tự mình bóc,cậu còn rất bảo vệ môi trường,lấy một túi nhựa để vỏ hạt dưa vào bên trong
"Cậu thích hạt dưa nguyên vị hay là ngũ vị hương?" Hứa Giác huyên nao không chút để ý dẫn dắt đề tài "Tôi cảm thấy vẫn là ngũ vị hương ăn ngon chút"
Nhưng Tần An Nhiên lúc này thật sự không có tầm tình thảo luận hương vị của hạt dưa cùng cậu,cho nên cậu không có nói tiếp
"Cậu cảm thấy hương vị hoàn toàn vẫn là của ngõ cũ?"Hứa Giác tựa hồ không để ý đến sắc mặt của cô,lại tiếp tục hỏi
"Ai cậu_____" Tần An Nhiên không nhịn được lên tiếng,theo dõi cậu,sau một lúc lâu,tựa hồ bị mê hoặc bình thường,mở miệng nói "Hoàn toàn"
Hứa Giác gật đầu "Tôi cảm thấy cũng là.

Đến ăn đi,vừa lúc tôi muốn mua hạt dưa ngũ vị hương"
Tần An Nhiên đơn giản cũng bất chấp tât cả,nắm lên một nắm,cũng bắt đầu cắn
Vì thế,tự học tối,khi các học sinh khắc hừng hực khí thế học tập,bọn họ hai người ở sân bóng rổ khí thế ngất trời cắn hạt dưa
Dần dần,tâm tình Tần An Nhiên cũng tốt hơn nhiều,nỗi lo bao phủ ở đỉnh đầu tiêu tan hơn phân nửa
Một lát sau,Hứa Giác lại nói chuyện phiếm hỏi:"Cậu thời điểm trong lớp,còn có người tiến vào sao?"
"KHông có,tôi cầm đồ vật liền đống cửa đi rồi"
"Khóa cửa sao?"
"Khóa" Tần An Nhiên đáp,sau đó lại dò hỏi "Cậu tin không phải tôi trộm sao?"
Hứa Giác gật đầu: "Cho dù là cậu,có 5000 cũng sẽ không chỉ lấy đến 2000"
".........."
Tần An Nhiên cũng không biết rốt cuộc cậu có phải hay không tổn hại cô
Hứa Giác không có lại tiếp tục nói gì,hai người trầm mặc không nói gì,hết sức chuyên chú cắn hạt dưa
Bỗng nhiên,Hứa Giác lại mở miệng:"Đúng rồi,tôi có thể hỏi một chút cậu rốt cuộc trở về là vì sao?"
"Này,là bởi vì....."Tần An Nhiên ấp a ấp ủng nửa ngày mới nói ra,có chút thẹn thùng "Tôi đến kia,cái kia...."
Hứa Giác nghe xong lời này,nhưng thật ra quay đầu nhìn cô một cái
"Được rồi,hạt dưa văng ra,đừng ngồi trên mặt đất" Nói xong,Hứa Giác không khỏi phân bua trực tiếp túm Tần An Nhiên lên "Nhanh đi tự học,này đều chậm trễ bao nhiêu thời gian,cậu không phải yêu học tập nhất sao?"
Tần An Nhiên cũng hiểu được,quả thật,không bằng trở về tự học
Hai người hướng tầng học đi đến
Bỗng nhiên,Hứa Giác túm Tần An Nhiên,hướng bên phải trên mặt cỏ chợt lóe,đem cô đến gốc cây ngô đồng.


Thân thể cậu cũng nghiêng lại đây,cô ngô đồng bao phủ hai người trong bóng đêm
Tần An Nhiên vừa định đặt câu h ỏi
"Hư!" Hứa Giác một tay che miệng cô,ý bảo nói
Tần An Nhiên hướng bên trái đường lên nhìn qua,là chủ nhiệm giáo dục,ông cầm cái đèn pin,hướng tới phía sân thể dục đi đến.

Các cặp đôi yêu sớm ở Hiệt Tú Nhất Trung khi tự học muốn sẽ chạy đến sân thể dục địa phương linh tinh ước hội,cho nên,chủ nhiệm giáo dục mỗi đêm một trong những hoạt động bắt buộc chính là đi bắt học sinh trái với nội quy
Tần An Nhiên lo lắng,còn có chút sợ,nếu vừa rồi không phải Hứa Giác phản ứng nhanh,kia bị chủ nhiệm giáo dục bắt gặp hai người bọn họ một mình ở trong này,khẳng định có miệng nói không rõ,thời điểm phiền toái có thể to lắm,người làm trái với nội quy trường học là không có tư cách ở lớp thực nghiệm
Theo tiếng bước chân đi xa,chủ nhiệm giáo dục rốt cuộc cũng cách xa phạm vi tầm mắt của bọn họ,nguy cơ được giải trừ
Tần An Nhiên thở phào nhẹ nhõm,thần kinh căng thẳng được thả lỏng xuống,lúc này mới ý thức được,hai người khoảng cách như thế rất gần
Cô dựa lưng vào thân cây,mà Hứa Giác đứng ở chính phía trước cô,thân mình cơ hồ dựa vào cô,một bàn tay vẫn ở trên miệng cô,bàn tay ấm áp truyền đến trên gương mặt cô.Cả người cô bao phủ dưới bóng dáng của cậu,khoảng cách mặt cô đến cậu không đủ vài thước,nhờ vào ánh sáng mờ mờ bên cạnh,cô có thể nhìn thấy hai trong mắt như sơn mài,cùng chiếc mũi gầy ngay thẳng, màu môi đã tối đi một chút trong bóng tối, và khóe môi hơi nhếch lên, hơi thở ra
c Đột nhiên, Từ Gia nắm lấy Tần An Nhiên, phóng tới bãi cỏ bên phải, đẩy cô đến thân cây si, cả người anh cũng nghiêng người theo, bóng cây si bao phủ hai người trong bóng tối.

Tần An Noãn vừa muốn hỏi một câu.

"Suỵt!" Xu Jia ra hiệu, một tay che miệng.

Qin Anran nhìn về phía đại lộ bên trái, thấy đó là trưởng khoa dạy học, đang cầm đèn pin đi về phía sân chơi, một số cặp đôi trẻ ở Xiexiu One sẽ đến sân chơi và những nơi khác để hẹn hò trong giờ học buổi tối.

Vì vậy, một trong những hoạt động bắt buộc của trưởng khoa hàng đêm là truy bắt những sinh viên vi phạm nội quy của trường.

Tần An Noãn tim nhảy thẳng, có chút sợ hãi, nếu như vừa rồi Từ Nghiên không phản ứng nhanh như vậy, đã bị trưởng khoa dạy học bắt được bọn họ ở đây một mình, hẳn là có chút bối rối, nhưng sẽ có phiền phức.

lớn vào thời điểm đó, và nó sẽ bị vi phạm Nội quy của trường không đủ điều kiện để ở lại lớp thực nghiệm.

Với tiếng bước chân xa dần, vị trưởng khoa cuối cùng cũng rời khỏi tầm mắt của họ, và cơn khủng hoảng được giải tỏa.


Tần An Noãn thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng cũng thả lỏng, cô nhận ra khoảng cách giữa hai người gần như vậy.

Cô đang dựa vào thân cây, Từ Nghiên đang đứng ngay trước mặt cô, gần như dựa vào cô, một tay đặt lên miệng, hơi ấm của lòng bàn tay truyền đến má cô, cô bị anh bao bọc trong lòng.

cái bóng của, khuôn mặt của cô chỉ cách anh chưa đầy vài bước chân.

Với ánh sáng yếu ớt bên cạnh anh, cô có thể nhìn thấy đôi mắt sơn mài và sống mũi mỏng của anh, màu môi anh đã mờ đi một chút trong bóng tối, và khóe môi hơi nhếch lên, thở ra một hơi cạn.

Hai người đứng đối diện nhau ở khoảng cách này trong bảy hoặc tám phút.

Có thể cũng ý thức được vị trí đứng xấu hổ,đuôi lông mày Hứa Giác vừa động,buông tay,lùi 2 bước
"Cảm ơn" Tần An Nhiên chủ động nói
Hứa Giác chưa nói gì,điều chỉnh vẻ mặt một chút,xoay người hướng tới tầng học đi đến
Tan học chuông báo vang lên,một ít bạn học ra khỏi lớp,lúc này không khí náo nhiệt lên
Thời điểm đi ngang qua nhà vệ sinh phía Đông,mờ mờ ảo ảo nghe được cuộc đối thoại,là thanh âm của Khúc Sam Sam
"Cậu rốt cuộc là muốn làm gì? Trộm không trộm tiền chính cậu trong lòng không rõ sao?"Cô ấy lớn tiếng chất vấn
Hai người nhìn nhau,hiểu lòng không nói đi chậm lại,thanh âm rơi vào tai
"Tôi không biết cậu đang nói cái gì" Là tiếng của Ngô Mộng Du,cô ta hiển nhiên là trên đường tới WC bị Khúc Sam Sam chặn lại
"Đừng cho là tôi không biết,cậu chính là thích Hứa Giác,thấy cậu ấy cùng An Nhiên gần chút,đã nghĩ ra quỷ kế này đổ cho cô ấy"Tiếng của Khúc Sam Sam rất là nghiêm khắc,nghe được ra cơn tức rất lớn "Cậu chính là dùng thủ đoạn ti tiện,có bản lĩnh quang minh chính đại theo đuổi a"
Tần An Nhiên nghe xong lời này,giương ắt nhìn thoáng qua Hứa Giác.Cậu nhấp miệng,không nói gì
Khúc Sam Sam cùng Ngô Mộng Du tranh chấp thật lâu,nhưng cô ấy chứng cứ thực chất gì cũng không có,chỉ có thể không rõ mà dây dưa,cuối cùng cũng không có kết quả
Chỉ chốc lát,chuông đi học vang lên
Ngô Mộng Du cùng Khúc Sam Sam lập tức về phòng.

Khúc Sam Sam cũng thờ phì phì rồi đi
Chỉ còn lại hai người Tần An Nhiên cùng Hứa Giác

Hứa Giác sờ cằm,yên lặng nói một câu: "Nói như vậy,vẫn là trách nhiệm của tôi"
"Sao lại thế?Chuyện này không liên quan đến chuyện của cậu "Tần An Nhiên nâng mắt nhìn cậu đang tự hỏi cái gì,cô trấn an nói "Cậu đừng nghĩ nhiều......"
"Cậu không cần quan tâm cái nay,an tâm vào đọc sách đi" Ngữ khí Hứa Giác bình tĩnh cắt ngang cô,đem cô tới hướng cửa phòng học đẩy một phen
Sau tự học tối,Ngô Mộng Du một mình trên đường về nhà
Bỗng nhiên,phía trước dưới đèn đường xuất hiện một thân ảnh.

Thân hình cao to,tư thế oai hùng cao ngất,ngòn đèn vừa lúc chiếu sáng khuôn mặt cậu,đưa cậu cùng bóng tối chung quanh ngăn cách ra
Là Hứa Giác
Ngũ quan cậu trong trẻo nhưng lạnh lùng mà sống động,con người đen sâu thẳm,mang theo sự ảm đạm rõ ràng cùng chút nham hiểm
"Tôi lười cậu vô nghĩa"Thanh âm Hứa Giác trầm thấp,đi thẳng vào vấn đề "Nếu không cậu giải thích,nếu không tôi báo cảnh sát"
"Cái gì?" Ngô ộng Du ngây người,không hiểu được ý tứ trong lời nói không đầu không đuôi của cậu
"Cậu là người nào tự nghe không hiểu?" Ngữ khí Hứa Giác mang theo sự rõ ràng và không kiên nhẫn
"Cậu là,cậu là hoài nghi tớ trông coi tự trộm?"Ngô Mộng Du nghĩ đến thời điểm chuyện ban ngày hôm nay,hỏi
"hông phải hoài nghi" Hứa Giác gọn gàng dứt khoát
"Vì cái gì?Cậu dựa vào gì mà nói xấu tớ?" Ngô Mộng Du thanh mình nói
Ngô Mộng Du lời còn chưa dứt,bỗng nhiên,một cái phong thư ném tới trước mặt cô ta.

Phong thư được mở,như vậy lộ ra bên trong một xấp tiền màu đỏ
"Này-----" Ngô Mộng Du nhìn,biến sắc "Như thế nào ở trong tay cậu"
"Khúc Sam Sam lấy trong túi sách cậu ra"
"Các cậu thế nhưng lục túi sách của tớ?!" Ngô Mộng Du trong lòng bối rối,thanh âm không tự giác tăng lên 8 độ.

Trong giờ học tự học buổi tối thứ hai, Hứa Giác đột nhiên chủ động nói chuyện với cô ta ở ngoài hành lang, hai người nói chuyện phiếm một hồi, lúc ấy cô còn thụ sủng nhược kinh, hiện tại mới nhận ra bọn họ chính là muốn điều tra cô ta
"Đúng"Hứa Giác tựa hồ cũng không cảm thấy gì,trực tiếp thừa nhận
"Các cậu như nào biêt........"
"Ai có thể đoán được Tần An Nhiên nửa đường trên đường về lớp,chứng minh cậu chính là tạm thời tham mà thôi,trong trường bên trong lại không có ATM,tiền căn bản không ít,kia này 2000 sẽ để ở đâu? Đương nhiên vẫn là ở trong túi sách"Hứa Giác thấy cô ta không chịu thừa nhận,không thể không giải thích,mỗi câu mỗi chữu đều tăng thêm phần bực bội
Ngô Mộng Du rốt cuộc không nói lên lời,c ắn môi dưới,nhìn cậu
- -
Ngày hôm sau,Tần An Nhiên đi vào lớp
Không quá lâu,chủ nhiệm lớp Trương Mĩ Linh cũng đến đây,nói hôm qua là nhầm đi nghi ngờ cô,không nên hoài nghi cô,lúc sau Ngô Mộng Du về đến nhà,phát hiện số tiền kia là cô ta để nhầm ở nahf quên mang theo.


Ngô Mộng Du cũng đã xin lỗi trước lớp.

Nhưng ngày hôm qua Khúc Sam lấy trong túi cô ta 2000 đồng,toàn bộ hơn phân nửa bạn học có mặt,mọi người cũng đã biết là chuyện gì xảy ra,ánh mắt mắt nhìn về phía cô ta có hơn vài phần khinh thường
Nhưng là đối với Tần An Nhiên mà nói,có một số việc,cũng không phải giải thích có thể chuốt phẳng
Bất quả,cô cũng không muốn dồn nhiều tinh thần vào người không đáng
Cô nghe Khúc Sam Sam nói chân tướng sự kiến,cảm tạ vị ngồi cùng bàn một phen.Sau tan học,lại đặc biệt mua một xâu hồ lô băng đương,đứng ở trước hàng hiên
"Hứa Giác" Nhìn thấy Hứa Giác đi tới,cô chủ động phất tay với cậu,đem xâu hồ lô đưa tới "Này,cảm ơn cậu"
Hứa Giác đưa tay nhân này,mắt nhìn thấy xâu hồ lô này,ngữ khí thản nhiên chỉ vào nói: "Hiện tại nhìn thấy,liền cảm thấy đau bụng"
Tần An Nhiên hiểu được,cậu là chỉ lúc trước mình dùng cây trúc đâm vào bụng cậu.

Kết hợp lần đến chuyện lần này,chính mình quả thực có chút lấy oán trả ơn,nhưng lúc ấy cô lại không biết mặt sau cậu lại giúp cô
Hơn nữa người này thực sự tính toán chi li
"Kia nếu không,cậu cũng đâm tôi một chút?"Cô dò hỏi
"Được" Ngoài dự kiến của cô,thế nhưng Hứa Giác sảng khoái mà đáp ửng ồi
Tần An Nhiên sửng sốt một chút,cô không nghĩ tới Hứa Giác lại ăn miếng trả miệng,nhưng mà lời đã nói,cũng không có cách nào thu hồi.

Mắt thấy Hứa Giác cầm xâu kia,cách chỗ cô hon 10 cm,từ dưới chậm rãi lên trên,cuối cùng lung lay vài vòng,đứng trên mặt cậu,sau đó nhẹ nhàng đâm qua đây
Tần An Nhiên theo bản năng nhắm mắt
Nhưng khi thực sự chạm vào má, cô không cảm thấy sự sắc bén của que trúc, mà là một cái chạm nhẹ nhàng với một chút hơi ấm, nó biến mất rất nhanh và trong tích tắc.

Cô mở mắt ra,nhìn lấy Hứa Giác đã thu tay
Vẻ mặt của cậu tựa hồ rất là vừa lòng:"Tốt lắm,đại cừu đã báo"
Sau đó cắn tiếp xâu hồ lô,chậm rãi đi tới trên lầu
Tần An Nhiên nhìn bộ dạng của cậu,vẫn là không nhịn được mà mà nói một cậu: "Hứa Giác"
"Chuyện gì?" Hứa Giác quay đầu lại
"Cậu thật sự rất hay so đo"
Hứa Giác theo thang lầu đi xuống nhìn cô " Tần An Nhiên"
"Hả?"
"Cậu thực sự rất trì độn"
"..........".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi